Tuyển tập 12

28/11/201113:14(Xem: 17654)
Tuyển tập 12

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 12

(Từ bài số 111 đến số 120)

[email protected]

Chohay, tỉnh mộng đêm dài 111

Embé không biết nói 112

Trọnchưa, nửa kiếp con người ! 113

Bamươi năm, như một giấc mơ ! 114

Maimốt tôi về thăm quê cũ 115

Tiếnghát chưa tan 116

Rừngnội thi ca 117

Đỡnét mây ngàn 118

Nguyênsơ, còn đó bóng hình ! 119

Giậtmình tỉnh mộng ô hô ! 120

Cho Hay Tỉnh Mộng Đêm Dài

Tháng 03 -2004.

Đưa tay nắm bắt tầng không

Tầngkhông nằm gọn trong lòng bàn tay

Đưa tay nắm bắt tháng ngày

Thờigian hết đợi tháng ngày hết trông

Đi về thăm hỏi mùa đông

Giábăng đâu mất bếp hồng ấm êm

Mùa thu còn ngủ bên thềm

Rụngrơi lá úa đâm chồi lá non

Ve sầu vào hạ nỉ non

Tiếngkêu réo rắt mỏi mòn vì ai

Hoa cười điểm nụ cành mai

Mùaxuân trước mặt kéo dài bao lâu

Đêm về gõ cửa canh thâu

Mànđêm e ấp gối đầu bình minh

Nắng lên vạn vật vươn mình

Hoànghôn đứng đợi cuối ghềnh xa đưa

Mây mù giăng lối đan mưa

Giọtmưa ngưng đọng để chừa mai sau

Tóc xanh óng mượt mái đầu

Cóvài gốc trắng nằm sâu tế bào

Lắng nghe từ giấc chiêm bao

Tâmtư nằng nặng thuở nào chưa quên

Lắng nghe từ nỗi buồn tênh

Niềmvui hé mở bên thềm chờ trông

Lắng nghe từ tiếng thinh không

Cònkia tiếng vọng cuối dòng ngân xa

Thời gian bóng dáng chưa qua

Khônggian đã điểm âm ba ngày về

Mai kia còn có cơn mê

Ngày xưa sót lại lời thề đầu non

Đường đichưa mở lối mòn

Đường về đã hiện nụ son điểm hồng

Đăng trình mấy bước thong dong

Quytrình đứng đợi chớ mong chi nào

Ba sinh mấy ngọn sóng đào

Bìnhsinh lướt gió để vào mênh mông

Ngày mai biển trở về sông

Non quay về núi, cội trông về nguồn

Đêm dàivang vọng tiếng chuông

Tiếng chuông vang vọng tỉnh hồn chờ ai

Cho haytỉnh mộng đêm dài !!!

Em bé khôngbiết nói

Tháng 04 - 2004.

