Tuyển tập 05

28/11/201113:14(Xem: 18859)
Tuyển tập 05

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 05

(Từ bài số 41 đến số 50)

[email protected]

Thăm chùa, thăm quê 41

40 năm (bỏ bài này) 42

….…. xây thành (bỏbài này)43

Tự tại là đây 44

Cuốn một bờ lau, bụi mờ bỏlại 45

Xin chắp đôi bàn tay 46

Điệp khúc quê hương 47

Cái đẹp vô thường 48

74 năm (bỏ bài này)49

Bài ca sỏi đá 50

Thăm Chùa, Thăm Quê

Cảm tác Một Buổi Sáng Tinh Mơ 02-10-2003

Nhớ lại Chùa Xưa, Quê Cũ.

Tôi về thăm lại Chùa Quê

Thăm trăng,thăm gió,thămquê,thăm làng

Tôi về thăm lại đò ngang

Thăm đê, thăm nước, cát vàngmênh mông

Tôi về thăm lại ruộng đồng

Thăm mạ, thăm lúa đòng đòngtrổ bông

Tôi về thăm lại bờ sông

Bắt ngang qua lại, đò trôngđưa người

Tôi về thăm lại nụ cười

Làng trên,Xóm dưới,nhữngngười tôi thương

Tôi về thăm lại con đường

Đường quê cát bụi, tôi thườngrong chơi

Tôi về thăm lại từng nơi

Cho tôi khôn lớn đầu đời rồiđi

Tôi thăm giồng sắn, giồng mì

Giồng lang, khoảnh bắp nhữngkhi đói lòng

Tôi về thăm lại nhớ mong

Bao năm xa cách, trong lòngkhông nguôi

Tôi về thăm lại xa xôi

Nhớ Cha, nhớ Mẹ da mồi, tócsương

Tôi về thăm lại Cố Hương

Bao năm xa cách, nhớ thươngsao vừa !

Tôi về thăm lại hàng dừa

Cho tôi uống cạn, những trưaoi nồng

Chùa Tôi, tôi nhớ tôi trông

Quê Tôi, tôi nhớ tôi mongtháng ngày

Nhớ từng cơn gió hây hây

Nhớ cây theo gió, đêm ngàyđong đưa

Tôi về thăm lại Làng Xưa

Bao năm xa cách, cho vừa nhớthương

Tôi về thăm lại mảnh vườn

Bí, bầu, rau, cải cùng nươngan lành

Tôi về thăm mái nhà tranh

Khi tôi còn nhỏ, quây quanhđứng ngồi

Ghé qua thăm lại Chùa Tôi

Tiếng kinh, tiếng mõ, đầu đờivọng vang

Thăm bờ tre đứng đầu làng

Bước qua mấy lũy, rẽ ngangtới Chùa

Chùa Tôi, không tiếng hơn thua

Chùa Quê đạm bạc, quê mùa thếthôi !

Dân làng, người cúng chè xôi

Người dâng nải chuối, ngườithời bó rau

Chùa Tôi, nghe nói nhiệm mầu

Chở che Làng Xóm, biển dâuvẫn còn !

Dù bao xa cách mỏi mòn !

Chùa Tôi cũng đón Người Contrở về

Dù bao tuế nguyệt, sơn khê !

Làng Tôi cũng đón, chưa hềkêu ca !

Tôi thăm mồ mả Ông Cha

Thăm dòng, thăm họ, thăm bà,thăm con

Tôi thăm lũ cháu, lũ con

Từ khi tôi vắng, lon ton ra đời

Tôi đi, không đón không mời

Tôi về thăm lại, vì đời của tôi :

Quê Người là kiếp mù khơi

Quê Nhà là chốn cho tôi nên người

Rồi tôi đi nữa, khóc cười

Nhưng tôi mang kiếp con người ra đi !

Thôi chào, giã biệt từ ly

Dù tôi mang nặng những gì tôi mang !!!

