Quê Hương của Gió

16/03/201907:09(Xem: 4868)
Quê Hương của Gió


co do hue


QUÊ  HƯƠNG  CỦA  GIÓ


Đường của ruộng, lúa đồng phả hương con gái, phất phơ gió mùa mơn mởn làng quê.Vẫn tên giòng nước năm xưa soi bóng lũy tre, uốn mình dọc bờ về quê ngoại; cánh cò điểm trắng nền xanh lúa mạ, nước Hương Giang tiếp sức cổ thành.

Phú Bài cổ kính khép mình đón từng bánh xe lăn trên phi đạo, xe bus buồn chuyển khách về ga.Vẫn gió, vẫn nắng trãi dài bạn đường trung du nuôi sống mãnh đất khô cằn Trung Việt, xui đẩy bao gót người chân đất xa quê; Phương xa ấy nở hoa trí tuệ, làm đẹp mặt một giống dân khốn khổ thăng trầm.Khoa học có, tôn giáo có, những người dân con Việt, làm rạng danh giòng giống Lạc Hồng, từng lạc lõng giữa lòng quê mẹ; Lá rụng về cội, tuổi già lay lắt điểm sao đêm. Màu đất sét mãnh áo thâm che thân cằn cổi, hiu quạnh trên chiếc xe lăn, lần cuối nhìn từng cội thông già như tuổi già bệnh hoạn thân người. Hồ bán nguyệt tung tăn cá lội, cổng tam quan rêu phủ tuổi đời.Tổ đình đó, lặng chìm không gian u tịch, tháng năm dài hơi thở buồn tênh,bổng chợt về, chợt đi như mây trời tụ tán theo đoàn người viễn xứ hồi hương.Gió Thu mặc thêm hơi ấm quê mình, người lại về như đoàn quân vinh quang đặt chân lên đất Thần kinh chùa Tổ; ấm lòng giữa đồi thông già, già hơn tuổi đời người về từ viễn xứ.Con cháu sum vầy quây quần dưới chân thiền sư mặc niệm.Quê cha đất mẹ mở rộng vòng tay ôm ấp người con danh giá. Rồi Đông về, Xuân sang, thêm một dịp hội ngộ, những cánh chim bạt màu nâu sẫm, trong và ngoài địa giới quê mình, hồi hương đoàn tụ kỵ Tổ như trẫy hội.Bao nôn nao chớm nở giữa rừng thiền, nhưng thần tượngbiệt tăm hơi bóng nhạn,để lại bồng bềnh nguồn thất vọng cô đơn. Trùng trùng gót chân lê thê giả biệt, kẻ về phố thị, người xuôi quê người, rừng thông Từ Hiếu ve sầu trỗi nhạc, gió rừng thiền hương tỏa mây trôi.

                                                      ***

Vòng xoay sinh tử, lá rụng về gốc, hai cội bồ đề đại lão {1} tỏa mát đế đô,tăng ni trẻ nương vào thân giáo. Đất lành ấp ủ thạch trụ, Phật sự thăng hoa.Phải chăng phước nghiệp dân ta, đến hồi hưởng quả!


MINH MẪN

15/3/2019 

{1} Hai đại lão thạch trụ PGVN T.Trí Quang và Thiền sư Nhất Hạnh

 


 
Song_Huong nui ngu

HƯƠNG GIANG SÔNG NƯỚC


Kính bạch Thầy, Đọc bài: Quê Hương Của Gió của bác Minh Mẫn viết về

Hai Cội Bồ Đề Đại Lão: HT Trí Quang và TS Nhất Hạnh,

lòng con vô cùng cảm niệm ân đức Hai Đại Lão Thạch Trụ PGVN.

Con kính hướng về Nhị Vị Trưởng Lão luôn là bóng mát che chở cho Tăng Ni

và Phật Tử trong cũng như ngoài nước.




Thần Kinh vang bóng tình quê
Bao năm xa xứ Thầy về dưỡng thân
Gió chiều thổi mát vườn sân
Thông xanh bao phủ hương trầm thoáng qua
Cội nguồn chẳng ở đâu xa
Hướng về nội tại chan hoà khắp nơi
Hương Giang sông nước tuyệt vời
Uốn mình soi bóng giữa trời sóng yên
Tình Thầy là cả Pháp Duyên
Chở che Tăng Chúng khắp miền quê hương.

   Dallas Texas, 15-3-2019
            Tánh Thiện



Su ong Lang Mai

“CON NGUYỀN CHẾ TÁC THƯƠNG YÊU” (4)

Kính bạch Thầy, con xin cảm tác theo bài “Quê Hương Của Gió của Minh Mẫn. Viết về Những Cội Bồ Đề Đại Thụ của Phật Giáo Việt Nam. Con kính gởi Thầy thưỡng lãm.

Ghi chú: (1). Chùa Từ Hiếu ở Huế. (2). Chùa Tổ. (3) Theo câu thiền ngôn: “Chế tâm nhất xứ, vô sự bất biện” (nghĩa là: Gom tâm lại một chổ, thì không có gì không hiểu được).

(4)"Con đã được biểu hiện từ đất Mẹ, con sẽ trở về đất Mẹ để tiếp tục được biểu hiện hàng triệu lần nữa, để cùng với tăng thân làm công việc chuyển rác thành hoa, bảo hộ sự sống và xây dựng một tịnh độ ngay trên mặt đất này. Nguyện trong mỗi giây phút của cuộc sống hàng ngày, con sẽ nỗ lực chế tác hiểu biết và thương yêu, vì hiểu biết và thương yêu là chất liệu căn bản để xây dựng nên tịnh độ".

(Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

***
Chùa xưa như con“thương mẹ”(1)
Bao năm xa cách “mẫu thân” (2)
Tháng ngày quê hương tao loạn
Tấm thân dầu dãi thăng trầm
Ước mong thái bình đất nước
Trở về quê mẹ nương thân
Vườn xưa nâng niu chăm bón
Cho cây tươi tốt muôn phần
“Mong ngày thành cây đại thụ
Bóng cây che mát rừng thiền”
Nguyện đời “chế tâm nhất xứ” (3)
Thông làu tất cả “nhân duyên”
Cuội nguồn mong ngày trở lại
“Con nguyền chế tác thương yêu
Những mong đáp đền ân nghĩa
Thương yêu hiểu biết nhiệm mầu
Dựng xây nên miền tịnh độ (4)
Cho đời sống mãi thanh lương”.
Germany ngày 18.03.2019
Cư Sĩ Đan Hà



HT_Thich_Tri_Quang
Kính mời xem trang tác giả HT Thích Trí Quang




su ong lang mai 3

 Kính mời xem trang tác giả HT Thích Nhất Hạnh



 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2010(Xem: 15189)
Cô Sue Dixon, một Phật tử người Úc, vướng phải căn bệnh hiểm nghèo, ung thư ngực, trong lúc dường như phải bó tay và hoàn toàn tuyệt vọng thì các Tăng sĩ Tây Tạng đã hướng dẫn phương pháp Thiền quán. Tuyệt vời thay, không lâu sau đó, cô bình phục và khỏe mạnh như xưa. Bài viết dưới đây, cô sẽ kể cho đọc giả biết quá trình loại bỏ bệnh ung thư như thế nào
02/06/2010(Xem: 5181)
Đó là ngày 26 Tháng 10 năm 1967. Tôi đang bay ngay trên bầu trời trung tâm Hà Nội đan chéo đầy hỏa tiễn trong phi vụ thứ 23 của mình, thì bị một hỏa tiễn Nga kích thước cỡ cột điện thoại bắn tung cánh phải chiếc Skyhawk ném bom tôi bay. Phi cơ bổ nhào từ cao độ khoảng 4,500 feet xuống đất, bị đảo ngược lại, gần như chúi thẳng đầu xuống đất. Tôi kéo cần bung dù thoát hiểm. Lực phóng làm tôi bị bất tỉnh vì tốc độ gió đâu khoảng 500 knot (chú thích người dịch: 926 km/giờ). Lúc đó tôi không nhận thức được, nhưng chân phải ngay quanh đầu gối và ba nơi trên cánh tay phải cùng cánh tay trái của tôi đã bị gãy. Tôi tỉnh lại ngay trước khi cánh dù của tôi rơi xuống một hồ nước ngay một góc của Hà Nội, một trong những hồ họ gọi là Hồ Tây. Mũ phi công và mặt nạ dưỡng khí của tôi đã bị thổi bay đâu mất. Tôi chạm mặt nước và bị chìm xuống đáy. Tôi nghĩ rằng hồ sâu khoảng 15 feet, cũng có thể 20. Tôi chòi chân phía dưới để nổi lên mặt nước. Lúc đó tôi không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào. Tôi hít một
03/04/2010(Xem: 6552)
Đạo vốn vô ngôn; do ngôn mà hiển đạo, thế nên có mạn lục, có bảo huấn, có bút ngữ, có võ khố. Nay đây, có Hòa thượng Văn Thủ, tự Nhất Ty (1607 – 1648) người nước Nhật Bản, lúc đầu ở ẩn nơi Tây Cương thuộc đất Lạc Tây, về sau Ngài về núi Đan mai danh ẩn tích. Nhưng các hàng xuất gia khắp chốn hải hồ tìm đến bên Ngài kết am tranh tu học số đông không kể xiết. Rốt cuộc, danh Ngài thấu đến cửu trùng, vua thỉnh Ngài trụ trì hai chùa Pháp Thường và Linh Nguyên, ban hiệu là Định Huệ Minh Quang Phật ĐảnhQuốc Sư. Những khi nhàn rỗi, Ngài xem lại gương xưa góp nhặt những di ngôn, vãng hạnh của Phật Tổ và thêm vào đó lời phẩm bình biên tập lại thành bộ Truy Môn Bảo Tạng Tập (trong bản dịch nầy tạm lấy nhan đề là Kho Báu Nhà Thiền). Bộ sách nầy thật là cây đuốc huệ trong đường tăm tối, là thuốc hay cho người bệnh, chẳng những lợi cho người đương thời mà cũng là tiếp độ kẻ hậu côn, thật không có gì hơn vậy. Than ôi! Vào niên hiệu Bảo Vĩnh vì ảnh hưởng thời cuộc nên đâu có khắc bản và muốn lưu hàn
21/02/2010(Xem: 8300)
Tại biên giới của tỉnh Tây Khương sát với Tây Tạng có một bà lão sống cô độc, chồng và đứa con trai duy nhất của bà đã qua đời. Bà sống nhờ một thửa đất nhỏ trồng những hạt ngũ cốc. Vì cuộc đời đã trải qua nhiều gian truân từ nhỏ, bà lão cảm thấy nghiệp chướng trong người rất nặng nên đã cố công tìm hỏi những người chung quanh phương pháp chuộc tội để cầu xin cho tâm hồn được bình yên.