Chuyện kể về Maya (thơ)

25/06/201515:24(Xem: 13509)
Chuyện kể về Maya (thơ)

 lotus_5



CHUYỆN KỂ VỀ MAYA.

Phóng tác theo chuyện Narada & Kishna.

 

 

 

Narada, Narada !

Nghìn năm tình du ca

Nghìn năm bờ sinh diệt

Đất trời mộng thực kiêu sa.

Hồn du tử  khúc hòa ca linh cầu.

 

Từ trong ý thức thẩm sâu

Thế nào là nghĩa nhiệm mầu maya… ?

Thưa thầy, đâu  là “không hoa”

Nầy con nhỉ, nghĩa ta bà… đấy thôi !

 

Kishna, Kishna,

Vũ trụ đại hòa tấu

Vang động lời âm ba

Nghìn năm,

Nghìn năm nữa

Đất trời tình sương pha…

 

Nghìn năm,

Nghìn năm nữa,

Cánh Hồng từ xa xăm

Trải lòng dâu bể, nghìn năm

Giữa màu sinh diệt có Rằm nguyên trăng.!

 

Tìm thầy ly nước mát

Giữa sa mạc đồi hoang

Giữa lòng đời đỡ khát

Giữa muôn trùng hợp tan.

 

Niềm tin, lời hứa khả

Đường chiều mây rũ tơ

Xóm nhà ai mái lá

Sau cánh cửa tình cờ…

 

Hay đâu một thoáng sơ giao ấy

Nở vội tình xuân dưới bóng chiều

Ly nước đầu tiên như gát lại

Xin thêm ly nữa kết hương yêu.

 

Cát bụi, dẫu có nghìn năm bên bờ mộng thực

Khói sương, dù những giây phút giữa cuộc phù du

Ai qua đi, ai ở lại bao lớp trò ảo hư,

Đời cũng lắm phen lên sắc màu dâu bể.

 

Rồi trong vườn cây nặng trái

Con thuyền xưa gát máy bến đây rồi

Giấc mộng mới, nay đè lên  mộng cũ

Cõi tang bồng chìm lặng dấu mây trôi.

 

 

Hạnh phúc trăm năm chợt thoáng

Tình đời trăm năm chưa khuây

Mắt xanh loạn màu bể hoạn

Gối đầu lên cuộc lưu đày.!

 

Hỏi chi, đâu miền ảo ảnh

Hỏi chi, đâu nghĩa maya

Dòng đời lũ cuốn đi qua

Vô thường đến, chính maya đây rồi…!

 

Buông tay trắng mộng cuộc đời

Giữa màu sương bụi vọng hồi chuông ngân

Miền áo lụy, trời thanh tân

Nát nguồn lệ cũ, trong ngần biển xanh.

 

Thoảng như con gió qua mành

Thoảng nghe từ cõi vô thanh vọng về

Con chim ngậm hạt bồ đề

Hạt mù sương quẳng bên lề cuộc chơi.

 

Chắp tay hướng vọng chân trời

Tự nguồn tâm thức vọng lời kishna

Con đường nào đã đi qua

Khung trời nào đã nhạt nhòa tuyết sương !

 

Từ cội nguồn sâu thẳm biển xanh

Chợt nở đoá hoa vàng mầu nhiệm

Từ trái tim ráo lệ tử sinh

Bờ dâu bể khõa dòng nhân ảnh.

 

Kishna buông lời thong thả

Bấy lâu tìm nghĩa cuộc đời

Bây giờ người xưa gặp lại

Nhưng ly nước xưa đâu rồi…!

 

 

                                                  New Orleans, tháng 6. 2015.

                                                      MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2015(Xem: 17829)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 13131)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.
18/06/2015(Xem: 13983)
A Nan Đà, ta biết, Là một trong mười người Được gọi đại đệ tử Khi Đức Phật sinh thời. Ông xuất thân quí tộc Con vua A Mi Đà, Tức ông là cháu ruột Của Đức Phật Thích Ca. Khi Ngài về La Vệ, Ông vừa tròn hai mươi
15/06/2015(Xem: 13951)
Bố luôn luôn là một người Dễ thương, tử tế đồng thời giỏi thay Bố thường đoán biết ra ngay Trong đầu ta nghĩ loay hoay những gì. Bố là người biết lắng nghe Đôi khi góp ý rất chi tận tình Và luôn bảo vệ cho mình. Bố là người bạn chân thành nhất thôi. Khi ta thắng lợi trong đời Bố thường kiêu hãnh thốt lời ngợi ca Khi ta thất bại xót xa Bố thường kiên nhẫn giúp ta tới cùng Không hề có lúc nản lòng.
15/06/2015(Xem: 13693)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 15270)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 19162)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 15161)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”
05/06/2015(Xem: 14543)
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
04/06/2015(Xem: 17871)
Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo Trốn tránh thời thất bại rất chua cay Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất Bố thí thường ngày càng được giàu sang Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