Tuyển tập 50

28/11/201113:14(Xem: 20292)
Tuyển tập 50

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 50

(Từ bài số 491 đến số 500)

[email protected]

Dòng thời gian ghê gớm thiệt ! 491

Biển trần đập giũa trôi lăn ! 492

Chàng dũng sĩ ngày xưa . . . 493

Xin chắp tay ! 494

Xin đừng nghĩ…người làm thơ …!! 495

Sao không ngừng tay lại ! 496

Thơ thẩn gì mà còn mơ với mộng ! 497

Mỉm cười, tôi vẫn là tôi ! 498

Đừng đòi hỏi các em nhiều quá ! 499

Xoay quả địa cầu 500

Dòngthời gian ghê gớm thiệt !

Tháng 9 - 2005

Dòng thời gian đập giũaghê gớm thiệt

Khi thời gian đã tuầntự đi qua

Bất cứ việc gì rồi cũngtiêu ma

Chứ đừng nói cái giàxua cái trẻ

Từ vạn vật, cũng bàomòn, sứt mẻ

Đến ngọc ngà, cũng tàntạ, hư hao

Thân con người, đâu cónghĩa chi nào

Nhất là lúc đã xế chiềuxuống dốc

Kiếp trăm năm chia ranhiều điểm mốc

Thuở còn thơ cho đếnlúc đôi mươi

Mảnh hồn nhiên treomiệng thắm môi cười

Bức trong trắng phơimành vô tư lự

Ba mươi năm kế tiếp,bôn ba đủ thứ

Để chen vai sánh bướcgiữa cuộc đời

Dù thế nào, rồi đờicũng chơi vơi

Khi đứng tuổi là bắtđầu khựng lại

Nghiêng bóng xế chiềuvề buông đi mãi

Qua lục thập lại đếnthất lai hy

Những hăng say, xốc vátđã từ ly

Cực chẳng đã chứ chẳnggì ham muốn

Vươn lên bát, là cáigià đã luống

Đeo lão làng lụkhụ thở hết hơi

Mang lẩm ca lẩm cẩm khổchi đời

Leo tới cửu, xẫu mìnhtrông đại thọ

Trông lú lẫn và sốnghờ, cho có

Gốc tàn khô, cây đổ, látrơ cành

Dòng thời gian ngẫmlại, trôi thật nhanh

Thế là hết, một đời ba vạn sáu !

*****

Biểntrần đập giũa trôi lăn !

Tháng 9 - 2005

Khi chưa có gì, tấmlòng còn trong sạch

Mắt dễ nhìn những vếtbẩn thế trần

Xem công danh, tụ tántợ phù vân

Xem phú quí, bềnh bồngnhư mây nổi

Khi chưa có gì, tâm ýcòn chói lọi

Biết tiểu nhân quân tửtrong cuộc đời

Biết đôi bờ đen trắngvỗ đãi bôi

Và thầm nhủ tranh đuachi cho khổ

Khi chưa có gì, tâm hồncòn bừng nở

Biết khiêm cung, tôntrọng đức, nhân, từ

Vì cuộc đời chưa bị đục làm hư

Chia, phân, lượng thếnào là phải phải

Khi đã có gì, thuyềnđời xoay, bẻ lái

Tấm lòng trong, trầnthế phủ lên màu

Tâm ý trắng, luôn xáotrộn vàng thau

Tâm hồn sáng, khuấtngăn dần tăm tối

Khi đã có gì, bã côngdanh lầy lội

Bã phú quí, trây trétngập bùn nhơ

Những đảo điên luônquay lộn vật vờ

Những thật thà, hiềnlương bay đâu mất

Chưa có gì, đã có gì,nguy thật

Cái trục quay, khôngcòn độ chỉnh hình

Đừng trách người, màhãy trách lấy mình

Người nghiêng ngửa thìmình cũng bầm giập

Khi chưa có gì, thánhhiền còn ẩn nấp

Khi đã có gì, hiềnthánh trốn biệt tăm

Biển trần đập giũa trôi lăn !

