Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Chuyện dài Người tự xưng "con nhà Phật" hát mừng Giáng Sinh

14/12/201810:09(Xem: 661)
Chuyện dài Người tự xưng "con nhà Phật" hát mừng Giáng Sinh


ca si bo ao


CHUYỆN DÀI
NGƯỜI TỰ XƯNG “CON NHÀ PHẬT”
HÁT MỪNG…GIÁNG SINH !
 

 

Vừa rồi đạo hữu Nguyên Hòa – Lê Văn Trung có bức xúc gởi email cho người viết nói về một bài báo  theo đạo hữu là “hết sức tào lao” , được đăng trên một  wedsite Phật giáo lớn . Nội dung chỉ là vài lời phòng vấn  một ca sĩ trẻ tự nhận mình  là “con nhà Phật” có trì tụng chú Đại Bi hằng ngày, có  đi thăm các thánh tích ( Tứ Động tâm) ở Ấn Độ. Ca sĩ này còn  nói rằng  giáng sinh hằng năm vẫn thường hòa vào dòng người  đón lễ, cất tiếng hát lời ca tại các giáo sứ, được các cha, các soeur và giáo dân – những người con Chúa hiền lành (lời  ca sĩ) yêu mến, và gởi lời cầu chúc giáng sinh an lành  đến với  mọi người trên hành tinh này và chuẩn bị cho ra mắt  bài hát mới mừng giáng sinh  năm nay….! Như vậy, tôi trả lời, bài viết này  chẳng tào lao chút nào, vì  mục đích của bài viết chỉ là hỗ trợ cho  ca sĩ trẻ này PR cho bài hát mới mừng giáng sinh của anh ta mà thôi. Tôi mong đạo hữu hãy bình tâm kẻo bị lừa vào vòng xoáy dĩ hòa vi quý , rổi dần cũng sẽ biến thành một trích đoạn tấu hài rẻ tiền mua vui cho người rỗi hơn vài trống canh mà thôi.

Vấn đề còn lại tôi muốn thưa với đạo hữu là chuyện  làm nghề, sinh sống bởi nghề nghiệp ca sĩ; kế đó là tinh thần Từ Bi của Phật giáo từ ngàn xưa nay và sau cùng là tư cách của một Phật tử đứng đắn.

                             Đạo hữu thử nghỉ lại xem, xưa nay, có rất nhiều  tự tưởng, thậm chí  thành lập cả một tổ chức gọi là “Hòa Đồng Tôn Giáo”, nhất là thời kỳ chiến tranh trước năm 75. Nhưng kết quả là gì  nếu không là sự đơn độc  vừa đánh trống vừa thổi kèn , làm trò cười cho chính các  nhân tố  được hòa đồng đó ! Tôi và đạo hữu từng  đọc qua các tài liệu lịch sử lẫn nghiên cứu nên rất khó chịu khi nghe ai đó nói “đạo nào cũng vậy”.  và hiện tại câu đầu môi này chỉ còn tồn tại trong thành phần rất nhỏ ít khi có điều kiện tìm hiểu sâu sắc. Nếu chưa có thì giờ  tìm hiểu  kinh sách  ( kinh sách chứ không phải kinh tụng hay mỗi chú Đại Bi cầu  bình an đâu) nhiều thì nên tìm đọc quyền sách nhỏ xíu, thậm chí bé tí của cố Hòa Thuợng Thích Trí Thủ ( 1009 – 1984 ), trong đó  cấu trả lời làm sao biết tôn giáo nào tốt xấu? rằng “Cứ nhìn cuộc đời hành đạo của vị giáo chủ đó tất biết” (Cẩm nang cho người Phật tử ).

                            Phật giáo không gây chiến, tranh chấp hoặc đố kỵ với ai, thành phần nào, ở quốc độ nào nên Phật giáo không có kẻ thù. Chuyện gây thiện cảm  không ồn ào khoa trương bởi chất tinh túy của Phật giáo đã hằn sẵn có, không cần thiết đến  độ mỗi  nhân tố tự khoát lên mình  bộ áo “con nhà Phật” đi làm chuyện xa xỉ và thiếu tư duy như vậy. Tất nhiên, ở cấp độ tổ chức, Giáo hội , chuyện ngọai giao , chúc mừng nhau là chuyện  phải có. Chưa bao giờ và không bao giờ đến mức  chư tôn lãnh đạo Giáo Hội hay các bậc sư trưởng  phải nhờ vã chúng ta làm cái chuyện  không phải của mình như thế. Nói tóm lại và nhẹ nhàng nhất là thừa thải ! Lúc nào, bao giờ tôi vẫn luôn nhớ hoài câu nói của giáo sư Cao Huy Thuần về cuộc Pháp nạn năm 1963, Phật giáo đấu tranh đòi  quyền bình đẳng tôn giáo : “ Một tôn giáo tồn tại trên  đất nước  này hơn hai ngàn năm mà phải đi  xin quyền bình đẳng thì thật chua xót”. Đứng về mặt lịch sử  con nhà Phật chính hiệu không thể quên điều này. Đó không phải là hận thù vì như đã thưa Phật giáo không có kẻ thù, mà là  để sách tấn những tư duy  bị đóng băng bởi các quan niệm  tự kỷ, tự ty rẻ tiền trong xã hội, thời nào cũng  còn lọt sổ sống loay hoay chung quanh chúng ta.