Ngày xưa em còn nhỏ

Khi mới sinh ra đời

Em bé nào cũng khóc

Em cũng khóc chào đời

Thời gian dần tháng tuổi

Bọn trẻ nói ê a

Em cũng bập bẹ nói

A á á à a

Rồi những em bé khác

Khi tập nói ba ba

Khi tập nói má má

Em chỉ nói ê a

Lớn lên vài ba tuổi

Em cũng chỉ mấy lời

Mẹ cha chờ mòn mỏi

Sao chậm nói con tôi

Mẹ cha những lo thầm

Sao con không chịu nói

Dù tìm muôn cách hỏi

Em cũng chỉ á a

Ông, không lẽ con mình

Coi chừng nó bị câm

Bà đừng hay nói gỡ

Câm cái gì mà câm

Khi lớn lên chồng ngồng

Em chỉ ngó chỉ nhìn

Trung thành hai tiếng nói

Haitiếng nói ê a

Saocon vậy hở ba

Saocon vậy hở má

Đếnnay đã lớn rồi

Cũngchỉ có ê a

Đờibiết bao thứ chuyện

Emchẳng nói nên lời

Biếtlàm sao mà nói

Dùngười ta có hỏi

Đâunghe mà nói được

Biếtmà chẳng thành lời

Thậtlà điều vô phước

Emnói em hiểu thôi

Tuổiđời ngày một nhiều

Emchỉ nói bấy nhiêu

Hếtê a lại á

Vàôm nỗi buồn hiu

Ôithân phận người câm

Emchỉ nói lầm bầm

Khôngai nghe hiểu nổi

Hiểusao được người câm

Cuộcđời muôn vạn lối

Emcó miệng không lời

Dùem không có nói

Nhưngao ước cuộc đời

Đừngthêm những người câm

Riêngđời em tăm tối

Xinđừng ai han hỏi

Câm ơi hỡi là câm !!!

Trọn chưa, Nửa kiếp conngười !

Tháng 4-2004

Mấy mươi năm, quãng đường dài không nhĩ !

Bến trần gian, vùi dập biết bao lần

Mớihay một cõi phong trần

Thăngtrầm đày đọa bao lần mới thôi

Khimở mắt chào đời

Mấyai không tiếng khóc ?

Khócrạng rỡ đón mời

Haykhóc cho một kiếp phù sinh ?

Trầmtư, độc ảnh một mình

Trốngkhông chiếc bóng, vương hình thương thân

Tangthương để biết thế nhân

Biểndâu để biết chẳng lần lựa ai

Trăngmờ còn có sao mai

Rêumờ còn có bóng dài dặm băng

Mấymươi năm, lăn lộn nặng hoằng

Trònnửa kiếp, còn chi không đủ

Hunhút mãi như dòng nước lũ

Cuốntrôi đi tan tác như bèo

Bướcđi, mấy núi cũng trèo

Bướcvề, mấy dốc mấy đèo cũng trông

Cửanhà, vợ vợ, chồng chồng

Concon, cháu cháu đèo bồng cưu mang

Cònkia nào họ nào hàng

Cònđây thân thích chẳng màng gian truân

Cònkia bao kẻ khốn cùng

Cònđây tiếng khóc, chia chung nụ cười

Cànhlá úa, hoa tươi còn đó

Cộicây già, vò võ còn đây

Trờitrong, khuất bóng vầng mây

Nướctrong, ẩn dấu đục ngây chưa về

Ướcmơ gởi chốn sơn khê

Lờinguyền gác lại câu thề đầu non

Mộtlòng mấy dạ sắt son ?

Mộtthân mấy thể héo hon đêm ngày !

Cuộcđời chống đỡ đôi tay

Thươngthân lấy phận tỏ bày cùng ai

Cónghe giấc mộng còn dài !

Cónghe giấc điệp chưa phai nụ hồng !

Xamờ đếm những giọt không

Bênthềm ngóng đợi, chờ trông ai về

Dùai chưa vẹn ước thề !

Dùai chưa trọn ước thề vì ai !

Bướcmột, còn biết bước hai

Bướcngắn, còn biết bước dài, phải không ?

Nhângian mấy kẻ tương đồng

Thếnhân xuân hạ thu đông mấy mùa !

Phấtphơ bao ngọn gió lùa

Cònbao nhiêu nữa, hay chưa hỡ người !

Cườiđi, chín bỏ làm mười

Mộtmươi cũng thế, mười mươi cũng là

Dùcho đài cát ngọc ngà

Dùcho anh kiệt, sắc pha não nề

Một mai qua khỏi cơn mê

Thử xem cõi mộng ê chề tới đâu

Chiều nghiêng xế bóng mái đầu

Đi - Về nhè nhẹ nhịp cầu trần ai

Sông xưa, bến cũ, lối cài

Tình xưa, nghĩa cũ, đêm dài ngấn sương

Gởi đời khúc nhạc yêu thương

Gởi đời tiếng hát trên đường phù tang

Cung đàn réo rắt âm vang !!!

