Tuyển tập 14

28/11/201113:14(Xem: 18521)
Tuyển tập 14

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 14

(Từ bài số 131 đến số 140)

[email protected]

MiềnTrung quê hương tôi-1 131

MiềnNam quê hương tôi-1 132

CaoNguyên quê hương tôi 133

TrungDu quê hương tôi 134

Đảo,Hòn va vắng đó, quê tôi 135

Tôi là người du thủ, em ơi ! 136

Hoa Đàm một đóa xinh tươi 137

Châu viên một đóa tinh anh mỉm cười 138

Vô thường nhân ảnh, kê đầu điểm canh 139

Vào cửa tử, tôi tìm về cõi chết 140

Miền Trung Quê Hương Tôi – 1

Tháng7 - 2004

Quêhương tôi đó ở Miền Trung

Đồngruộng vắt ngang núi chập chùng

Đấtxéo lưng đèo ven biển cả

Anlành san sẻ, khổ chia chung

MiềnTrung sỏi đá lượn quanh đèo

Tìnhtự đeo lòng dạ đẳng đeo

Ẩnnét thùy dương miền cát trắng

Phongba chẳng động đá đưa vèo

MiềnTrung tôi đó tự xưa nay

Hùngdũng hiên ngang chẳng đổi thay

Gópsức huy hoàng trang sử Việt

Nam nhi nữ kiệt nước non này

MiềnTrung tôi đó nói sao vừa

Lốidọc đường ngang lối dọc dừa

Khaimở từ thời khai mở nước

MiềnTrung nước Việt trung trinh chưa

Aivề thăm lại đất Miền Trung

Gởinhớ giùm tôi nhớ lạ lùng

Nhớnhững đường làng quanh xóm nhỏ

Nhớthuở chia xa nhớ lạ lùng

MiềnTrung gió nắng lộng thùy dương

ĐèoCả giăng ngang mắc đoạn đường

ĐèoHải Vân xanh mây nước biếc

Đivề vương vấn những yêu thương.

Miền Nam Quê Hương Tôi – 1

Tháng7 - 2004

Đấtnước Miền Namnước Việt tôi

Batrăm năm sử đã lên ngôi

Viễnđông hòn ngọc luôn tô thắm

Nétđẹp Miền Nammãi đắp bồi

MiềnNamtrù phú rộng phì nhiêu

Bảnchất người Namthật đáng yêu

Lúanắng cò bay chim mỏi cánh

Dântình chan chứa mãi nâng niu

MiềnNamtôi đó dáng yêu kiều

Mỗibước đi về mỗi mến yêu

NhưCửu Long giang hòa chín khúc

SàiGòn-Lục Tỉnh tựa tranh thêu

MiềnNamtôi đó thật an lành

Nhưlúa mộng vàng dệt mạ xanh

Nhưmạ xanh non chờ lúa nắng

Nhưtrăng chờ gió gió trăng thanh

Tôithương nhớ lắm Miền Namơi

Nhớnhịp cầu tre tiếng đệm lời

Nhớnước đưa đò, đưa mái đẩy

SôngTiền sông Hậu sóng đầy vơi

Tôiđâu có hát Miền Namtôi

Tuyệttác tình ca, ca hát rồi

Hòatiếng cung đàn reo khúc nhạc

Nhưcau thêm thắm vị trầu vôi.

Cao Nguyên, Quê Hương Tôi

Tháng7 - 2004

Quêhương tôi đó, ở Cao Nguyên

Núithẳm rừng sâu thật diễm huyền

Suốivắng ven đồi reo róc rách

Đêmthanh gió lộng nhạc thần tiên

Mỗisáng ra truông trồng tỉa chè

Xuốnglên vốc nước cạnh lòng khe

Chiềuvề đon đả vai gùi gánh

Nếpsống bình yên sướng quá hè

CaoNguyên như tóc mẹ bềnh bồng

Giólộng Trường Sơn bạt Biển Đông

Nhữngthuở thanh bình, thêu gấm ngọc

Nhữngkhi nguy biến, tựa như đồng

Tôiđã ra đi khắp mọi miền

Hỏiđâu đẹp nhất, ấy Cao Nguyên

Bởitôi có mặt từ nơi ấy

Hơnnữa, ít hơn thua não phiền

Nhàtôi nho nhỏ cạnh lưng đồi

Cómẹ và em, hàng xóm thôi

Từgiã tôi đi từ thuở ấy

Nhưngtôi vẫn nhớ mãi trong đời

Quêtôi xa lắm, tận Cao Nguyên

Tócmẹ bạc phơ trắng núi rừng

Tôiđã phiêu du đời viễn mộng

Nhưngtôi còn nhớ mãi Cao Nguyên.