Chuyện ca sĩ và ca sĩ Phật tử. Hai  thành tố này  khác nhau nhiều lắm nhưng để phân biệt và nhìn ra thì rất khó  vì tính dung hòa, dễ dải của cửa chùa. Chỉ riêng về chuyện ca sĩ Phật tử thôi cũng  có rất nhiều điều để nói. Ở đây  xin  khái lược một vài ý  muốn nói để tranh thủ thời gian ngắn. Là một ca sĩ  tất  nhiên là phương tiện mưu sinh chủ yếu, có tấm lòng hướng Phật  thì  đến cống hiến vài  bài mua vui cho chùa chiền, hát  nội dung gì cũng được vì vị trụ tri ít khi đòi hỏi điều đó vì sợ  mất lòng. Ca sĩ nào  có tâm sâu hơn thì học vài bài ca có nội dung Phật  giáo làm bài tủ đi hát chùa A chùa B. Có ca sĩ thì  đầu tư tài chính lẫn công sức cho tác phẩm mình biểu diễn như thu ăm dàn nhạc riêng  và đặt hàng  nhạc sĩ viết cho mình. Xong mùa hát  các chùa thì bên cạnh việc biểu diễn  sinh sống ngoài xã hội, nếu có tôn giáo khác  ngỏ ý mời thu  âm bài ca ca ngợi tôn giáo họ thì cũng sẵn lòng vì đó còn là cách kiếm thêm thu nhập. Chuyện này  không có gì sai và càng phải cảm thông cho họ vì đó  cũng là nấc thang thành danh đưa họ lên trước khi  đến với chùa ca hát. Tuy nhiên củng vì như thế mà có lẽ danh xưng “ ca sĩ Phật tử” chưa được tròn vẹn cho lắm so với ca sĩ  không hát nhạc của tôn giáo khác. Có nghĩa là vẫn ca hát sinh sống  bình thường và hát ở chùa thôi, nhưng xem ra thành phần này cũng rất hiếm ! Vậy nên khi mình tự  xưng “ca sĩ Phật tử” trước hết hãy nhìn  kỹ lại  mình, và khi đã nhận định  rò ràng , chính đáng thì kế tiếp  “ca sĩ Phật tử”  nên làm và không nên làm những gì, dù đức Phật  không  hề trừng phạt bất cứ ai. 

                                 Không biết các cán bộ văn hóa Phật giáo của mình có  chịu khó  lập danh sách thống kê không chứ bản thân tôi thì đã  có từ lâu  danh sách những ca sĩ khác đạo không bao giờ  hát nhạc   Phật giáo  và cũng không giờ có mặt trong các  chương trình nhỏ to của Phật giáo hay của các chùa tổ chức. Trong  giời cầu thủ bóng đá hiện nay cũng thế, những ai  ngoan đạo, ra sân  thường làm dấu thành giá, và luôn rũ rê đồng đội đi lễ  nhà thờ, đố ai biết ? Thậm chí có  ca sĩ ngôi sao từng trêu ngươi mấy vị  cán bộ văn hóa PG mang túi tiền đến gõ cửa nhà một ngôi sao , bị họ thằng thừng từ chối bằng cách nêu ra giá cát sẹ thật ngất ngưỡng mà các cán bộ mẩn cán nhà ta cứ  kiền trì năn nỉ , đến mức họ phán một câu “ Càng năn nỉ cáng nâng cát sê” khi đó mới chịu  lầm lủi quay lưng!  Họ đâu có sai khi không  hát nhạc của niềm tin tôn giáo khác ?

                                  Thế đấy các bạn ạ !

