Tuyển tập 83

28/11/201113:14(Xem: 17929)
Tuyển tập 83

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 83

(Từ bài số 821 đến số 830)

01.Hoa Ðạo Pháp 821

02.Hoa Vô Thường 822

03.Hoa Tạng trổ bông 823

04.Hoa Diễm Hằng mỉm nụ 824

05.Hoa Chơn Thường 825

06.Hoa Từ Bi Hỷ Xả 826

07.Hoa Chánh Pháp 827

08.Hương thơm giải thoát 828

09.Hoa Phật Pháp 829

10.Hoa Giác Ngộ 830

Hoa Ðạo Pháp

Tháng 9 – 2007

Hoa Ðạo Pháp nở trên dòngsinh diệt

Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáuđường

Tỏa hương bi khắp pháp giớimười phương

Cho vạn hữu kết cành dươngcam lộ

Hoa Ðạo Pháp đã hiển sinh từđộ

Khi đất trời thành trụ thuởhồng hoang

Khách lữ hành lưu lại nhữngđiểm son

Ðường vô tận không nhạt nhòadấu vết

Mỗi nhân sinh đi qua dòngkhông sắc

Mỗi bóng hình tan tụ bước tửsinh

Vẫn còn mang mãi mãi nétnguyên trinh

Chân tánh thể không phôi phahư huyễn

Hoa Ðạo Pháp vượt muôn ngàngiới tuyến

Tỏa đạo vàng thắm nhuận khắpmuôn phương

Tỏa từ bi chan sức sống tìnhthương

Cho vạn loại xóa tan bờ ngânngã

Hoa Ðạo Pháp đơm bông thuyềnbát nhã

Ðưa chúng sinh vượt biển khổtrầm luân

Cứu chúng sinh vì tam độcquên mình

Ðáo bỉ ngạn ngời minh châurực sáng

Hoa Ðạo Pháp, muôn đời luôntỏ rạng

Qua ba thời, ngát hương đạotừ bi

Cỡi vô thường, thắp đuốc lênmà đi

Dòng sinh tử, ngát hương HoỪạo Pháp.

Hoa VôThường

Tháng 9 – 2007

Hoa Vô Thường nở trên dòngnhân thế

Ðể tặng người đang sống cõitrần gian

Ngắm nhụy hương tan hợp - hợptan

Bay phảng phất đi qua bờkhông sắc

Hoa Vô Thường nở trên dòngsinh diệt

Tặng nhân gian hiểu chân lýcuộc đời

Ðã đắm chìm trong ba cõi nổitrôi

Ði đi mãi trên sáu đường hưhuyễn

Hoa Vô Thường nở trên bờ vĩtuyến

Tặng nhân sinh qua khúc rẽ đòngang

Bên này bờ là dòng sống mênhmang

Bên kia bờ là phương trời lykhách

Hoa Vô Thường luôn luônchuyển mạch

Tỏa đổi thay từng một sát na

Tỏa mất còn từng một âm ba

Kết hòa hóa trước muôn ngànhiện hữu

Xin tặng cho anh đóa VôThường tuyệt mỹ

Xin tặng cho em đóa Vô Thườngtinh anh

Xin tặng cho người đóa VôThường thiên thanh

Ði, đi khắp trên ba đường sáunẻo.

