Đi và Ở

19/06/201111:42(Xem: 11336)
Đi và Ở


phat-dan-sanh 

1.
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người
Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi
Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn
Ủ - để mơn man đất ngạch trường
Chẳng biết năm nay mình mấy tuổi
Chưa hay mai nữa bút bao chương
Gió ngàn hạc nội vui bầu bạn
Hỏi Bụt trên chùa có đoái thương.

2.
Đoái thương cát bụi cõi người ta
Kìa kẻ vô tâm trải ruột rà
Hạo khí vào ra đều nhịp thở
Thiền thi ngâm ngợi ngọt câu ca
Người toan trói buộc thơ đâu buộc
Bạn giúp bông lơn tớ ậm à
Cứ vậy chẳng hay mình mấy tuổi
Bồi hồi thoáng nhớ buổi u oa.

3.
U oa mẹ đã sản sinh mình
Hồng phúc ba đời tạm gọi xinh
Khó được thân người mà đã được
Đáng kinh đảy thịt thật càng kinh
Tu thân: hoa nở thì hoa nở
Lập đức: tình yêu ngọt mộng tình
Chữ nghĩa, ích gì nơi cõi bụi
Mà toan nắn nót để lung linh.

4.
Lung linh đi đến cánh chim trời
Bóng đọng dòng trôi, sao sáng rơi?
Thân xác định hình tờ ảo ảnh
Thức tâm an vị đốm ma trơi
Đến đi tự tại không vương vấn
Ca hát hồn nhiên chẳng ỉ ôi
Mỗi phút mỗi giây mình quán niệm
Bụi hồng tục lụy chớ kềnh cơi.

5.
Kềnh cơi tự cảm lợi ích chi
Tứ đại rứa rồi cứ thế ni
Son phấn điểm trang thêm kệch cỡm
Trấu tro bôi trét mặc sù sì
Thọ sanh bởi nghiệp kia từng tạo
Hướng đạo tùy tâm nay nhớ ghi
Niệm Phật, liền khi mình thấy Phật
Phàm thân hóa ngọc ánh lưu li.

6.
Lưu li bảo bối ngọc nơi mình
Ngũ ấm kia hề chẳng xấu xinh
Mẹ đẻ ra – may không dị hợm
Cha nuôi từng – quyết phải châu viên
Thế nên, lập nguyện thì tinh tấn
Vì vậy, tu thân phải chí minh
Làm sáng ngời lên, kìa “đức sáng”
Thắng duyên hữu ích thảy hàm linh.

7.
Hàm linh muôn loại tựa nương nhau
Đã có trước thì ắt có sau
Nhỏ lớn đổi thay cùng hiện hữu
Trẻ già tuần tự hiệp tâm đầu
Hoa hèn – hoa vẫn xinh từng cánh
Cỏ mọn – cỏ đang biếc mỗi màu
Chớ nghĩ cái TÔI mình lớn quá
Rồi ra lắm lúc chuốc u sầu.

8.
U sầu riêng gánh nặng hai vai
Toan trút đi mà trút xuống ai
Ăn mặn đời cha, con khát nước
Chê cơm hiện kiếp, đói tương lai
Thế nên tự tỉnh, trau mình sáng
Ắt sẽ phản quang, ánh nguyệt minh
ĐI - Ở giữa đời yên ả vậy
Trước sân vừa nở nhánh hoa mai.

9.
Nhành mai sân trước ánh triêu dương
Nhậm vận thịnh suy lẽ diệu thường
Khi nở cành bung từng cánh nõn
Lúc rơi gió chở cả vùa hương
Mới hay mình chẳng vương thiên kiến
Rõ biết tâm không lụy nắng sương
Rơi, nở hồn nhiên hoa tự tại
Để còn thơm ngát cả muôn phương.

10.
Muôn phương hồn biếc cõi ân tình
Mình đã xinh, ai đó cũng xinh
Đâu có hoa nào hoa chẳng quý
Ai rằng hương ấy hương không tinh
Làm người, ĐI ĐẾN không vương vấn
Mạn ý, CAO SÂU chẳng thậm thình
Bát bất rõ ma ha bát nhã
Giữa tâm người, vốn có Tâm Kinh.

