Thương quá quê hương ! (thơ)

08/11/201615:24(Xem: 15243)
Thương quá quê hương ! (thơ)
THƯƠNG QUÁ QUÊ HƯƠNG !
lut-mien-trung
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá !
Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh
Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành
Do đoàn kết được khí hùng dân tộc
Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc  ?
Trong hằng năm phải chịu cảnh cơ hàn
Khiến dân lành gánh vác những lầm than
Người vật chết ruộng vườn đầy xơ xác 
Ôi Miền Trung ! chiu đựng toàn tan nát
 Đôi ba lần tràn ngập ruộng nhà dân
Để quê hương phải lắm cảnh cơ bần
Trong một tháng người dân nhiều khủng hoảng
Bão vừa dứt nước tràn đồng lai láng
Lên nóc nhà khoét lỗ thở cầm hơi
Nhà tranh lá nước cuốn chảy tời bời
Buông hai tay phó mặc cho Trời đất
Hết gian khổ nay phải nhiều tất bật
Dọn bùn nhơ rác rến phải dẹp đi
Nhiều nhà trôi nhìn lại chẳng còn gì
Toàn đối diện với lo toan vất vả
Quê hương ôi ! sao quá nhiều nghiệt ngã ?
Hết thiên tai địch họa mãi cận kề
Trong cuộc sống lại lắm cảnh nhiêu khê
Nhiều cứu trợ nhưng sao dân vẫn khổ ?
Tâm từ bi hãy mau mau thí thố
Nghĩa đồng bào chia sẻ đùm bọc nhau
Hướng quê hương đừng do dự chút nào
Rách đùm nát xoa dịu nhau thương cảm
Do nghiệp chướng nhiều đời ta cùng sám
Cho quê hương giải bớt nỗi khó nghèo
Cứu trợ nhanh toàn xã hội hành theo
Để cứu vớt những mảnh đời bất hạnh
Đồng giống nòi khổ đau chung cùng gánh
Một ngựa đau không ăn cỏ cả tàu
Chuyện thị phi hãy để lại phía sau
Việc trước mắt vận động nhau cứu trợ

Tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị, Miền Trung Việt Nam đã và đang hứng chịu liên tiếp, bị dồn dập những trận bão lụt, người dân đang chịu cảnh màn trời chiếu đất, rất cần những tấm lòng sẻ chia, “lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát, người chung một gốc hãy thương nhau cùng”, xin cùng nhau kêu gọi và nhanh tay cứu trợ !!!

Thích Viên Thành
Chùa Pháp Hoa - Nam Úc, ngày 01/11/2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 11899)
Hắn qua sông gần hết nhịp phù kiều Mới nhận thấy lòng mình không xiết kể, Lòng vô lượng nhưng nhình hài duy chỉ một Từ sơ sinh trơ trụi có vậy thôi...
27/03/2013(Xem: 15450)
Ghi vội lại đôi dòng Còn sót trong tiềm thức Mênh mông bóng dáng trần Trường thiên thơ vút bay
27/03/2013(Xem: 14681)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
27/03/2013(Xem: 12085)
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
27/03/2013(Xem: 17433)
Ngồi buồn tính nhảm chuyện Sắc-Không, Lên xuống, vào ra đã mấy lần? Lục đạo tử sinh: mê là có, Vạn duyên buông xả: ngộ thành không. Hồng trần ràng buộc: không hóa sắc...
27/03/2013(Xem: 19897)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn ...
27/03/2013(Xem: 15203)
Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa
27/03/2013(Xem: 19417)
Nước biếc non xanh nhuộm một mầu Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ? Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu
27/03/2013(Xem: 14559)
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
27/03/2013(Xem: 14431)
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