                                   Nhưng, có  mộtcon chim họa mi hót bên bờ vai đức Phật” thật sự . Đó là cố danh ca Hà Thanh ( 1930 – 2014 ), người đệ tử của đức Đệ Nhất Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, được ngài ban pháp danh Tâm Tú. Theo ghi chép riêng của tôi,  người ca sĩ Phật tử  xứng danh này chỉ ca  hai phiên khúc duy nhất có liên quan đến  đạo Thiên Chúa là lời người mẹ trong tác phẩm “Lá Thư Trần Thế “  của nhạc sĩ Hoài Linh ( cùng với Duy Khánh và Hương Lan ) trước năm 1973. Sau  75, sang định cư  ở Hoa Kỳ cô vẫn đi hát bình thường  và đương nhiên thường xuyên đến các chùa  đọc kinh, bái sám cũng như ca hát phục vụ . Trong các album  nhạc  tiền chiến và tình ca thực hiện  suốt quàng thời gian này hoàn toàn không hát bất cứ nhạc nào của tôn giáo khác. Sự cần mẩn , chuyên tu của cô, được chư tôn hòa thượng không ngần ngại ban tặng cho  danh xưng cao quý mà chưa có một ca sỉ nào có được : “Con chim họa mi hót bên bờ vai đức Phật” ! Sống  và cống hiến, tu tập chuyên cần  đến như vậy, ngay cả lúc  nằm trên giường bệnh, trước những lời hỏi thăm, động viên , cô vẫn lạc quan và  lời nói ra thành  câu hát “ Sống đến tuổi này không đau mới lạ“. Thật là đáng trân trọng và ngưỡng mộ biết dường bao !

                                  Ba biến Chú Đại Bi mỗi ngày chưa nói lên được điều gì và cũng chưa  làm được gì để những chư tôn đức  quy y cho mình  được an lòng trên từng nốt nhạc   đời đầy  trắc trở phong ba. Viết những dòng này  trong khi chúng tôi đang  bộn bề với những tài liệu lịch sử về ngày của thần mặt trời bị ăn cướp, các thổ dân châu Mỹ bị phản bội..v...v. cho đến khi chạm đến cụm từ “ca sĩ Phật tử” đi hát nhạc giáng sinh và chúc mừng giáng sinh (có đóng mở ngoặc kép) làm sực tỉnh hẳn! Vậy là chuyện tào lao  cũng có thứ năng lục  sui khiến ngòi bút  múa máy quay cuồng  trên  không gian  tri thức ?

 