Thôi chào, giã biệt lên đàng

Thương trong giã biệt, nhớ ngàn xa xăm

Hết rồi Một Chuyến Về Thăm

Hẹn nhau Chuyến Nữa, tháng năm xa mờ

Về thăm, như mộng như mơ

Không thăm như mộng, thẫn thờ hồn ai !

Thôi xin hẹn lại ngày mai

Một ngày mai nữa, cũng dài đời tôi

Giã Từ nghe, tiếng Quê Tôi !

Giã Từ nghe, tiếng Chùa Tôi, Giã Từ !!!

Tự Tại Là Đây

Cuối năm1997

Chùa Pháp Quang, thầy trò nâng niu xây Đạo Pháp

Kiếp tha phương, Dân Việt tha thiết dựng tình người

Trên bảo tọa, Đấng Cha Lành từ ti, mỉm miệng cười

Khắp đạo tràng, hân hoan chào đón bậc Pháp Sư xa vời vợi

Thời pháp thoại trong khuôn viên êm đềm,

Chim hót, mây bay, cây cao, gió mát

Buổi thiền trà dưới mái chùa thân yêu

Cùng trao nhau

Những cái hay, cái đẹp của Đạo Pháp, Quê Hương

Sá chi những thăng trầm, nghiệt ngã, tang thương

Cơn dâu biển, biển dâu, đổi dời, biến hiện

Phật Tử ơi ! Vững tâm thăng tiến

Ươm tin yêu !

Mơ chân thiện !

Hiến cho đời sự tỉnh thức vô biên

Phá tham sân !

Diệt oan trái !

Dứt ưu phiền !

Biến mọi đổ nát, tan hoang thành đức độ, từ bi

Mang nguyện lớn, chuyển trao từng thế hệ

Chư Phật từ tôn, biến pháp thân khắp lòng đại thể

Hiện về đây, ngự trị mỗi phút giây

Giật mình bờ giác là đây

Có không không có niềm tây mỉm cười

Hoa Đàm một đóa xinh tươi

Rong chơi sinh tử cho đời bớt đau

Ô hay từ cõi nhiệm mầu !

Ta cùng Chư Phật, một màu nhất như !!!

Cuốn Một Bờ Lau, Bụi Mờ Bỏ Lại

Tháng11-2003

Một lỡ bước băng ngang

Gieo vạn sầu thế kỷ !

Gió lộng Trường Sơn, núi rừng hùng vĩ !

Sóng bạc Thái Bình, biển cả mênh mông !

Tiếng khóc quê hương tê tỉ ruộng đồng

Tóc mẹ trắng, xõa chiều dài lịch sử

Bàn tay mẹ, đưa con về tình tự

Mái lều tranh, ấp ủ những ngọt bùi

Con là gì, cũng là đứa con thôi !

Con của đất nước ngàn xưa để lại

Thức hệ cuốn trôi theo từng thời đại

Hận thù ! Khi nhắm mắt cũng buông tay

Quyền uy ! Mòn đá cụi cũng lung lay

Chỉ có sự sống và tình thương là tất cả

Anh và tôi, đâu phải người xa lạ

Dù không quen, cũng gợi cảm tình người

Huống chi cùng sữa mẹ dưỡng nuôi

Sao để mẹ, bạc đầu, không nói !

Tiếng hồn thiêng, âm thầm khẽ gọi

Bước chân về bên cội rừng xưa

Tay nắm bàn tay, đừng nói, dư thừa !!!

Đưa mắt nhìn nhau, ngậm ngùi ứa lệ !

Mảnh hình cong, anh và tôi cùng thế hệ

Đã làm đau thống thiết biết bao rồi ?

Năm tháng dần qua, lần lữa buông trôi !

Anh và tôi, đã biết nhau

Quãng đường dài, quá đủ !