Mùng 8 tháng 4 Tân Mão, Mùa Phật Đản PL 2555

HẠNH PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2015(Xem: 13467)
Bồ Tát Đản sanh xuống cõi đời Niềm vui lan tỏa khắp nơi nơi Trời người cảnh vật đều hoan hỷ Trang sử vàng ghi rất rạng ngời
27/05/2015(Xem: 13538)
Thảng thốt, bàng hoàng tin Népal địa chấn Gần 8 độ Richter lật ngược Kathmandu Quật đổ điện đài đền miếu tín ngưỡng Hindu Và cả cổ tự cũng tan hoang đổ nát Ôi! Đất Phật của tôi Hơn hai ngàn năm bảo sát Ngài vẫn ngồi kia Trầm mặc, an nhiên! Ngài vẫn như như bất động toạ thiền Gạch, đá, cát... không dám sờ đụng chân dung bất tử
26/05/2015(Xem: 14542)
Đời đẹp mong manh! Quá vô thường! Trái tim ta hỡi! Đập nhịp yêu thương! Cảm ơn đất trời trong từng khoảnh khắc Ta hiện hữu giữa lòng bàn tay âm dương!
26/05/2015(Xem: 16345)
Kính lễ Đức Thế Tôn! Ánh Đạo bừng soi từ dạo ấy, Chúng sanh nhuần gội ánh Thiều Quang. Sao mai vừa mọc bình minh trải, Làm rung rinh thế giới ba ngàn. Từ cội Bồ Đề Người vươn dậy, Chói loà Thiên Địa thảy xưng tôn. Ngoại Đạo ma quân vừa thoáng thấy,
26/05/2015(Xem: 11204)
Như đứa con xa trở lại nhà, Lòng mong mỏi gặp bóng hình cha. Nay trên Thánh Địa con lần vết, Bước đường chứng đạo Phật Thích Ca. Đây đỉnh tượng đầu núi Tuyết Sơn, Sáu năm ròng rã dạ không sờn.
26/05/2015(Xem: 17004)
Những đêm Washington DC, Virginia Và Houston-Texas Trăng, mây trời che bàng bạc Nhưng đón Vesak về Tôi nghe sáng ấm cả không gian Bốn biển, năm châu thơm ngát hương trầm Mừng Đản Sanh, bậc Xuất Trần Vô Thượng Sĩ NGƯỜI đến từ huyền nhiệm, linh thiêng Phúc lành vô khả tỷ Rồi Xuất Gia, Đắc Đạo, Niết Bàn!
25/05/2015(Xem: 12958)
“Dạ thưa xứ huế bây giờ Ngự Bình vẫn đứng bên bờ Sông Hương…” Câu thơ Bùi Giáng thân thương Thời gian dầu dãi nắng mưa vẫn còn Còn đây non nước Cố Đô Mỗi mùa Phật Đản sen hồng ngát hương Huế ơi sen nở quanh đời Niềm vui Phật Đản nụ cười liên hoa
24/05/2015(Xem: 11802)
Chen Chân Qua Phố Sài Gòn Chen chân qua phố qua phường Qua con hẻm nhỏ, qua đường thênh thang Qua đây ánh đạo rọi vàng Cờ giăng đèn thắp dọc ngang tưng bừng Lòng vui bước giữa sáng trưng Tâm tư lắng đọng, lời thầm nam mô
21/05/2015(Xem: 16612)
Hằng năm, cứ vào dịp đến những ngày tháng tư âm lịch, lòng tôi lại dâng lên một niềm hân hoan khôn tả; niềm vui ấy chính là khoảnh khắc đón chờ đến ngày Phật đản, ngày Đức Phật ra đời mang Ánh Đạo Vàng soi chiếu xuống cỏi trần gian.
21/05/2015(Xem: 12812)
Từ trong sâu thẳm u mê Nhân sinh chìm đắm bốn bề khổ đau Ngu ngơ giữa chốn bi sầu Tìm đâu lối thoát bể dâu luân hồi? Đông, Tây khát vọng than ôi! Một nền minh triết rạng ngời nhân gian Thế rồi trong kiếp lầm than