Trung Du, Quê Hương Tôi

Tháng7 - 2004

Quêhương tôi đó, ở Trung Du

NhữngBản Làng chen sương khói mù

Nươngrẩy ngô khoai đời ấp ủ

Núirừng reo khúc nhạc thiên thu

Nhạcrừng khuya khoắt giữa Trung Du

Bếplửa hồng bay vợn khói mù

Tìnhtự vấn vương hồng bếp lửa

Tìnhngười theo gió lộng vi vu

TrungDu đẹp lắm quê hương tôi

Rừngthẳm lan xa quyện núi đồi

Cómấy nai vàng bên suối bạc

Ngẩnngơ nhìn ngắm những xa xôi

Tôi ở Trung Du ai có e

Miền Xuôi, Miền Ngược, khác chi hè

Mỗi khi thoảng nhớ về đâu đó

Thì nhớ Trung Du lắm đó nghe

Ai về thăm lại xứ Trung Du

Nhắn gởi giùm tôi, cho dẫu dù

Lãng bạc trường đời phơi gió bụi

Nhưng tôi còn nhớ mãi Trung Du

Tôi sống Trung Du thuở ấu thơ

Ra đi từ đó đến bây giờ

Lâu lâu một chuyến về thăm vội

Ôm mộng cuối đời, tôi vẫn mơ.

Đảo, Hòn xavắng đó, Quê Tôi

Tháng 7 - 2004

Ở Hòn, ở Đảo, đó quê tôi

Biển nước mênh mông lượn sóng nhồi

Sóng nước hong đời hơi biển mặn

Nên tôi nói tiếng khác hơn người

Sớm mai đón nắng rạng vừng đông

Ánh nắng tỏa lan chiếu bụi hồng

Đưa bóng thiều quang soi biển nắng

Đảo Hòn xa hút giữa non sông

Người dân ở Đảo sống đơn sơ

Như nước tự nhiên vỗ bến bờ

Dù những lúc trời yên gió lặng

Đảo vẫn ôm Hòn sống biển mơ

Mấy bờ mấy bến một thuyền đưa

Đưa đẩy về đâu mấy cũng vừa

Sóng nước vặn mình đưa mái đẩy

Đảo đưa Hòn đẩy thấy thương chưa

Đảo xa Hòn vắng mỗi chiều về

Khép lại bến bờ sóng nhấp nhô

Chỉ có Hòn xa kêu Đảo vắng

Vang vang tiếng sóng vỗ muôn bề

Ai về thăm lại Đảo, Hòn xa

Quê cũ tình xưa vẫn đậm đà

Dù đã xa rồi tôi vẫn nhớ

Như Hòn nhớ Đảo, nhớ tình ta.

Tôi Là Người Du Thủ, Em Ơi !

Tháng 7 - 2004

Thươngai đó, như con còng già bỏ tổ

Thươngai kia, ở trên cao còn sợ nước triều dâng

Saokhông vạch từng kẽ phong trần

Nhưhuyễn tượng thì còn chi cát bụi

Cátbụi nào đeo tôi, con người du thủ

Giósương nào vùi lấp bãi phù sa

Cỡiphù vân tìm lại bóng hồn ma

Nươngbèo bọt viếng thăm trời biển rộng

Đeoước vọng leo lên đồi vỡ mộng

Mangkhông gian nhồi nhét cõi hư vô

Thươngngười điên dẫn dắt kẻ điên rồ

Thươngngười mù tìm đường soi bóng tối

Khôngchỗ đến thì cần chi vẽ lối

Khôngchỗ đi sao lại hỏi đường về

Saomơ màng tìm hiện thật trong mê

Giọtmưa nhỏ còn đâu bong bóng nước

Tôilặn lội tìm em muôn kiếp trước

Tôinhững trông, chờ đợi vạn kiếp sau

Emthầm trách tôi, nét mặt rầu rầu

Nhìnvóc dáng tôi lang thang phiêu bạt

Tôithoáng nhìn em, vô cùng kinh ngạc

Tôimãi tìm em từ thuở ban sơ

Emkhông lìa tôi từng phút từng giờ

Emở đó, vậy mà tôi đi tìm còn, mất

Nhậnra rồi, em tôi ca hát

Nhưng, tôi là người du thủ, em ơi !!!

Hoa Đàm MộtĐóa

Tháng 7 - 2004

An Cư Kiết Hạ trụ thân tâm

Giới định huệ tu, thệ thậm thâm

Phản bổn hoàn nguyên, tri diện mục

Pháp thân vô tướng, phổ châu viên

Từ ngày Đức Phật chế An Cư

Ba tháng mỗi năm, cứ thế, ừ !

