Dạ khúc (thơ)

28/03/201313:25(Xem: 15545)
Dạ khúc (thơ)

tue_sy

Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.

Ngọc Hân


Vô Ngôn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan
*
Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn
Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng
Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống
Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn
Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ
*
Giờ khép lại trăng sao và bóng tối
Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ
Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi
*
Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời
Hạt muối đó chưa tan
trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.

* Thơ Tuệ Sỹ

Trầm Tích

Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ
Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao
Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ
Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo
Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp
Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa
Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ
Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy
Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ
Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa
Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu
Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.

Dạ khúc

Mưa đã rơi
và một loài chim đã bay
qua biển chiều đìu hiu tiếng gió
Sương đã phai
và một ngày nắng đã tan
trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong

Ta hỏi bóng
bao giờ chim vượt ngàn trở lại
Bóng mỉm cười
mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia
Nầy bóng ơi
sao những hoàng hôn vắng mặt trời ?
- Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá

Trăng đã treo
từ những ngày buồn rơi trên đời sống
Mộng đã gầy
từ những giấc ban đầu đã xa
Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta
Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ

Ðêm đã sâu
và một vầng trăng khuất đã lâu
cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ
Ðàn đã chơi vơi
và bài dạ khúc đã chùng rơi
cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.


Ngọc Hân

Sydney tháng 11.2002



---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/12/2012(Xem: 14913)
Đập đổ tan mọi thần tượng Cho cây đời trổ hoa ngát hương. Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng Ca hát Tự Do trên những con đường.
12/12/2012(Xem: 16625)
Bông huệ trắng bé nhỏ Ngồi bên tảng đá lèn Cúi mình, đang háo hức Chờ mặt trời mọc lên. Bông huệ trắng bé nhỏ Uống say ánh nắng vàng. Bông huệ trắng bé nhỏ Ngẩng đầu, rất dịu dàng. Bông huệ trắng bé nhỏ
09/11/2012(Xem: 15233)
Tám mươi đại thọ trong trần thế Thất thập quá thời cổ lai hy Huyền, liễu tam thừa, chơn tánh thể Tôn, thâm diệu pháp, lý vô nghì Đồng ấu xuất gia, ngời xứ Quảng Một đời phụng sự, nghiệp Như Lai Đạo Pháp, bao thời lâm pháp nạn Dân tộc, bao phen vướng ách tai Tám mươi năm, độc thọ, vẫn miệt mài Cả một đời, đơn hành, không mệt mỏi Nhớ ngày nào, xa mái chùa quê, lặn lội Vào Sài Thành, phố phường đô hội, tiếp tay Tánh trực cương, tâm trung nghĩa, giải bày Đạo như thể, quốc như gia, ý chỉ
06/11/2012(Xem: 15003)
Tình em như hạt bồ đề Khi cho là nhận khi về là đi Áo bay mặc gió sân si Tâm không rỗng lặng ngại gì đường xa
16/10/2012(Xem: 15887)
Thầy cho con chữ nhẫn Lặng lẽ mang về nhà Nhẹ tênh và buông thả Mang ơn thầy sâu xa.
16/10/2012(Xem: 16595)
Nửa đời đa đoan thế sự Sông hồ mấy bận trường chinh Tráng sĩ hề! Da ngựa Dọc ngang hề! Chí bình sinh
16/10/2012(Xem: 16260)
Trăm năm một giấc mộng vàng Trăng Cửu Long siết tay Hàn Cung Thương Rong rêu tàn cuộc miên trường...
01/10/2012(Xem: 17249)
Bởi đời là cõi tạm Nên sống thật với nhau Nếu kiếp người trôi mau Thì oán thù dừng lại
01/10/2012(Xem: 16996)
Rồi thời gian trôi… Duyên đã đến thì cuối cùng sẽ gặp. Pháp sáng soi như một phép nhiệm mầu
28/09/2012(Xem: 11323)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng