Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Gió Từ Tay Mẹ (tuyển tập thơ của Đinh Hồi Tưởng)

13/02/201906:53(Xem: 2273)
Gió Từ Tay Mẹ (tuyển tập thơ của Đinh Hồi Tưởng)

 

giotutayme-dinhhoituong

   GIÓ TỪ TAY MẸ
Thơ của Đinh Hồi Hưởng

Kính dâng hương linh Mẹ - Cha
            Và đất nước Việt Nam mến yêu.

Mục lục :

 Lời cầu nguyện - Về Hóc Môn – Thoát tục – Mũi Cà Mau - Giữ -  Khi xa – Tháp Mỹ Sơn - Bến Ninh Kiều - Thức dậy hằng mong – Chùa Trấn Quốc - Xuống Bến Tre – Hát cho quê hương - Thiền – Đêm ở Trà Ôn – Báo Giác Ngộ - Dưới mưa tiễn bạn –

  Ngắm biển Đồ Sơn - Nhớ Quảng Bình – Ngày – Thăm Chùa Non Nước Ngũ Hành Sơn – Gió từ tay Mẹ - Hẹn với Huế về thăm -  Nỗi niềm -  Vô thường ca -  Mừng sinh Nhật - Nói với thơ – Khúc dân ca – Rong chơi giữa đôi bờ mộng thực - Gởi Hải Phòng –

  Mùa thu đẹp nước non này – Thưa cùng trời đất – Nghe bước thời gian - Tạ lòng mảnh đất Hàm Tân - Về miền đất nhớ - Ngát hương vải thiều -  Ngồi bên văn miếu – Chào mừng – Thăm Chùa Quán sứ - Ngưỡng cảnh bồng lai Tây thiên – Tam đảo – Khơi dòng

  Thủy điện sông Đà – Khúc tâm tình – Chùa Một cột - Mẹ là tất cả - Thoáng Hưng Yên – Tri ân những tấm lòng – Đoá hoa Thiền – Qua Nam Định – Ghé Thái Bình - Nắng Sapa – Đi hội Chùa Hương – ra Phan Thiết – Chùa Lý Triều Quốc Sư - Đất tổ vua Hùng .

  

Cảm đề tập thơ “ Gió Từ Tay Mẹ “

 Kính Tặng Đinh Hồi Tưởng.

 

Gió từ tay Mẹ thiết tha

Ru Bàn chân bước đi qua tháng ngày

Núi cao biển rộng sông dài

Vần thơ đọng giọt sương mai đỉnh trời

Gió từ tay mẹ ttrùng khơi

Về reo giọt mực nở ngời muôn hoa

Xanh cây rót lộc vào da

Chạy quanh ngọn gió ru ta, dâng người !

 

                                                Phạm Thư Cưu

                                                Đà Nẵng, ngày 25-6-1997

 

 

LỜI CẦU NGUYỆN

 

Đi tìm… trăn trở trắng tay

Thăng trầm chọi với những ngày tháng qua

Xưa nay Mẹ vẫn như là

Vần thơ nốt nhạc khúc ca thanh bình

Khói chiều bếp lửa lung linh

Nửa đêm nghe tiếng chày kình gọi sương !

 

MŨI CÀ MAU

 

Tới tận cùng mũi Cà Mau

Nắng mưa rắc xuống đất màu mỡ thêm

Cỏ cây với biển xanh mềm

Không ngừng chuyển động trong đêm nay và…

 

Vỗ tay ta hát ta ca

Khi xưa người đã từng qua lối này

Còn hy vọng gặp cơ may

Thới Long , Khánh Mỹ đẹp thay mộng hồn

 

Chờ mong tình nghĩa xóm thôn

Xô nhau nườm nượp những con đường dài

Phú Tân hướng tới tương lai

Vẫn chồm đứng dậy vượt tai ương đời.

 

Phù sa về với biển khơi

Cánh cò về với chân trời trắng phau

Luận bàn chi chuyện nghèo giàu

( Trái với phải, trước với sau, phập phồng )

 

Năm Căn rừng đước ngắm trông

Ơn người chọn lựa cây trồng trọt lên

Túi thơ quẩy gánh bồng bềnh

Mở ra xem lại…cũng quên chính mình …

 

GIỮ

( Kính tặng Trần Quê Hương )

 

Cánh cò giữ lại đồng xanh

Tổ tiên còn giữ cội cành cho nhau

Vui buồn một thoáng tan mau

Riêng tôi giữ mãi trước- sau tình người.

 

KHI XA

 

Lên đồi nghe thông hát

Một loài hoa cỏ may

Thấy người đi hờ hững

Luyến lưu chân bám đầy

 

Khi xa bờ nhớ bến

Giông bão chẳng hề chi

Biển chiều thuyền xô sóng

Sai hướng lạc đường vì:

 

Chim trời tung cánh gió

Khi xa rừng nhớ cây

Treo cành xuân vò võ

Lá rơi ngập chốn này.

 

 

BẾN NINH KIỀU

 

Rớt rơi không có điểm dừng

Nắng lưng lửng nắng mưa lừng khừng mưa

Bước đi chỗ thiếu chỗ thừa

Mẹ quen thuộc chút đong đưa cậy nhờ

 

Dường như yên ả giấc mơ

Chim bay rối rít gọi chờ đợi nhau

Ngấm vào xương thịt nghe đau

Lặng im thôi thúc ngày sau, nay và …

 

Bắc cầu nối nhịp lại qua

Rất mong mỏi với thiết tha tình gần

Tay đàn thêm thắt rung ngân

Lời thiêng nhập tượng hô thần thánh si

 

Cần Thơ, chẳng nói năng gì

Vẫn tươi sắc áo, màu y hoa vàng

Xuống phà soi bóng cười khan

Nhìn sông nước chảy nhẹ nhàng bèo trôi

 

An nhiên cũng đến đây rồi

Bến Ninh Kiều khoảnh khắc thôi, đủ đầy

Gọi hè bóng mát xanh cây

Có điều hạnh phúc rất may, không còn !

 

 

HÁT CHO QUÊ HƯƠNG

 

Hình sông dáng núi là quê

Cánh chim trôi nỗi bay về náu nương

Phủi chân lấm láp bụi đường

Đánh rơi rớt mất tình thương ít nhiều ?