Lăn lộn chi, cho tóc mẹ thêm màu

Anh hãy quay đầu

Bóng tối chìm sâu

Tôi cuốn bờ lau

Bụi mờ bỏ lại

Dệt nên một mái

Bếp lửa nhà tranh

Em, tôi và anh

Ngọn lửa thêm hồng

Việt Nam trời đông

Quê hương ta đó !!!

Xin Chắp Đôi Bàn Tay

Tháng12-2003

Xin chắp đôi bàn tay

Thành một đóa hoa hồng

Đã qua rồi mùa đông

Xuân về xanh hoa lá

Xin gom từng viên đá

Kết lại một đoạn đường

Bao năm tháng phong sương

Còn loang lở bên thềm

Xin thắp một ngọn đèn

Soi đêm dài tăm tối

Cho những ai lạc lối

Còn biết nẻo quay về

Xin đắp một bờ đê

Cản ngăn dòng nước lũ

Ngập tràn sông bến cũ

Ngâm ủng thối ruộng đồng

Xin đứng trên đồi thông

Vi vu cùng gió gọi

Nghe thì thầm khẽ nói

Dòng máu lệ chưa qua !

Xin đến bãi tha ma

Dâng một cành hoa trắng

Từ hoang vu vắng lặng

Vọng tiếng khóc ngậm ngùi

Xin yên lặng, người ơi !

Kìa, hồn ai lên tiếng

Lan man làn khói quyện

Vẽ thành nét Quy Đầu !!!

Xin bóng tối chìm sâu

Cho vầng đông ló dạng

Cho muôn ngàn ly tán

Reo nhạc khúc ngày về

Xin thổi vạn u mê

Tan lưng đồi thế kỷ

Không ngụy trang hoa mỹ

Chỉ chân thật con người

Xin trao nhau nụ cười

Đã từ lâu gượng gạo

Vì lộng chân thành ảo

Nên khổ lụy ngập đầu !

Xin bắc một nhịp cầu

Giữa đôi bờ oan nghiệt

Quay lưng làm sao biết

Đối mặt, dứt đoạn trường !

Xin mở mắt tình thương

Lau sạch vạn nẻo đường

Trao nhau từng thế hệ

Đường dài của quê hương

Xin nối lại tình thương

Đã từ lâu đánh mất

Trao nhau niềm chân thật

Sẵn có tự bao giờ

Xin đứng lại bên bờ

Dòng sông xưa lặng lẽ

Dù ngàn năm vẫn thế

Hai tiếng gọi VIỆT NAM.

Điệp Khúc QUÊ HƯƠNG

* 12-2003 *

Tôi hát khúc nhạc Trường Sơn

Cao vút núi non hùng vĩ

Tôi ca âm điệu Thái Bình

Rạt rào biển cả mênh mông

Nối liền tình biển nghĩa sông

Tình non nghĩa nước một dòng hùng ca

Bắc Nam Trung thật đậm đà

Ba miền đất nước một nhà ViệtNam

Hát từ thuở Vua Hùng, lậpquốc Văn Lang

Ca nguồn cội Rồng Tiên, mẹ Âucha Lạc

Truyền nối nhau năm mươi thếkỷ đã thừa

Hát về tình tự xa xưa

Hát vang không dứt để chừamai sau

Da vàng máu đỏ một màu

Nắm tay xây dựng nhịp cầu quêhương

Hát vang trên khắp nẻo đường

Hát vang thôn xóm, phố phườngthân yêu

Tôi hát tiếng kiêu sa, dựngcờ lịch sử !

Tôi hát tiếng oai hùng, bảovệ non sông !