Trường Hạ tạo thành qui thất chúng

Ngày đêm sáu khắc nguyện đồng tu

Nếp sống thiền môn tỏa Đạo Vàng

Nguyện cho Đạo Pháp mãi huy hoàng

Nguyện cho muôn loại thôi đau khổ

Đồng nhiếp hồi qui, báo Phật Ân

An Cư tu tập thật nghiêm minh

Tự kiến thân tâm, độc kiến hình

Quy nhất thể, đồng chơn tự kiến

Hằng sa pháp giới nhất chi linh

Tử sinh trầm đắm xưa nay rồi

Lục đạo luân hồi chỉ thế thôi

Hãy nguyện bước lên Đường Tứ Thánh

Pháp thân vi diệu tự tô bồi

Chúng sinh triền phược lắm người ơi

Ngưỡng cửa từ bi đẹp tuyệt vời

Hãy nguyện quay về nương ánh đạo

Hoa Đàm Một đóa Mãi Xinh Tươi

Châu Viên Một Đóa Tinh Anh

Tháng7 - 2004

AnCư Kiết Hạ,

ĐứcPhật đã chế từ xưa đâu có lạ

TăngĐoàn câu hội, thất chúng đồng tu

Con đường tu, không lẽ chỉ tu mù

Tu mà không học thì làm sao tu được ?

Đường sinh tử đã mang nhiều uế trược

Nghiệp chúng sinh, vốn triền phược trầm luân

Mỗi vào ra, đày đọa biết bao lần

Không tỉnh ngộ, quay đầu, chi cho khổ !!!

An Cư Kiết Hạ,

Đức Phật đã chế ra từ độ

Chuyển pháp luân vi diệu tại Vườn Nai

Đến hôm nay, hai mươi sáu thế kỷ dặm dài

Thuyền bát nhã, tam thừa đăng bỉ ngạn

Ánh đạo huy hoàng

Muôn đời tỏa rạng

Đệ tử hàng hàng

Theo Bóng Từ Quang

Thượng cầu Phật Đạo

Hạ hóa cưu mang

Đó mới là bản hoài của ba đời mười phương Chư Phật

An Cư Kiết Hạ,

Vạn vật duy tâm

Vạn pháp quy nhất

Ta hỏi người nghe :

Một là tất cả

Tất cả là một

Thấu triệt, nhận chân, cho cùng, cho tột !

Quy nhất là một

Vậy thì, Một sẽ đi về đâu ???

Núi cao gối tựa kê đầu

Cùng ngưu hòa thể, kiếm trâu làm gì ?

Ánh trăng đã thấy, hỏi chi !

Nhìn tay, lại hỏi : đến - đi, gậy nầy !!!

Đạo mầu, không đó không đây

Pháp thân tự thể, không nầy không kia

Còn không ? Một giọt sương khuya

Còn không ? Một tiếng chuông, lìa điểm canh

AnCư Kiết Hạ trong lành

ChâuViên Một Đóa Tinh Anh, Mỉm Cười

Vô thường nhân ảnh, kê đầu đểm canh

Mườiphương thế giới ba ngàn

Đồngthanh ca ngợi Đạo Vàng thiêng liêng

Chúngsanh ba cõi mọi miền

Đồngthanh quy hướng cửa thiền tiến tu

Nguyệnlìa sinh tử mịt mù

Nguyệnxa biển khổ ngục tù trầm luân

Nguyệnvề nương Phật Pháp Thân

Nguyệnsoi đuốc tuệ sáng ngần Từ quang

PhậtThân bảo tọa Kim cang

Phậtđăng thường chiếu Đạo vàng rạng soi

Soi cho sáng tỏa muôn loài

Soi cho muôn loại tìm nơi Đào vàng

Chúng con đệ tử hai hàng

Ancư, câu hội, bảo ban, tu hành

ĐạoTrường thanh tịnh an lành

Mộtđêm Trà Đạo rồi đành chia tay

Chỉcòn có một đêm nay

Thờigian đã điểm tháng ngày trôi qua

Xagần rồi lại gần xa

Mộtđêm nay nữa, Thiền Trà thân thương

Ngàymai rồi sẽ lên đường

Mỗingười mỗi ngả về phương của mình

Nhưngkìa Đạo vị thâm tình

Keosơn Pháp Lữ, bóng hình nào quên

Trên,Ơn Phật Tổ đáp đền

Dưới,cùng dìu dắt, vượt ghềnh qua sông

Giãtừ, còn đó nhớ trông

MộtMùa Hạ nữa, vun trồng năm sau

Thanhlương Đạo lý nhiệm mầu

VôThường Nhân Ảnh, Kê Đầu Điểm Canh.