 

Khoảng đời giữ lại tin yêu

Phút giây lầm lũi…những điều ...xin thưa :

Ước gì hóa trẻ ngày xưa.

Trong vòng tay mẹ ấm vừa lời ru

 

Rượt nhau qua cõi sa mù

Níu trời thơ lại cho dù chướng duyên

Mốt mai chọn mặt người hiền

Phát tâm giúp nước bình yên cội nguồn

 

 

THIỀN

Kính tặng Tống Anh Nghị.

 

Thâm sơn khua vó ngựa đường xa

Cùng cốc mây bay gió lướt qua

Vệt nắng về thăm chiều đọng lại

Bên thềm gối sách mảnh trăng pha

 

 

ĐÊM Ở TRÀ ÔN

 

Phố đứng đợi bên bờ sông soi bóng

Sản sinh người đất rộng lượng bao dung

Ru ngọt lịm Mẹ ầu ơ khúc hát

Vọng cổ hay, nâng giai điệu lên cùng

 

Mây thì dạt, bèo thì trôi, trôi dạt

Phù sa bồi bên nớ lở bên ni

Nổi bềnh bồng thuyền chở đầy hạnh phúc

Trăng cũng về không biết nói năng chi

 

Lều trống trơn miệt vườn cây trĩu quả

 Rối rít lời chim hốt hoảng tung bay

Tách trà cạn tận đáy khuya Thiên Phước

Chạm đến mình trầm bỗng hóa thơ say

 

DƯỚI MƯA TIỄN BẠN

 

Tiễn người về, dưới cơn mưa

Thấm vào ướt lạnh từ xưa đến giờ

Một hôm bỗng gặp tình cờ

Vai mang tay  xách túi thơ ấm lòng

 

Trang đời với mảnh giấy không

Cái nghiên cái bút vẽ rồng họa mây

Lang thang như gã lưu đày

Số mình xin ở lại đây giữ chùa

 

Nỗi niềm chôn chặt hơn thua

Những xao động gió sang mùa tịnh tâm

Trớ trêu đá cũng lặng thầm

Đường dài chẳng được hồi âm đến cùng

 

Vừa chợp mắt ý mông lung

Một vầng trăng đậu giữa vùng trời xa

Nửa đêm đun nước pha trà

Rồi ngồi đọc sách xem hoa hải đường

 

Lần dò nghiền ngẫm từng chương

Trỗi lên nốt nhạc diệu thường thẳm sâu

Dù cho xuân sắc phai màu

Vẫn còn đây mộng ban đầu, tri âm !

 

 

NGÀY

( Gởi Bác Phan thi Xuân và Khánh Trang)

 

Mỏi mòn đếm tờ lịch rơi

Sương tan đầu ngọn cỏ mời mọc lên

Chợt nghe vai ướt lạnh mềm

Nắng bình minh dậy bao đêm qua rồi

 

Nâng niu nhựa sống hồn đồi

Vàng phơi lẫn hạt đâm chồi nẩy bong

Hơi rét mướt xiên ngang hông

Lại rung lên bởi nao lòng ngàn phương

 

Nín câm ngần ấy con đường

Phải chăng gót gió vãn thường mọi khi

Thế thôi ngẫu hứng tay ghì

Xấp thư, lọ mực viết gì…? Tháng năm…

 

Madagouil (* ) ngày về thăm

Lòng không muốn cạn thăng trầm đầy vơi

Chiều nghiêng chao võng ru hời

Cầm bằng cánh nhạn lưng trời khướt say

 

( * ) Điạ danh ở tỉnh Lâm Đồng.

 

 

NỖI NIỀM

 

Bềnh bồng quẩy gánh riêng chung

Đáp đền ơn chẳng kịp cùng Mẹ ơi!

Xưa nay tâm sự vạn lời

Giật mình trắng ngỡ chơi vơi nỗi niềm.

 

 

VÔ THƯỜNG CA

Thương nhớ Mẹ hiền Đoàn Thị Chinh

Mất ngày 24-7 Ất Hợi ( 19-8-1995 )

 

Dù cho dâu biển vô thường

Chẳng còn chẳng mất ngàn phương viễn hành

Vui tròn ước nguyện ngày xanh

Người về quên cả an lành tịch nhiên.

 

 

MỪNG SINH NHẬT

 

Hồn nhiên như thể tình nhà

Cánh mây vờn nắng gió qua lại thành

Lẫn trong chiếc lá màu xanh

Chào nhau cột chặt cội cành yêu thương

 

Về đây chung một quãng đường

Trăm sông xuôi biển ngát hương trời chiều

Nhẹ nhàng đếm bước dấu yêu

Riêng mình ngờ nghệch những điều gởi trao

 

Mênh mông trời đất ngọt ngào

Trước thềm ngẩng thấy trăng sao sáng ngời

Vang lên giai điệu không lời

Ruổi rong tìm ở khắp nơi chính mình

 

Hỏi hoa hoa cũng lặng thinh

Bốn mùa chọn lựa ngày sinh nhật này

Trang đời ôn lại ngấm say

Trong lòng nghe rất đủ đầy ước mơ

 

Cuộc đời như một bài thơ

Công cha nghĩa mẹ phụng thờ sắt son

Nắng mưa nghiêng rót vào hồn

Chung trà vui cạn nước non mừng người

 

 

RONG CHƠI GIỮA  ĐÔI BỜ MỘNG THỰC

Kính tặng B.G

 

Thiền sư xuống núi bỏ chùa

Dìu trăng cà rỡn mút mùa lang thang

Yêu thương vẫn chảy nồng nàn

Đọng trên trang viết, ngỡ ngàng …nhiều khi…

Tóc râu pha nhuộm xuân thì

Tha hồ mặc sức đến đi chuyện thường

Một lời đảo lộn ngàn chương

Trợn trừng đôi mắt mộng trường ngời xa

Rong rêu giữa cõi ta bà

Ngõ về im lặng đập ra não phiền

Dấu tìm- rối rắm-thơ điên

Siêu phàm nhập thánh, dĩ nhiên là Ngưòi !

