08. Gieo Gió Gặt Bão

29/11/201115:17(Xem: 9022)
08. Gieo Gió Gặt Bão
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 3
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương
xuất bản 2004

(8)

GIEO GIÓ GẶT BÃO

Ở bên Ấn Độ thời xưa

Có nhiều giáo phái ganh đua tuyên truyền

Một môn phái nọ trong miền

Vừa thờ ma quỷ, lại tin thánh thần

Đứng đầu lãnh đạo xa gần

Một bà mạnh bạo tay chân vô ngần

Lại thêm mập mạp tấm thân

Giọng bà "thủ lãnh" vang ầm chói tai

Nhưng bà ăn nói có tài

Cho nên thế lực trong ngoài lan xa.

Một hôm tin chợt loan ra

Rằng thái tử Tất Đạt Đa tu hành

Nay thành đạo, ngát hương lành

Giờ đi giáo hoá chúng sinh giúp đời.

Bà nghe tin chợt rụng rời

Sợ rằng mình sẽ chẳng người nào theo

Rồi đây đệ tử mất tiêu

Bao nhiêu ảnh hưởng sớm chiều rã tan,

Canh khuya suy nghĩ miên man

Suốt đêm trằn trọc lo toan mưu thần

Hại người bà chẳng ngại ngần

Hạ uy tín Phật bà cần ra tay.

Sáng ra bà vội đi ngay

Tới nơi đức Phật hôm nay ngồi thiền

Bà khiêu khích thật cuồng điên

Múa may chửi bới huyên thuyên, tục tằn.

Mặc bà quát tháo dữ dằn

Phật Đà vẫn cứ vô vàn an nhiên

Gốc cây tinh tấn ngồi thiền

Bà kia thấy vậy nổi điên thêm nhiều.

*

Mặt trời lên, nóng như thiêu

Bà điên mệt lả, đói meo bụng rồi

Lại thêm khát nước quá trời

Rát khô mồm miệng, rã rời chân tay

Mệt nhoài bà ngã lăn quay

Trong lòng suy ngẫm loay hoay rối bời,

Sau cùng bà lết đến nơi

Hỏi thăm đức Phật sao ngài lặng yên.

Thấy rằng hội đủ cơ duyên

Phật Đà xuất định, lời hiền dạy ngay:

"Hãy nghe ta hỏi điều này

Nhà ngươi có giỗ một ngày gần đây

Bao nhiêu bánh trái chất đầy

Ngươi cầm ít bánh trong tay làm quà

Biếu người hàng xóm gần nhà

Người ta không nhận thì quà về ai?"

Bà "thủ lãnh" vội chê bai:

"Ồ! Nghe thiên hạ mọi người khen ông

Là người giác ngộ vô cùng

Lại thêm trí tuệ ai hòng vượt đây

Giờ nghe ông hỏi câu này

Sao mà ngớ ngẩn, thơ ngây, buồn cười,

Bánh tôi mang tặng cho người

Nếu người không nhận thời tôi mang về!"

Ôn tồn Phật dạy cho nghe:

"Sáng nay cũng vậy có gì khác đâu

Bao lời thô tục trước sau

Mà ngươi đem tặng ta nào nhận đây

Vậy thời cái món quà này

Trao về ngược lại vào tay ngươi rồi,

Giống người cầm đuốc đi chơi

Nếu đi ngược gió lửa thời cháy tay,

Giống người vung bụi cho bay

Nếu vung ngược gió bụi quay lại mình,

Giống người ngửa mặt trời xanh

Mà phun nước miếng có thành công đâu

Nước kia rơi xuống thật mau

Lại làm dơ mặt dễ nào tránh qua!"

*

Quý thay lời nói Phật Đà

Khiến tâm bà chợt sáng ra nhiều điều

Thấy lời Phật thật cao siêu

Thấy mình thua thiệt thật nhiều sáng nay:

"Mất ăn bữa sáng, đói thay

Lại thêm khát nước, cổ này khô ran

Nói nhiều mỏi miệng vô vàn

Múa may xỉa xói tay chân đau nhừ

Nắng làm mệt lả lừ đừ

Rồi sinh bệnh hoạn từ từ tránh đâu

Thuốc men chạy chữa tốn hao

Gây thêm phiền não buộc vào thân nhân,

Hôm nay bỏ buổi làm ăn

Mai này nếu bệnh còn làm được chi!"

Nghe lời Phật, bà nghĩ suy

Tâm bà cảm nhận, tức thì thăng hoa

Nhận ra chân lý sâu xa

Thấy rằng đức Phật quả là tối cao

Thật ngài đáng kính biết bao

Vô cùng giác ngộ ai nào sánh ngang

Lòng bà khâm phục vô vàn

Khiến cho thái độ vội vàng đổi thay

Đến quỳ trước Đức Phật ngay

Cầu xin sám hối hôm nay lỗi lầm

Hứa quay về dẹp quỷ thần

Và mang đệ tử theo chân của mình

Tìm về ánh đạo quang vinh,

Bà cầu xin Phật cho mình quy y.

