Phẩm 19: Pháp Trụ

16/08/202011:25(Xem: 11823)
Phẩm 19: Pháp Trụ
 
buddha-517

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)


Phẩm Pháp Tr 19



256/ Ngươi đâu phi pháp trụ,

Xử sự quá chuyên chế;

Bậc trí cần phân biệ,t

Cả hai chánh và tà.

256/ Luật pháp là phải phân minh

Làm quan chuyên chế trọng khinh ép người,

Trí nhân cần rõ việc rồi

Thận trọng phân biệt hai nơi chánh tà.



257/ Không chuyên chế, đúng pháp,

ng bằng, dắt dẫn người;

Bậc trí sống đúng pháp,

Thật xứng danh pháp trụ.



257/ Mới không áp đặt người ta

ng bng nhận tội khi ra phán hình,

Sống đời đen trắng quang minh

Xứng danh người giữ cán cân công bằng.



258/ Không phải vì nói nhiều,

Mới xứng danh bậc trí;

An ổn , không oán sợ,

Thật đáng gọi bậc trí.



258/ Nói nhiu nhưng chng nghĩa nhân,

Chỉ được cái tiếng đa văn gạt mình.

Sống cao thượng dù lặng thinh

y ngay chng sợ gió kinh động lòng.



259/ Không phải vì nói nhiều,

Mới xứng danh trì pháp;

Những ai tuy nghe ít,

Nhưng thân hành đúng pháp,

Không phóng túng chánh pháp,

Mới xứng danh trì pháp.



259/ Dòng đời người đục ta trong

Hành trì chánh pháp cửa không vng toà

Nói, làm hai no cách xa

Dù nghe ít pháp nhưng mà tht tu

Tinh cần sớm tối công phu

Xứng danh Thích tử đền bù đàn na.



260/ Không phải là trưởng lão,

Nếu cho có bạc đầu,

Người chỉ tuổi tác cao,

Được gọi là :“ Lão ngu”.



260/ Lớn tuổi rồi mới xut gia

Tóc râu đã bạc yếu già đến mau,

Tưởng lầm mình sẽ ngồi cao

Già si” thế tục, trước sau có phần.



261/ Ai chân thật, đúng pháp,

Không hại, biết chế phục,

Bậc trí không cấu uế,

Mới xứng danh trưởng lão.



261/ Vị nào thúc liễm tự thân

Sống đời phạm hạnh cao thanh đức hiền,

Trong ngoài trn vn châu viên

Xứng danh Trưởng lão trụ yên tăng đoàn.



262/ Không phi nói lưu loát,

Không phải sắc mặt đẹp,

Thành được người lương thiện,

Nếu ganh, tham, di trá.



262/ Cho dù hình thức đoan trang

Bên trong cha nhóm ganh tham dối lừa,

Mặt hoa da phn ai ưa,

Nói lời ngon ngọt cũng thua chân tình.



263/ Ai cắt được, phá được,

Tận gốc nhổ tâm ấy,

Người trí ấy diệt sân,

Được gi người hiền thiện.



263/ Chỉ ai quý trọng tánh linh

Dit tận ngã chấp bóng hình rả tan,

Không sân thì tâm được an

trong tứ chúng xng hàng thin nhân.



264/ Đầu trọc, không Sa môn,

Nếu phóng túng, nói láo,

Ai còn đầy tham dục,

Sao được gọi Sa môn?



264/ Cạo đầu trang sức tấm thân

Bên ngoài cái vỏ, trong tham dục đầy

Buông lung vng ngữ ta đây

Người như thế ấy, mặt dày Sa môn.



265/ Ai lắng dc hoàn toàn,

Các điều ác ln nhỏ,

Vì lắng du các pháp,

Được gọi là Sa môn.



265/ Vị nào lng dục tu chơn,

Lặng lẽ điều phục sạch trơn lòng phàm.

Không còn sanh khởi muốn ham

Bậc Sa môn ấy xứng làm cao tăng.



266/ Chỉ khất thc nhờ người,

Đâu phải là Tỳ kheo;

Phải theo pháp toàn diện,

Khất sĩ không, không đủ.



266/ Xin ăn hưởng ththanh nhàn

Mượn đạo nuôi sống mng căn qua ngày

Khất sĩ như vậy ung thay

Tỳ kheo chân chánh, đức dày qucao.



267/ Ai vượt qua thiện ác,

Chuyên sống đời Phạm hạnh,

Sống thẩm sát ở đời,

Mới xứng danh Tkheo.



267/ Sông mê bể khổ vượt mau

Chống thuyền bát nhã, tát gàu từ bi,

Như tht các pháp thm tri

Thế gian cao quý ai bì Tỷ kheo.



268/ Im lng nhưng ngu si,

Đâu được gọi ẩn sĩ;

Như người cm cán cân,

Bậc trí chọn điều lành.



268/ Để cho phiền não bám đeo

Dù ẩn trong núi thêm điều tệ hư,

Bậc trí dù giữa kinh sư

Sống theo trch pháp chơn như trọn lành.



269/ Từ bỏ mọi ác pháp,

Mới tht là ẩn sĩ.

Ai tht hiểu hai đời,

Mới được gọi ẩn sĩ.



269/ Đâu theo cái bả công khanh

Thỏng tay giữa chợ lợi danh chng màng,

Thiện ác hiểu rõ hai đàng

Đáng gọi ẫn sĩ giữa hàng phàm nhân.



270/ Còn sát hại sanh linh,

Đâu được gọi Hiền thánh;

Không hại mọi hữu tình,

Mới được gọi Hiền thánh.



270/ Còn sát hại để nuôi thân

Tổn thương sinh mng đâu gần hin nhơn,

Hữu tình dù tht cn con

Thánh hin cũng quý, cũng tôn trọng đời.



271/ Chẳng phi chỉ giới cấm,

ng không phải học nhiều,

Chẳng phi chng thiền định,

Sống thanh vng một mình.



271/ Dù sống thanh vng một nơi

Gìn giữ hạnh giới lục thi cần tu,

Thin chứng khi đang n cư

Cảm thọ an ổn “ không như phàm tình”.



272/ Ta hưởng an n lạc,

Phàm phu chưa hưởng được,

Tỳ kheo, chớ tự tin,

Khi lu hoc chưa diệt.



272/ Tỳ kheo chớ có tự tin

Khi chưa dứt sạch lục tình bn nhơ,

Vọng tâm lừa dối không ng

Khi lu chưa tận huyền cơ ẩn tàng.

 



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2013(Xem: 10477)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 11182)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 11860)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 11557)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 13334)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 12033)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 13679)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,
28/06/2013(Xem: 16549)
Dưới bóng Ta La ngự cõi nhàn Tám mươi Thượng Thọ tuổi trần gian Bỏ ngôi Vương Tử tìm ngôi Phật Khai Đạo Từ Bi mở Đạo Tràng
27/06/2013(Xem: 8702)
Cuộc đời đen tối đảo điên, Trầm luân biển khổ triền miên không ngừng. Ai người tỉnh mộng, biết dừng ? Thoátvòng kiềm tỏa Tử Sanh luân hồi….