Hoa Tạng trổ bông

Tháng 9 – 2007

Ði đâu, không bằng quê nhà

Với cơm dưa muối, với cà dầm tương

Ði đâu, không bằng quê hương

Có người thân, với tình thương quê mùa

Không cần ai bán ai mua

Không xua Nắng Hạ, không lùa Gió Ðông

Không Xuân cầu sắc cạnh hồng

Không Thu tím ngắt theo dòng buông trôi

Không treo nhân ảnh đãi bôi

Không tô nhân ngã lở bồi trần gian

Ði đâu, dù có trăng vàng

Nhưng trăng không bước trên ngàn rong chơi

Ði đâu, dù có mưa rơi

Nhưng không tí tách ngỏ lời thùy dương

Ði đâu, dù rộng muôn đường

Nhưng không rung nhịp vấn vương dặm dài

Nhìn góc biển, có thiên nhai

Nhìn hải giác, có phương đài riêng ta

Chẳng hôm nay

Chẳng hôm qua

Chẳng ngay mai

Vắt vảnh thiên thư

Vũ trụ không chỗ dư

Hư vô không chỗ trống

Búng ngón tay, cuối đỉnh đồi đồng vọng

Bặt âm vang, tịch lắng chốn vĩnh băng

Ta nghe tiếng diễm hằng

Ngân pháp âm bất tuyệt

Ta nghe vô sinhvô diệt

Reo tiếng hátnúi Tỳ Lô

Thấy âm linh ngủkín đáy mồ

Chợt tỉnh hồn mừngvui thức dậy

Những bậc ThánhÐức an nhiên đại định

Xuất thần trổikhúc hoan ca

Ðâu không là củata

Căn nhà nguyêntrinh nhiệm thể

Ðâu, không là chỗđến

Ðâu, chẳng phảiđường về

Nụ cười hàm tiếunguyên sơ

Vũ trụ ngàn saolấp lánh

Riêng ta, tự thể,bao giờ

Trùng trùng HoaTạng trổ bông.

Hoa Diễm Hằng mỉm nụ !

Tháng 9 -2007

Những bông hoatrên dọc đường sỏi đá

Mỉm nụ hồng giữacát bụi sương sa

Trải nắng mưađong giọt đọng cánh hoa

Trĩu xuống thấpla đà phô nhụy trắng

Mưa tạnh hột,mây tan dần, hé nắng

Giọt mưa rơi, giọtnhiểu, giọt vương cành

Nắng lên rồi làmgiọt nhỏ tan nhanh

Cánh hoa khépvương vương hơi ươn ướt

Gió lay động,hoa đong đưa tha thướt

Nhoẻn cánh cười khoesắc lộng phù vân

Hương bay bay nhòe cát bụi phong trần

Nổi hương sắc giữa hoa đồng cỏ nội

Có bông hoa mỉm cười bên bờ suối

Có bông hoa đeo vách núi cheo leo

Có bông hoa reo gió nắng lưng đèo

Và bông hoa rực thành đô phố thị

Khi sinh thái hiện hình từ vô thỉ

Khi phù sinh khởi động thuở hồng hoang

Tiếng BIG BANG lồng theo tiếng Ửng Hồng

Ðã báo hiệu hoa cười reo vạn thể

Cho dù di hành không nhiễm thể

Cho dù độc mộc giữa muôn phương

Xuyên trục Hoành, xoáy trục Tung

Hoa Diễm Hằng vẫn mỉm cười chuyển hóa.

Hoa ChơnThường

Tháng 9 – 2007

Hoa Chơn Thường nở trên dònghuyễn hóa

Tỏa đạo vàng trang trải khắpmười phương

Ðưa chúng sanh về bờ bếnthanh lương

Rửa tam nghiệp bằng cànhdương cam lộ

Hoa Chơn Thường hiện hữu từvô thỉ

Ngát hương lành vi diệu đếnvô chung

Vượt hằng sa thế giới đến vôcùng

Ðể chúng sanh hưởng mùi hươngdiệu tánh

Hoa Chơn Thường nở trên đườngBát Chánh

Khắp muôn loài thấm nhuận đứctừ bi

Sông vô thường vỗ sóng chuyểnhuyền vi

Chứng đạo ca du thuyền reobát nhã

Ngã nhơn, ngã tướng, sinh vôngã

Vô nhơn, vô tướng, diệt vôsinh

Hữu – vô, tuyệt lộ, duy huệminh

Chư Phật bản hoài, vi sựnghiệp

Hoa Chơn Thường chuyển quatay Ca Diếp

Kế thế, trao hăm tám Tổ - TâyThiên

Một cây năm nhánh, Ðông Ðộhoằng truyền

Tâm ứng tâm, không cần y bátnữa

Hoa Chơn Thường, hằng hiểnsinh muôn thuở

Bừng vô ưu, qua thành trụhoại không

Kìa xem, núi là núi, sông là sông

Nếu luận bàn, nện ba hèo vụn vỡ

Hoa Chơn Thường, chúng sanh luôn ghi nhớ

Nâng hai tay, ngào ngạt đóa vô tâm

Như thanh thiên bát ngát tựa trăng rằm

Bồ Tát đạo, hành trình, luôn tự chiếu

Hoa Chơn Thường, ôi nụ hoa hàm tiếu

Nở trong vườn giác ngộ, ngát tâm hương

Từ Hành tinh này cho đến khắp mười phương

Chơn chơn tánh, thường chơn, chơn bất thối.