Năm ngàn năm, mãi khơi dòng

Kết tinh thành mảnh hình congdư đồ

Giang sơn gấm vóc điểm tô

Non sông cẩm tú nên thơ diệukỳ

Hát trên những bước đi

Miền Bắc khai nguyên

Cái nôi dân tộc

Thăng Long, Hà Nội

Hát trên những nẻo đường

Lịch sử vươn dài

Từ ải Nam Quan

Đến mũi Cà Mau

Hát thành phố Sài Gòn

Hòn ngọc viễn đông

Ba trăm năm, trang sử lênngôi

Hát Huế Kinh đô

Tiếng vọng Trường Tiền mấynhịp

Dạ sầu sông Hương núi Ngự

Hát nữa đi em, bài ca tình tự

Hát nữa đi em, tiếng hát tìnhquê

Trường Sơn lan tỏa câu thề

Thái Bình loáng bạc, sóng kềnước reo

Hát lên cao vút lưng đèo

Ngân sâu bóng nước, mái chèođò ngang

Tâm tư hòa điệu cung đàn

Em reo khúc nhạc tình tangtrở về

Nhạc vàng trổi khúc tình quê

Năm ngàn năm, vẹn ước thề núisông

Trường Sơn ca khúc Biển Đông

Em reo ca khúc Lạc Hồng Việt Nam

Núi non ca khúc xanh lam

Em reo ca khúc ngàn năm Tiên Rồng

Non sông ca khúc một dòng

Em reo ca khúc một lòng nhớ thương

Tình quê ca khúc nẻo đường

Em reo ca khúc quê hương muôn đời

Thuyền reo ca khúc xa khơi

Em reo ca khúc muôn đời Việt Nam.

Cái Đẹp Vô Thường

*12-2003 *

Đẹp không hai chữ vô thường

Hãy nhìn chân thực vô thườngđẹp không

Vô thường vận chuyển mênh mông

Vô thường biến hóa tương đồngvạn duyên

Vô thường dạo khắp mọi miền

Ngắm từng cảnh vật tự nhiêntuyệt vời

Vô thường đi khắp muôn nơi

Danh lam thắng cảnh ngỏ lờichờ mong

Vô thường khẽ gọi đêm đông

Chia cơn giá lạnh xót lòngnhững ai

Vô thường rón rén cành mai

Nụ xuân e ấp đêm dài đã lâu

Vô thường vào hạ ve sầu

Rắc reo tiếng khóc biển dâulàm gì

Vô thường thu đến thu đi

Rừng cây trơ lá đến thì trổbông

Vô thường biến có thành không

Biến không thành có được lòngmới nghe

Vô thường xa lạ còn e

Biết rồi đẹp ý ai dè thế đâu

Vô thường nối biển sông sâu

Bàn tay vun vén nhịp cầu lạiqua

Vô thường kết lại gần xa

Bạn thù rũ sạch trong nhàthân thương

Vô thường xóa bỏ chán chường

Cho đời đổi mới mở đườngthênh thang

Vô thường nối lại hai đàng

Xóa tan sầu hận vén màn minhchâu

Vô thường kết hợp muôn màu

Mỗi người mỗi vẻ mỗi màu mỗihay

Vô thường mới có đổi thay

Đêm đen như mực thì ngày mớitrong

Vô thường thân gởi đầu non

Rong chơi góc biển vẫn cònhồn ta

Giữ chi thân đã úa già

Mượn thân hình mới la cà muônphương

Vô thường mở điệu du dương

Sắc không vạn hữu là đường tađi

Đừng ôm một mảnh li ti

Phi vô phi hữu diệu kỳ ai hay

Vô thường ta bước xưa nay

Bao trùm vô tận mảy may chẳngnhòa

Tay nâng nhè nhẹ cành hoa

Dung bao nhiêu thứ mà hòa mớinên

Xóa tan những nỗi buồn tênh

Nụ hồng đã điểm trên vành môitươi

Vô thường cất bước trong đời

Mở ra gót ngọc ngỏ lời hoanca

Đi trong bốn biển là nhà

Bước đi từng bước nở hoa mỉm cười

Vô thường một đóa xinh tươi

Từ trong nhân ảnh nụ cười còn vang.