                                                                                        Lê Văn Trung

                                                                                   Dương Như Tâm

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/04/201510:16(Xem: 1852)
Với sự phát triển như vũ bão của công nghệ truyền thông thời đại, như đã trao tận tay Phật giáo Việt nam (PGVN) vô vàn những thuận duyên mà từ thời chấn hưng rực rỡ chư Tổ đức không hề mơ tới sẽ có được như vậy. Thế nhưng để nắm bắt được những thuận duyên ấy và để ứng dụng triệt để vào công cuộc hóa đạo thì dường như vẫn chưa là đáp àn đúng nghĩa nhất.
06/11/201204:22(Xem: 2669)
Khái niệm ‘cải đạo’ được hiểu một cách phổ quát là bỏ đạo mình đang theo để chấp nhận một đạo mới. Hiện tượng ‘cải đạo’ chỉ có thể xảy ra khi có ít nhất hai đạo cùng tồn tại trên cùng một lãnh thổ nào đó.
07/11/201203:28(Xem: 3066)
Người viết xin được mở đầu câu chuyện trong tuần kỳ này bằng câu thành ngữ “Cáo mượn oai hùm” thường ngụ ý để chỉ cho những người ưa lòe bịp, hù dọa mọi người bằng quyền uy của người khác để tự tung tự tác. Chuyện kể, có một con hùm đói bụng đang tìm cách săn mồi thì gặp ngay một con cáo.
23/01/201106:19(Xem: 978)
Tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác chính là tôn trọng mình. Ai đem sự tôn trọng đi thì nhận lại sự tôn trọng. Đó là định luật nhân quả. Người viết xin được mở đầu câu chuyện trong tuần kỳ này bằng câu thành ngữ “Cáo mượn oai hùm” thường ngụ ý để chỉ cho những người ưa lòe bịp, hù dọa mọi người bằng quyền uy của người khác để tự tung tự tác. Chuyện kể, có một con hùm đói bụng đang tìm cách săn mồi thì gặp ngay một con cáo. Cáo thấy nguy bèn nói: “Này anh hùm, anh đừng có ý định ăn thịt tôi. Trời đã giao cho tôi làm chúa tể muôn loài. Anh mà ăn tôi là làm trái ý của trời! Không tin, tôi đi đằng trước, anh đi đằng sau, thử hỏi có con vật nào trông thấy tôi mà không sợ?”. Quả nhiên, khi cả hai cùng bước đi, mọi vật nhìn thấy đều chạy tán loạn. Con cáo lấy uy của trời để lừa hùm, rồi lại mượn hình ảnh của hùm để dương dương tự đắc với những loài vật khác.
27/04/201609:18(Xem: 2245)
Trọng tâm của bài viết nầy nhằm tìm nguyên nhân tại sao người Phật tử bị cải đạo và đề nghị phương pháp ngăn ngừa, chứ không phải là so sánh giữa hai tôn giáo. Tuy vậy, để có thể biết được nguyên nhân, nên một số tín điều và cách sống đạo, của tôn giáo, không thể không đề cập đến. Mong độc giả xem đó như là vài dẫn khởi cho việc truy tìm nguyên nhân Phật tử bị cải đạo và đề nghị giải pháp. Dẫu theo lối tiếp cận nào, chúng tôi vẫn dựa trên những chứng tích lịch sử để luận bàn, chứ không bao giờ đề cập những điều vô căn cứ. Một tôn giáo (hay một học thuyết) muốn đứng vững với thời và không gian thì tôn giáo ấy phải có ba tiêu chí cốt yếu: Nhân bản, Khoa học và Thực dụng.
19/02/201111:08(Xem: 488)
Trong Ca Khúc Đông và Tây (The Ballad of East and West), văn hào người Anh Rudyard Kipling (1865–1936) đã viết “Ôi, Đông là Đông và Tây là Tây, cả hai chẳng nên hề gặp gở” (Oh, East is East, and West is West, and never the twain shall meet) đã trở nên câu nói thời thượng diễn tã sự dị biệt khó hòa giải giữa hai nền văn hóa.
05/08/201316:05(Xem: 3058)
Trong hoạt động truyền thông, dùng những người nổi tiếng, những ca sĩ thành công đặc biệt, được công chúng biết đến, ngưỡng mộ, để minh chứng, thuyết phục cho một nội dung truyền thông nào đó, là một kỹ thuật quen thuộc trong hoạt động truyền thông. Những người làm việc trong lãnh vực truyền thông không thể xa lạ với kỹ thuật này.
28/07/201213:58(Xem: 5499)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
23/10/201005:23(Xem: 1043)
"Chẳng có gì hổ thẹn cho một người có ông nội là khỉ. Nếu có gì đáng hổ thẹn về tổ tiên của tôi, thì đó là vì tổ tiên của tôi là người: một người có trí thức nông cạn và bất nhất, một người không biết tự bằng lòng với thành công trong lĩnh vực riêng của mình, lại hăm hở can thiệp vào những vấn đề khoa học hoàn toàn xa lạ, làm tối tăm vấn đề bằng thứ từ chương rỗng tuếch, đánh lạc hướng chú ý của cử tọa để khỏi đi vào những vấn đề thực sự đặt ra bằng lối nói lạc đề đầy hùng biện và những hô hào đầy thành kiến tôn giáo".
28/04/201608:14(Xem: 6938)
Chúng ta cần 100.000 chữ ký cho đến hết ngày 26/5/2016, để gửi thỉnh cầu lên Tổng Thống Obama lên tiếng yêu cầu chính phủ VN quan tâm và giải quyết vấn đề phá hoại môi trường sống của các vùng biển miền Trung VN, trong đó có Hà Tỉnh, Quảng Trị, Quảng Bình, và Huế. Đặc biệt, Hà Tĩnh là tỉnh nơi có khu kinh tế to lớn đang phát triển, trong đó bao gồm nhiều nhà máy công nghiệp do Trung Quốc và Đài Loan đầu tư nhiều tỷ đô la, một trong số đó là nhà máy thép do tập đoàn Formosa (China-Taiwan) làm chủ. Vừa qua nhà máy này đã nhập gần 300 tấn hóa chất cực độc để tẩy rửa nhà máy, rồi thải ra biển, làm cho cá chết hàng loạt và những loài động vật quý hiếm sống trong các vùng biển này, xin vào ký tên ngay ở đây: https://petitions.whitehouse.gov/petition/help-vietnamese-people-prevent-environmental-disaster-ha-tinh-province-central-vietnam Xin lưu ý sau khi ký tên xong, phải xác nhận một nữa địa chỉ email trong mail box của mình. Trân trọng kính thông báo, Chủ biên Trang Nhà Quảng Đức