Hoa Từ Bi Hỷ Xả

Tháng 9 – 2007

Hoa Từ nở cho chúng sanh anlạc

Hoa Bi nở cho chúng sanh hếtđau

Hoa Hỷ ban, vượt thoát mọitinh cầu

Hoa Xả tận, diệt tam đồ bátnạn

Chúng sanh khổ, như con tàumắc cạn

Chúng sanh đau, như cầu vánglong đinh

Bởi si mê nên trầm thống quênmình

Ðường sinh tử, nghiệp mang,lao vút mãi

Khi cô độc giữa rừng thiêngquan ải

Khi bôn ba giữa hỗn tạp quầnsanh

Thiệt hơn, cao thấp, danhlợi, đua tranh

Ðầu xơ xác mấy lần thay tóctrắng

Hoa Từ nở, đêm đông rơi giọtnắng

Hoa Bi bừng, hạ trắng đóngiọt mưa

Hoa Hỷ thơm, xuân đến khắpbốn mùa

Hoa Xả hết, cho đời không thutím

Em hãy nâng Ðóa Từ Bi tâmnguyện

Em hãy trao Ðóa Hỷ Xả thanhlương

Ðưa chúng sanh về bờ bến yêuthương

Không đau khổ trên dọc đườngtam thế

Từ nay, cuộc đời không cònđau khổ

Từ nay, cuộc đời không cònkêu thương

Tay trao tay, gieo cam lộ cành dương

Ðời hạnh phúc, không còn aikhóc nữa

Hoa Từ Bi là thế

Hoa Hỷ Xả là đây

Báo Phật ân, vô thượng, đức cao dày

Cứu chúng sanh, vô biên, thề nguyện độ

Hoa Từ Bi, đức từ bi, rạng rỡ

Hoa Hỷ Xả, đức hỷ xả, không lường

Kết từng vòng dâng lên Ðấng Pháp Vương

Khắp chúng sanh đồng chắp tay đảnh lễ.

Hoa Chánh Pháp

Tháng 9 – 2007

Hoa Chánh Pháp nở trong vườn giác ngộ

Tỏa hương thơm thấu triệt giữa chánh tà

Cho chúng sanh khắp đại địa ta bà

Dung tam thế, nhiếp mười phương, ba cõi

Hoa Chánh Pháp vẫn muôn đời chiếu rọi

Xóa tan đi bóng dáng của vô minh

Diệt mê si, mê hoặc, đến mê tình

Ðừng đánh lận ma cường hay pháp nhược

Hoa Chánh Pháp, không có cường có nhược

Không có đường mượn Phật nói chuyện ma

Không có phương mượn chánh lấp nẻo tà

Phật là Phật, ma là ma, rõ mặt

Hoa Chánh Pháp, không đi ngang về tắc

Không bẻ cong, không đi ngược về xuôi

Dù hằng sa, cũng biết rõ mười mươi

Nào có nghĩa một hai, lòa nhân thế

Dùng đuốc tuệ chiếu muôn ngàn vi tế

Dùng chánh tâm quét sạch mọi tà tâm

Không thân sơ, không vị nể, sụp hầm

Hoa Chánh Pháp bừng hương thơm pháp giới.

Hương thơm giải thoát

Tháng 9 – 2007

Em hãy trồng khu vườn Hoa Giác Ngộ

Anh hãy gieo hạt giống Ðạo Từ Bi

Ðường Tứ Thánh, an lành, dắt nhau đi

Hỡi nhân sinh, khép khung trời nhỏ hẹp

Hãy vượt qua bức tường thành cưỡng ép

Hãy băng qua đáy hố thẳm tỵ hiềm

Quét sạch đi bờđố kỵ, nhỏ nhen

Mở đại lộ nhân từ reo chánh đạo

Tiếng sân si, không trở thành giông bão

Tiếng oán cừu, không thành sóng phân tranh

Lửa vô minh, cùng dập tắt tơ mành

Thì nhân thế sẽ hòa bình miên viễn

Ðường tu tập cùng nhau đi tiệm tiến

Ðạo nhiệm mầu cùng hạ thủ công phu

Tự xưa nay, bởi ta là rùa mù

Chìm biển khổ, bộng cây xa mút nẻo

Giữa Mê - Ngộ, một âm ba tích tắc

Giữa Thánh - Phàm, ngắn ngủi một lằn ranh

Hãy nhìn kia, bừng một đóa tinh anh

Em và anh đã vun trồng từ đó

Em rảo bước qua vườn Hoa Giác Ngộ

Anh rong chơi trên đại lộ từ bi

Cuộc đời ta sẽ chuyển hóa huyền vi

Trao nhân thế mùi hương thơm giải thoát.