Bài Ca SỎI ĐÁ

* 12-2003 *

Tôi bước đi bốn biển là nhà

Tôi bước đi là lá là hoa

Chân khua nhẹ bài ca sỏi đá

Tôi bước đi mưa nắng chan hòa

Tôi bước đi ngọc nhểu châu sa

Chân lay động sương pha tuyết giá

Lúa chín trĩu trên đầu lá mạ

Bóng chiều ngưng trên nắng mai vàng

Thuyền muộn màng dừng chuyến đò ngang

Đưa khách cuối bên bờ sông vắng

Đêm về, nhẹ rơi giọt nắng

Ngày lên, nhẹ bóng hoàng hôn

Bước về bên nẻo cô thôn

Ửng hồng nhà tranh bếp lửa

Tôi bước đi trời cao điểm tựa

Tôi bước đi đất rộng tương lân

Trời xanh không vướng đầu trần

Đất màu chẳng vướng bước chân dặm dài

Tôi bước đi nhạc trổi thiên thai

Sờ ảnh tượng thần tiên mở cửa

Tôi bước đi lối cũ chưa cài

Đường vô tận thập thò không đóng

Cành lá nhỏ giọt sương còn đọng

Biển trùng khơi đã cạn lâu rồi

Trùng trùng vạn hữu lên ngôi

Chập chùng lân thể leo đồi phiêu du

Tôi bước đi mây mù vén lối

Nhạc đêm khuya bừng trổi vang vang

Muỗi mòng chào đón hai hàng

Đưa tay vốc bóng trăng vànglung linh

Tôi đi ngóng gió đầu ghềnh

Tôi đi cát bụi mông mênh

Chận sóng từ xa biển động

Tôi đi trời đất chênh vênh

Tôi đi đánh thức bình minh

Sức sống hồi sinh hoa mộng

Cụ già hằn sâu nghe ngóng

Em thơ đưa vói tầm tay

Mẹ quê cằn khô mơ vọng

Hoa cau thức trắng đêm ngày

Tôi bước đi trời đất ngủ say

Tôi bước đi sóng nước chưalay

Chim ngủ trên cây

Mây ngủ trên ngàn

Tôi bước đi xuân đến đông tàn

Tôi bước đi hạ cuối thu sang

Bốn mùa tương sinh là hoa là lá

Tôi bước đi bài ca sỏi đá

Khua âm vang khúc nhạc lên đường

Ngân tình dài muôn vạn yêu thương

Nắng sớm mai chiều

Ngọn cỏ vương vương.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/12/2020(Xem: 13137)
Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me". Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940. Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Hihihi...."Ông già Nô-en" đó là Papa kính yêu của chúng tôi chứ ai vô?!
27/12/2020(Xem: 8227)
Thăm Mẹ Những vần thơ con viết và dâng tặng những bà Mẹ trong viện dưỡng lão Con vào thăm Má giữa ngày đông Khẩu trang che mặt chẳng che lòng Đàn chim chíu chít bên khung cửa Ríu rít cười vui mặc gió đông Má biết ngoài kia khắp nơi nơi Thế giới này đây sắp rụng rời Cô Vít năm nay tung hoành quá Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi Người người đối mặt khăn che mặt Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười Tết đến rồi đây Má biết không? Năm nay cấm pháo không người tụ Chỉ có cho nhau một tấm lòng Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện Thế giới rồi đây khỏi đảo điên Diệt con vi rút qua mùa bệnh Để thấy được nhau nở hoa cười Đời người qua lắm bao năm nhỉ? Người đã đi rồi để tiếng thơm Con nhớ lời thương Thầy con dặn Hãy nói cho nhau được những lời Yêu thương, sầu ghét của lòng tôi Thương yêu sầu ghét của lòng tôi Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc Non xanh nước biếc đã qua rồi! Má nhìn qua cửa xem chim hót Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ Con cườ
26/12/2020(Xem: 12052)
