Bình yên bên Phật!

23/01/202610:32(Xem: 620)
Bình yên bên Phật!

duc the ton__2 (21)

Bình yên bên Phật!

 

Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm. Mùa của những bình yên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người, vun vén những giấc mơ còn bỏ ngỏ!

Con khẽ với tay nắm lấy nhành lá khô đang mọc những chồi non, trở mình tỉnh giấc sau một năm dài ẩn mình trong sương, gió. Người cũng đưa tay đón chút nắng cuối ngày, vẽ lên đó những mong ước lặng thầm, giữa một chiều trầm mặc!

Người và con về nơi Cổ tự, nghe mùa cũ ẩn vào xác lá, nghe an nhiên trong từng nén hương trầm!

Đã bao lần con cùng người đi qua những tổn thương, giữa xuôi ngược đường trần. Từ trong những nỗi đau đã chín, người hứa  rằng dẫu cuộc đời rách nát, người vẫn không để niềm tin mình vụn vỡ, con hiểu rằng, niềm tin đó là ánh sáng dẫn người và con đi qua đêm tối vô minh.

Vết thương nào cũng có những niềm đau và bình yên nào cũng được chữa lành từ sinh khởi, nó không thốt ra bằng sự trối trăng của một tâm hồn đầy rẫy oán than mà bằng sức mạnh nội sinh vững chãi ôn hòa. Nơi được minh chứng bằng chiều sâu tâm hồn, đã đủ lớn, đủ dầy để một ngày vô ưu bình thản.

Lòng người, luôn dài sâu và khó đoán, luôn mâu thuẫn lẫn bất an, ai cũng sợ những tổn thương nhưng lại thích tạo tổn thương cho người khác, ai cũng sợ nỗi buồn nhưng lại thích tôn tạo nỗi buồn. Ta xé nát cuộc đời ra hàng vạn mảnh, đập vỡ lòng tin người đời bằng sự thỏa mãn vô chừng rồi lại oằn mình trước những đớn đau tội lỗi.

Từ người, con học được niềm vui trong lời tôn kính, con học được hạnh phúc bằng sự mang ơn. Biết nhìn nghịch duyên như nhân-quả công bằng để biết chấp nhận những điều nghiệt ngã. Con không còn nỗi sợ mơ hồ, không còn trăn trở trong vòng đua tranh được-mất. Con đã biết cảm ơn cuộc đời, cho con có được tình thương hoan hỷ!

Khi con biến mình thành nhỏ bé, con không còn thấy xung quanh mình chật hẹp, khi con biết nhận khiếm khuyết lỗi lầm, con không còn oán trách nhân sinh.

Mỗi ngày trôi qua, con cố gắng đi gần hơn, gần hơn với dấu chân của Phật, con đi đến với Người bằng những bước chân của một chúng sinh còn lạc loài, còn nhiều khổ đau, còn nhiều ngu muội, còn những vô minh. Con mang từng bước chân đến với Người, trên vai dần học cách bỏ xuống những thứ mà người đời đang cố gắng mang lên...

Từng đợt lá ngoài kia đã rụng xuống cuối thu, trú mình trong những ngày đông giá lạnh để trỗi lên những chồi non khi gió xuân về. Người cũng như chiếc kén nhỏ, chịu thắt nghẹt ủ mình sau những giông bão để hồi sinh!

Trong ánh sáng khai minh, con học cách tin vào những điều huyền diệu, từ dấu chân hiền lành mà Người vẫn đang dẫn con đi. Con bình an trong sự thanh thản nhiệm màu giữa lòng từ bi của Phật. Người đã giúp con gột rửa những thứ ô uế trong tâm, để con có đủ tình thương dành cho người khác. Con hạnh phúc vì đời này con đã được gặp Nguời. Được Người nâng đỡ con đi, qua những ngày tối tăm trong vũng lầy vô minh, phiền não.