Tháng7 – 2004

TNTMặc Giang

Vào Cửa Tử, Tìm Về Cõi Chết !

Tháng 7 -2004

Vàocửa tử tôi tìm về cõi chết

Củachính tôi từ nhiều kiếp xa xưa

Cóthấy gì đâu những nét nhạt nhòa

Mờdấu tích trên đồi cây ngọn cỏ

Đitrong nghĩa trang, chợt nhìn nấm mộ

Nắpquan tài vỡ một lỗ tan hoang

Nhìnvào trong, tôi rún rẩy bàng hoàng

Mộtđầu lâu với đống xương khô vụn vỡ

Vắngngắt, lạnh tanh, cơ hồ man rợ

Lắngtai nghe không một tiếng thì thầm

Dõimắt nhìn, hun hút lặng câm

Hàicốt đó mà hồn đâu khuất bóng

Trênchiếc lá, giọt sương khuya còn đọng

Ánhnắng lên làm tan biến vô tình

Sươngsa nào còn óng ánh lung linh

Đêmxuống lạnh tôi thấy mình ướt áo

Ômmông lung suốt đêm dài diễm ảo

Ngấnsương này có phải của đêm qua

Độẩm bừng lên khẽ bảo thế à !

Tôikhông hỏi sợ sương mờ ngấn lệ

Quaygót trở về bên ngôi cổ mộ

Tấmmộ bia đã biến mất họ tên

Trêncành cây có một cánh chim khuyên

Cấttiếng gọi hồi luân, nhìn tôi đó

Tôimuốn hỏi chim đôi lời cho rõ

Chimbuồn đáp rằng việc đó không xong

Mộtkiếp này thôi chồng chất nặng hoằng

Manghai kiếp thì làm sao trọn được

Nấmmộ kia, một thời nào kiếp trước

Nắmxương tàn còn sót lại phôi phai

Tôichưa kịp buông lên tiếng thở dài

Chimvỗ cánh nhìn tôi, bay đi mất

Bướctrần gian đợi chờ nhiều cung bậc

Giãtừ nghe, nấm mộ của tôi xưa

Cuộctử sinh còn chơi mãi chưa vừa

Tôi tiếp tục hành trình trong ba cõi.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/12/2020(Xem: 15511)
Chẳng Trụ Vào Đâu Để Sanh Tâm Mình Đối với các bậc đạo sư thì ngồi trong cung vàng điện ngọc, Hay ở lều cỏ cũng giống như nhau. Hãy lên Núi Yên Tử để xem am nhỏ, Của ông vua từ bỏ ngai vàng. Đối với bậc đạo sư thì ngồi trên ghế nạm vàng, Hay ngồi trên tảng đá cũng đều như vậy. Đối với các bậc đạo sư thì mặc chiếc áo vài ngàn đô-la của Luân Đôn, Ba Lê, Nữu Ước, Hay mặc chiếc áo vá của các A La Hán thời xưa thì cũng chẳng khác gì. Đối với các bậc đạo sư thì thuyết pháp cho ba, bốn người nghe, Thì cũng giống như thuyết pháp cho ngàn vạn. Tại sao thế? Bởi vì các bậc đạo sư không chấp vào nhiều-ít để sanh tâm. Đức Phật khởi đầu chỉ thuyết pháp cho năm anh em Kiều Trần Như. Sao giáo pháp của Ngài lưu truyền mãi mãi? Nếu ngàn vạn người nghe, Chỉ nghe cho sướng mà không tu, giống như giải trí, Thì cũng chẳng bằng ba bốn người nghe mà quyết chí tu hành.
27/12/2020(Xem: 13140)
Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me". Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940. Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Hihihi...."Ông già Nô-en" đó là Papa kính yêu của chúng tôi chứ ai vô?!
27/12/2020(Xem: 8244)
Thăm Mẹ Những vần thơ con viết và dâng tặng những bà Mẹ trong viện dưỡng lão Con vào thăm Má giữa ngày đông Khẩu trang che mặt chẳng che lòng Đàn chim chíu chít bên khung cửa Ríu rít cười vui mặc gió đông Má biết ngoài kia khắp nơi nơi Thế giới này đây sắp rụng rời Cô Vít năm nay tung hoành quá Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi Người người đối mặt khăn che mặt Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười Tết đến rồi đây Má biết không? Năm nay cấm pháo không người tụ Chỉ có cho nhau một tấm lòng Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện Thế giới rồi đây khỏi đảo điên Diệt con vi rút qua mùa bệnh Để thấy được nhau nở hoa cười Đời người qua lắm bao năm nhỉ? Người đã đi rồi để tiếng thơm Con nhớ lời thương Thầy con dặn Hãy nói cho nhau được những lời Yêu thương, sầu ghét của lòng tôi Thương yêu sầu ghét của lòng tôi Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc Non xanh nước biếc đã qua rồi! Má nhìn qua cửa xem chim hót Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ Con cườ
