Bình yên bên Phật!

23/01/202610:32(Xem: 622)
Bình yên bên Phật!

duc the ton__2 (21)

Bình yên bên Phật!

 

Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm. Mùa của những bình yên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người, vun vén những giấc mơ còn bỏ ngỏ!

Con khẽ với tay nắm lấy nhành lá khô đang mọc những chồi non, trở mình tỉnh giấc sau một năm dài ẩn mình trong sương, gió. Người cũng đưa tay đón chút nắng cuối ngày, vẽ lên đó những mong ước lặng thầm, giữa một chiều trầm mặc!

Người và con về nơi Cổ tự, nghe mùa cũ ẩn vào xác lá, nghe an nhiên trong từng nén hương trầm!

Đã bao lần con cùng người đi qua những tổn thương, giữa xuôi ngược đường trần. Từ trong những nỗi đau đã chín, người hứa  rằng dẫu cuộc đời rách nát, người vẫn không để niềm tin mình vụn vỡ, con hiểu rằng, niềm tin đó là ánh sáng dẫn người và con đi qua đêm tối vô minh.

Vết thương nào cũng có những niềm đau và bình yên nào cũng được chữa lành từ sinh khởi, nó không thốt ra bằng sự trối trăng của một tâm hồn đầy rẫy oán than mà bằng sức mạnh nội sinh vững chãi ôn hòa. Nơi được minh chứng bằng chiều sâu tâm hồn, đã đủ lớn, đủ dầy để một ngày vô ưu bình thản.

Lòng người, luôn dài sâu và khó đoán, luôn mâu thuẫn lẫn bất an, ai cũng sợ những tổn thương nhưng lại thích tạo tổn thương cho người khác, ai cũng sợ nỗi buồn nhưng lại thích tôn tạo nỗi buồn. Ta xé nát cuộc đời ra hàng vạn mảnh, đập vỡ lòng tin người đời bằng sự thỏa mãn vô chừng rồi lại oằn mình trước những đớn đau tội lỗi.

Từ người, con học được niềm vui trong lời tôn kính, con học được hạnh phúc bằng sự mang ơn. Biết nhìn nghịch duyên như nhân-quả công bằng để biết chấp nhận những điều nghiệt ngã. Con không còn nỗi sợ mơ hồ, không còn trăn trở trong vòng đua tranh được-mất. Con đã biết cảm ơn cuộc đời, cho con có được tình thương hoan hỷ!

Khi con biến mình thành nhỏ bé, con không còn thấy xung quanh mình chật hẹp, khi con biết nhận khiếm khuyết lỗi lầm, con không còn oán trách nhân sinh.

Mỗi ngày trôi qua, con cố gắng đi gần hơn, gần hơn với dấu chân của Phật, con đi đến với Người bằng những bước chân của một chúng sinh còn lạc loài, còn nhiều khổ đau, còn nhiều ngu muội, còn những vô minh. Con mang từng bước chân đến với Người, trên vai dần học cách bỏ xuống những thứ mà người đời đang cố gắng mang lên...

Từng đợt lá ngoài kia đã rụng xuống cuối thu, trú mình trong những ngày đông giá lạnh để trỗi lên những chồi non khi gió xuân về. Người cũng như chiếc kén nhỏ, chịu thắt nghẹt ủ mình sau những giông bão để hồi sinh!

Trong ánh sáng khai minh, con học cách tin vào những điều huyền diệu, từ dấu chân hiền lành mà Người vẫn đang dẫn con đi. Con bình an trong sự thanh thản nhiệm màu giữa lòng từ bi của Phật. Người đã giúp con gột rửa những thứ ô uế trong tâm, để con có đủ tình thương dành cho người khác. Con hạnh phúc vì đời này con đã được gặp Nguời. Được Người nâng đỡ con đi, qua những ngày tối tăm trong vũng lầy vô minh, phiền não.

Giữa vùng trũng của lòng người, giữa rách toang hay vỡ nát của niềm tin, con không mong những lời đáp trả, con chỉ muốn về bên Phật, nói với Người là con vẫn bình yên! Con nghe trong sâu thẳm, một giao cảm hiền từ của Người đã xoa dịu tâm con! Người đã cúi xuống nhìn con bằng đôi mắt từ bi, là bàn tay nâng đỡ...

Người dạy con hãy biết thương bằng tình thương trong trẻo. Con nguyện cầu bằng tất cả lòng thành, nguyện cầu cho con được thương nguời bằng trái tim của người đã từng đổ vỡ, để con đủ thông cảm không làm tổn thương ai. Một buổi sáng! Con nghe hơi thở mình không còn nặng nhọc, con chắp tay, bình lặng trước linh tượng của Người, như bóng đại thụ, như cội tùng thiêng, che chở con qua mưa bão hồng trần!...

Con đến đây và ở lại nơi đây! Nơi con được thương bằng tình thương của Núi, được hiểu bằng tâm hồn của Đất. Nơi tri túc trong con dần được hiện hình, những phôi thai bình yên âm thầm bén rễ.

Những vết thương trong con dần được chữa lành, và con vẫn đi, như một chúng sinh qua cuộc lần mò, tìm được ánh sáng trong dòng sông tỉnh thức!

Những ngày cuối năm, nơi ngôi Chùa cũ, những chiếc lá cũng trở nên bất động thường hằng. Con lặng nhìn mùa hoa trong sương trắng, nghe từng tiếng Kinh vang trong gió chiều tịch mịch, con thầm nhủ với lòng “những giông bão rồi sẽ qua đi” khi con biết giữ cho mình hạt mầm tĩnh lặng. Nơi đó, những não phiền không còn thống thiết, những hành trình viên mãn sẽ được khởi nguồn, nơi con có thể rũ sạch bụi trần, quét sạch âu lo.

Một năm nữa lại về, trong tận cùng vô thỉ, dòng lưu trú được hình thành, mộc mạc như đá núi, như lời cảm niệm thuần thành, vững chãi trước vô biên. Nơi cội rễ của thương yêu bật lên niềm an lạc, và để người về quét bụi trong tâm!

Ngày cuối năm, người khơi lại chén trà, nhóm lên mùi lửa ấm, trả những muộn phiền về theo gió, theo sương. Người đặt vào tay con một niềm cầu an không bằng lời nói, chỉ là ánh mắt hiền từ và nụ cười thật khẽ!

Con tạ ơn Người đã cho con một kiếp nhỏ bé này có được nhân duyên gặp Phật!

 

