Quê Hương của Gió

16/03/201907:09(Xem: 4932)
Quê Hương của Gió


co do hue


QUÊ  HƯƠNG  CỦA  GIÓ


Đường của ruộng, lúa đồng phả hương con gái, phất phơ gió mùa mơn mởn làng quê.Vẫn tên giòng nước năm xưa soi bóng lũy tre, uốn mình dọc bờ về quê ngoại; cánh cò điểm trắng nền xanh lúa mạ, nước Hương Giang tiếp sức cổ thành.

Phú Bài cổ kính khép mình đón từng bánh xe lăn trên phi đạo, xe bus buồn chuyển khách về ga.Vẫn gió, vẫn nắng trãi dài bạn đường trung du nuôi sống mãnh đất khô cằn Trung Việt, xui đẩy bao gót người chân đất xa quê; Phương xa ấy nở hoa trí tuệ, làm đẹp mặt một giống dân khốn khổ thăng trầm.Khoa học có, tôn giáo có, những người dân con Việt, làm rạng danh giòng giống Lạc Hồng, từng lạc lõng giữa lòng quê mẹ; Lá rụng về cội, tuổi già lay lắt điểm sao đêm. Màu đất sét mãnh áo thâm che thân cằn cổi, hiu quạnh trên chiếc xe lăn, lần cuối nhìn từng cội thông già như tuổi già bệnh hoạn thân người. Hồ bán nguyệt tung tăn cá lội, cổng tam quan rêu phủ tuổi đời.Tổ đình đó, lặng chìm không gian u tịch, tháng năm dài hơi thở buồn tênh,bổng chợt về, chợt đi như mây trời tụ tán theo đoàn người viễn xứ hồi hương.Gió Thu mặc thêm hơi ấm quê mình, người lại về như đoàn quân vinh quang đặt chân lên đất Thần kinh chùa Tổ; ấm lòng giữa đồi thông già, già hơn tuổi đời người về từ viễn xứ.Con cháu sum vầy quây quần dưới chân thiền sư mặc niệm.Quê cha đất mẹ mở rộng vòng tay ôm ấp người con danh giá. Rồi Đông về, Xuân sang, thêm một dịp hội ngộ, những cánh chim bạt màu nâu sẫm, trong và ngoài địa giới quê mình, hồi hương đoàn tụ kỵ Tổ như trẫy hội.Bao nôn nao chớm nở giữa rừng thiền, nhưng thần tượngbiệt tăm hơi bóng nhạn,để lại bồng bềnh nguồn thất vọng cô đơn. Trùng trùng gót chân lê thê giả biệt, kẻ về phố thị, người xuôi quê người, rừng thông Từ Hiếu ve sầu trỗi nhạc, gió rừng thiền hương tỏa mây trôi.

                                                      ***

Vòng xoay sinh tử, lá rụng về gốc, hai cội bồ đề đại lão {1} tỏa mát đế đô,tăng ni trẻ nương vào thân giáo. Đất lành ấp ủ thạch trụ, Phật sự thăng hoa.Phải chăng phước nghiệp dân ta, đến hồi hưởng quả!


MINH MẪN

15/3/2019 

{1} Hai đại lão thạch trụ PGVN T.Trí Quang và Thiền sư Nhất Hạnh

 


 
Song_Huong nui ngu

HƯƠNG GIANG SÔNG NƯỚC


Kính bạch Thầy, Đọc bài: Quê Hương Của Gió của bác Minh Mẫn viết về

Hai Cội Bồ Đề Đại Lão: HT Trí Quang và TS Nhất Hạnh,

lòng con vô cùng cảm niệm ân đức Hai Đại Lão Thạch Trụ PGVN.

Con kính hướng về Nhị Vị Trưởng Lão luôn là bóng mát che chở cho Tăng Ni

và Phật Tử trong cũng như ngoài nước.




Thần Kinh vang bóng tình quê
Bao năm xa xứ Thầy về dưỡng thân
Gió chiều thổi mát vườn sân
Thông xanh bao phủ hương trầm thoáng qua
Cội nguồn chẳng ở đâu xa
Hướng về nội tại chan hoà khắp nơi
Hương Giang sông nước tuyệt vời
Uốn mình soi bóng giữa trời sóng yên
Tình Thầy là cả Pháp Duyên
Chở che Tăng Chúng khắp miền quê hương.

   Dallas Texas, 15-3-2019
            Tánh Thiện



Su ong Lang Mai

“CON NGUYỀN CHẾ TÁC THƯƠNG YÊU” (4)

Kính bạch Thầy, con xin cảm tác theo bài “Quê Hương Của Gió của Minh Mẫn. Viết về Những Cội Bồ Đề Đại Thụ của Phật Giáo Việt Nam. Con kính gởi Thầy thưỡng lãm.

Ghi chú: (1). Chùa Từ Hiếu ở Huế. (2). Chùa Tổ. (3) Theo câu thiền ngôn: “Chế tâm nhất xứ, vô sự bất biện” (nghĩa là: Gom tâm lại một chổ, thì không có gì không hiểu được).

(4)"Con đã được biểu hiện từ đất Mẹ, con sẽ trở về đất Mẹ để tiếp tục được biểu hiện hàng triệu lần nữa, để cùng với tăng thân làm công việc chuyển rác thành hoa, bảo hộ sự sống và xây dựng một tịnh độ ngay trên mặt đất này. Nguyện trong mỗi giây phút của cuộc sống hàng ngày, con sẽ nỗ lực chế tác hiểu biết và thương yêu, vì hiểu biết và thương yêu là chất liệu căn bản để xây dựng nên tịnh độ".

(Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

***
Chùa xưa như con“thương mẹ”(1)
Bao năm xa cách “mẫu thân” (2)
Tháng ngày quê hương tao loạn
Tấm thân dầu dãi thăng trầm
Ước mong thái bình đất nước
Trở về quê mẹ nương thân
Vườn xưa nâng niu chăm bón
Cho cây tươi tốt muôn phần
“Mong ngày thành cây đại thụ
Bóng cây che mát rừng thiền”
Nguyện đời “chế tâm nhất xứ” (3)
Thông làu tất cả “nhân duyên”
Cuội nguồn mong ngày trở lại
“Con nguyền chế tác thương yêu
Những mong đáp đền ân nghĩa
Thương yêu hiểu biết nhiệm mầu
Dựng xây nên miền tịnh độ (4)
Cho đời sống mãi thanh lương”.
Germany ngày 18.03.2019
Cư Sĩ Đan Hà



HT_Thich_Tri_Quang
Kính mời xem trang tác giả HT Thích Trí Quang




su ong lang mai 3

 Kính mời xem trang tác giả HT Thích Nhất Hạnh



 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2011(Xem: 25211)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
01/10/2011(Xem: 9746)
Hàng ngũ phật tử thường được chia là phật tử tại gia và phật tử xuất gia. Các phật tử tại gia thường được gọi là cư sĩ. Trong lịch sử đạo Phật có ghi lại chuyện một số các vị cư sĩ nổi tiếng, tuy các vị ấy không xuất gia nhưng về phương diện tu hành, thấu hiểu đạo lý thì không thua kém gì các vị đã xuất gia. Có nhiều vị cư sĩ nổi tiếng nhưng bài này chỉ xin nhắc đến ông Duy Ma Cật, bà hoàng hậu Thắng Man, cư sĩ Huệ Năng lúc chưa xuất gia và sau đó đến gia đình ông Bàng Uẩn.
25/09/2011(Xem: 6022)
Lời hát ru nhẹ nhàng mà trầm buồn da diết ấy đi vào trong cả giấc mơ của Hiền. Bao lần chị giựt mình thảng thốt ngồi bật dậy… ngơ ngác nhìn quanh. Chẳng có gì khác ngoài bóng đêm lạnh giá bao trùm hai dãy xà lim hun hút. Chốc chốc vẳng lại tiếng thạch sùng chặc lưỡi, tiếng chí chóe của mấy chú tí ưa khuấy rối trong xó tối. Và cả tiếng thở dài của ai đó dội qua mấy bức tường xanh rêu im ỉm…
24/09/2011(Xem: 4093)
Ngày xưa có một chàng trai tên là Na Á. Anh mồ côi cha từ sớm, ở với mẹ già. Nhà Na Á nghèo, anh phải làm nghề đánh cá để nuôi thân, nuôi mẹ.
24/09/2011(Xem: 4873)
Một hôm em bé ngồi trong bóng cây trú nắng, gió cũng thổi mát quá, em ngủ quên, đến lúc thức dậy, thì đàn trâu đã đi mất. Em tìm khắp cánh đồng mà chẳng thấy.
21/09/2011(Xem: 4383)
Tờ Chú (có nghĩa là anh đen) nghèo nhất làng. Họ nghèo lắm, nghèo đến nỗi không có một con dao mẻ để phát nương, một cái thuổng để đào củ mài.
21/09/2011(Xem: 4078)
Ngày xưa, ở xã Đại An gần cù lao Huân tỉnh Khánh Hòa có một đôi vợ chồng già không có con cái. Ông bà ở trong một căn nhà lá dựng bên vách núi, làm nghề trồng dưa.
16/09/2011(Xem: 15252)
Tôi cảm động, vì sống trong đạo giải thoát tôi đã tiếp nhận được một thứ tình thiêng liêng, trong sáng; một thứ tình êm nhẹ thanh thoát đượm ngát hương vị lý tưởng...
12/09/2011(Xem: 5341)
Hồ Biểu Chánh (1884–1958), tên thật là Hồ Văn Trung, tự Biểu Chánh, hiệu Thứ Tiên; là một nhà văn tiên phong của miền Nam Việt Nam ở đầu thế kỷ 20. Ông sinh năm 1885 (trong giấy khai sinh ghi ngày 1 tháng 10 năm 1885) tại làng Bình Thành, tỉnh Gò Công (nay thuộc huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang). Ông xuất thân trong một gia đình nông dân, thuở nhỏ học chữ Nho, sau đó chuyển qua học quốc ngữ, rồi vào trường trung học ở Mỹ Tho và Sài Gòn. Năm 1905, sau khi đậu Thành chung, ông thi vào ngạch ký lục của Soái phủ Nam Kỳ; làm ký lục, thông ngôn, thăng dần đến đốc phủ sứ (1936), từng giữ chức chủ quận (quận trưởng) ở nhiều nơi. Ông vốn có tiếng thanh liêm, yêu dân, thương người nghèo khổ.
11/09/2011(Xem: 15752)
Tôi thức dậy trong một sự yên tĩnh như thế ấy ở Pomona. Tiếng chim hót vang rừng những không thể nói là tiếng ồn. Nó lại càng làm cho sự yên lặng thêm sâu hơn về bề sâu là khác.