 

 

MÙA THU DẸP NƯỚC NON NÀY

 

Mở trang sử, gọi vào thu

Thế là đất nước mây mù lại tan

Cùng đi lên bước nhịp nhàng

Cội nguồn dân tộc gió man mác về

Ba Đình sáng rực trời quê

Ngàn xưa còn mãi lời thề ngàn sau.

 

 

THƯA CÙNG TRỜI ĐẤT

 

Câu hò câu hát quá hay

Phía xa tít tắp gió lay phay mờ

Rán chiều bên mẹ thờ ơ

Dửng dưng trôi mất ai ngờ chiêm bao

 

Âm thanh bỗng vút lên nào

Con thuyền rẽ sóng nghiêng chao giữa dòng

Ngược xuôi bến đục bờ trong

Hiến dâng trọn kiếp tang bồng khói sương

 

Tùy duyên trên vạn nẻo đường

Mà không hề mắc chẳng vương vấn gì

Nằm trên chiếc võng đến đi

Thế thôi, bất khả tư nghì, thương yêu

 

Ngày xưa Mẹ hát ru Kiều

Oái oăm thay cũng lắm điều trái ngang

Liền nhau nổi khổ miên man

Khiến người chẳng ngại gian nan chống chèo

 

Ngày nay con dõi trông theo

Khi hình bóng mẹ khuất đèo non xa

Khước từ biển rộng bao la

Nắng mưa chuyển dọc ngang qua vui buồn

 

Chim bay còn trở lại nguồn

Bởi vì giọng hát nghe cuồn cuộn rung

Xuống đây trời, đất thưa cùng

Mẹ thì vô thủy vô chung mới là…

 

 

VỀ MIỀN ĐẤT NHỚ

Gởi anh Đoàn Thuận, Lê Trọng Nghĩa và bạn bè văn nghệ Hàm tân.

 

Về đây gặp gỡ nhau cùng

Xin mời ngồi lại vui chung cuộc này

Bất ngờ nào có ai hay

Bước chân nối rộng vòng tay nghĩa tình

 

Thế thì giọt nắng lung linh

Tóc xanh tóc bạc in hình hiện ra

Lắng nghe chải chuốt mượt mà

Nghêu ngao ta hát ta ca vang trời

 

Thịnh suy mặc cuộc đổi đời

Có điều rong ruổi khắp nơi vẫn còn

Mở lời, trầm đốt, rượu ngon

Tủ vương đầy sách thơ mòn mỏi trông

 

Nâng ly thêm chút rượu nồng

Lặn đằng Tây ,mọc đằng Đông, như là…

Suối tuôn róc rách ngân nga

Nước không ngơi nghỉ đá va chạm nhiều

 

Đến giờ chắt giọt thương yêu

Chênh vênh lắm nỗi, nhẹ hều ngày qua

Đôi vai nặng gánh sơn hà

Không ai ngăn cách được ta với mình

 

Khép rồi lại mở trang kinh

Rất đồng cảm với thâm tình quê hương

Mảnh đời sóng nước trùng dương

Ước gì đọng lại giọt sương thanh bình.

 

 

NGỒI BÊN VĂN MIẾU

 

Sân trường giục giã xôn xao

Mùa thi cử, chứng nhân nào ? sinh viên !

Ngôi trường Đại học đầu tiên

Quốc Tử Giám, chọn người hiền, ngày xưa

Chữ tâm ướm mấy cũng vừa

Hao gầy chăng nữa, xin thưa : ngại gì

Lưng rùa bia đá tạc ghi…

Ra công giúp nước tức thì chung lo

Nhớ ơn tiên tổ dặn dò…

Danh thơm tiếng tốt để cho ngàn đời.

 

 

THĂM CHÙA QUÁN SỨ

 

Chùa xưa nỗi nhớ về ru

Bờ cây lắng giọt sương mù thản nhiên

Từ nghe nắng dậy hương thiền

Mở lòng say với chung riêng quê nhà

Mộng lành sớm tối ngân nga

 Vẳng trong gió, ẩn trong hoa lưu truyền

Trầm tư Quán Sứ bình yên

Cổ kim văn vật đất thiêng ngàn đời.

 

 

NGƯỠNG CẢNH BỒNH LAI

TÂY THIÊN – TAM ĐẢO

 

Lại đi tìm chốn bồng lai tiên cảnh

Nói với cây tiếng thở nhẹ phập phồng

Núi Rùng Rình dòng người chen lễ hội

Nhìn nhau cười bối rối mảnh trời chung

 

Tôi nhặt lên cánh hoa rừng gọi nhớ

Chốn xa mờ Mẹ thổi gạo nếp hương

Suối Trường Sinh đá chuyển mình thổn thức.

Giọt nắng rơi bướm vin ngọn hải đường

 

Cả chiều buồn đốt trầm cầu dĩ vãng

Ngập tràn bờ không nhấc nổi nguồn vui

Đèn với sách mẹ giang sơn gấm vóc

Hành trình đi con bước tới chẳng lùi

 

Mây vẫn bay trên đỉnh đèo trở rét

Ấm giữa lòng đủ hết lạnh cứa da

Lá vẫn xanh như rừng thông đứng lặng

Phố sáng ngời thác Bạc hiện dần ra

 

Gió nghịch ngợm nói vờ nghe thật lạ

Đất bao miền mía ngọt lịm trang thơ

Còn đau đáu vẫn âm thầm lặng lẽ

Số phận gầy, hay phát đạt, ước mơ ?.

 

 

KHÚC TÂM TÌNH

Để tưởng nhớ Mẹ-Cha

 

Mịt mờ chỉ đứng xa trông

Dốc đời nắm bắt nhưng không kịp mà

Biết rằng dẫu có thiết tha

Cũng đành chấp nhận trượt đà mất thôi

 

Ngẩn ngơ trống thả liên hồi

Nhớ sao cắc cớ kỳ khôi thế này

Tiếng buồn rơi chậm ai hay

Nắng tanh tách với mưa ray rứt đầu

 

Ven đường trắng ngút bông lau

Thương khúc ruột nỗi niềm đau khôn cùng

Vầng trăng một niệm viên dung

Lại chờ đợi để nhớ nhung tìm về

 

Ru mình nương náu cõi quê

Cha gầy guộc Mẹ tái tê đoạn trường

Đâu rồi xuôi ngược chải bương

Lắm điều ngang trái, dẫn đường cho con

 

Mẹ là nước, Cha là non

Là trang thơ viết mõi mòn chưa xong

Nên chi gói trọn tấm lòng

Đền ơn đáp nghĩa ước mong được nào ?