Ba mươinăm, như mộtgiấc mơ

Tháng 4 - 2004

Quãng đường ba mươi năm

Như dòng sông nước chảy

Gió bụi nào đưa đẩy

Đời như một giấc mơ

Đang hiện tựa vần thơ

Rõ ràng bày trước mặt

Tôi dò tìm nắm bắt

Bao nhiêu chuyện đã qua

Hỏi thăm những gần xa

Kia nấm mồ của mẹ

Nọ nấm mồ của cha

Và em thơ thỏ thẻ

Ngồi bên tôi bao giờ

Tôi hỏi và tôi nghe

Chuyện quá khứ xa mờ

Chuyện đã qua, đang tới

Tôi nghe và chờ đợi

Như nước cuốn đưa về

Nhà em ở bên kia

Theo con đường đất nhỏ

Mình ngồi đây, đầu ngõ

Trong khu đất vườn nhà

Đưa mắt nhìn xa xa

Kia mái nhà em đó

Bên bếp hồng nho nhỏ

Đang chờ đợi cơm chiều

Hoàng hôn gọi tịch liêu

Đêm về trông xa vắng

Ngập ngừng làn mây trắng

Tia nắng gác đầu non

Trăng khuyết vắt nghiêng nghiêng

Giữa lưng trời vàng vọt

Mờ mờ nhưng thấy được

Bóng tối đẩy hoàng hôn

Lối mòn về bên mẹ

Cách mấy khoảng ven đồi

Đưa mắt nhìn xa xôi

Tiếng em tôi đang nói

Có một người đi tới

Tôi biết đó là ai

Bóng đêm phủ chạy dài

Trông xa mờ vời vợi

Người nhìn tôi mỉm cười

Tôi nhìn người hiểu ý

Đời tôi ngàn vạn lý

Một bước biệt dặm trường

Tìm lại những thân thương

Một chuyến về thăm vội

Trăng ngà soi le lói

Đàn em nhỏ vui chơi

Tôi nghe như đón mời

Giấc mơ chợt biến mất

Tôi quay nhìn quanh quất

Thì ra một giấc mơ

Nước trôi giữa đôi bờ

Ba mươi năm rồi nhĩ !

Mai Mốt TôiVề Thăm Quê Cũ

Tháng5-2004

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Thăm lại nỗi niềm bóng dáng xưa

Thời gian đếm mãi làm chi nhẽ

Khung trời le lói bóng sao thưa

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Phong sương mấy lớp đã vừa chưa

Lớp mòn rêu cũ thêm lớp nữa

Sao ngủ lưng trời sao lưa thưa

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Thăm cội cau già ngả màu bông

Trắng vàng rơi rụng bao màu đã

Vàng - bạc Trường sơn, trắng - biển Đông

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Thăm nấm mồ cây cỏ mọc quanh

Cỏ cây rúng rẩy thầm kêu khẽ

Đã mỏi mòn chưa những úa xanh

Mai mốt tôi về thăm quê cũ

Phố phường nhắn gởi nẻo cô thôn

Đường xưa lối cũ, trêu tuế nguyệt

Mưa nắng điêu tàn, cợt tháng năm

Tôi vẫn còn đây, kiếp viễn phương

Quê tôi còn đó, vĩnh miên trường

Thời gian gói trọn, trời cô đọng

Âm ấp tình quê, vạn nẻo đường

Hò hẹn lựa lần, mai với mốt

Mai gởi bến chờ, mốt bến trông

Mốt mai, kèn cựa, trôi đi mãi

Mốt vẫn còn xa, mai có không

Hẹn hò chuyến nữa sẽ về thăm

Cùng bao nhiêu chuyến rải lên thềm

Hương quê gởi gấm tình quê cũ

Trăng lặn dòng sông, đêm mấy canh !!!