Giữa vùng trũng của lòng người, giữa rách toang hay vỡ nát của niềm tin, con không mong những lời đáp trả, con chỉ muốn về bên Phật, nói với Người là con vẫn bình yên! Con nghe trong sâu thẳm, một giao cảm hiền từ của Người đã xoa dịu tâm con! Người đã cúi xuống nhìn con bằng đôi mắt từ bi, là bàn tay nâng đỡ...

Người dạy con hãy biết thương bằng tình thương trong trẻo. Con nguyện cầu bằng tất cả lòng thành, nguyện cầu cho con được thương nguời bằng trái tim của người đã từng đổ vỡ, để con đủ thông cảm không làm tổn thương ai. Một buổi sáng! Con nghe hơi thở mình không còn nặng nhọc, con chắp tay, bình lặng trước linh tượng của Người, như bóng đại thụ, như cội tùng thiêng, che chở con qua mưa bão hồng trần!...

Con đến đây và ở lại nơi đây! Nơi con được thương bằng tình thương của Núi, được hiểu bằng tâm hồn của Đất. Nơi tri túc trong con dần được hiện hình, những phôi thai bình yên âm thầm bén rễ.

Những vết thương trong con dần được chữa lành, và con vẫn đi, như một chúng sinh qua cuộc lần mò, tìm được ánh sáng trong dòng sông tỉnh thức!

Những ngày cuối năm, nơi ngôi Chùa cũ, những chiếc lá cũng trở nên bất động thường hằng. Con lặng nhìn mùa hoa trong sương trắng, nghe từng tiếng Kinh vang trong gió chiều tịch mịch, con thầm nhủ với lòng “những giông bão rồi sẽ qua đi” khi con biết giữ cho mình hạt mầm tĩnh lặng. Nơi đó, những não phiền không còn thống thiết, những hành trình viên mãn sẽ được khởi nguồn, nơi con có thể rũ sạch bụi trần, quét sạch âu lo.

Một năm nữa lại về, trong tận cùng vô thỉ, dòng lưu trú được hình thành, mộc mạc như đá núi, như lời cảm niệm thuần thành, vững chãi trước vô biên. Nơi cội rễ của thương yêu bật lên niềm an lạc, và để người về quét bụi trong tâm!

Ngày cuối năm, người khơi lại chén trà, nhóm lên mùi lửa ấm, trả những muộn phiền về theo gió, theo sương. Người đặt vào tay con một niềm cầu an không bằng lời nói, chỉ là ánh mắt hiền từ và nụ cười thật khẽ!

Con tạ ơn Người đã cho con một kiếp nhỏ bé này có được nhân duyên gặp Phật!

 

