Phẩm 15: An Lạc

14/08/202018:31(Xem: 11810)
Phẩm 15: An Lạc
buddha-513 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

Phm AN LẠC 15



197/ Vui thay, chúng ta sống,

Không hận, gia hận thù;

Gia những người hận thù,

Ta sng, không hận thù.!



197/ Thương yêu ht giống an lành

Cành non hé n gia cành cây khô.

Hận thù thiêu cháy sông hồ,

Vui thay, kén vn nh tơ nuôi tm.



198/ Vui thay, chúng ta sống,

Không bệnh, gia m đau;

Gia những người bnh hon,

Ta sng, không ốm đau!.



198/ Sống đời kho mnh lâu năm

Chính là hạnh phúc nảy mầm an vui

Tâm không bịnh kh ngp vùi

Vui thay, khoẻ mnh gia người m đau



199/Vui thay, chúng ta sống,

Không rộn, gia rn ràng;

Gia những người rn ràng

Ta sng, không rộn ràng.!



199/ Bình tâm gia k xôn xao

Rn ràng khuy nhiu khác nào tổ ong.

Vui thay, ta sống thong dong,

Sạch trong giữa k rn ràng nhim ô.



200/ Vui thay chúng ta sống,

Không gì, gọi ca ta;

Ta s hưởng hỷ lc,

Như chư thiên Quang Âm.



200/ Sống trong giữa chn xô b

Tâm không vướng mắc, cn khô dc tình

Vui thay, trong cõi t sinh

Ta hưởng hỷ lc cõi thiền Quang Âm.



201/ Chiến thắng sinh thù oán,

Thất bi chu kh đau,

Sống tịch tịnh an lạc,

B sau mọi thắng bại.



201/ Kẻ tham sanh hận trong tâm

Oán thù kết ni khổ thầm tháng năm.

Thắng thua đều k sai lm

Ai buông bỏ hết lạc an tịnh thiền.



202/ La nào sánh lửa tham,

Ác nào bằng sân hn,

Kh nào sánh kh un,

Lc nào bằng tịnh lc.?



202/ Lửa tham khơi dậy oan khiên.

Ác nào sánh kp sân lin tiếp ngay,

Kh thay ngũ un hình hài

Tnh lc quý nht, kh này hoá không.



203/ Đói ăn, bịnh tối thượng,

Các hành, kh tối thượng,

Hiu như thực là vy,

Niết bàn, lc tối thượng.



203/ Thân thể đói khát long đong

Được ăn no đủ mới mong tỉnh hn.

Niết bàn hạnh phúc nào hơn

Hành kh tối thượng, không còn hoài nghi.



204/ Không bệnh, li tối thượng,

Biết đủ, tin tối thượng,

Thành tín đối vi nhau,

Là bà con tối thượng.

Niết bàn, lc tối thương.



204/ Sng không tật bnh ưu bi,

Hơn người giàu có thấy gì cũng tham.

Thành tín, bao dung cha chan

Bà con thân thiết xóm làng quý nhau.

Mun ra khi chốn thương đau

Con đường Bát chánh nhịp cầu phi qua.



205/ Đã nếm v độc cư,

Được hưởng v nhàn tnh,

Không sợ hãi, không ác,

Nếm được vị pháp h.



205/ Sống một mình, đi thật xa

Độc cư nếm vị thiền na an lành.

No say pháp h tịnh thanh

Không còn s hãi, li danh dứt trừ.



206/ Lành thay, thấy Thánh nhân,

Sống chung thường hưởng lạc;

Không thấy những người ngu,

Thường thường được an lạc.



206/ Lành thay gần bậc thanh tu

Bên đèn hu sáng tối ngu không còn.

Cùng nhau lánh tục tìm chơn

Sng chung an lc keo sơn vững bền.



207/Sng chung vi người ngu,

Lâu dài b lo bun;

Khổ thay gần người ngu,

Như thường sống kẻ thù.

Vui thay, gần người trí,

Như sng chung bà con.



207/ Gp người tâm ý tư riêng

Mi ngày đối din lo phin càng tăng.

Sng không nghĩ đến tha nhân

Như kẻ thù địch, lo phn mình thôi!

Người trí dù ch mt đời

Kết thành quyến thuộc thảnh thơi sống cùng.



Do vây:



208/ Bậc hiền sĩ, trí tuệ,

Bc nghe nhiu, trì gii,

Bc t chế, Thánh nhân,

Hãy gần gũi, thân cn,

Thiện nhân, trí gi y,

Như trăng theo đường sao.



Do vy:



208/ Khi mà chn bn tu chung

Hãy thân cn với, thiện nhân trí tài.

Người trì gii, bậc thuyết hay

Kết thành thiện hu ngày ngày tấn tu.

Cùng ngàn sao thoát mây mù

Trăng thanh rạng chiếu hồ thu một màu.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 11941)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 13222)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13973)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13279)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12363)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 15948)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21679)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27120)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14522)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15321)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.