Tiếng HátChưa Tan

Thơ Nhạc * Tháng 6-2004

Nếu không vui làm sao biết cười

Nếu không buồn làm sao biết đau

Nếu không cay làm sao biết đắng

Ai không nghe cát đá đổi màu

Tôi sinh ra làm kiếp con người

Bước phong trần mưa gió lên ngôi

Bước lang thang bụi mờ giăng lối

Tôi bước đi trọn kiếp con người

Như cánh chim vỗ cánh lưng trời

Tung cánh bay về với muôn nơi

Đôi cánh chim chưa hề biết mỏi

Giữa khung trời lồng lộng chim ơi

Cuộc đời nào tôi bước đi qua

Khắp nhân gian đâu chẳng là nhà

Mỗi sắc thân như làn mây trắng

Cát bụi nào rồi cũng phôi pha

Kiếp nhân sinh trôi nổi bềnh bồng

Mỗi vào ra bèo bọt mênh mông

Như nắng rơi trên làn sóng biếc

Cõi hồng trần có khác nào không

Góp thời gian tôi bước lên ngàn

Góp cuộc đời trong túi hành trang

Bước phiêu du về miền sương gió

Nâng tay đàn tiếng hát chưa tan.

Rừng Nội Thi Ca

Tháng 6-2004

Đêm khuya vắng vầng trăng chiếu rọi

Ánh trăng ngàn vòi vọi thanh thiên

Đưa hồn về chốn diễm huyền

Đivào rừng nội của miền thi ca

Nghe lồng lộng thướt tha theo gió

Rừng thơ văn sáng tỏ muôn đời

Lần mò trong đó ta chơi

Tìm trong ký ức viết lời thành thơ

Bích CâuKỳ Ngộ, vô danh thị

PhanTrần, Trinh Thử, Nhị Độ Mai

Đàotiên mở lối thiên thai

Suối tiên reo khúc đêm dài mộng mơ

NguyễnDu, tự bao giờ đứng đó

Ba trămnăm, vò võ Tố Như

VânTiên ngâm vịnh lắc lư

Nguyễn Đình tên Chiểu bấy chừ Ba Tri

Cung OánNgâm Khúc vì ai nhĩ

Gia Thiều thán hận chỉ cho ai

Chinh Phụ Ngâm Khúc đường dài

ThươngĐoàn Thị Điểm hoa cài tiếc trâm

Thứ Lễ, bỗng, trầm ngâm Thế Lữ

Thét tiếng gầm vang, Hổ Nhớ Rừng

Thề Non Nước vọng khắp vùng

SôngĐà núi Tản cùng chung Tản Đà

Chí Làm Trai mặn mà Công Trứ

Ôm vầng trăng Mặc Tử hồn bay

Đò đưa Nguyễn Khuyến lung lay

AoThu Lạnh Lẽo tỏ bày thiệt hơn

Chế Lan Viên tay đờn còn gảy

Lưu Trọng Lư rúng rẩy Nai Vàng

T. T. K. H. ai mang

TiGôn Hai Sắc đôi đàng ai quên

Xuân Diệu, vút khung rèm tình tự

Tú Xương, bỉ đời, chữ bút nghiêng

Xuân Hương tắm mát Hồ tiên

BáQuát ngạo nghễ lên miền tiêu dao

Hữu Loan, bài hát nào tim tím

Yên Thao, nào với chuyện Làng Tôi

Vũ Hoàng Chương khói mềm môi

PhanBội Châu vọng lên đồi Thiên Thư

Động Hoa Vàng, ấy chừ thôi nhĩ

Thả hồn bay ngẫm nghĩ chút thôi

Thơ văn kim cổ tài bồi

Ngâm,ca, thi, vịnh, thơ bầu, túi chơi

Rong mấy nhịp cho đời dấn bước

Rừng thơ văn có trước có sau

Xanh xanh bát ngát một màu

Mỗimàu mỗi vẻ một màu xanh xanh.

