Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Nhớ khi xưa con về thăm
Quê hương cách trở bao năm xa rời ...
Xuôi đường con đã đến nơi
Thăm Chùa Vạn Đức cơ ngơi vững vàng
Nhân duyên thù thắng an bài
Ngũ giới đệ tử được Ngài bao dung
Lòng con hoan hỷ vô cùng
Được nghe Ngài kể chung chung cuộc đời
Nỗi niềm kính ngưỡng cao vời
Thương Ngài lúc trẻ là thời long đong
Thế nhưng Ngài đã dụng công
Tu hành miên mật Tịnh Tông phổ truyền.
Băng qua xuôi ngược
giữa dòng
Pháp thân linh động
Nâu sồng thản nhiên
Nhập dòng
vạn sự tùy duyên
Khiêm cung
Nhường nhịn
Ưu phiền tan bay
Dập dìu bát nháo hôm nay
Buông thư
Tĩnh lự
ngày mai nhẹ nhàng
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn,
Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân
Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí
Nhìn đời bao dung lẫn tri ân
Thế gian vạn biến, đừng dính mắc
Với lòng bi mẫn giải mã dần
Duy trì thói quen hằng quán chiếu
Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
Mang ơn muôn thuở khó quên
Quyết tâm hành đạo đáp đền ân sâu
Kiều Đàm Di Mẫu mở đầu
Xuất gia thuở ấy mặc dầu gian nan
Nhưng Ngài chấp nhận không màng
Miễn sao được khoác y vàng Ca Sa
Giúp cho nữ giới Ta Bà
Có đường giải thoát xuất gia độ đời
Ở đây có một ngôi chùa
Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an
Tùng reo suối nước nhẹ nhàng
Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay
Đào hồng nở thắm trên cây
Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người
Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi
Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân
Nụ cười thanh thản vô vàn
Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
Nhìn lá vàng rơi rơi
Biết vạn vật vô thường
Ngắm đóa hoa tươi nở
Thấy rõ pháp duyên sanh.
Thương cánh nhạn lạc đàn
Kêu vang giữa trời xanh
Thân phận ta nào khác
Lạc lối xa cội nguồn.
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng
Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa
Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa
Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
Khi biết rằng
danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai
thân người cũng trở về đất!
Biết đời như áng mây trôi,
nên trân quý từng khoảnh khắc
đang lúc ở thế gian.
Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời
mà chẳng chút bi quan
Cứ sống ngay thẳng
với lòng tốt , sự chân thành
Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!
Tri ân tất cả cõi này
Tri ân cha mẹ bạn Thầy dạy khuyên
Tri ân Tam Bảo của Thiền
Tri ân đất nước Tổ tiên cội nguồn
Tri ân những chuyện vui buồn
Tri ân mọi sự vẫn luôn thạnh hành
Tri ân các loại chúng sanh
Tri ân hết những duyên lành diễn ra
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không.
Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.”
Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi:
rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì?
rồi mai này sẽ đi về đâu?
Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất…
đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài.
Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.