26/12/2020(Xem: 12055)
Những ngày cuối của năm 2020.! Mong rằng bạn giống như mình đồng ...tâm trạng Chờ đón niềm vui khi năm mới sẽ sang Trọn năm hai không hai không lúc nào....chẳng kinh hoàng! Đại dịch cúm đang biến thể, rắc gieo sợ hãi!
23/12/2020(Xem: 15270)
Hữu Xả Tả Buông Sáu căn tiếp xúc sáu trần Không dính, không mắc, không phân biệt gì Chỉ cần quẳng cái Tôi đi Giác mê trước mặt kiếm chi cho phiền Nam Mô A Di Đà Phật Chùa Quan Âm, Houston 20/12/2020 Ngốc Tử (HT Thích Chơn Điền)
22/12/2020(Xem: 14088)
Từ thuở nọ, Giác Tâm mới vừa mở mắt chào đời, đã nằm võng đong đưa giữa trùng điệp phù vân lãng đãng, ngút ngàn sương khói vờn quanh. Được hun đúc, tiếp cận với hồn thiêng sông núi uy linh, hùng vĩ nên tâm hồn thi sỹ, tự nhiên hàm dưỡng trong bầu khí chất rất mực thuần khiết, nguyên sơ. Thơ phát ra từ đó, nhẹ nhàng như hơi thở, vừa lâng lâng bay bổng vừa bồng bềnh, thênh thang. Tiếng thơ ngân dài, đồng vọng lên từ phương lòng trong trẻo, đầy chim ca lảnh lót hòa lẫn suối khe róc rách, reo vang. Ngàn hoa nắng trổ, ngát hương trời vạn cổ, dưới những thung lũng mù xa, chập chùng bóng rừng sâu hun hút, hoang lạnh buốt mưa chiều. Thơ bay phiêu phất hồn trăng vạn đại, vụt hiện lóe ngời thời nguyên thủy, sơ khai…Thần thái mang mang, thi sỹ đi về ngơ ngác, ngạc nhiên trước sự huyền bí của cuộc sống muôn loài, vạn vật trên mặt đất, trần gian, rồi hoát nhiên, bừng thấy ra đóa Hoa Tâm giữa trời thơ đất mộng bồi hồi:
22/12/2020(Xem: 11216)
Lá rụng chiều Thu Tường Vân Còn vài chiếc lá trên cành Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu Từ từ mà rụng đừng mau! Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người Hôm qua lá hãy còn tươi Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem Đẹp thì đẹp thật đó em Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi Có khi trong nắng lả lơi Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào Mua thu lá đẹp biết bao Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
21/12/2020(Xem: 11746)
Qua mỗi lần đại dịch cơ nguy bùng phát lại Biệt nghiệp trong cộng nghiệp giúp tỏ tường Phải tích tụ phước đức nhiều... làm vốn tư lương Gọi là may, rủi khi đúng thời cơ hội đến ! Chí kiên quyết, lòng thành tâm không xao xuyến Trực giác thầm mách bảo gì ... hãy làm theo, Nhân quả tốt sẽ vứt dược gánh nặng đang đeo Thời gian sẽ trả lời cho tất cả!!!
20/12/2020(Xem: 9943)
Trời đã vào Thu em có hay? Sân chùa sau trước lá rơi đầy Sáng ra quét sạch thì chiều rụng Rồi cũng có ngày lá hết bay Phước mỏng nghiệp dày đời khổ đau Bốn mùa sống tốt đừng thù nhau Nhân lành qủa ngọt gieo trồng mãi Xuân Hạ Thu Đông qua rất mau
20/12/2020(Xem: 7999)
Đi chùa là để tâm yên Đi chùa đừng có rước phiền vào thân Đi chùa thì nhớ bớt sân Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu Đi chùa xóa những hận thù Đi chùa tạo phước công phu hành thiền Đi chùa tâm tánh phải hiền Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình Đi chùa thương hết chúng sinh Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn Đi chùa chớ có giận hờn Đi chùa tâm phải chánh chơn với người