Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Quyển thứ ba. Phẩm thứ ba: Bố Thí Lớn (Phần 2)

15/05/201317:48(Xem: 5828)
Quyển thứ ba. Phẩm thứ ba: Bố Thí Lớn (Phần 2)

Kinh Bi Hoa (Lịch sử đức Phật A Di Đà và các Bồ Tát) 10 quyển

Quyển thứ ba
Phẩm thứ ba: Bố Thí Lớn (Phần 2)

Việt dịch: Thích nữ Tâm Thường

Nguồn: Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh Vol. 3, No. 157 Bản dịch Hán văn Đời Bắc Lương, Tam Tạng Pháp Sư Đàm Vô Sấm Người Thiên Trúc Chứng nghĩa và nhuận văn Tỳ kheo Thích Đỗng Minh Tỳ kheo Tâm Hạnh

Phật lại bảo Tịch Ý:
- Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí suy nghĩ: “Nếu đời sau ta thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, chí nguyện thành tựu, bản thân ta được lợi ích, tiếp đó ta sẽ giáo hóa Đại Phạm Thiên vương phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác”.
Khi ấy, Phạm Thiên vương biết những điều suy nghĩ trong tâm Phạm chí, đến gặp Phạm chí và thưa:
- Ngài muốn dạy bảo điều gì?
Phạm chí hỏi:
- Ông là ai?
Phạm vương thưa:
- Con là Đại Phạm Thiên vương.
Phạm chí bảo:
- Lành thay! Vua trời! Ông có thể trở về tập họp các vị trời, đem lời ta bảo với họ: trong cõi Diêm Phù Đề có đại Phạm chí tên Bảo Hải, trong bảy năm thỉnh Phật Thế Tôn và vô lượng Tăng chúng dâng cúng các thức cần dùng cho được an ổn. Ngày nay đối với phước đức này, quý vị nên phát tâm tùy hỷ. Tùy hỷ xong, hãy phát tâm hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Nghe dạy như vậy xong, Phạm vương liền trở về trời tập họp các Phạm thiên, bảo với họ:
- Các khanh nên biết! Cõi Diêm Phù Đề có Chuyển Luân Thánh Vương tên Vô Tránh Niệm, có đại Phạm chí tên Bảo Hải, là vị đại thần của thánh vương đó, thỉnh Phật Thế Tôn và vô lượng Tăng chúng suốt bảy năm dâng cúng các thức cần dùng được an ổn. Các khanh nên sanh tâm tùy hỷ với thiện căn này. Tùy hỷ xong, phát tâm hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, sẽ làm cho Bảo Hải đạt được sở nguyện.
Thiện nam tử! Khi ấy vô lượng trăm ngàn ức na do tha các Phạm Thiên tử, cung kính chắp tay thưa:
- Ngày nay đối với thiện căn này, chúng tôi xin phát tâm tùy hỷ. Do việc tùy hỷ này, làm cho tất cả chúng tôi đều được thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Phạm Thiên vương lại bảo:
- Các khanh nên đến Diêm Phù Đề gặp Phật Bảo Tạng và Tỳ kheo Tăng lễ bái hầu hạ, cung kính, cúng dường, tôn trọng, khen ngợi.
Thiện nam tử! Khi ấy Phạm Thiên vương cùng vô lượng trăm ngàn ức na do tha các Phạm thiên tử cùng nhau đi đến chỗ Phật, đem đầu mặt lạy sát chân Phật và Tỳ kheo Tăng, lãnh thọ diệu pháp.
Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí lại nghĩ: “Ta sẽ giáo hóa Đao Lợi Thiên vương, Dạ Ma Thiên vương, Đâu Suất Thiên vương, Hóa Lạc Thiên vương, Tha Hóa Tự Tại Thiên vương ở cõi trời thứ hai”. Do nhờ Phật lực cho nên chư thiên ấy liền cùng đi đến gặp Phạm chí và thưa:
- Ngài muốn dạy bảo những việc gì?
Phạm chí hỏi:
- Các Ông là ai?
Bắt đầu từ Đao Lợi Thiên vương cho đến Tha hóa Tự tại Thiên vương, ... từng vị trời đáp:
- Tôi là ...
Phạm chí bảo:
- Quý vị hãy trở về chỗ ở của mình, đem lời của ta nói với mọi người rằng: trong cõi Diêm Phù Đề có Chuyển Luân Thánh vương tên là Vô Tránh Niệm, có Phạm chí tên Bảo Hải, tức là đại thần của vua đó, trọn bảy năm cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng. Quý vị nên tùy hỷ với nhân duyên căn lành này. Tùy hỷ xong, hãy phát tâm hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh giác.