 

Nát lòng đeo đẳng, không sao

Bên nhau ấm những lời chào hồn nhiên

Tài hoa chi lắm bạn hiền

Nụ cười để mất nhân duyên kiếp này.

 

 

MẸ LÀ TẤT CẢ

 

Trời lạnh rét mẹ nằm hơ lửa ấm, sinh con ra giữa tháng mười một nhọc nhằn, cả cuộc đời lầm lũi với gió sương,tóc pha trắng thân hao gầy nhung nhớ…

Mảnh ruộng nương dâu mái nhà che chở, tấm lưng còng ấp ủ dáng quê hương, đạn lạc bom rơi ngăn lối cách đường, vẫn chíếc gánh oằn vai sớm chiều tần tảo.

Mẹ bước qua bao gian khổ, hy sinh đời vì nước vì non, chiếc võng đong đưa năm tháng mỏi mòn, vắt kiệt sức vo tròn giấc ngủ. Trăng khuyết dần lẫn vào mây tìm nơi ẩn náu, khi mặt trời vừa thức dậy đằng đông, lại siêng năng tất bật buôn bán gánh gạo nuôi chồng con, bữa đói no dụm dành tằn tiện,mặc đông hè cứa vào da rát điếng, râm ran ngồi trò chuyện xưa xa…

Từng liếp cải luống cà, bên cổng ngõ nở chùm hoa dâm bụt, hương trầm thơm nghi ngút trước bàn thờ cha lời khấn nguyện thầm thì, mẹ mở đường chỉ lối con đi hướng về phía trước, nào có nghĩa gì đâu đá ngóng đầu nhọn hoắt? Tia chớp loằng ngoằng trời đóng mống đợi mùa sang, nhà ngói đỏ au sau lũy tre làng, bỗng xanh rêu cổ tích…

Mẹ theo con sống ngày qua ngày không ngờ giữa đêm dài bi kịch, thoáng chốc gió bay vèo tơi tả lá nhiễu nhương, tình khúc buồn hồn đầy ắp nhớ thương: Mẹ là di sản-là tinh hoa-là mạch nguồn của sự sống !

 

 

TRI ÂN NHỮNG TẤM LÒNG

 

Bỗng dưng một sớm mai hồng

Cánh hoa đàm nở thinh không dội về

Giọt mưa thiền thất Bồ Đề

Bước đi ngừng ngập bên lề trần gian

 

Thăng Long -Hà Nội mơ màng

Nghìn năm văn hiến, dọc ngang tỏ bày

Nụ cười với những bàn tay

Ưu tư chắc hẳn chuỗi ngày nhớ nhung

 

Từ vô thủy đến vô chung

Vai mang nhật nguyệt ung dung lên đường

Sắc màu xanh tự quê hương

Nguồn trôi nước chảy tình thương dạt dào

 

Thơm lừng khúc hát ca dao

Lời ai tha thiết ngọt ngào xa xưa

Sông Hồng ơi, chuyến đò đưa

Bước chân đến Ô Chợ Dừa, nắng reo

 

Đêm nằm tàu chở trăng theo

Dõi nhìn hút bóng lưng đèo Ngang qua

Tấm lòng gởi gấm phương xa

Đinh Hồi Tưởng, ngẩn ngơ ra, thấy mình.

 

 

GHÉ THÁI BÌNH

 

Không tuổi tác chẳng thánh phàm chi cả

bạn cùng tôi xa gặp gỡ tương đồng

Gió vẫn thức lúa Thái bình nồng nhiệt

Mơ màng nhiều chim xoải cánh mênh mông

 

Xưa chạm khắc đến bây giờ trí tuệ

Đường nếp cong bới tìm vết chùa Keo

Cũng có lẽ hiểu nhiều thêm mắc nợ

Thế như vầy chưa trả được mang theo

 

Chữ nắn nót đá không quên nỗi nhớ

Ngưỡng vọng nhà bác học Lê Quý Đôn

Và thời gian dường như đứng lại

Bước ra ngoài vũ trũ càn khôn

 

Xanh mầm đời cất lên từ bánh Cáy

Suốt tâm tình nhớ đạc sản hương quê

Trong ý nghĩ đường lạc vào ánh mắt

Giọt mưa rơi nắng mong muốn trở về

 

Đi cho biết hết tình làng nghĩa xóm

Trò chuyện cùng quán nước, ổi cầu Bo

Chén muối ớt ngồi quanh đây Mẹ kể

Ấm cuộc đời hạnh phúc bớt âu lo.

 

 

ĐI HỘI CHÙA HƯƠNG

 

Ngập ngừng, lễ hội chùa Hương

Ở hai nỗi nhớ chung đường nhau đi

Xin em đừng hỏi han gì

Nói ra sợ trật nhiều khi lỗi lầm

 

Một lần hội ngộ tri âm

Cái nhìn tường tận không nhầm lẫn ai

Ở đây thanh thản gót hài

Vẫn thường lui tới nào phai ước nguyền

 

Cảnh vừa đẹp, người vừa duyên

Muốn sao được chẳng của riêng chi mình ?

Hiện thân vào cõi nhân sinh

Xuống bến Đục lên đền Trình, ô hay !

 

Bao nhiêu oan nghiệt tỏ bày

Đức Phật nghìn mắt nghìn tay giúp đời

Ngàn trùng vẫn nhận ra nơi

Gậy bám đá, dắt dìu hơi thở về

 

Thánh thần cũng bị bùa mê

Huống chi hẹn biển non thề cùng ta

Trời xanh thăm thẳm vậy mà

Mưa như rắc bụi nhập nhòa sương bay

 

Phải lòng nhịp phách đàn say

Câu quan họ, em hát hay quá chừng

Gởi hồn theo gió lại, nhưng

Cánh Mây nhẹ bước giữa rừng chiều hôm.