Những ngày cuối của năm 2020.! Mong rằng bạn giống như mình đồng ...tâm trạng Chờ đón niềm vui khi năm mới sẽ sang Trọn năm hai không hai không lúc nào....chẳng kinh hoàng! Đại dịch cúm đang biến thể, rắc gieo sợ hãi!
23/12/2020(Xem: 15265)
Hữu Xả Tả Buông Sáu căn tiếp xúc sáu trần Không dính, không mắc, không phân biệt gì Chỉ cần quẳng cái Tôi đi Giác mê trước mặt kiếm chi cho phiền Nam Mô A Di Đà Phật Chùa Quan Âm, Houston 20/12/2020 Ngốc Tử (HT Thích Chơn Điền)
22/12/2020(Xem: 14086)
Từ thuở nọ, Giác Tâm mới vừa mở mắt chào đời, đã nằm võng đong đưa giữa trùng điệp phù vân lãng đãng, ngút ngàn sương khói vờn quanh. Được hun đúc, tiếp cận với hồn thiêng sông núi uy linh, hùng vĩ nên tâm hồn thi sỹ, tự nhiên hàm dưỡng trong bầu khí chất rất mực thuần khiết, nguyên sơ. Thơ phát ra từ đó, nhẹ nhàng như hơi thở, vừa lâng lâng bay bổng vừa bồng bềnh, thênh thang. Tiếng thơ ngân dài, đồng vọng lên từ phương lòng trong trẻo, đầy chim ca lảnh lót hòa lẫn suối khe róc rách, reo vang. Ngàn hoa nắng trổ, ngát hương trời vạn cổ, dưới những thung lũng mù xa, chập chùng bóng rừng sâu hun hút, hoang lạnh buốt mưa chiều. Thơ bay phiêu phất hồn trăng vạn đại, vụt hiện lóe ngời thời nguyên thủy, sơ khai…Thần thái mang mang, thi sỹ đi về ngơ ngác, ngạc nhiên trước sự huyền bí của cuộc sống muôn loài, vạn vật trên mặt đất, trần gian, rồi hoát nhiên, bừng thấy ra đóa Hoa Tâm giữa trời thơ đất mộng bồi hồi:
22/12/2020(Xem: 11200)
Lá rụng chiều Thu Tường Vân Còn vài chiếc lá trên cành Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu Từ từ mà rụng đừng mau! Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người Hôm qua lá hãy còn tươi Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem Đẹp thì đẹp thật đó em Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi Có khi trong nắng lả lơi Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào Mua thu lá đẹp biết bao Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
21/12/2020(Xem: 11745)
Qua mỗi lần đại dịch cơ nguy bùng phát lại Biệt nghiệp trong cộng nghiệp giúp tỏ tường Phải tích tụ phước đức nhiều... làm vốn tư lương Gọi là may, rủi khi đúng thời cơ hội đến ! Chí kiên quyết, lòng thành tâm không xao xuyến Trực giác thầm mách bảo gì ... hãy làm theo, Nhân quả tốt sẽ vứt dược gánh nặng đang đeo Thời gian sẽ trả lời cho tất cả!!!
20/12/2020(Xem: 9941)
Trời đã vào Thu em có hay? Sân chùa sau trước lá rơi đầy Sáng ra quét sạch thì chiều rụng Rồi cũng có ngày lá hết bay Phước mỏng nghiệp dày đời khổ đau Bốn mùa sống tốt đừng thù nhau Nhân lành qủa ngọt gieo trồng mãi Xuân Hạ Thu Đông qua rất mau
20/12/2020(Xem: 7964)
Đi chùa là để tâm yên Đi chùa đừng có rước phiền vào thân Đi chùa thì nhớ bớt sân Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu Đi chùa xóa những hận thù Đi chùa tạo phước công phu hành thiền Đi chùa tâm tánh phải hiền Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình Đi chùa thương hết chúng sinh Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn Đi chùa chớ có giận hờn Đi chùa tâm phải chánh chơn với người
19/12/2020(Xem: 15846)
Tình thâm mẫu tử Con biết nói chi Giọt lệ phân kỳ Mẹ đi con ở Nhân duyên cách trở