Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Mười năm mẫu tử cách chia
Con về xếp chữ nhà khuya nhớ người
Chữ 🅲 nhớ tiếng mẹ cười
Chữ 🆃 nhớ mẹ một đời thương con
Chữ 🅼 nhớ mẹ mỏi mòn
Gánh gồng máu lệ nuôi con nên người
Chữ 🆂 là sao trên trời
Nhiều như tình mẹ cả đời cho con
Thế là ngày lễ mẹ lại về, thế nhân rộn ràng với bao lời chúc, với hoa tươi và những món quà… Những người con lại có phút giây xao lòng hay chạnh lòng nghĩ về mẹ, tưởng nhớ mẹ. Những nghệ sĩ lại viết thêm bài nhạc, bài văn hay bài thơ mới về chủ đề mẹ. Đời sống hiện đại hôm nay vô cùng hối hả và bận rộn, nhiều khi con người ta vô tình lơ đễnh quên đi ơn nghĩa mẹ cha. Ngày lễ mẹ là một ngày lễ đầy tính nhân văn cao cả, giúp đánh động tâm mọi người, nhắc nhở mọi người nhớ về mẹ ( về đấng sinh thành nói chung).
Con cúi đầu đảnh lễ Quán Âm
Đại từ đại bi Bồ Tát tâm
Thế gian thị hiện muôn hình tướng
Độ chúng sanh tầm ứng thanh âm.
Biển động sóng dữ thuyền bấp bênh
Gió cuồng nộ thổi thuyền lênh đênh
Nhớ Phẩm Phổ Môn thường trì tụng
Vững tay chèo lái cầu Quán Âm.
Hằng năm cứ vào chủ Nhật tuần thứ hai của tháng năm dương lịch trùng hợp vào mùa Vesak của người con Phật( tháng tư âm lịch) là ngày lễ Hiền Mẫu ( nói chung cho đa số quốc gia trên thế giới trong đó có Mỹ, Úc, Anh , Đức , Canada, Ấn Độ , Miến Điện , Tân Tây Lan , Nhật Bản, Miến Điện, Thụy Sĩ, Hoà Lan, Phần Lan, Việt Nam và còn nhiều nữa ….) để biểu dương sự tri ân về triết lý sống và tình thương của Mẹ đã trở thành nguồn khởi hứng và hành trang cho những người con của Mẹ tiếp tục bước đi trên đường đời.
Quả thật vậy, hình bóng người mẹ cao quý , thiêng liêng, cao cả, sự hy sinh vô bờ bến của tình mẫu tử, trái tim đầy nhân ái ….từ nghìn xưa cho tới nay, từ Đông sang Tây của bất cứ quốc gia nào trên thế giới đều đã in sâu trong lòng người con từ lúc sinh ra cho đến khi lìa đời.
Thôi tạm quên đi - chuyện trộm chùa
Về đây trà đạo - hưởng hương lùa
Việc đời được mất - cơn sóng dạt
Thế sự thăng trầm - trái đắng -chua
Tỉnh lặng - hồi quang - tâm tĩnh lặng
Xôn xao hướng ngoại ý hơn - thua
Lợi danh - - nhân quả - ai người tỉnh ??
Được mất - thịnh suy - giấc mộng đùa
Phật về sen nở vườn xanh
Chim kêu ríu rít trên cành vô ưu
Thiên thượng thiên hạ nhất như
Độc tôn duy ngã, giác từ chính ta
Thương chúng sanh cõi Ta bà
Thị hiện truyền dạy Phật là chân tâm
Sinh tử do bởi mê lầm
Chấp thân này thật, chấp tâm vô thường
Đọc nhiều tác phẩm, rất đồng cảm
người đã mượn văn thơ nói hộ giùm thực trạng!
Mênh mông biển đời
có những con đường chẳng ai muốn đi qua
Vì mọi thứ cần có thời gian nhất định để đơm hoa
Thực tế chỉ nhận ra khi trải nghiệm thành bại !
Và quy luật cơ bản : không có gì tồn tại mãi mãi.!
Chiều qua chiều qua mau
Lá thu vàng xôn xao
Nghe trong niềm thương nhớ
Có nỗi sầu đớn đau.
Người đi chưa lần về
Nên lòng mãi ê chề
Quê hương nghìn xa cách
Tìm thấy đâu trăng thề.
Tiểu đình nương nhất trụ
Cầu nối nhịp bước lên
Viết bao nhiêu cho đủ
Ngữ văn đậm ý thiền
Bùn sình nuôi ướp lá
Hồ sâu, cạn ai hay?
Chữ mềm trợt bia đá
Bốn mùa pháp đọng, bay...
Súng ngoi mình tươi tắn
Đón nắng quái mưa hờn
Gọi Sen về vui hát
Khúc nhạc thiền ngát thơm
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.