Con Cảm ơn trang Nhà Quảng Đức đã cho Con nhiều kiến thức bổ ích ! Chúc trang nhà Quảng Đức luôn an vui trong ánh hào quang của Đức Phật
31/07/201611:52
Khanh Nguyen
Khách
Đời ẩn sĩ chuyên nằm gai nếm mật Thấy sự đời toàn dối trá điêu ngoa
Phá môi trường của sự sống thiên nhiên
Dạy con người toàn làm điều gian ác
Nạn phá rừng cây gồng mình rên xiết
Tiếng chim réo gọi không nơi làm tổ
Dưới biển xanh hứng thải toàn chất độc
Đàn cá biển không còn chổ dung thân
Không lẻ ngồi đây làm đời ẩn sĩ
Nhìn mây trời không tiếng nói từ tâm
Đã nhận biết cuộc đời không là thật
Nhưng sự sống này đó chính là ta
Có người khách hỏi lão hòa thượng:
Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ?
Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói!
Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay,
vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không?
Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không?
Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ!
Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân
hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi.
Người khách: A, Con hiểu rồi!
Lại thêm thu nửa trở về,
Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn.
Nhớ về quê mẹ cội nguồn,
Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay,
Nhón chân dạo bước vườn ngoài,
Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm.
Sắp từng chiếc lá gọi tên,
Thì thầm tên lá theo miền thế gian.
Cảnh thu dễ gợi u buồn,
Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên.
Nhắn lòng ta ráng tịnh yên,
Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy
Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con,
Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh
Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh.
Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932.
Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
Dáng ngồi như núi như non
Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm
Trên cao sừng sững bóng hiền
Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình
Giữa đời lặng lặng thinh thinh
Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu
Tử tôn gánh đội ân sâu
Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya
Bước chân hoằng độ đi, về
Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi
Như non như núi không dời
Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
Thấy sự đời toàn dối trá điêu ngoa
Phá môi trường của sự sống thiên nhiên
Dạy con người toàn làm điều gian ác
Nạn phá rừng cây gồng mình rên xiết
Tiếng chim réo gọi không nơi làm tổ
Dưới biển xanh hứng thải toàn chất độc
Đàn cá biển không còn chổ dung thân
Không lẻ ngồi đây làm đời ẩn sĩ
Nhìn mây trời không tiếng nói từ tâm
Đã nhận biết cuộc đời không là thật
Nhưng sự sống này đó chính là ta
KN