Võ Đào Phương Trâm

Pd: An Tường Anh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 5592)
Theo truyền thống của Phật giáo Đại thừa, đức Phật Thích-ca Mâu-ni chứng đạt đạo quả giác ngộ vô thượng vào ngày mùng 8 tháng chạp. Để cùng ôn lại kinh nghiệm giác ngộ và truyền bá chánh pháp của đức Phật, . . .
08/04/2013(Xem: 4315)
Một mùa Thành Đạo nữa lại về. Thành Đạo là tên gọi của sự kiện chứng ngộ Niết Bàn . Một lầ nữa, lòng chúng ta lại rộn lên niềm hân hoan chào đón ngày Đức Thế Tôn hoàn thành công phu tu tập của Ngài, công phu chuyển đổi vọng tâm để Niết Bàn hiển lộ.
29/03/2013(Xem: 5101)
Trong Việt Nam Phật Giáo sử luận, tập một, khi bàn về sự liên hệ giữa thiền và thi ca, giáo sư Nguyễn Lang viết: “Thi ca không có hình ảnh thì không còn thi ca nữa, cũng như đi vào lý luận siêu hình thì thiền không còn có thể là thiền nữa”
14/12/2012(Xem: 10048)
Bản-thể-của-Phật còn gọi là Như Lai Tạng, Phật Tính, Pháp Giới, Chân Như... (tiếng Phạn là Tathagatagarbha), là một khái niệm quan trọng của Đại Thừa Phật Giáo.
19/06/2012(Xem: 11401)
Những khi mà tâm hồn tôi bị hoang mang và dao động trước những thống khổ của con người do chính con người gây ra, những lúc đó tự nhiên những câu thơ của Bùi Giáng, những câu thơ mà một thời tôi đã từng say sưa đọc lại có dịp sống dậy trong tâm hồn buồn bã của tôi:
04/03/2012(Xem: 72034)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (tập 4), mục lục: Sắc đẹp hoa sen Chuyện hai mẹ con cùng lấy một chồng Cảm hóa cô dâu hư Bậc Chiến Thắng Bất Diệt - Bạn của ta, giờ ở đâu? Đặc tính của biển lớn Người đàn tín hộ trì tối thượng Một doanh gia thành đạt Đức hạnh nhẫn nhục của tỳ-khưu Punna (Phú-lâu-na) Một nghệ sĩ kỳ lạ Vị Thánh trong bụng cá Những câu hỏi vớ vẩn Rahula ngủ trong phòng vệ sinh Voi, lừa và đa đa Tấm gương học tập của Rahula Bài học của nai tơ Cô thị nữ lưng gù
02/01/2012(Xem: 3939)
Đức Thế Tôn thành đạo bằng con đường nào? Bằng con đường chí thiện, có nội dung đoạn trừ các lậu hoặc, để thành tựu Niết-bàn và giáo hóa chúng sanh. - Điểm Đến Chí Thiện Sau những ngày từ bỏ vương cung, cạo bỏ râu tóc, mặc áo hoại sắc, làm người xuất gia, Thế Tôn nói: “Mặc dù cha mẹ không bằng lòng, than khóc nước mắt đầy mặt, ta vẫn cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, xuất gia từ bỏ gia đình, sống đời sống thoát ly gia đình. Ta xuất gia như vậy, kẻ đi tìm cái gì chí thiện, đi tìm con đường vô thượng tối thắng, hướng đến tịch tịnh”.[1]
25/12/2011(Xem: 4297)
“Bạch đức Thế Tôn! Xin Ngài hãy thuyết pháp! Bạch đức Thiện Thệ, xin Ngài hãy thuyết pháp! Có những chúng sanh ít nhiễm bụi đời sẽ bị nguy hại, nếu không được nghe Chánh pháp. Nếu những vị này được nghe Chánh pháp họ sẽ thông hiểu” Theo kinh Āriyapariyesana, sau khi đức Thế Tôn thành đạo, Ngài chiêm nghiệm và quán chiếu sâu vào pháp do Ngài mới chứng được, là sâu thẳm, là vi diệu, cao quý, siêu lý luận, chỉ có người trí mới thấu hiểu, còn phần nhiều chúng sanh thì đam mê ái dục, chạy theo ái dục, khómà thấy được pháp lý duyên khởi, khó mà thấy được định lý tất cả hành là tịch tịnh…
08/01/2011(Xem: 3421)
Bạn có nghĩ rằng ta là người vĩ đại và quan trọng? Dĩ nhiên, hầu hết chúng ta đều nghĩ thế, ít nhất ra là vào một thời điểm nào đó. Nhưng mà rất khó để ôm giữ cái cảm giác quan trọng đó nếu bạn chịu khó suy xét đến cái thế giới không gian huyền diệu mà con người lần đầu tiên vừa thăm dò đến. Ta hãy nhìn nó như thế này:
07/01/2011(Xem: 3301)
Chiều 28-12-2000, phi trường Quốc tế Indra Gandhi, New Delhi rộn rịp đầy bóng những tăng ni sinh Việt Nam với những bó hoa tươi nhiều màu trên tay, những đôi mắt long lanh ngời sáng, những nụ cười hoan hỷ luôn nở trên môi… tất cả đang rộn ràng, hớn hở, chờ đợi đón phái đoàn hành hương từ Việt Nam sang do HT. Thích Trí Quảng, Trưởng Ban Hoằng pháp Trung Ương GHPGVN, Trưởng Ban Trị Sự Thành Hội TPHCM, và Tổng Biên tập báo Giác Ngộ làm trưởng đòan.Tháp Đại Giác ghi dấu sự thành đạo của đức Phật