Hoa Phật Pháp

Tháng 9- 2007

Hoa Phật Pháp gieo trên vườn nhân thế

Cho người người gặt hái đóa từ bi

Vượt trùng dương, băng giới tuyến phân ly

Thơm bát ngát hương tin yêu, sự sống

Hoa Phật Pháp đi vào nơi điểm nóng

Sẽ xóa tan những bức xúc oán cừu

Những hơn thua tranh chấp gởi thiên thu

Biết nhìn nhau cảm thông tình nhân loại

Hoa Phật Pháp đi vào nơi lửa khói

Tiếng hoan ca reo khúc hát hòa bình

Bom đạn tàn theo dấu vết chiến chinh

Chan tình tự đơm bông hòa điệu sống

Hoa Phật Pháp băng qua mọi giới tuyến

Không phân chia lãnh thổ, phong tục, chủng tộc, quốc gia

Vượt trường thành vạn lý giàu nghèo, vật chất, trầm kha

Các màu da, chung vuờn hoa nhân loại

Không còn đâu là điểm nóng điểm lạnh

Không còn đâu là biên giới tang thương

Cùng dựng xây, trang trải đóa thanh lương

Hương dịu ngọt ấm lòng đêm giá lạnh

Phải thế không em, trao cho nhau lành mạnh

Phải thế không anh, trao chonhau thăng hoa

Hoa Phật Pháp, nâng hai tay,kết tòa

Lòng nhân thế kể từ nay,hướng thượng

Cả thế giới, hãy cùng nhauquy hướng

Cả nhân loại, hãy cùng nhautin yêu

Mỉm cười nhau, trao tặng đóayêu kiều

Cõi trần gian bừng bông HoaPhật Pháp.

