Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Một lần học được những danh ngôn tuyệt phẩm (1)
Nhủ thầm muốn tìm ra ánh sáng cho chính mình
Hãy tự mình đầy nắng , thắp lên ngọn lửa trong tim
Là vai diễn thầm lặng trong hành trình
nhưng kiên cường và luôn có tình thương rộng mở
Dù không phải ban đầu
“ngậm thìa vàng”, một kịch bản rực rỡ !
Cư sĩ Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng, pháp danh Như Ninh, sinh năm 1956 tại Quảng Ngãi, sớm có duyên lành với Phật pháp. Năm lên sáu tuổi (1962), Cư sĩ được quy y với Hòa thượng Thích Trí Hưng tại chùa Từ Lâm, Quảng Ngãi, và chính thức bước vào con đường tu học. Thuở thiếu thời, Cư sĩ là một trong số ít Pháp tử của “Nhóm Thập Thiện”, được đào tạo nghiêm mật về nội điển và ngoại điển, rèn luyện cả trí lực, thể lực và khả năng hùng biện, với sự hướng dẫn tận tình của chư Tôn đức.
Phước lành con đã tạo ra
Các đời quá khứ hay là đời nay
Nghiệp chưa cho quả phước nào
Nguyện thành pháp độ để vào thiện căn .
Sau này dù tạo mấy lần
Từ đây cho đến vô sanh Niết Bàn
Hễ làm chuyện tốt sẵn sàng
Mỗi điều lợi ích thành đoàn nhân duyên
Giúp cho phiền não sớm yên
Trợ mau giải thoát kế liền kiếp sau
Nếu trễ chẳng gặp Phật nào
Nhằm kỳ Độc Giác làm sao cũng thành .
một chốn về, mang ý nghĩa truyền thống
Kết nối “lễ hiệp kỵ “ và “về nguồn “ thể hiện lòng biết ơn
Góp phần duy trì , phát huy, kế thừa di sản hơn
Bằng cách ghi nhận,
tôn vinh công hạnh sự đóng góp
Thông qua hành trạng dấn thân
từ văn hóa , giáo dục, hoằng pháp
Ngày xưa mượn cánh tay người
Hỏi đường, nhờ lửa, chẳng lười đêm thâu
Giờ đây vượt thắng bước đầu
Vững vàng tự lập, ân sâu dâng Thầy
Chân thành tình cảm còn đây
Đi trong tỉnh lặng, sẹo nay đã lành
Xin thưa có chút trưởng thành
Vẫn xem tri kỷ , nguyện hành thiện lương
Năm mươi năm rồi hử?
Tưởng chết hoá ra còn
Hữu vẫn còn hiện hữu
Không thì cứ như không
Năm mươi năm thoáng chốc
Thất học tuổi mười lăm
Thiếu ăn mà phách dóc
Tuổi mười bảy xung phong
Đừng sợ bị đánh giá cô độc hay yếu đuối !
Thoát ra khỏi vai diễn,
tự mình tìm lấy con đường
Khi bước vào tu tập,
dù sống trong đời thường
Hãy nhắc nhở mỗi người đều mang một ẩn sĩ !
Đường gập ghềnh sỏi đá
Lên đồi vắng đìu hiu
Năm mươi năm chuyển hoá
Đón rằm đã phẳng phiu
Ô hay, Đồi Trại Thuỷ…
Góc phế tích điêu tàn
Bóng nâu sồng lầm lũi
Pháp đăng vẫn sáng vàng
Auckland, Trí Đức thiền môn
Đạo Nguyên Thượng Tọa sớm hôm kinh cầu
Ý kinh Phật đạo thâm sâu
Truyền trao Phật tử ngõ hầu phát huy
Người người thương mến kính vì
Cùng nhau Tam Bảo hộ trì kính dâng
Nhiều năm Phật tử đông dần
Thiền môn nhỏ hẹp phải cần khuếch trương
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.