*****

Chàngdũng sĩ ngày xưa …

Tháng 9 - 2005

Chàng dũng sĩ ngày xưakhi xuống núi

Để cứu đời bằng cáikính chiếu yêu

Đi tới đâu, ma quỉ hiệnquá nhiều

Cứ cứu mãi cứu hoài,không chấm dứt

Càng lâu ngày, chàngđâm ra ngờ vựt

Người nhân gian trôngđẹp đẽ bề ngoài

Nhưng bên trong, kỳ ngộquá đi thôi

Nếu như thế, mắt trầnlàm sao biết

Nói và làm, cả một trờicách biệt

Ngoài và trong, xa vạnlý không lường

Thì làm sao tránh oantrái đau thương

Tranh giã huyễn cùngthi nhau sơn phết

Kính chiếu yêu, rọi soitừng tì vết

Đưa phớt qua, sự thậthiện nguyên hình

Nên lòng chàng ngấtngưởng bã tôn vinh

Lòng khấp khởi tự hàovà mãn nguyện

Một ngày kia, chàngquay về một chuyến

Hai cửa tùng, cánhkhép, mở không ra

Những ngày xưa, cửa tựmở kia mà

Nay dùng sức, vẫn khôngsao mở được

Chàng vô cùng kinh ngạc

Xuống dòng suối camtuyền

Từ cái kính thiêngliêng

Chàng trở thành ma quỉ

Cõi hồng trần, sao oankhiên thế nhỉ

Tưởng cứu đời, bị đờicứu mất tiêu

Chàng giật mình, vộithốt lên tiếng kêu

Bỡi chiếu nhân, nhưng bẵng quên chiếu kỷ !!!

*****

Xinchắp tay

Tháng 9 - 2005

“Xin chắp tay, cho bồcâu trắng hiện”

Đừng gây chi, đổ nát đãnhiều rồi

Tranh chấp chi, rồicũng tàn hại thôi

Người hiểu biết, nặnglời, đã quá lắm

Xin chắp tay, cho trờiyên, biển lặng

Nông nỗi chi, gây sónggió tơi bời

Bạo tàn chi, gieo tangtóc khắp nơi

Người trần gian, đãtrăm chiều khốn khổ

Xin chắp tay, cho tìnhngười nở rộ

Hờn căm chi, đối trảnhững oán thù

Chinh chiến chi, chokhói lửa mịt mù

Dùng da thịt để làm biabom đạn

Xin chắp tay, cho cuồngsi khô cạn

Mở tấm lòng hàn gắnnhững tiếc thương

Mở từ tâm chiếu rọi mọinẻo đường

Và thổn thức trongtiếng kêu đồng loại

Xin chắp tay, xua tanđi bóng tối

Người với người thắpsáng vạn tin yêu

Tay nắm tay, dang rộngkhắp nhiễu điều

Treo giá gương trùm nămchâu bổn biển

Xin chắp tay, cùng hoanca vang tiếng

An bình ơi, nhân thếmãi ngóng trông

Tình thương ơi, nhânthế mãi ước mong

Hãy xuất hiện và trởthành chân thực

Xin chắp tay, và ngồiyên, chấm dứt

Xin chắp tay làm đẹpthế gian nầy

Xin chắp tay, hoa nởmọi bàn tay

Cho người người ngáthương, hòa điệu sống.

*****

Xinđừng nghĩ …người làm thơ…!

Tháng 9 - 2005

Xin đừng nghĩ, ngườilàm thơ là dệt mơ với mộng

Đứng giữa trời mà nóichuyện trăng sao

Dưới vực thẳm mà nóichuyện non cao

Rách mồng tơi mà treomành phú quí

Xin đừng nghĩ, ngườilàm thơ là yêu kiều ủy mỵ

Ru hồn người, triềusóng vỗ du dương

Đan tâm tình hong nắngrải tơ vương

Ôm thơ thẩn rải tràn bờlãng mạn

Xin đừng nghĩ, ngườilàm thơ là “rượu bầu” chưa cạn

“Đưa hồn say về tậncuối trời quên”

Bèo nổi trôi trên sóngnước lênh đênh

Manh chiếu rách nằm rubên mành gió

Xin đừng nghĩ, ngườilàm thơ là hồn bay gác trọ

Nói vu vơ, bỏ ngõ giữakhung trời

Sống mơ hồ, đeo viễnvọng xa xôi

Vì thất thế nên treođài danh vọng

Một câu thơ, mà còn hơntriều sóng

Một ngòi bút, mà hơn cảtrống chiêng

Một ngòi lông, mà quáchđổ thành nghiêng

Một câu nói, mà dungthông kim cổ

Kìa, thu vàng mấy độ

Kìa, xuân trổ mấy mùa

Kìa, hạ nắng gió lùa

Kìa, đông tàn giá lạnh

Một lời thơ, trăng saocòn lấp lánh

Một câu thơ, rừng núikhép âm u

Một ý thơ, rung động cảthiên thu

Ai có hiểu, và ai không có hiểu !!!