Hoa Giác Ngộ

Tháng 7 – 2007

Hoa Giác Ngộ kết sáu thời tutập

Hoa Hành Trì quyết hạ thủcông phu

Tu đến khi chỉ còn một chữNHƯ

Cũng dứt bỏ bước lên bờ bỉngạn

Hoa Giác Ngộ trổ lên rồi,bừng sáng

Dứt trầm luân khổ ải tự xưanay

Không có Ðông, mà cũng khôngcó Tây

Không có Nam, mà cũng không có Bắc

Phật tánh, không phân chia :màu da, chủng tộc

Phật tâm, không mắc kẹt : caothấp, nghèo giàu

Phật từ, không mắc cạn : bếncát, bờ lau

Phật quang, khắp mười phươngphổ chiếu

Hoa Giác Ngộ, ngát hương hoahàm tiếu

Mỗi chúng sanh là một đóa vôưu

Dung ba thời, chuyển ba thế,truyền lưu

Cùng xuất xử, cộng nhập Tỳ LôTánh Hải

Hoa Giác Ngộ du thuyền vôquái ngại

Ðộ chúng sanh khắp pháp giớimười phương

Ðèn trí tuệ soi sáng vạn nẻođường

Ðánh bật gốc mọi trần saphiền não

Hoa Giác Ngộ trổ bông đườngthánh đạo

Ðạt chơn thường, chứng đạo lýthường chơn

Chứng đạo ca, tô thêm mộtđiểm son

Hòa hương sắc nhiệm mầu vô thượng giác.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/12/2020(Xem: 13137)
Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me". Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940. Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Hihihi...."Ông già Nô-en" đó là Papa kính yêu của chúng tôi chứ ai vô?!
27/12/2020(Xem: 8227)
Thăm Mẹ Những vần thơ con viết và dâng tặng những bà Mẹ trong viện dưỡng lão Con vào thăm Má giữa ngày đông Khẩu trang che mặt chẳng che lòng Đàn chim chíu chít bên khung cửa Ríu rít cười vui mặc gió đông Má biết ngoài kia khắp nơi nơi Thế giới này đây sắp rụng rời Cô Vít năm nay tung hoành quá Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi Người người đối mặt khăn che mặt Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười Tết đến rồi đây Má biết không? Năm nay cấm pháo không người tụ Chỉ có cho nhau một tấm lòng Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện Thế giới rồi đây khỏi đảo điên Diệt con vi rút qua mùa bệnh Để thấy được nhau nở hoa cười Đời người qua lắm bao năm nhỉ? Người đã đi rồi để tiếng thơm Con nhớ lời thương Thầy con dặn Hãy nói cho nhau được những lời Yêu thương, sầu ghét của lòng tôi Thương yêu sầu ghét của lòng tôi Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc Non xanh nước biếc đã qua rồi! Má nhìn qua cửa xem chim hót Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ Con cườ
26/12/2020(Xem: 12052)
Những ngày cuối của năm 2020.! Mong rằng bạn giống như mình đồng ...tâm trạng Chờ đón niềm vui khi năm mới sẽ sang Trọn năm hai không hai không lúc nào....chẳng kinh hoàng! Đại dịch cúm đang biến thể, rắc gieo sợ hãi!
23/12/2020(Xem: 15264)
Hữu Xả Tả Buông Sáu căn tiếp xúc sáu trần Không dính, không mắc, không phân biệt gì Chỉ cần quẳng cái Tôi đi Giác mê trước mặt kiếm chi cho phiền Nam Mô A Di Đà Phật Chùa Quan Âm, Houston 20/12/2020 Ngốc Tử (HT Thích Chơn Điền)
22/12/2020(Xem: 14086)
Từ thuở nọ, Giác Tâm mới vừa mở mắt chào đời, đã nằm võng đong đưa giữa trùng điệp phù vân lãng đãng, ngút ngàn sương khói vờn quanh. Được hun đúc, tiếp cận với hồn thiêng sông núi uy linh, hùng vĩ nên tâm hồn thi sỹ, tự nhiên hàm dưỡng trong bầu khí chất rất mực thuần khiết, nguyên sơ. Thơ phát ra từ đó, nhẹ nhàng như hơi thở, vừa lâng lâng bay bổng vừa bồng bềnh, thênh thang. Tiếng thơ ngân dài, đồng vọng lên từ phương lòng trong trẻo, đầy chim ca lảnh lót hòa lẫn suối khe róc rách, reo vang. Ngàn hoa nắng trổ, ngát hương trời vạn cổ, dưới những thung lũng mù xa, chập chùng bóng rừng sâu hun hút, hoang lạnh buốt mưa chiều. Thơ bay phiêu phất hồn trăng vạn đại, vụt hiện lóe ngời thời nguyên thủy, sơ khai…Thần thái mang mang, thi sỹ đi về ngơ ngác, ngạc nhiên trước sự huyền bí của cuộc sống muôn loài, vạn vật trên mặt đất, trần gian, rồi hoát nhiên, bừng thấy ra đóa Hoa Tâm giữa trời thơ đất mộng bồi hồi:
22/12/2020(Xem: 11200)
Lá rụng chiều Thu Tường Vân Còn vài chiếc lá trên cành Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu Từ từ mà rụng đừng mau! Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người Hôm qua lá hãy còn tươi Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem Đẹp thì đẹp thật đó em Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi Có khi trong nắng lả lơi Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào Mua thu lá đẹp biết bao Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
21/12/2020(Xem: 11745)
Qua mỗi lần đại dịch cơ nguy bùng phát lại Biệt nghiệp trong cộng nghiệp giúp tỏ tường Phải tích tụ phước đức nhiều... làm vốn tư lương Gọi là may, rủi khi đúng thời cơ hội đến ! Chí kiên quyết, lòng thành tâm không xao xuyến Trực giác thầm mách bảo gì ... hãy làm theo, Nhân quả tốt sẽ vứt dược gánh nặng đang đeo Thời gian sẽ trả lời cho tất cả!!!
20/12/2020(Xem: 9941)
Trời đã vào Thu em có hay? Sân chùa sau trước lá rơi đầy Sáng ra quét sạch thì chiều rụng Rồi cũng có ngày lá hết bay Phước mỏng nghiệp dày đời khổ đau Bốn mùa sống tốt đừng thù nhau Nhân lành qủa ngọt gieo trồng mãi Xuân Hạ Thu Đông qua rất mau
20/12/2020(Xem: 7964)
Đi chùa là để tâm yên Đi chùa đừng có rước phiền vào thân Đi chùa thì nhớ bớt sân Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu Đi chùa xóa những hận thù Đi chùa tạo phước công phu hành thiền Đi chùa tâm tánh phải hiền Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình Đi chùa thương hết chúng sinh Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn Đi chùa chớ có giận hờn Đi chùa tâm phải chánh chơn với người
19/12/2020(Xem: 15846)
Tình thâm mẫu tử Con biết nói chi Giọt lệ phân kỳ Mẹ đi con ở Nhân duyên cách trở