Rồi bà đệ tử mới kia

Đường về vui bước nghĩ suy chân tình

Nghiệm ra lời Phật tốt lành,

Để dằn hung bạo thói mình xưa nay

Miệng bà luôn nhắc câu này:

"Ai gieo gió, gặt bão ngay, khổ đời!"

(phỏng theo bản văn xuôi của MINH TUỆ)



***
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6173)
Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươị Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát.
10/04/2013(Xem: 7816)
Thuở ấy khi vừa bước vào Thiên Đường, Bích Thảo đến đứng trước một cây kỳ lạ, cây vừa là đàn ông vừa là đàn bà. Bích Thảo cúi chào cây một cách kính cẩn và hỏi : "Chào cây, cây có phải là cây của sự sống không?" Nhưng khi có con rắn muốn thay cây trả lời cho chàng thì Bích Thảo quay lưng bỏ đi.
10/04/2013(Xem: 6621)
Làng Mã Châu của tôi là một ngôi làng nổi tiếng về nghề nuôi tằm, ươm tơ và dệt lụa. Những ngày còn nhỏ, tôi thích đứng xem người lớn nuôi tằm. Nhìn những con tằm nhỏ li ti, bám vào những chiếc lá dâu xanh, nhả những sợi tơ trắng mong manh, cho đến khi trở thành những con nhộng cuộn tròn trong cái kén. Qua đó, tôi cảm nhận sự kỳ diệu của một quá trình sinh diệt không cùng của vạn vật.
10/04/2013(Xem: 25297)
Quý vị đang cầm trên tay quyển "Đại Đường Tây Vức Ký" được chuyển dịch từ chữ Hán sang tiếng Việt là do kết quả của sự miệt mài dịch thuật của chúng tôi từ ngày 24 tháng 10 năm 2003 đến ngày 10 tháng 12 năm 2003 tại Tu Viện Đa Bảo, Úc Đại Lợi nhân mùa nhập thất lần đầu tại đây.
10/04/2013(Xem: 5412)
Đúng vào hôm tôi vừa ở Phật Học Đường Báo Quốc về thì Vĩnh đến thăm. Anh đến mang cho tôi một chồng sách Phật viết bằng tiếng Pháp mà anh mới gởi mua ở tận xứ xa. Anh cũng không quên mang tặng chú Tâm Mãn một cuốn tự điển Pháp Việt mới xuất bản, bởi vì anh biết chú Mãn đang cần cuốn này để học thêm Pháp văn.
10/04/2013(Xem: 19692)
Tập truyện Phật giáo này, gồm trên 70 câu truyện, rút từ các kinh, luật và luận, hoặc những chuyện mắt thấy tai nghe, có liên quan đến Phật giáo, cũng đem vào. Tập truyện này viết theo ký ức, nên không nhớ nhân danh, địa danh và thời gian. Mong chự vị độc giả thông cảm cho.
10/04/2013(Xem: 22802)
Tác phẩm “ Life and Teaching of the Masters of the Far East » (1935) ”, hồi ký của Dr. Blair T. Spalding (1857 – 1953) Một phần của hồi ký đã được Nguyên Phong chuyển ngữ với tựa đề “Hành Trình Về Phương Đông”
10/04/2013(Xem: 18060)
Ngôi chùa Sắc Tứ Hưng Phước Tự nằm trên một triền đồi thoai thoải, mặt chùa quay ra hướng đông nam hướng về phía biển đông. Lưng chùa tựa sát vào vách núi. Chung quanh là những điện đường ngang dọc, xây theo lối cổ tự ngày xưa. Đây là một chùa bề thế được bao đời chúa Nguyễn sắc phong cho các vị trụ trì tiền nhiệm tại đó. Nên trong lòng ai cũng cung kính nể vì. Lý do là chùa xây dựng rất đúng với thuật phong thuỷ.
10/04/2013(Xem: 6340)
Trong mùa xuân của thời thơ dại Anselm thường thơ thẩn chạy khắp khu vườn xanh lá cây. Cậu bé yêu đặc biệt một loài hoa trong các hoa của mẹ : Hoa Huệ Kiếm
10/04/2013(Xem: 16516)
Ngay từ khi tôi còn thơ ấu, Ba vẫn thường kể câu chuyện về Kim Các Tự cho tôi nghe. Tôi ra đời trên một mũi biển hiu quạnh nhô ra ra biển Nhật Bản ở phía đông bắc Maizuru. Tuy nhiên, nguyên quán của Ba không ở đây mà ở Shiraku, miền ngoại ô phía đông thành phố Maizuru. Ba được thúc đẩy gia nhập giáo hội và trở nên tu sĩ trụ trì một ngôi chùa tên một mỏm đất xa xôi. Ba lập gia đình ở nơi này và sinh ra một đứa con trai, ấy chính là tôi vậy.