Đỡ Nét Mây Ngàn

Tháng6-2004

Chiều tà ngả bóng về tây

Phiêudu quán trọ đong đầy xác xơ

Ra đi từ bấy đến giờ

Bướcchân lãng tử cuối bờ còn chi

Ra đi không tiếng từ ly

Cuốibờ ngó lại, còn gì, trắng tay

Xa mờ lơ lửng chân mây

Tầngkhông én liệng buồn bay cuối trời

Trùng dương réo gọi trùng khơi

Môngmênh chào đón ngỏ lời mênh mông

Lạnh lùng ngồi ngắm thinh không

Lặngyên vũ trụ ngưng dòng bơ vơ

Ngân hà rải nhẹ vầng thơ

Cóvì tinh tú hững hờ đọc chơi

Vầng thơ không ý không lời

Xuôixuyên cùng thẳm ngược khơi tận nguồn

Chữ tròn khép lại chữ vuông

Rụngrơi cát đá, vỡ tuông ngọc ngà

Chữ gần khép lại chữ xa

Khônggian nín thở, nữa là thời gian

Đưa tay đỡ nét mây ngàn

Trăngsao kinh ngạc khép màn hư vô.

Nguyên Sơ, Còn Đó Bóng Hình

Tháng 6- 2004

Tôi tìm hình bóng nguyên sơ

Từxa xưa ấy bây giờ ra sao

Thời gian vỗ cánh đưa vèo

Xácxây ngũ thể đẳng đeo hao mòn

Không gian khép mở vuông tròn

Congcong một bọc sóng cồn đẩy đưa

Sắc thân giữ được sao vừa

Đácòn nhẵn nhụi hay chưa hở người

Tìm trong tiếng nói câu cười

Nửain dấu ngọc nửa khơi vô thường

Tìm trong le lói tà dương

Nửa hong giọt nắng nửa vương ráng chiều

Sông dàisóng vỗ tịch liêu

Lênh đênh mặt nước tiêu điều lan xa

Ngàyqua, rồi lại ngày qua

Gởi bờ dĩ vãng phôi pha bóng hình

Nguyênsơ phiêu lãng một mình

Tâm như huyễn mộng lung linh phương đài

Ngậpngừng tựa cửa nhạt phai

Ngân sương đánh động lối cài dặm băng

Vẽ lêndấu nét không lằn

Chìm về không vết diễm hằng nguyên sơ

Sóng cồnvỗ nhịp bơ phờ

Dòng sông chuyển hóa ơ hờ trôi đi

Xa xưacòn lại được gì

Ngày mai sao nữa, hở thì, thời gian

Trăngtreo đủng đỉnh mây ngàn

Sao mờ lấp lánh mênh mang vô tình

Nguyênsơ, còn đó bóng hình

Đưa tay nắm bắt bóng hình nguyên sơ.

Giật MìnhTỉnh Mộng Ô Hô !