 

 

CHÙA LÝ TRIỀU QUỐC SƯ

 

Đây chùa Lý Triều Quốc Sư

Dòng đời vội vã, khoan thư bước vào

Cũng vì đức trọng tài cao

bạn hiền gặp lại hỏi chào nhau thưa:

 

Pháp môn tu học đại thừa

Cửa thiền rộng mở nghìn xưa đến giờ

Phải thời tùy thuận căn cơ

Tổ khai sơn, chánh điện thờ Minh Không

 

Hoa sen mọc giữa bụi hồng

Đêm khuya mù mịt, nhưng không mịt mù

Cội nguồn bỗng hóa thiên thu

Dễ thương biết mấy lời ru kinh chiều

 

Nụ cười thanh tịnh bấy nhiêu

Bước thành công, cũng lắm điều trái ngang

Trút đi cho bớt nhẹ nhàng

Chén trà buổi sáng bình an tọa đàm

 

Vẫn còn thắng tích danh lam

Cây cổ thụ, hoa ưu đàm ngát hương

Buồn vui quên hết chuyện thường

Vầng trăng nhập diệu muôn phương tròn đầy.

 

 

 

 

VỀ HÓC MÔN

 

Lại rồi cũng gặp thiết tha

Vườn cau đứng đợi trầu bà Điểm xanh

Thản nhiên như ngọn gió lành

Buồn vui qua những khúc quanh cuộc đời

 

Một lần hẹn đến đây chơi

bỗng dưng có tiếng gọi mời dễ thương

Nét quê lẫn lộn phố phường

Chút duyên thầm kín nhớ mường tượng em

 

Giọt rơi tí tách ngoài thềm

Trên cành lá đọng sương đêm thẫn thờ

Miễn là có chỗ để thơ

Mái hiên núp tạm qua giờ giấc thôi

 

Tạ ơn cùng khắp đất trời

Nhắc hoài khúc hát ngọt lời ru xưa

Chở che về dưới nắng mưa

Hay rồi bỏ lửng sao chưa lên tìm ?

 

Vẽ đường bay một cánh chim

Vẽ hướng đi một nỗi niềm cưu mang

Có không đừng vội trễ tràng

Nghe sâu lắng giấc mộng vàng trăng thu.

 

THOÁT TỤC

 

Dừng chân đứng lại ngắm trông xa…

Xin hỏi rằng đây có phải nhà ?

Một gã thiền sư ngổi lẩm nhẩm

Quên mình, chuông mõ gõ ê a!

 

THÁP MỸ SƠN

 

Ngó trông thấy tháp Mỹ Sơn

Trách nhau chi chuyện giận hờn nghìn năm

Siết tay mảnh đất em nằm

Quảng Nam về, đến hỏi thăm nhau cùng

 

Đường dài vẫn bước ung dung

Bão nghiêng gió giật lửa nung lắm mà

Vật vờ bóng quỷ hình ma

Oan khiên gẫy đỗ thuở xa xưa còn

 

Lưu đày cuối biển đầu non

Mân mê tượng đá mõi mòn Thành Chiêm

Mặt trời thức dậy đi tìm

Bản tình ca lặng lẽ im lìm buồn

 

Qua nghìn dốc, lội nghìn truông

Bờ lau lách phủ mối đùn đụn lên

Danh lam cổ tích đắp đền

Vui mừng đến hẹn lại lên, gặp mình

 

Tiếng thơm nhẹ gót hài xinh

Hay là sầu rụng thương tình Chế Mân ?

Thịnh suy thay đổi bao lần

Nghe nằng nặng kiếp phong trần là ta.

 

 

THỨC DẬY HẰNG MONG

 

Rủ nhau về Đại Tòng Lâm

Rõ mình những bước thăng trầm mặc nhiên

Máu xương trang trải lời nguyền

Với muôn vật cũng nhân duyên kiếp nào

Đêm dài thức dậy trăng sao

Tình nguyên thủy ấy gởi trao qua dòng

Câu hò ấm lại hằng mong

Quê hương mười ngón tay hong phím đàn

Xé trời chim sững bay ngang

Cây cùng sỏi đá trần gian nhẹ hều

 

 

CHÙA TRẤN QUỐC

 

Xưa nay giữ nước vẹn lòng trung

Hiếu nghĩa vì dân bước tới cùng

Dậy vén mây mù chuông gọi sáng

Hồ Tây in bóng mặt trời chung

 

 

XUỐNG BẾN TRE

 

Chỗ mẹ ngồi, hỏi ngớ ngẩn, về đâu ?

Cồn Phụng đợi trưa chiều mây cõng nắng

Cây và lá gió ngừng ru im lặng

Xô lên đường ran rát nóng chân đi

 

Dừa nghiêng cành thả xuống quệt ngang mi

Mắt trông hướng bên kia phà Rạch Miễu

Ở bên này bỗng ngân lên giai điệu :

“ Người còn đó là con gái Bến Tre ? “

 

Tai dững dưng, nhạc hay quá, thích nghe

Mùi mẫ thế kéo dài câu vọng cổ

Sông Hàm Luông, thuyền xưa nay chở dạo

Xuôi mái chèo ngược kênh rạch vườn trong

 

Ba Tri giờ có còn nhớ còn mong ?

Cảm kích mến một tấm lòng nhân đức

Ngút tầm tay để hững hờ lạc mất

Giồng Trôm tìm hun húc bóng chim xa…

 

Lục Vân Tiên hay là Kiều Nguyệt Nga ?

Nước quấn quit đất mỏ cày xanh lúa

Đêm diệu kỳ trăng tình cờ gặp gỡ

Chắt chiu đời có nhận diện ra thơ ?

 

 

BÁO GIÁC NGỘ

 

Trầm hương thơm lòng mong đợi

Trăng vàng dâng ngập đường hoa

Dậy đi nghe rtòn ước nguyện

Vui thay đất nưóc quê nhà

 

 

NGẮM BIỂN ĐỒ SƠN

 

Biển chiều nắng đọng ngu ngơ

Thuyền trôi chẳng thấy bến bờ…Mẹ đâu..?