*****

Saokhông ngừng tay lại !

Tháng 9 - 2005

Ai có xem Chiến TranhVà Hòa Bình

Ai có xem Cuộc SốngNgười Tù Binh

Ai có xem, cùng CuốnTheo Chiều Gió

Từ thượng cổ, yên ngựatung bốn vó

Đến đương thời, bấmnút, khói mù bay

Vách đổ, thành nghiêng,núi lở, đá cày

Mùi thắng bại phơi trotàn vinh nhục

Người tiến tới, baonhiêu người ngã gục

Người tháo lui, bao tannát đoạn trường

Thịt xương nào mờ cátbụi vương vương

Tự cổ kim, chiến chinhdây dưa mãi

Nhân loại có mấy màu datê tái

Đen, trắng, vàng, ngâmnâu, đỏ, xác xơ

Loang lở, nát tan, cờlại thượng cờ

Đến hôm nay vẫn chưabình yên được

Từ chiến tranh xa xưa,đến chiến tranh qui ước

Từ vũ khí thô sơ, đếnvũ khí tinh vi

Chinh chiến đi qua, đểlại được gì

Hiện đại vẫn răn đe, vàthi đua phòng thủ

Cuốn Theo Chiều Gió, đãmấy lần chưa đủ

Thắng binh, Tù binh,biết bao thuở chưa xong

Chiến Tranh – Hòa Bình,hai đầu gánh long bong

Hỡi nhân loại, sao không ngừng tay lại !

*****

Thơthẩn gì, mà còn mơ với mộng !

Tháng 9 - 2005

Có người nói, sao khônglàm gì hết

Nhân tai thiên tai, xáotrộn đẫn đờ

Vật đổi sao dời, hoangdại xác xơ

Thơ thẩn gì, mà còn mơvới mộng

Người phải tốn thờigian, đi chưa hết trời cao đất rộng

Tôi phóng một cái nhìn,vần vũ cả trăng sao

Người phải tốn giannan, đi chưa tới đâu nào

Tôi vạch một lằn chữ,không đâu còn ngằn mé

Từ đêm dài quạnh quẽ

Tôi thấu tận canh thâu

Từ bãi biển nương dâu

Tôi lột trần tang hải

Vút một cái, đã đến đầuquan ải

Búng cái vèo, về tớitận thành đô

Mảnh nát tan, còn đankín, điểm tô

Đời vụn vỡ, còn leo đồihy vọng

Từ xà bần chất đống

Biết cái gì phải làm

Từ gỗ đá nạm, chàm

Mới thành tranh bấttuyệt

Tôi đã thấy trăng trònngay lúc khuyết

Tôi đã nhìn sông nướctự mạch nguồn

Tôi rong thuyền, và nhẹlái, tay buông

Khắp bốn biển, sông hồ,luôn có mặt

Cuộc đời trong khoảnhkhắc

Gói trọn một câu thơ

Trần thế vốn như mơ

Hỏi ai không sống mộng

Một vầng thơ bay bổng

Xin đánh thức mọi người

Tử sinh còn đó nụ cười

Hoa khô còn đó, đẹptươi treo cành

Thong dong mây trắng trời xanh !

*****

Mỉmcười, tôi vẫn là tôi !

Tháng 9 - 2005

Tôi muốn làm một em béthơ

Để ai muốn làm gì thìlàm

Tôi muốn làm một kẻ dạikhờ

Thì cuộc đời ra saocũng được

Tôi muốn làm một bongbóng nước

Chưa kịp trôi thì đã vỡtoang

Tôi muốn làm một vạchkẽ lan man

Chưa tựu thành lànsương mỏng mảnh

Tôi muốn làm một sợi tơóng ánh

Sẽ biến mất trong nắngchói chang

Tôi muốn làm một điểmnhỏ hợp tan

Để không vương mỗi lầntan hợp

Dù có phân kỳ mấy lớp

Hội tụ, tôi vẫn là tôi

Dù có chia nhỏ, cắt rời

Đom đóm vờn bay đại thể

Cho dù là thô hay tế

Còn tôi, tất cả vô cùng

Cho dù vô thỉ vô chung

Không tôi, hư vô đóngcửa

Mỉm cười, tôi vẫn làtôi !

*****

Đừngđòi hỏi các em nhiều quá !

