Phẩm 22: Địa Ngục

23/08/202012:56(Xem: 13012)
Phẩm 22: Địa Ngục
 
buddha-520

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

Phẩm Địa Ngục 22

306/ Nói láo đoạ địa ngục,

Có làm nói không làm,

Cả hai chết đồng đẳng,

Làm người, nghip hạ liệt.



306/ Hoạ tai từ miệng mà sanh

Nói láo nói ác, ghét ganh hi người,

Có làm lại nói không thôi

Lừa gạt thiên hạ ngoài môi ngọt ngào.

Làm người thp kém bịnh đau

Cả hai đoạ xứ giống nhau thọ hình.



307/ Nhiều người khoác cà sa,

Ác hnh không nhiếp phục;

Người ác, do ác hnh,

Phải sanh cõi địa ngục.



307/ Tu mà không nhiếp tâm mình

Ca sa dù đẹp cũng thành bn nhơ,

Nói làm ác hnh, nguyên do

Đoạ vào địa ngục tội kho chứa đầy.



308/ Tốt hơn nuốt hòn sắt,

Cháy đỏ như lửa hừng,

Hơn ác giới, buông lung,

Ăn đồ ăn quốc độ.



308/ Nuốt hòn sắt nóng chy thây

Còn hơn thọ bát cơm đầy đàn na.

Buông lung ác giới hạnh tà

Sống trong cửa đạo hướng ra thế trần.



309/ Bốn nạn chờ đợi ngươi,

Phóng dt theo vợ người,

Mắc hoạ, ngủ không yên,

Bị chê là thứ ba,

Đoạ địa ngục, thứ bốn.



309/ Tà dâm bốn nạn dự phần

Vợ người hoạ lớn vốn nằm sẵn bên,

Giấc ngủ bao giờ được yên

Tâm tư lo lng trách phiền đầy tai.

Bị phỉ nhổ, rồi chê bai

Đoạ xứ chờ đợi đến ngày mang gông.



310/ Mắc hoạ, đoạ ác thú,

Bị hoảng sợ, ít vui,

Quốc vương pht trng hình,

Vậy chtheo vợ người.



310/ Tái sinh thêm khổ không cùng

Ít vui nhiều sợ, gió trăng ti dày,

Luật vua phép nước phân thây

Hình pht như thế tỉnh ngay hi người.



311/ Như cỏ sa, vụng nắm,

Tất bị hoạ đứt tay,

Hạnh Sa môn tà vạy,

Tất bị đoạ địa ngục.



311/ Đừng nắm Ku sa cỏ tươi

Đứt tay thắm máu phạm rồi gii ngăn

Sa môn đời sống lăng nhăng

Kéo lôi đoạ xứ sẳn giăng ca chờ.



312/ Sống phóng đãng buông lung,

Theo gii cấm ô nhiễm,

Sống phạm hạnh đáng nghi,

Sao chng được quả lớn.?



312/ Phạm hạnh đã bị nhiễm ô

Nhà không đóng kín trộm vô mỗi ngày,

Nói làm bất thin quen tay

Còn mong gì được cao dày quả tu.



313/ Cần phải làm, nên làm,

Làm cùng tận khả năng;

Xuất gia sng phóng đãng,

Chỉ tăng loạn bụi đời.



313/ Biết còn xa cõi chân như

Tận sức mọi việc cho dù đến đâu,

Đường tu biết đến chỗ nào

Càng làm cho lm càng chao bụi đời.



314/ Ác hnh không nên làm,

Làm xong, chịu khổ luỵ;

Thiện hạnh, ắt nên làm,

Làm xong, không ăn năn.



314/ Điều xấu chưa làm đến nơi

Đã thọ khổ luỵ,nên thôi đừng làm,

Điều lành hnh phúc thưởng ban

Làm xong ai lại ăn năn bao giờ.?



315/ Như thành ở biên thuỳ,

Trong ngoài đều phòng hộ;

ng vy, phòng hộ mình,

Sát na chớ buông lung,

Giây phút qua, sầu muộn,

Khi rơi vào địa ngục.



315/ Biên gii ngăn gic phòng h

Trong ngoài nghiêm mật, không lơ canh chừng,

ng vy tâm chớ buông lung

Thi gian không đợi không dng mt giây.

Ththan hối tiếc hao gầy,

Đã vào địa ngục biết ngày nào ra.



316/ Không đáng h, lại hổ,

Việc đáng hổ lại không;

Do chp nhận tà kiến,

Chúng sanh đi ác thú.



316/ Việc đáng xấu hổ trăng hoa

Thì không hối lỗi, lại qua như thường,

Không đáng thn lại vấn vương

Tạo nên tà kiến dẫn đường đoạ sa.



317/ Không đáng s, lại sợ,

Đáng s, li thấy không;

Do chp nhận tà kiến

Chúng sanh đi ác thú.



317/ Ở đời nhiều kẻ sợ ma

Còn kẻ đáng sợ lòng tà bất lương,

Không xa tránh, thêm yêu thương

Thấy sai hiểu vọng, hết đường thiện sanh.



318/Không li, li thy lỗi,

Có lỗi, li thấy không;

Do chp nhận tà kiến,

Chúng sanh đi ác thú.



318/Không lầm lỗi lại phân vân

Đến khi mc lỗi không cn xem qua,

Đều từ bản ngã chấp ta

Chúng sanh phi chịu bôn ba cõi sầu.



319/ Có lỗi , biết có lỗi,

Không lỗi, biết là không;

Do chp nhn chánh kiến,

Chúng sanh đi cõi lành.



319/ Có lỗi, biết thấy ngọc châu

Không lỗi tự biết, không đau không buồn,

Nhờ chánh kiến sống xả buông

Chúng sanh thiện xứ mười phương hội về.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 12001)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 13236)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13976)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13334)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12445)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16043)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21693)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27129)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14524)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15326)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.