Nghe xong, từ Đao Lợi Thiên vương cho đến Tha hóa Tự Tại Thiên vương đều tự trở về chỗ của mình, họp chư thiên lại và bảo rằng:
- Các khanh nên biết! Trong cõi Diêm Phù Đề có Chuyển Luân Thánh vương tên Vô Tránh Niệm, có đại Phạm chí tên Bảo Hải, tức là đại thần của Thánh vương đó, trọn bảy năm cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng. Các khanh nên sanh tâm tùy hỷ nhân duyên thiện căn này. Tùy hỷ xong, hãy phát tâm hồi hướng thành Chánh Giác.
Khi ấy Thiên chúng cung kính chắp tay thưa:
- Đối với thiện căn này, chúng tôi xin tùy hỷ, do sự tùy hỷ nên làm cho tất cả chúng tôi đều được thành Chánh Giác.
Các vua trời lại bảo thêm rằng:
Các khanh nay nên dến gặp Phật Thế Tôn và chúng Tỳ kheo Tăng, lễ bái, cung kính, cúng dường, tôn trọng, tán thán.
Thiện nam tử! Bấy giờ Đao Lợi Thiên vương cho dến Tha Hóa Tự Tại Thiên vương, mỗi vị đều cùng vô lượng trăm ngàn ức Thiên tử, thiên nữ, đồng nam, đồng nữ và các quyến thuộc khác cùng nhau đi đến chỗ Phật, đảnh lễ chân Phật cùng Tỳ kheo Tăng và lãnh thọ diệu pháp.
Năm A tu la vương, Thiên ma Ba Tuần, Đại Phạm Thiên vương ở cõi trời thứ hai cũng như vậy. Thứ ba, thứ tư, thứ năm, cho đến tam thiên đại thiên thế giới, trăm ức Đao Lợi thiên, trăm ức Dạ Ma thiên, trăm ức Đâu Suất thiên, trăm ức Hóa Lạc thiên, trăm ức Tha Hóa Tự Tại thiên, trăm ức ngũ A tu la vương, trăm ức ma Ba Tuần, trăm ức Đại Phạm Thiên vương và vô lượng ức trăm ngàn na do tha quyến thuộc đều phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nhờ Phật lực cho nên họ cùng đi đến cõi trời thứ tư gặp Phật, đem đầu mặt đảnh lễ Phật cùng chúng Tỳ kheo Tăng và lãnh thọ diệu pháp.
Bấy giờ đại chúng ở đầy khắp ba ngàn đại thiên thế giới, không một chỗ nào không có.
Thiện nam tử! Phạm chí Bảo Hải lại nghĩ: “Ta đã giáo hóa được trăm ức Tỳ Sa Môn Thiên vương cho đến trăm ức Đại Phạm Thiên vương, và với thệ nguyện ta đã được tự tại”.
Lại nghĩ: “Nếu đời sau sẽ được thành Chánh Giác, bản thân được lợi ích, chí nguyện được thành tựu, ta nguyện Phật Thế Tôn vì đại chúng thị hiện vô số thần túc biến hóa. Nhờ thần lực khiến cho ba ngàn đại thiên thế giới, nơi nào có súc sanh, ngã quỷ, địa ngục và người đời, v.v... đều được xa lìa tất cả khổ não, hoàn toàn hưởng thọ diệu lạc. Trước mỗi chúng sanh đều có, một hóa Phật khuyên chúng sanh kia phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác”.
Thiện nam tử! Khi ấy, vừa biết những suy nghĩ trong tâm Bảo Hải, Bảo Tạng Như Lai liền nhập Vô nhiệt Tam muội. Nhập Tam muội này xong, Như Lai thị hiện thần túc biến hóa: mỗi lỗ chân lông phóng ra vô lượng vô biên ánh sáng, ánh sáng vi diệu đó chiếu khắp ba ngàn đại thiên thế giới và chiếu suốt đến địa ngục. Chúng sanh ở trong địa ngục nước đá đông lạnh gặp được ánh sáng đó liền được ấm áp. Chúng sanh bị nóng bức, gặp được ánh sáng đó thì mát mẻ. Chúng sanh đói khát gặp được ánh sáng đó thì no đủ, hưởng thọ niềm vui vi diệu. Mỗi một chúng sanh đều có một hóa Phật ở ngay trước mặt với ba mươi hai tướng tốt nơi thân và trang nghiêm bằng tám mươi vẻ đẹp. Hưởng thọ lạc xong, các chúng sanh kia suy nghĩ: “Chúng ta nhờ duyên gì được xa lìa khổ não và được hưởng thọ diệu lạc này?”.