 

Mơ màng trải suốt xưa sau

Vẫn còn lận đận khổ đau… vẫn còn…

 

Cớ gì phải đợi lên non

Mây trô xuống tận mảnh hồn …mây trôi…

 

Trách nhau chi chuyện đã rồi

Chính mình lệch cả, vậy thôi… chính mình.

 

NHỚ QUẢNG BÌNH

 

Xuống nửa chừng chiều lên tung cánh gió

Ngơ ngác tìm hun húc bóng chim xa

Say mềm lòng mẹ vo tròn giấc ngủ

Quảng Bình ơi sao thắm thiết mặn mà !

 

Nắng vàng rây nghe dặt dìu khúc hát

Sóng vỗ bờ Đá Nhảy tuốt ra khơi

Vẫn náo nức cho ngày vui sum họp

Đây sông Gianh còn nhắc nhở một thời…

 

Xe lốc cốc đèo Lý Hòa gõ nhịp

Nâng niu đời trong đau khổ sản sinh

Qua cõi mộng xôn xao cành lá thức

Niềm tin yêu giờ gặp được tâm tình…

 

Lau bạc phếch núi đồi cong mái ngói

Kết chuỗi tành lịm ngọt cổng Bình Quan

Bến phà hẹn mùa xuân sau trở lại

Rồi dõi theo như tiễn bạn lên đường

 

Sương mỏng manh vẫn thèm cơn lạnh rét

Mòn dấu chân lạc bước động Phong Nha

Thơ ngẫu hứng ước mơ chi lắm thế

Gọi mời nhau xin cạn chén quan hà.

 

 

THĂM CHÙA NON NƯỚC

NGŨ HÀNH SƠN

 

Lên thăm Non nưóc – Ngũ Hành…

Nguồn tâm tìm dấu vờn xanh hoa từ

Lời nguyền chuông đổ khoan thư.

Nghe kinh thanh thoát chân như thường còn

Lần theo sỏi đá đường mòn

Xa xôi lưu luyến gởi hồn về đây.

 

GIÓ TỪ TAY MẸ

 

Gió từ tay mẹ chắt chiu

Niềm hân hoan dậy muôn chiều lời ru

Đem tình thương lại… cho dù

Chân trời góc biển tàn thu cũng đành.

 

HẸN VỚI HUẾ VỀ THĂM

 

Vẫn cứ muốn thêm một lần về Huế

Ngồi tự tình khúc hát một dòng sông

Vẫn thầm lặng bên hiên trường Đại học

Bao nỗi niềm để Thầy nhớ bạn mong

 

Và ở đó khoảng trời riêng thanh thản

Trăng hao gầy lội ngược dốc Nam Giao

Mây viễn xứ gió vờn quanh mộng thực

Vững niềm tin người bổng nhẹ lên nào

 

Đọng trên trán những ưu tư khắc khoải

Rộng nẻo đời nơi giọng nói chưa pha

Ngôi cổ tự Tường Vân chiều trở lại

Chuyện ngàn năm non nước gặp hài hòa

 

Ở nơi mô Nam Phổ Cần, Thành nội ?

Ngây mỉm cười hoa trắng ngỡ như mơ

Vẳng tiếng đàn Tử Kỳ nghe thoáng hiểu

Để Bá Nha sửng sốt đến không ngờ!

 

Ngày nắng dậy tôi hững hờ chi rứa

Chừ ngoài kia nhuộm sắc mới diệu kỳ

Đò Thừa Phủ luyến lưu hồn du khách

Huế êm đềm lãng đãng buớc chân đi…

 

 

NÓI VỚI THƠ

 

Chất chồng mắt quấn nghìn lau

Triền non pha nhuộm sắc màu trắng tinh

 

Hạt mưa rớt xuống vô tình

Chạm tia nắng đất hồi sinh rạng ngời

 

Ấm lòng một mảnh trăng khơi

Lắng nghe điệp khúc xa vời vợi xa

 

Xua mây đuổi gió ta bà

Đường về tuyệt đích tôi và bóng em.

 

 

 

 

 

KHÚC DÂN CA

 

Mây trắng thu về chao cánh nghiêng

Gió bay đi khắp chốn cùng miền

Nụ hoa bỗng trở thành ngôn ngữ

Quyện chặt nghìn đời mảnh đất thiêng

 

Duyên thơ ấp ủ đợi nao lòng

Chẳng hiểu rằng người có nhớ mong ?

Mà ánh vàng khơi lên bát ngát

Cội nguồn tìm lại, bước thong dong

 

Nặng tình nặng nghĩa với cây đa

Bến nước cầu tre mẹ dắt qua

Phía trước sáng bừng ! Bao ước vọng:

Lưu truyền nhau mãi khúc dân ca.

 

 

GỞI HẢI PHÒNG

 

Chừng như đi giữa Hải Phòng

Rợp trời hoa phượng đỏ…trong thơ mình

Hạt sương đầu cỏ lung linh

Nắng và gió cứ vô tình thổi qua

 

Biển mênh mông, đảo Cát Bà

Kiến An nhạc vẫn tuôn ra đến giờ

Khẽ khàng mình đứng ngẩn ngơ

Chắt chiu đọng lại thành thơ ngọt ngào

 

Thủy Nguyên cho núi non cao

Cho xanh đồng lúa cho nao nức tình

Đồ Sơn trẻ lại dáng hình

Đèn chong mở lối nhân sinh…bắt đầu

 

Dư Hàng vằng vặc trăng thâu

Thênh thang ngõ ngách thuộc làu phố đi

Ve rân trỗi dậy, thầm thì

Những trang sách ước mơ chi bập bùng

 

Tay cầm tay, bước ung dung

Cớ gì Vĩnh Bảo nghìn trùng gặp nhau ?

Từng giọt từng giọt thấm sâu

Niềm vui thanh lọc nỗi đau tâm hồn.

 

 

NGHE BƯỚC THỜI GIAN

 

Vẫn thèm rong ruổi cõi mù sa

Bấm đốt loay hoay tính tuổi già

Đất khách nhớ ơi, hương khói Mẹ

Quê người thương lắm, mộ phần Cha

Núi rừng lặng lẽ nghe hời hợt

Sông biển rì rầm dậy thiết tha

Ngoái lại đằng sau trăng vụn vỡ

Bồi hồi dõi bóng tháng ngày qua

 

 

TẠ LÒNG MÃNH ĐẤT HÀM TÂN

 

Hàm Tân mình trở lại… về…?