Tháng 9 – 2005

Đừng đặt lên vai các emquá nặng

Thế hệ chúng ta, đãgánh vác bao nhiêu

Non một thế kỷ, còn đổnát tiêu điều

Lại phải trả bằng máuxương, da thịt

Đừng trùm phủ, thời cácem xa tít

Chính chúng ta, chưa rõthấu nguồn cơn

Khói lửa tan, mà lòngdạ căm hờn

Thù, không thù, bàn cânmòn trí não

Đừng bắt buộc các emđường độc đạo

Chính chúng ta, nhiềungõ ngách tối tăm

Cả thế kỷ, còn nát ruộttơ tằm

Thời gian tới, mà cứ ômdĩ vãng

Đừng đòi hỏi các emphải xứng đáng

Chính chúng ta còn hổmặt Tổ Tông

Nhuộm sắc màu tàn tạkhắp non sông

Của tiền nhân đã dàycông xây dựng

Đừng đè lên các em luônđứng vững

Chính chúng ta biết baolúc ngửa nghiêng

Gió xoay chiều, bão tápcuốn triền miên

Biển nào yên khi triềudâng dậy sóng

Chỉ mong các em ươm mơhy vọng

Học quá khứ để xây dựngtương lai

Học ngày nay để xâydựng ngày mai

Nếu có thương chúngtôi, đừng quá nhiều trách cứ

Chỉ mong các em ươm mơtình tự

Biết noi gương nhữngcái đáng noi gương

Biết nâng niu và gìngiữ quê hương

Vết xe đổ đi qua, đừngxéo dày tiếp tục

Thời đại chúng tôi, quánhiều uẩn khúc

Chỉ mong sao thời đạicủa các em

Trong sáng hơn trênđường rộng thênh thênh

Để đừng trả những gì như chúng tôi đã trả !

*****

Xoayquả địa cầu

Tháng 9 – 2005

Xoay quả đia cầu

Nhìn thấy mọi quốc giatrên trái đất

Có những nơi văn minh

Có những nơi nghèo nhất

Dù có thương mà khôngđọng nhiều ray rức

Nhưng khi nhìn hình ChữS

Tâm hồn tôi bỗng chùnlại, xuyến xao

Mảnh đất cong cong, cógì đó vậy nào

Mà trong tôi, nghe bồnchồn chi lạ

Những buồn vui lẫn lộnkhông thể tả

Những nỗi niềm đan kínthấm lòng đau

Mở mắt nhìn những tưởngnhư chiêm bao

Mấy mươi năm, một khungtrời thăm thẳm

Tôi trầm ngâm vắng lặng

Mảnh hình cong đất nướccủa tôi ơi

Từ thị thành cho đếnnhững vùng hẻo lánh xa xôi

Tôi luôn để ý những gìxảy ra, từ Nam tới Bắc

Có những điều, tôi nghesao quá quắt

Có những điều, tôi cảmthấy thương thương

Vì dù sao, cũng là củaquê hương

Của mọi nỗi niềm, lânglâng từng cảm xúc

Sôngơi, sông mấy khúc

Nướcơi, nước mấy bờ

Ướcơi, ước có mơ

Trôngơi, trông có đợi

Những mến thương, rungrung từng khắc khoải

Những dấu yêu, khơiđộng đắp vơi đầy

Bao nhiêu năm, không mộtlúc nào khuây

Biquê hương của tôi là tất cả.

