Tuyển tập 125

28/11/201113:14(Xem: 19792)
Tuyển tập 125

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 125 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1241 đến số 1250)

[email protected]; [email protected]

01. Sao thương QuêCha Đất Mẹ !

02. Hành trình QuêMẹ

03. Hương lành ViệtNam

04. Mấy tuổitrong đời

05. Quê Cha - ĐấtMẹ

06. Hết rồi tiếngnói Mẹ Cha

07. Tiếng khóc mồcôi

08. Nhà ma bỏ xó

09. Đi tận cùngchung thỉ

10. Mặc Tử trămnăm

Sao thương Quê Cha Đất Mẹ !

Sao ta thương quê Cha

Sao ta thương đất Mẹ

Phải luôn luôn nhớ nhé

Nếu không, không thể thànhngười

Sao ta thương quê Cha

Sao ta thương đất Mẹ

Phải nâng niu, gìn giữ

Nếu không, không thế nói cười

Sao ta thương quê Cha

Sao ta thương đất Mẹ

Quê hương không thương nhớ

« Không sao sống nổithành người »

Sao ta thương quê Cha

Bởi, mỗi tất đất là xương làthịt

Sao ta thương quê Mẹ

Bởi, mỗi bước đi mắt lệ hoenmờ

Em, đâu phải trên trời rớtxuống

Chị, đâu phải dưới đất chuilên

Anh, đâu phải con người hưhỏng

Tôi, đâu phải bội nghĩa vongân

Năm ngàn năm từ thuở dựng cờ

Dòng lịch sử trải dài gai góc

Khi thời, xâm lăng xâm thực

Khi thời, xáo thịt nhồi da

Cấu thành mảnh đất quê Cha

Tựu thành hình hài quê Mẹ

Nhắc nhau, thì thầm khe khẽ

Muôn năm gìn giữ tôn thờ

Mang danh con cháu Lạc Hồng

Mang thân da vàng máu đỏ

Nhờ năm ngàn năm mới có

Kinh bao thế hệ cha ông

Quốc gia nghĩa núi ân sông

Quê hương tình non nghĩa nước

Nối nhau đời sau thưở trước

Truyền trao bảo vệ giữ gìn

Sử xanh sắt ngọc son in

Đá vàng hồn thiêng ghi dấu

Nam Quan, đồi cao đỉnh dốc

Cà Mau, cuối mũi non sông

Dư đồ một mảnh cong cong

Đó là quốc hồn quốc túy

Đất nước Việt Nam hùng vĩ

Quê hương gấm vóc tuyệt vời

Em cao tiếng hát khắp nơi

Chị cao tiếng hát vạn lời ViệtNam

Anh tuyên trời đất định ban

Tôi tuyên muôn thuở da vàng RồngTiên

Nước non tuyệt thế ba Miền

Bắc Nam Trung quyện hồn thiêngmuôn đời.

Tháng 3 – 2009

Hành trình Quê Mẹ

Ta thực hiện cuộc hành trìnhQuê Mẹ

Đi từ Cà Mau tới ải Nam Quan

Đi từ Trường Sơn cho tới biểnĐông

Để thắm đượm mặn nồng tìnhnon nghĩa nước

Thăm Cổ Loa, nhớ năm ngàn nămtrước

Đức Hùng Vương sắc ấn dựng cơđồ

Nước Văn Lang từ ngày ấy thắmtô

Dòng lịch sử chuyển trao từngthế hệ

Về Hà Nội, nhớ Thăng Longhoài cổ

Đất trời Nam lẫm liệtgiống da vàng

Ba mươi sáu phố phường, baovết tích âm vang

Khí Lạc Hồng xát xây hồn xâm,thực

Thăm Miền Trung, núi cao,biển rộng, đất hẹp

Cho địa linh, nhân kiệt, trídũng thượng thừa

Phong sương tuế nguyệt, mưadãi gió lùa

Để Cố Đô, kinh kỳ cùng sôngHương núi Ngự

Bóng thời gian, đâu là Châu ÔChâu Lý

Huyền Trân ơi, công chúa điệuru « Hời »