Võ Đào Phương Trâm

Pd: An Tường Anh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/05/2013(Xem: 11172)
Trong kinh điển Pāli không có dấu hiệu nào cho thấy Đức Phật đã từng biết đọc biết viết cả(26)của H.W. Schumann, là một luận điểm võ đoán, nếu không nói là chưa phản ánh đúng sự thật lịch sử. Gần mười năm trước, lần đầu tiên tiếp cận tác phẩm Đức Phật lịch sử(1)của H.W. Schumann qua bản dịch của cô Trần Phương Lan, cảm giác đầu tiên của chúng tôi là sự kính phục về độ uyên bác của tác phẩm cũng như sự dấn thân khoa học của bản thân tác giả. Lời giới thiệu tác phẩm của HT.Thích Thiện Châu trong bản dịch tiếng Việt cũng đồng quan điểm này, khi ngài cho rằng: H.W. Schumann đã dày công nghiên cứu và xây dựng hình ảnh của Đấng Giác Ngộ như một người sống thật trong khung cảnh thật của Ấn Độ cổ đại, với những nhận xét khách quan của một học giả nghiên cứu có hệ thống rõ ràng theo phương pháp khoa học. Cái nhìn của học giả H.W. Schumann về Đức Phật có vẻ khác lạ với quan niệm về Đức Phật của Phật tử Việt Nam, nhưng đó chính là điều bổ ích làm tăng giá trị của quyển sách trong sự đóng góp vào
10/04/2013(Xem: 14391)
Trong các buổi lễ tụng kinh cầu an, chư Tăng cũng như những người cận sự nam - nữ không thể thiếu bài kệ "Jayamangalagàthà - Bài kệ Hạnh phúc thù thắng". Bởi vì bài kệ này tán dương, ca tụng oai lực của Ðức Phật đã cảm thắng tám trường hợp xảy ra vô cùng khó khăn. Mỗi trường hợp Ðức Phật vận dụng mỗi pháp, không những để đối trị mà còn làm cho đối phương cảm phục phát sanh đức tin xin quy y nơi Tam bảo.
08/04/2013(Xem: 9718)
Cùng với thời gian vô cùng tận, không gian vô biên tế, cái đẹp cũng tồn tại với một ý nghĩa rất bao la mà con người khó có thể khám phá cho thật tường tận bằng tri thức của mình. Cuộc đời đức Phật là cả một lịch sử hùng tráng hướng đến tìm kiếm cái đẹp và xây dựng lý tưởng cái đẹp trong cuộc đời. Giáo lí được Ngài thiết lập là một hệ thống mỹ học thể nghiệm nội tại, có ý nghĩa vô cùng phong phú đối với đời sống nhân sinh.
08/04/2013(Xem: 6732)
Có một cuộc hành trình hùng tráng và vi diệu đã được thực hiện trong chính thế gian này mà lịch sử nhân loại đã đón chào và ghi nhận như một niềm tự hào về tư tưởng. Đây là một bản thiêng hùng ca hơn cả những sử thi huyền thoại vì mang giá trị thật hoàn toàn chứ không hề vẽ tô một chút sắc màu hư cấu. Đó chính là cuộc hành trình đi tìm nguồn sáng tâm linh của đức Phật.
08/04/2013(Xem: 5724)
Chẳng biết tự bao giờ, bài thơ ấy đã in sâu vào trong tâm khảm của tôi. Mỗi lần nhắc lại, tôi không sao tránh khỏi niềm cảm xúc trào dâng. Nửa thương cho người xưa, nửa buồn cho thân mình cũng nhiều nghiệp chướng, tại gia cha mẹ chia lìa, anh em phân tán, xuất gia quá đỗi muộn màng ! Vì sao ?
08/04/2013(Xem: 18510)
Hằng năm cứ mỗi độ cuối đông, toàn thể Phật giáo đồ trên khắp năm châu bốn bể, đều long trọng tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo (vào ngày mùng tám tháng mười hai âm lịch).
08/04/2013(Xem: 5101)
Hướng về cuộc hành trình vi diệu của Đức Phật để chúng ta dũng tiến trên con thuyền thực nghiệm tâm linh. Nó sẽ đưa chúng ta vượt qua những lượn sóng ngại khó, cầu an, bỏ lại phía sau những chiếc đảo hoang danh lợi, sớm cập bến bờ chinh phục nội tâm.
08/04/2013(Xem: 5740)
Ngày Phật Thành đạo năm nay, chúng ta được về Bồ-đề Đạo Tràng, nơi đức Phật thành đạo, để ôn lại ngày lịch sử thiêng liêng ấy, và cùng thảo luận chuyên về về đức Phật và ngày thành đạo của Ngài. Nhân đây tôi cũng xin được nói lên vài suy nghĩ của mình về đức Phật lịch sử và đức Phật tôn giáo.
08/04/2013(Xem: 5548)
Các biến cố quan trọng trong những năm tháng cho đến khi Ngài Sakya Gotama Siddhatta (Thích Ca Cồ Đàm Sĩ đạt đa) thành đạo tựu viên mãn Phật quả để được gọi là Sakya Buddha được ghi chép đa dạng bỡi những trường phái khác nhau . . .
08/04/2013(Xem: 4701)
Ngày Thành Đạo chính là giờ phút huy hoàng nhất trong lịch sử nhân loại, ngày mà cách đây hơn 25 thế kỷ, trong núi Tượng Đầu chim hòa nhạc, hoa quyện hương, nắng dệt tơ vàng cùng với nỗi hân hoan của muôn ngàn vũ trụ cung nghinh Đức Thế Tôn lúc đạo quả viên thành.