*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/12/2020(Xem: 13137)
Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me". Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940. Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Hihihi...."Ông già Nô-en" đó là Papa kính yêu của chúng tôi chứ ai vô?!
27/12/2020(Xem: 8227)
Thăm Mẹ Những vần thơ con viết và dâng tặng những bà Mẹ trong viện dưỡng lão Con vào thăm Má giữa ngày đông Khẩu trang che mặt chẳng che lòng Đàn chim chíu chít bên khung cửa Ríu rít cười vui mặc gió đông Má biết ngoài kia khắp nơi nơi Thế giới này đây sắp rụng rời Cô Vít năm nay tung hoành quá Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi Người người đối mặt khăn che mặt Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười Tết đến rồi đây Má biết không? Năm nay cấm pháo không người tụ Chỉ có cho nhau một tấm lòng Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện Thế giới rồi đây khỏi đảo điên Diệt con vi rút qua mùa bệnh Để thấy được nhau nở hoa cười Đời người qua lắm bao năm nhỉ? Người đã đi rồi để tiếng thơm Con nhớ lời thương Thầy con dặn Hãy nói cho nhau được những lời Yêu thương, sầu ghét của lòng tôi Thương yêu sầu ghét của lòng tôi Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc Non xanh nước biếc đã qua rồi! Má nhìn qua cửa xem chim hót Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ Con cườ
26/12/2020(Xem: 12052)
Những ngày cuối của năm 2020.! Mong rằng bạn giống như mình đồng ...tâm trạng Chờ đón niềm vui khi năm mới sẽ sang Trọn năm hai không hai không lúc nào....chẳng kinh hoàng! Đại dịch cúm đang biến thể, rắc gieo sợ hãi!
23/12/2020(Xem: 15265)
Hữu Xả Tả Buông Sáu căn tiếp xúc sáu trần Không dính, không mắc, không phân biệt gì Chỉ cần quẳng cái Tôi đi Giác mê trước mặt kiếm chi cho phiền Nam Mô A Di Đà Phật Chùa Quan Âm, Houston 20/12/2020 Ngốc Tử (HT Thích Chơn Điền)
22/12/2020(Xem: 14086)
Từ thuở nọ, Giác Tâm mới vừa mở mắt chào đời, đã nằm võng đong đưa giữa trùng điệp phù vân lãng đãng, ngút ngàn sương khói vờn quanh. Được hun đúc, tiếp cận với hồn thiêng sông núi uy linh, hùng vĩ nên tâm hồn thi sỹ, tự nhiên hàm dưỡng trong bầu khí chất rất mực thuần khiết, nguyên sơ. Thơ phát ra từ đó, nhẹ nhàng như hơi thở, vừa lâng lâng bay bổng vừa bồng bềnh, thênh thang. Tiếng thơ ngân dài, đồng vọng lên từ phương lòng trong trẻo, đầy chim ca lảnh lót hòa lẫn suối khe róc rách, reo vang. Ngàn hoa nắng trổ, ngát hương trời vạn cổ, dưới những thung lũng mù xa, chập chùng bóng rừng sâu hun hút, hoang lạnh buốt mưa chiều. Thơ bay phiêu phất hồn trăng vạn đại, vụt hiện lóe ngời thời nguyên thủy, sơ khai…Thần thái mang mang, thi sỹ đi về ngơ ngác, ngạc nhiên trước sự huyền bí của cuộc sống muôn loài, vạn vật trên mặt đất, trần gian, rồi hoát nhiên, bừng thấy ra đóa Hoa Tâm giữa trời thơ đất mộng bồi hồi:
22/12/2020(Xem: 11200)
Lá rụng chiều Thu Tường Vân Còn vài chiếc lá trên cành Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu Từ từ mà rụng đừng mau! Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người Hôm qua lá hãy còn tươi Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem Đẹp thì đẹp thật đó em Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi Có khi trong nắng lả lơi Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào Mua thu lá đẹp biết bao Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
21/12/2020(Xem: 11745)
Qua mỗi lần đại dịch cơ nguy bùng phát lại Biệt nghiệp trong cộng nghiệp giúp tỏ tường Phải tích tụ phước đức nhiều... làm vốn tư lương Gọi là may, rủi khi đúng thời cơ hội đến ! Chí kiên quyết, lòng thành tâm không xao xuyến Trực giác thầm mách bảo gì ... hãy làm theo, Nhân quả tốt sẽ vứt dược gánh nặng đang đeo Thời gian sẽ trả lời cho tất cả!!!
20/12/2020(Xem: 9941)
Trời đã vào Thu em có hay? Sân chùa sau trước lá rơi đầy Sáng ra quét sạch thì chiều rụng Rồi cũng có ngày lá hết bay Phước mỏng nghiệp dày đời khổ đau Bốn mùa sống tốt đừng thù nhau Nhân lành qủa ngọt gieo trồng mãi Xuân Hạ Thu Đông qua rất mau
20/12/2020(Xem: 7964)
Đi chùa là để tâm yên Đi chùa đừng có rước phiền vào thân Đi chùa thì nhớ bớt sân Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu Đi chùa xóa những hận thù Đi chùa tạo phước công phu hành thiền Đi chùa tâm tánh phải hiền Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình Đi chùa thương hết chúng sinh Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn Đi chùa chớ có giận hờn Đi chùa tâm phải chánh chơn với người
19/12/2020(Xem: 15846)
Tình thâm mẫu tử Con biết nói chi Giọt lệ phân kỳ Mẹ đi con ở Nhân duyên cách trở