Cảm ơn người, sao khuất, nhớtrăng soi

Bình Bắc, yên Nam, tận Cà Maumở cõi

Vào Sài Gòn, nhớ ba trăm nămcũ

Gia Định Thành, trấn thủ vữngbiên cương

Ta bước chân đi, nhớ phố nhớphường

Bóng thành đô vương chiều dàikỷ niệm

Bến Bạch Đằng sóng đêm buồnim tiếng

Đèn pha màu sương gió phủđường đi

Quá khứ qua, ta muốn khép bờmi

Đêm dài quá, nhìn trăng saonhắn gởi

Vào Miền Nam, đất bạtngàn, chim bay mỏi cánh

Cửu Long giang, chín cửa rạngtrời đông

Đất chạy tới đâu, giáp lạchliền sông

Tới Cà Mau chuỗi dài ra biểncả

Dừng chân lại, thăm Hà Tiên,Rạch Giá

Cuộc hành trình xuyên đất mẹthân yêu

Càng nhớ thương hai tiếngnhiễu điều

Và câu ca dao một giàn bầu bí

Miền Bắc, cái nôi thuở dựngcờ lập quốc

Miền Trung, vượt hoành sơn,vạn đại dung thân

Miền Nam, mảnh dư đồchữ « S » tương lân

Là sông núi, là hồn thiêngdân tộc

Vật đổi sao dời, Việt Nam bất diệt

Núi lở cát bồi, đất nướcthiên thu

Hỡi quê hương gấm vóc của taơi

Cao tiếng gọi cùng quê hươngmuôn thuở.

Tháng 3 – 2009

Hương lành Việt Nam

Này em này chị này anh

Cùng nhau tô thắm hương lànhViệt Nam

Tin yêu như mạ xanh lam

Thơm thơm như lúa đồng vàngtrổ bông

Tình quê có ruộng có đồng

Có ao, có lạch, có sông, cóhồ

Ngay từ tấm bé còn thơ

Đến khi khôn lớn ươm mơ vàođời

Châu thành phố thị cơ ngơi

Mỗi đường ghi dấu tên ngườihữu danh

Dựng xây sử ngọc đan thanh

Đắp bồi son sắt tinh anh TiênRồng

Kiêu hùng như núi Trường Sơn

Mênh mang như nước biển Đôngrạt rào

Ba Miền sánh bước vươn cao

Bắc Nam Trung quyện biết baonhiêu tình

Quê hương gấm vóc xinh xinh

Đi đâu cũng nước non mình đẹphơn

Tình quê thắm đượm vuông tròn

Yêu quê không đổi không sờnkhông phai

Núi cao biển rộng sông dài

Nước non một dải phương đàithiên thanh

Này em này chị này anh

Ươm mơ mãi mãi hương lànhViệt Nam.

Tháng 3 – 2009

Mấy tuổi trong đời

Bách niên là bách niên nào

Nhân sinh ai đã dự vào báchniên

Trăm năm là hậu hay tiền

Thinh không tĩnh lặng chimchuyền xa bay

Thiếu niên hoa mộng đơm cây

Nụ xuân chưa chớm tóc mâyxanh ngàn

Ngẩn ngơ phe phảy nai vàng

Dẫm vào thu tím lá vàng nhẹ rơi

Thanh niên, cái tuổi vào đời

Sông dài biển rộng trùng khơixô bờ

Tang bồng thử sức mấy mo

Phỉ chí vùng vẫy mấy bồ mớithôi

Trung niên, đứng dốc lưng đồi

Trời nghiêng nghiêng bóng nửađời trôi nhanh

Tóc không còn mái xuân xanh

Phong sương dấm muối treo cànhphù sinh

Cao niên chợt ngó lại mình

Trần gian đập dũa bóng hìnhphôi pha

An lành mỏng mảnh sương sa

Khổ đau dày cộm, trầm kha chấtchồng

Lão niên đỉnh núi mây bồng

Rừng khuya thổi mộng, cuối sôngxa bờ

Bọt bèo cát đá xác xơ

Thân tàn sức kiệt mắt mờ taiu

Đỡ trên đôi gậy lù khù

Quên sau quên trước mây mù đêmđen

Trăm năm ngọn gió trước đèn

Bách niên ư hữ, buông rèm bụibay.

Tháng 3 – 2009

Quê Cha - Đất Mẹ

Quê Cha ngàn dặm mù khơi

Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa

Thương non, ôm ấp mái nhà

Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờai

Thương sông, con nước chảydài

Nhớ biển, sóng vỗ miệt màitrùng dương

Ra đi, vạn lý mù sương

Rong rêu in bóng dặm đường phânly

Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ

Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Trông về quê Mẹ ruột đau chínchiều”

Đêm đêm mở cửa tịch liêu

Quê Cha hun hút quạnh hiu cuốitrời

Nhớ non, mượn gió gởi lời

Thương núi, nhờ cánh chim trờibay xa

Nhớ sông, một bến quê nhà

Thương biển, kéo cát muốn tàbờ lau

Năm năm, da thấm thịt thau

Mười năm, tóc trắng đổi màuphong sương

Hai mươi năm, những tơ vương

Ba mươi năm, lắm đoạn trườngtư lương

Nên nghe hai tiếng quê hương

Xát xây cát đá, bãi nương rêmmình

Vọng vang hai tiếng quê mình

Nhòa trong ký ức bóng hình chìmsâu

Quê Cha đất Mẹ tinh sầu.

Tháng 3 – 2009

Còn đâu tiếng nói Mẹ Cha

Đâu rồi thoang thoảng hươngcau

Đâu rồi thơm thơm nếp một

Chim ơi, sao không tiếng hót

Ve ơi, sao vẳng reo sầu

Ngập ngừng dừng bước bên cầu

Bèo tan lung linh nước chảy

Bóng mẹ, mịt mờ không thấy

Hình cha, mất hút nhạt nhòa

Vành mi rơi đọng giọt khô

Lăn lăn trên bờ ngấn lệ

Chắp tay ôm hình bóng mẹ

Thẫn thờ mơ vóc dáng cha

Lá me đưa đẩy la đà

Phất phơ một cành hoa trắng

Vành áo bao lần đã gắn

Vết mòn in dấu từ lâu

Mẹ ơi, bạc trắng hoa cau

Cha ơi, đèo heo hút gió

Đêm đêm sao mờ sao tỏ

Đi vào một cõi trơ vơ

Nhiều đêm tỉnh mộng đêm mơ

Thương Cha nhớ Mẹ vật vờ hồnđau

Nhìn trông cửa trước cửa sau

Thương Cha nhớ Mẹ ruột đauchín chiều

Đưa hồn về chốn cô liêu

Còn đâu tiếng nói yêu kiều MẹCha.

Tháng 03 – 2009

Tiếng khóc Mồ Côi

Từ ngày xa cha

Lòng buồn không tiếng nói

Đến khi mất mẹ

Miệng thêm vắng tiếng cười

Hai tiếng mồ côi

Nước mắt mềm môi

Đón nhận và mang theo

Từ nay đến cuối cuộc đời

Hương thờ quyện khói lên ngôi

Tìm Cha tìm Mẹ, lên đồi hoangvu

Trăng sao khuất bóng mây mù

Tìm Cha tìm Mẹ, ngàn thu hoenmờ

Nấm mộ tiêu sơ quạnh quẽ

Dọc đường cỏ dại lây lan

Con chim buồn bay đâu đó

Xác xơ tổ ấm hoang tàn

Mái nhà đìu hiu bỏ ngỏ

Bếp hồng lạnh lẽo tro than

Cửa trước nhện giăng màn gió

Vườn sau rau đắng ngập tràn

Đêm sâu sầu muộn canh tàn

Sao khuya ủ dột, trăng ngànchơi vơi

Nghiêng nghiêng núi ngã lưng đồi

Gập ghình sóng vỗ sông ngòibiển xa

Vọng vang tiếng nói không cha

Mất rồi tiếng mẹ, canh gà điểmsương

Trần gian biết mấy nẻo đường

Mồ côi nghe tiếng đoạn trườngai hay !!!

Tháng 03 – 2009

Nhà ma bỏ xó

Ngồi trong rọ, ôm trời thổibộng

Bốn bức tường, dẫm đất loanhquanh

Thì làm sao không tan nátđoạn đành

Đẩy một chiều, nhận một chiềuhoang tưởng

Đèo heo hút rít lạnh lùng gióchướng

Lưng chừng đồi mang vác gánhtiêu ma

Xây lâu đài trên bãi sậy phùsa

Đắp tường vách giữa bờ laucát bụi

Dưới thung lũng mơ màng đeođỉnh núi

Tiểu nhân thừa hụt hẫng vóctrượng phu

Ôm cái loa, banh cái miệngchu chu

Kê đẵn gỗ, đứng hỏng chânkhập khễnh

Như cái máy oang oang vô cảmtính

Vốn vô tâm, mục hạ, với vônhân

Đài hư hao cố đánh bóng phongthần

Vào nghĩa địa nhát ma cùngkhốc quỷ

Bã tanh hôi, ruồi muỗi bâuđen đủi

Đống tồi tàn, sâu bọ đụn mùncưa

Thi nhau dựng màn, dựng bãidây dưa

Vẽ ảo ảnh trét trây trêu phùthế

Rừng hoang dại lang thang conchó ghẻ

Hang tối tăm ủm thủm con cóckhô

Đâu đợi mai kia, dắt díu xuốngmồ

Vốn ủm thủm như nhà ma bỏ xó.

Tháng 3 – 2009

Đi tận cùng chung thỉ !

Tôi mở mắt, người ngồi yên,không nói

Tôi nhắm mắt, người đứng đó,giang tay

Dù nắng mưa, sương gió, sángtối, đêm ngày

Trải năm tháng trầm ngâm cùngvũ trụ

Tôi nhặt rong rêu bóng hình xưacũ

Cát bụi nhòa xây xát bãi phùsa

Trải tang thương, nghiệt ngãvẽ ta bà

Hằng lưu xuất huyễn thân cùngthiên thể

Hạt cát kia từ hồng hoang chưabể

Hạt muối này trong biển mặnchưa tan

Đường dọc, ngóng đợi con đườngngang

Đường tung, chờ đường hoànhcuối đỉnh

Cỡi vô thường vào chiều hoangtịch tĩnh

Đón rong rêu về quán trọ hoànghôn

Nhặt tiêu sơ để đếm những mấtcòn

Vẽ trinh nguyên quẳng trên bờthạch thảo

Hèn chi, người ngồi yên, khôngnói

Thảo nào, người đứng đó, thỏngtay

Và tôi, không biến thể mảymay

Hòa vũ trụ đi tận cùng chungthỉ.

Tháng 3 – 2009

Mặc Tử trăm năm

Mộng Cầm lặng lẽ dướiđêm trăng

Thấp thoáng bên sông bóng chịHằng

Lẩn thẩn cây đa hình chú Cuội

Âm thầm Mặc Tử kiếp trăm năm

Tháng 4 – 2009

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/10/2021(Xem: 13363)
Bắt sóng gió phải đứng yên là điều không thể ! Hãy vui với sự thay đổi ... chấp nhận, làm quen Mọi sự việc cần thời gian khắc phục .. lẽ đương nhiên Chớ đặt nặng vấn đề ... cảm giác bị động ! Tập thoải mái như cưỡi ván, lướt nhẹ theo sóng Đừng chủ động hoạch định sớm tương lai Hiện tại cứ chánh niệm, ... bình an tránh họa tai Khai thác được hết tiềm năng mình trong chữ NHẪN
14/10/2021(Xem: 12191)
TÂM tịnh để cùng rõ khắp phương, Đạo hoà TÂM cảm thấy người thương. Cần TÂM sáng, tuệ sinh oai tướng, Thấu pháp an, TÂM mở rộng đường. Chân lý vững,TÂM phàm tục rã, Hiểm TÂM ngời, nghiệp khổ sầu vương. Trần đời xả hết TÂM trong lắng, Gần đến đích TÂM rõ lạc thường
13/10/2021(Xem: 9381)
Tháo chạy trên Quê Hương Nói sao cho hết nỗi ưu buồn! Đồng bào tôi tháo chạy trên chính Quê Hương Từng đoàn người trốn chạy Dắt díu nhau trên những đoạn đường Từ Bình Dương đến Gia Lai, Hoặc còn dài hơn thế nữa! Hành trang là mấy mươi gói mì khô Ăn tạm bữa 1 ngày 2 gói, Nước lã uống cầm hơi! Mong cầu sự sống! Người đèo xe gắn máy Người còng cõi đạp xe Kẻ khốn cùng di chuyển với đôi chân Tháo chạy khỏi thành Hồ để mưu cầu cho sự sống! Màn trời chiếu đất! Mặc cho đe doạ! mặc cho chốt chặn của lũ người không có lòng nhân
13/10/2021(Xem: 13132)
Từ phương xa, tôi đã đi theo những chiếc xe không đồng Tiếp sức với người trở về quê hương Lòng đầy xúc cảm! Thương dân tôi tình đồng bào thắm thiết Nghĩa ân này xin ghi chép vào đây Để cháu con ngày sau nhìn lại trang sử Việt Nam Thấy được tình người khi gặp cảnh cơ nguy Thương làm sao những thanh thiếu niên đầy lòng nhân ái Đón đồng bào tháo chạy trên QH
11/10/2021(Xem: 11919)
Lá lành đùm lá rách ! Kính dâng Thầy bài thơ và kính được chia sẻ chút tâm tư lắng đọng qua những hình ảnh mà nhóm thiện nguyện tại VN đã làm được (con có đóng góp tịnh tài ) trong những ngày phong tỏa nhất là những địa phương hẻo lánh . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Vẫn biết ...mỗi cá nhân vào đời do duyên nghiệp ! Chỉ có tu đạo tích Phước sẽ chuyển hoá phần nào Tin quê nhà mở cửa ... dạ xao xuyến nao nao Chút khả năng có được... nỗ lực xúc tiến !
10/10/2021(Xem: 17202)
Kiếp nhân sinh, hồng trần là cõi tạm Đến rồi đi, không trụ bám dài lâu Đời vô thường, như những chiếc bóng câu Sinh ly tử biệt, về đâu khi nhắm mắt. Hãy vui bước, dù dòng đời thưa nhặt Hãy cùng nhau dìu dắt bước chân đi Lòng vị tha, cứu giúp kẻ gian nguy Đem nhân ái, từ bi cho người khó.
03/10/2021(Xem: 18275)
“Lời nói không là dao Mà cắt lòng đau nhói Lời nói không là khói Mà khoé mắt cay cay Lời nói không là mây Mà đưa ta xa mãi Sao không ngồi nghĩ lại Nói với nhau nhẹ nhàng”… Có phải những câu thơ trên nhắc nhở ....chúng ta không nên xem thường lời nói. Lời nói tuy là gió bay nhưng nó ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của người khác cũng như chính bản thân của chúng ta. Lời nói là thứ vô hình nhưng mang trong mình một sức mạnh lớn lao, nó tác động đến chúng ta theo nhiều cách khác nhau, thậm chí là vượt xa những gì mà chúng ta có thể tưởng tượng được. Bằng lời nói, ta có thể thấy người khác mỉm cười, vui vẻ và hạnh phúc . Nhưng cũng bằng lời nói, chúng ta có thể khiến người khác đau khổ, căm ghét hay thù hận. Những lời nói tốt đẹp có thể kết nối mọi người, nó là phép màu có thể làm sáng ngày buồn của ai đó, khiến người khác cảm thấy được thấu hiểu, quan tâm.
03/10/2021(Xem: 9620)
Cách tiếp cận tâm linh (Cảm tác từ bài viết Giác Ngộ Tự Tánh của tác giả Lửa Mới ) Thực tại Tâm linh khó đến bằng lý trí , kiến thức! Diễn đàn văn hoá, mọi tôn giáo ...chung mối quan tâm (1) Thể hiện góc nhìn sáng tạo từng mỗi cá nhân Tựu chung vẫn phải đạt Mười điều NHƯ THỊ (2) Mọi phương tiện hành trì , chỉ cần nhận ra Chân lý Giác ngộ Tự tánh ... con mắt trí tuệ mở ra (3) Hãy đơn thuần chỉ “nhìn nó như là nó là” Trong cái Thấy chỉ là cái Thấy ...... ........không nghĩ ngợi phân biệt!
01/10/2021(Xem: 12753)
Kính dâng Thầy bài thơ khi vừa học được từ Sư Sán Nhiên với thành ngữ " Thất bại là mẹ kinh nghiệm và Kinh nghiệm là cha của thành công " để bắt đầu cho môn học thật khó đó là Vi Diệu Pháp . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Kho tàng trân bảo ngàn ngàn năm còn đó Người đi tìm dùng nhiều phương cách khác nhau Dù gian nan khổ nhọc đến thế nào Vũng niềm tin có bản đồ.... thẳng tiến ! Biết được kho tàng đang nằm giữa biển Học dần kinh nghiệm từ những thuyền nhân Làm sao ngăn ngừa thủy quái , xoáy ngầm Điều cần thiết nhất ... tinh thần Tự Giác
26/09/2021(Xem: 10579)
Mùa Hạ nóng bức đã đi qua, mùa Thu chợt đến mang theo những cơn mưa đầu mùa, dấu chân ấy đang lang thang khắp cả dãi nắng niềm Trung, ra tận khắp hai đầu Nam - Bắc. Những giọt mưa đông đang tràn về khi dịch tể hoành hành khắp đất trời và trên Thế giới, trong đó có Việt Nam, khiến cho bao nhiêu triệu người bị thiệt mạng, dẫu có thuốc ngăn ngừa tiêm chủng trên Thế giới, giờ tất cả sống chung với căn bệnh Virus Corona, vì một Đại cuộc sinh tồn bảo vệ nhân sinh. Từ một Quốc gia có tiềm lực kinh tế giàu mạnh, khởi tâm tình thương chia sẻ viện trợ cho Quốc gia mới phát triển, giúp cho hàng tỉ người được tiêm chủng phòng ngừa, giờ tất cả nhân loại đang sống chung với Virus Corona, ai ai cũng nên tuân thủ việc bịt khẩu trang vì chúng ta hãy hiểu rằng: “Bịt khẩu trang, sẽ dễ chịu hơn nhiều, khi mang theo máy thở”.