Để nghe “ Biển hát” câu thề ngày xưa

Khẳng khiu lấp đổi thiếu thừa

Tình thơ mặc sức gió mưa chuyện đời

Con đường mây trắng rong chơi

Điệu hò xa ngút vọng lời ảo hư

Rớt chìm bắt gặp trang thư

Rung lên muôn điệu hình như khẳm lòng

Mặt trời sương vỡ thong dong

Cầu qua suối Đó hằng mong an bình

Bây chừ hiểu được lặng thinh

Buồn vui đối ẩm thâm tình mấy ai ?

Nước non quẩy gánh lên vai

Vàng thu nhuộm sắc hình hài khói sương.

 

 

NGÁT HƯƠNG VẢI THIỀU

 

Mùa vải chín tháng năm về thăm Mẹ

Thăm mảnh vườn mát rượi đợi chờ Cha

Lòng hiếu khách tiếng chào nhau ngọt lịm

Mới quen thân tâm sự đất Thanh Hà

 

Sông Văn Úc vặn mình xuôi gặp biển

Buộc thời gian nặng trĩu trái đầu cành

Đặt chân đến một lần là nhớ mãi

Loáng thoáng nhìn, dừng lại huyện Nam Thanh

 

Lúc vườn vải nhuộm một màu đỏ sậm

Là lúc này chim chóc rộn ràng ca

Vai kĩu kịt dịu dàng bao thôn nữ

Gọi mời nhau nỗi trách móc hiền hòa

 

Thầm xác nhận làng quê như có hội

Thú gì hơn dẻo quánh nước chùa Chè

Rất thanh thản ba tháng hành phương Bắc

Thắp đèn dầu ngồi kể chuyện nhau nghe

 

Mẹ ở đó quá dễ thương chi lạ

Đã bao đời dãi nắng dầm mưa

Niềm hạnh phúc sáng ngời trăng cổ tích

Một tấm lòng thành kính dạ xin thưa.

 

 

CHÀO MỪNG 8/3

 

Những trái nhót đỏ au tràn ngập mắt

Đau xóm giềng thương cái rét ngọt chua

Giàn thiên lý chút nắng rơi trước ngõ

Tỏa hương thơm hoa đan mộng thêu thùa

 

Gỗ bên đình chạm nét thần ngà ngọc

Trước bệ thờ nữ danh tướng chung đôi

Tha thiết lắm hình như về cầu nguyện

Chuyện nghìn xưa thầm nhắc nhở đủ rồi

 

Đất hỏi thăm cho trời xanh mộng ước

Những cánh diều no gió lướt nghiêng chao

Soi mắt đọng mà dây đàn nối nhịp

Đón hội vui đồng thanh ứng lên nào

 

Lồng lộng đỉnh tháp chùa vang trống hát

Thấy được ngày hạnh ngộ tiếng chuông ca

Nặng nợ cành con bướm vàng níu giữ

Nét xuân thì cây ứa những chồi hoa

 

Chiều cuối phố đường về trong xa lắc

Trăng thượng huyền tròn trĩnh bước ra thăm

Từ thương nhớ mẹ Việt nam duyên dáng

Lại anh hùng thêm đẹp bốn nghìn năm…

 

 

 

 

 

 

KHƠI DÒNG

Thân tặng Mang Viên Long

 

Cánh thư, nếp sách đề huề

Miệt mài chân bước tìm quê hương mình

Mõ vừa khẽ động say kinh

Chung trà chưa cạn đạo tình nở hoa

Xưa nay với nước non nhà

Ánh trăng tràn ngập lời tha thiết này

“ Lập Tâm tịnh thất” ô hay !

Nghe chừng hạnh ngộ đâu đây kiết tường

Bến bờ giạt hết phong sương

Thõng tay đi giữa đời thường tịnh như

trầm thơm mây quyện gió từ

Mỉm cười xuân đến, trang thơ khơi dòng…

 

 

THỦY ĐIỆN SÔNG ĐÀ

 

Nước trắng trong sóng gọi phố Sông Đà

Chiếc thuyền lá vẫn xanh mầm hạnh phúc

Đường phía trước chuyển mạch đời thôi thúc

Tìm cội nguồn góp sức những bàn tay

 

Cả 4000 năm kết lại chuỗi ngày

Cho đất nước nở hoa lời cầu nguyện

Đèn bật lên mắt sao ngời lúng liếng

Chuyện cùng cây, cùng đá với cùng người

 

Gương mặt nhòe nước mắt đỏ thắm tươi

Cho ánh sáng vượt đêm dài tràn khắp

Trên sườn vắng hẹn chờ nhau sẽ gặp

Thời gian khơi tầm mắt nối hai đầu

 

Bỗng trở mình dưới vùng xa, vùng sâu

Tròn chiếc bóng thơm hương màu của đất

Tình giấc mơ đến bất ngờ sự thật

Nhớ đong đầy hiện đại hóa quê tôi

 

Mà hình như ở trong nớ ..? phải rồi

Nghe đồng vọng tiếng còi tàu vang dội

Đời cứ chảy dù không về chung lối

Vẫn tìm nhau trong ký ức Hoà Bình.

 

 

CHÙA MỘT CỘT

 

Mười phương, một cõi đi về

Lòng còn mang nặng tình quê hương nhiều

Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu

Từ trong đau khổ những điều thấy ra

 

Mấy phen vỡ đất dựng nhà

Vào thu hãy hát khúc ca thanh bình

Tan hòa vào cõi nhân sinh

Làm sao thấy được chính mình là thơ

 

Xa lơ xa lắc, bất ngờ

Tri âm gặp được ước mơ mộng này

Hai đầu da diết tới nay

Cội nguồn chung sức chung tay góp phần

 

Lại đồng cảnh ngộ tương thân

Cho dù chị ngã em nâng đỡ lời

Cánh bằng chẳng ngại chi nơi

Chùa Sen khúc hát chưa vơi lại đầy.