Tháng 6-2004

Bụi mờ phủ dấu bên đường

Hoàng hôn lảng vảng chiều vương nắng chiều

Bên bờsông vắng cô liêu

Đẩy đưa bèo bọt lều bều nổi trôi

Lang thang từ độ luân hồi

Bơvơ từ độ leo đồi phiêu du

Lặng yên độc ẩm thiên thu

Ngẫmcho thẩm thấu mây mù trần gian

Vẽ chi một nét mây ngàn

Tôchi một điểm mênh mang lưng trời

Ba sinh đã hiện trong đời

Bìnhsinh cho thỏa trùng khơi điệp trùng

Cùng chung một cuộc chơi chung

Nétriêng ta giữ cho cùng mới thôi

Dù cho cát đá lở bồi

Dùcho bãi biển nương dâu gợn hồn

Chữ sinh sánh bước chữ tồn

Tangbồng một gánh dập dồn ba sinh

Bức tranh vân cẩu hư vinh

Khenai khéo vẽ ê mình trần gian

Ngày xưa tan tác bên đàng

Ngàymai ẩn dấu bên hàng rêu xanh

Có còn nét ngọc tinh anh

Lunglinh đáy biển treo cành đầu non

Xác xơ bào ảnh héo hon

Đọađày nhân thế mỏi mòn xưa nay

Phù sinh duyên hợp tạm bày

Hóađài lân thể đổi thay tựu hình

Tâm không, trống rỗng tánh linh

Chânkhông, đầy ắp như mình với ta

Có thì có cả hằng sa

Khôngthì không cả nữa là hư vô

Giậtmình tỉnh mộng ô hô !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/10/2021(Xem: 13363)
Bắt sóng gió phải đứng yên là điều không thể ! Hãy vui với sự thay đổi ... chấp nhận, làm quen Mọi sự việc cần thời gian khắc phục .. lẽ đương nhiên Chớ đặt nặng vấn đề ... cảm giác bị động ! Tập thoải mái như cưỡi ván, lướt nhẹ theo sóng Đừng chủ động hoạch định sớm tương lai Hiện tại cứ chánh niệm, ... bình an tránh họa tai Khai thác được hết tiềm năng mình trong chữ NHẪN
14/10/2021(Xem: 12191)
TÂM tịnh để cùng rõ khắp phương, Đạo hoà TÂM cảm thấy người thương. Cần TÂM sáng, tuệ sinh oai tướng, Thấu pháp an, TÂM mở rộng đường. Chân lý vững,TÂM phàm tục rã, Hiểm TÂM ngời, nghiệp khổ sầu vương. Trần đời xả hết TÂM trong lắng, Gần đến đích TÂM rõ lạc thường
13/10/2021(Xem: 9381)
Tháo chạy trên Quê Hương Nói sao cho hết nỗi ưu buồn! Đồng bào tôi tháo chạy trên chính Quê Hương Từng đoàn người trốn chạy Dắt díu nhau trên những đoạn đường Từ Bình Dương đến Gia Lai, Hoặc còn dài hơn thế nữa! Hành trang là mấy mươi gói mì khô Ăn tạm bữa 1 ngày 2 gói, Nước lã uống cầm hơi! Mong cầu sự sống! Người đèo xe gắn máy Người còng cõi đạp xe Kẻ khốn cùng di chuyển với đôi chân Tháo chạy khỏi thành Hồ để mưu cầu cho sự sống! Màn trời chiếu đất! Mặc cho đe doạ! mặc cho chốt chặn của lũ người không có lòng nhân
13/10/2021(Xem: 13132)
Từ phương xa, tôi đã đi theo những chiếc xe không đồng Tiếp sức với người trở về quê hương Lòng đầy xúc cảm! Thương dân tôi tình đồng bào thắm thiết Nghĩa ân này xin ghi chép vào đây Để cháu con ngày sau nhìn lại trang sử Việt Nam Thấy được tình người khi gặp cảnh cơ nguy Thương làm sao những thanh thiếu niên đầy lòng nhân ái Đón đồng bào tháo chạy trên QH
11/10/2021(Xem: 11920)
Lá lành đùm lá rách ! Kính dâng Thầy bài thơ và kính được chia sẻ chút tâm tư lắng đọng qua những hình ảnh mà nhóm thiện nguyện tại VN đã làm được (con có đóng góp tịnh tài ) trong những ngày phong tỏa nhất là những địa phương hẻo lánh . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Vẫn biết ...mỗi cá nhân vào đời do duyên nghiệp ! Chỉ có tu đạo tích Phước sẽ chuyển hoá phần nào Tin quê nhà mở cửa ... dạ xao xuyến nao nao Chút khả năng có được... nỗ lực xúc tiến !
10/10/2021(Xem: 17203)
Kiếp nhân sinh, hồng trần là cõi tạm Đến rồi đi, không trụ bám dài lâu Đời vô thường, như những chiếc bóng câu Sinh ly tử biệt, về đâu khi nhắm mắt. Hãy vui bước, dù dòng đời thưa nhặt Hãy cùng nhau dìu dắt bước chân đi Lòng vị tha, cứu giúp kẻ gian nguy Đem nhân ái, từ bi cho người khó.
03/10/2021(Xem: 18275)
“Lời nói không là dao Mà cắt lòng đau nhói Lời nói không là khói Mà khoé mắt cay cay Lời nói không là mây Mà đưa ta xa mãi Sao không ngồi nghĩ lại Nói với nhau nhẹ nhàng”… Có phải những câu thơ trên nhắc nhở ....chúng ta không nên xem thường lời nói. Lời nói tuy là gió bay nhưng nó ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của người khác cũng như chính bản thân của chúng ta. Lời nói là thứ vô hình nhưng mang trong mình một sức mạnh lớn lao, nó tác động đến chúng ta theo nhiều cách khác nhau, thậm chí là vượt xa những gì mà chúng ta có thể tưởng tượng được. Bằng lời nói, ta có thể thấy người khác mỉm cười, vui vẻ và hạnh phúc . Nhưng cũng bằng lời nói, chúng ta có thể khiến người khác đau khổ, căm ghét hay thù hận. Những lời nói tốt đẹp có thể kết nối mọi người, nó là phép màu có thể làm sáng ngày buồn của ai đó, khiến người khác cảm thấy được thấu hiểu, quan tâm.
03/10/2021(Xem: 9621)
Cách tiếp cận tâm linh (Cảm tác từ bài viết Giác Ngộ Tự Tánh của tác giả Lửa Mới ) Thực tại Tâm linh khó đến bằng lý trí , kiến thức! Diễn đàn văn hoá, mọi tôn giáo ...chung mối quan tâm (1) Thể hiện góc nhìn sáng tạo từng mỗi cá nhân Tựu chung vẫn phải đạt Mười điều NHƯ THỊ (2) Mọi phương tiện hành trì , chỉ cần nhận ra Chân lý Giác ngộ Tự tánh ... con mắt trí tuệ mở ra (3) Hãy đơn thuần chỉ “nhìn nó như là nó là” Trong cái Thấy chỉ là cái Thấy ...... ........không nghĩ ngợi phân biệt!
01/10/2021(Xem: 12753)
Kính dâng Thầy bài thơ khi vừa học được từ Sư Sán Nhiên với thành ngữ " Thất bại là mẹ kinh nghiệm và Kinh nghiệm là cha của thành công " để bắt đầu cho môn học thật khó đó là Vi Diệu Pháp . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Kho tàng trân bảo ngàn ngàn năm còn đó Người đi tìm dùng nhiều phương cách khác nhau Dù gian nan khổ nhọc đến thế nào Vũng niềm tin có bản đồ.... thẳng tiến ! Biết được kho tàng đang nằm giữa biển Học dần kinh nghiệm từ những thuyền nhân Làm sao ngăn ngừa thủy quái , xoáy ngầm Điều cần thiết nhất ... tinh thần Tự Giác
26/09/2021(Xem: 10579)
Mùa Hạ nóng bức đã đi qua, mùa Thu chợt đến mang theo những cơn mưa đầu mùa, dấu chân ấy đang lang thang khắp cả dãi nắng niềm Trung, ra tận khắp hai đầu Nam - Bắc. Những giọt mưa đông đang tràn về khi dịch tể hoành hành khắp đất trời và trên Thế giới, trong đó có Việt Nam, khiến cho bao nhiêu triệu người bị thiệt mạng, dẫu có thuốc ngăn ngừa tiêm chủng trên Thế giới, giờ tất cả sống chung với căn bệnh Virus Corona, vì một Đại cuộc sinh tồn bảo vệ nhân sinh. Từ một Quốc gia có tiềm lực kinh tế giàu mạnh, khởi tâm tình thương chia sẻ viện trợ cho Quốc gia mới phát triển, giúp cho hàng tỉ người được tiêm chủng phòng ngừa, giờ tất cả nhân loại đang sống chung với Virus Corona, ai ai cũng nên tuân thủ việc bịt khẩu trang vì chúng ta hãy hiểu rằng: “Bịt khẩu trang, sẽ dễ chịu hơn nhiều, khi mang theo máy thở”.