Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Em tôi đập đá mua hạt vàng
Đôi tay rướm máu nắng chang chang
Mồ hôi mặn hay giọt lệ đắng
Khóc tuổi thơ từ thuở mất cha.
Em tôi bán từng tấm vé số
Ngày lang thang trên mọi nẻo đường
Tối về lấy vỉa hè làm tổ
Đêm ngủ mơ vòng tay yêu thương.
Chinh Phụ Ngâm, nguyên tác của danh sĩ Đặng Trần Côn, diễn nôm song thất lục bát của nữ sĩ Đoàn Thị Điểm là một áng thơ tình kiệt tác của Việt Nam và thế giới. Tập thơ diễn tả nỗi thương nhớ chồng, người chinh phu nơi quan ải, và những đau khổ người khuê phụ thời chiến loạn phải chịu đựng trong sự sự bạo tàn của chiến tranh. Tiếp tục sự đóng góp cá nhân cho công trình bảo tồn và phổ biến văn hóa Việt mà tôi bắt đầu từ tập thơ nhạc song ngữ “A Garden of Vietnamese Lyrics & Verse”, gồm khoảng 150 bài thơ và nhạc của nhiều tác giả, tiền chiến và hiện đại, xuất bản năm 2019, cho đến tác phẩm song ngữ “The Tale of Kiều” được phổ biến năm 2023 qua ebook, sách in, trang mạng và youtube videos, rồi năm giáp thìn này, tôi vừa hoàn tất tập thơ song ngữ “Chinh Phụ Ngâm / Lament Song of a Soldier’s Wife”.
Bọn chúng mình bạn thân 5 đứa,
cùng trình độ chung một chí hướng !
Sau hai mươi năm,
quyết định hội ngộ nơi hải ngoại phương xa
Chọn Úc Châu, được mệnh danh “xứ sở hiền hoà”
Ta về núi, tìm lại cảnh nội tâm,
Chốn thâm nghiêm, an trú vào hơi thở.
Nghe chuông vọng, chim reo dòng suối chảy.
Cõi chân Huyền, trú dạ giữa thiền thơ.
Ta về núi, chép bản kinh tâm Phật,
Giới hộ thân, làm hạnh nguyện chân tu.
Nghe sâu thẳm, giữa muôn trùng sóng nghiệp,
Gạc não phiền, giữa bến đổ chân như.
Hoa thơm cỏ lạ ven đường
Thảnh thơi từng bước dạo vườn thiên nhiên
Thái dương hồng rực chân thiên
Hồng tươi vạn vật mọi miền đẹp xinh
Lối mòn dẫn đến Quang Minh
Trên đồi yên đứng một mình tịnh tâm.
Đường về qua tượng Quán Âm
Hoa từ bi nở thành tâm nguyện cầu
Cầu cho nhân loại hết sầu
Thảnh thơi an sống bạc đầu còn thơ.
Cuộc đời không là giấc mơ
Ở trong hiện thực từng hơi thở nồng.
Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa
Tiếng gào than xé nát cả khung chiều
Giọt mưa lạnh cũng mặn cùng môi đắng
Truông cát dài chân ai bước liêu xiêu.
Năm nay Mẹ đã chín hai (92)
Đàn con chúc Mẹ thọ dài nhiều hơn
Cầu xin chư Phật ban ơn
Mẹ luôn vui khỏe, cháu con sum vầy
Sớm trưa chiều tối ngày ngày
Vui cùng kinh kệ hiển bày tịnh tu
Mặc cho ngày tháng phù du
Đêm qua ngày tới xuân thu xoay vòng
Các vị La Hán chùa Tây Phương
Tôi đến thăm về lòng vấn vương.
Há chẳng phải đây là xứ Phật,
Mà sao ai nấy mặt đau thương?
Đây vị xương trần chân với tay
Có chi thiêu đốt tấm thân gầy
Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt
Tự bấy ngồi y cho đến nay.
Tôi là tôi, rất thực
Một người Việt Nam
Luân lưu dòng máu rồng tiên
Chào đời giữa binh lửa oan khiên
Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền
Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng
Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.