 

 

THOÁNG HƯNG YÊN

Gởi anh Dương Hùng

 

Nhiều kỷ niệm xanh đời mình nỗi nhớ

Hẹn gặp nhau qua phố Nối đường dài

Chỉ xuống đất ngọn tre ngà vít gió

Xếp thứ nhì (*) cảnh cũ đợi tương lai

 

Bến đò gặp chuyện tình càng thấm thía

Vừa ghé thăm mong tìm được Tiên Dung

Dòng sông Hát cát nằm im bất chợt

Nẩy nhân duyên Chữ Đồng Tử trùng phùng

 

Vào Lương xá khỏi rẻo sâu đứng lặng

Trời thẳm xông Bãi Xậy ngõ tìm về

Lời êm ả tiếng chuông chùa thao thức

Bước chân mòn còn in dấu cõi quê

 

Cầu Bần đó vẫn thanh, chung cuộc lữ

Đất anh hùng hoa nở bước tồn sinh

Về khép cửa lại xem từng trang sách

Giọt sương rơi trên ngọn cỏ an bình

 

Tia hy vọng thơ là người như thế

Tự bao giờ say khướt nhãn Hưng Yên

Trong ký ức còn chút gì sót lại

Vẫn tròn đầy những mơ ước chung riêng.

 

* Thứ nhất Kinh Kỳ, thứ nhì phố Hiến

 

 

ĐOÁ HOA THIỀN

Kính tặng Triều Tâm Ảnh

 

Mùa xuân về, bước chân qua

Dòng sông trầm mặc đóa hoa rừng thiền

Ước mơ chung, nỗi niềm riêng

Bờ mây thả bóng trăng nghiêng mặt hồ

Người tìm gặp phải chiêm bao

Đường mòn chợt nhớ rẽ vào lối thơ

Hoàng y thanh thoát ngồi chờ

Giữa đời mộng thực bất ngờ thiền sư !

 

 

QUA NAM ĐỊNH

 

Nơi đây vẫn nhớ xin thưa

Con sông Vị ấy nay chưa quên gì

Tam nguyên yên Đổ khoa thi

Thắp nên một ngọn đèn thì sáng tâm

Non Côi thánh thót đàn cầm

Trăng soi như thể hòa âm mọi miền

Phải rồi chùa Tháp an nhiên

Hướng chung đại nghĩa tư riêng đoạn đành

Đức Trần Hưng Đạo lừng danh!...

Mặn mà lịch thiệp dụm dành phần cho

Mấy khi lữ khách hẹn hò

Nghìn năm bến đợi con đò về đưa.

 

 

NẮNG SAPA

 

Mãi yêu đời, sống lạc quan

Sân ga ấm áp mơ màng về theo

Đường đi ràng buộc ngoằn ngoèo

Mưa lất phất thác nước reo thì thầm

 

Vẫn còn thỉnh thoảng hồi âm

Trời rét đậm cây nhú mầm mọc lên

Tìm nhau chuông đổ trống rền

Đôi bờ trút sạch hết trơn não phiền

 

Nhận ra mình giữa chợ phiên

Một bầu tâm sự gắn liền lại, nhưng

Am thanh cảnh vắng đã từng

Đợi chờ, lắm khách cũng ưng ý vào

 

Vút hồn trên nẻo non cao

Chiều phơi phới những cành đào thắm tươi

Cố trườn qua gió mây cười

Níu chân bậc đá tiễn người phương xa

 

Xuống xuôi lên ngược vậy mà

“Bắc Nam chung một” là ta- chim  trời

Bâng khuâng chưa nói nên lời

Sapa nắng đẹp tuyệt vời- hôm nay.

 

 

RA PHAN THIẾT

 

Suối tuôn ánh mắt dịu hiền

Hao gầy chưa kịp tự nhiên bổng trầm

Lẫn vào khúc hát tri âm

Kẻ chờ ngưòi đón trút tâm sự này

 

Niềm vui bắt gặp cơ may

Lầu ông Hoàng đến những ngày đầu tiên

Rất gần âu cũng nhân duyên

vắt tay ngẫm nghĩ chuyện riêng tư mà

 

Trong bùn sen nở thắm hoa

Cùng chung cảnh khổ đau và yêu thương

Về đây chung cảnh chung vườn

Chung nhà chung cửa chung đường nhau đi

 

Mở lòng cạn kiệt thị phi

Gọi thầm hạnh phúc lên vì quê hương

Về đây chung phố chung phường

Chung thôn chung xóm mà nương tựa nhờ

 

Chuỗi ngày kết đọng thành thơ

Biển ào ạt sóng vỗ bờ mênh mông

Tìm quên lãng , lại nhớ mong

Phương nào ngờ nghệch  trăng cong lưỡi liềm ?.

 

ĐẤT TỔ VUA HÙNG

 

Dừng chân bậc đá vừa trèo

Tôi đang bận với mây theo chuyện trò

Việt Nam đất nước hẹn hò

Đồng xanh lúa tốt cánh cò trắng bay

 

Mang lên tia nắng mà say

Hành trình đi suốt chuỗi ngày yêu thương

Biết đâu giữa khoảng đời thường

Có người lại nhớ rồi vương vấn mình

 

( Cúi đầu tưởng niệm anh linh )

Trống đồng về tận sân đình bạn ơi!

Sông Thao âm vọng đáp lời

Biết thành phố đã đến nơi Việt Trì

 

Bốn nghìn năm sử sách ghi

Anh hùng hào kiệt phương phi lẫy lừng

Tháng ba, Nghĩa Lĩnh bỗng dưng

Mùng mười âm lịch, vui mừng đó đây

 

Về chung tổ ấm mà say

Mảnh trăng vẫn thức đêm nay đợi chờ

Tự tình viết nốt dòng thơ

bắc cầu nối nhịp bây giờ-hôm qua.

 

 

 

 

 

---o0o---
Vi tính & trình bày: Thanh Phi - Thanh Hạnh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/01/202109:18(Xem: 92264)
Thư Viện Kinh Sách tổng hợp dung chứa trên 1,200 tập sách trên Trang Nhà Quảng Đức
30/03/201706:52(Xem: 8053)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 3810)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 6982)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 10119)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 14030)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 24483)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 13980)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 8060)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 28189)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây