Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Áo này mẹ dệt cho con
Nắng mưa hai buổi gánh mòn bờ vai
Áo một mảnh tình chia hai
Mai này áo rách không phai lời nguyền
Áo giải thoát, áo phước điền
Áo che mát cả nhân thiên bốn loài.
Nầy hỡi dân tộc Việt Nam !
Tổ quốc ta gần Năm Ngàn Năm Văn Hiến.
Lịch sử oai hùng, dựng nước bởi Minh Quân
Con cháu ngàn đời, nguyền nối tiếp Tiền nhân
Vươn trổi dậy từ tinh thần bất khuất.
Người Việt nam chơn chất
Mà tự hào, son sắt đậm tình quê.
Già trẻ gái trai, khi quốc biến nguyện thề.
Một lòng yêu nước với yêu quê
Sang lánh trời Tây vẫn nhớ về
Non nước đớn đau lòng tu sĩ
Đêm về gợi nhớ bóng hương quê
Nghìn năm văn hiến giờ đâu thấy
Nghĩa lý luân thường mất đã lâu
Khổ đau oằn quại triền miên kiếp
Nghị sự mở đường phục vụ dân
Hội đồng hai cấp tạo thêm phần
Toàn thành viên đã hoà tâm ứng,
Quốc thể mai ngày thuận ý tân.
Người quyết cùng nhau tìm phương pháp.
Việt Nam xây dựng đúng tinh thần
Hoa Văn Hóa Việt thơm tình tộc
Uống dòng lịch sử Năm Ngàn Năm.
Nước suối Văn Lang hiển diệu thâm,
Nhớ Tứ Thánh Nhân hồn bất tử.
Nguồn Thiêng Hồng Lạc ứng linh thần.
Việt tình truyền thống dân bất khuất.
Nam Đế Vua Hùng Thập Bát khâm.
Quốc thịnh ngàn xưa lưu vĩnh kiếp,
Tổ Tiên truyền nối rạng muôn năm.
Tôi hiện nay đang ngồi trước máy
Nghe những lời tận đáy tâm hồn
Những người đáng kính đáng tôn
Hy sinh vì nước bảo tồn Quốc gia
Khắp Năm châu gần xa tụ họp
Trên diễn đàn đóng góp tâm tình
Ý lòng thể hiện quang minh
Những điều thiết thực đậm tình quê hương
Mang tình thương cứu dân cứu nước
Mang tinh thần đạo đức phục hưng
Hương thơ thơm ngát các lân bang
Đuốc tuệ quang minh, ánh đạo vàng.
Phật Pháp đưa đường về bến giác
Thiền môn dẫn lối, đến vinh quang.
Khuyến tu, Phật tử đồng khai ngộ;
Tâm niệm tòan dân, nước vẻ vang
Chúc tất cả người người đã hội tụ
Mừng khối lòng đại lượng đến hôm nay
Hội cùng nhau trao đổi với trình bày
Thảo luận những vấn đề: “Nguyền phụng sự”
Phật: - “Giáo lý Hoà Bình”, đà ứng xử
Ngọc: - “Tinh ba vũ trụ”, kết tinh thần
Hoà ý chung, nền hoà ái đang cần
Bình nhân loại, bình chúng sanh hiện tại
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.