Bấy giờ thấy hóa Phật với ba mươi hai tướng tốt nơi thân và trang nghiêm bằng tám mươi vẻ đẹp như vậy nên chúng sanh ấy tự nghĩ: “ Kết quả này là nhờ ân đức của bậc đại bi đây, khiến ta được xa lìa tất cả khổ não, hưởng thọ diệu lạc”.
Khi ấy, chúng sanh rất hoan hỷ chiêm ngưỡng tôn nhan của Phật. Hóa Phật bảo các chúng sanh:
- Các con hãy cùng xưng niệm “Nam mô Phật” và phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Từ đây trở về sau không còn bị lại các khổ não, thường hưởng thọ diệu lạc tối thắng.
Các chúng sanh kia liền xưng niệm: “Nam mô Thế Tôn!” và phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Do căn lành này nên chấm dứt tất cả điều ác và ngay trong khi đó liền được qua đời và sanh trong loài người. Chúng sanh trong chỗ nóng bức do nhờ ánh sáng ấy nên được mát mẻ, xa lìa khổ đói khát, hưởng thọ diệu lạc, cho đến được sanh trong loài người. Như địa ngục, ngã quỷ, súc sanh, loài người cũng như vậy, ánh sáng đó chiếu khắp các thế giới xong, trở lại nhiễu quanh thân Phật ba vòng và nhập vào trên đảnh.
Khi ấy, có vô lượng vô biên trời, người, dạ xoa, a tu la, càn thát bà, rồng, la sát được bất thối chuyển với quả vị Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Lại có vô số chúng sanh được Thiền định nhẫn nhục đà la ni.
Bấy giờ, người ở Diêm Phù nghe vô lượng chư thiên vì Phật Thế Tôn và Tỳ kheo Tăng mà đem vô số các thứ tốt đẹp trên cõi trời trang trí vườn Diêm Phù, ngoài thành An Châu như trang trí trên cõi trời, họ lại nghĩ: “ Chúng ta hãy đến đó sẽ gặp đức Như Lai và Tỳ kheo Tăng, nhờ đó lãnh thọ giáo pháp”.
Thiện nam tử! Bấy giờ, hàng ngày thường có vô lượng trăm ngàn ức na do tha người nam, người nữ, đồng nam, đồng nữ đi đến gặp Phật, đem đầu mặt lạy Phật và Tỳ kheo Tăng, đi bên phải ba vòng, cung kính, cúng dường, tôn trọng, khen ngợi và muốn chiêm ngưỡng vườn Diêm Phù. Vườn đó có hai vạn cửa ngõ làm toàn bằng bảy báu, trước mỗi một cửa ngõ có trải năm trăm tòa bằng bảy báu, có năm trăm Phạm chí ngồi trên từng tòa đó. Nếu chúng sanh nào muốn vào vườn, các vị Phạm chí này liền khuyến hóa làm cho họ đều được quy y Tam bảo, phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, rồi sau đó mới cho vào vườn gặp Thế Tôn và Tỳ kheo Tăng, lễ bái, hầu hạ, cung kính, cúng dường, tôn trọng, ngợi khen.
Thiện nam tử! Phạm chí ấy trong bảy năm giáo hóa chư thiên nhiều vô số, làm cho họ đều an trụ nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Phạm chí lại làm cho vô số rồng, a tu la, càn thát bà, la sát, câu bàn trà, tỳ xá giá, ngã quỷ, súc sanh, địa ngục và người đều an trụ nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Thiện nam tử! Bấy giờ, sau bảy năm, Phạm chí đem tám vạn bốn ngàn Kim luân, chỉ trừ Thiên luân; tám vạn bốn ngàn voi trắng với bảy báu trang nghiêm, chỉ trừ voi báu; cho đến tám vạn bốn ngàn các loại âm nhạc, đem tất cả các loại như vậy dâng cúng Phật và Tăng.
Bấy giờ, trong bảy năm của Chuyển Luân Thánh Vương không có sự ham muốn về dục, như là: không dục về sân nhuế, không dục về ngu si, không dục về kiêu mạn, không dục về quốc độ, không dục về con cái, không dục về ngọc nữ, không dục về ăn uống, không dục về y phục, không dục về hương hoa, không dục về xe cộ, không dục về ngủ nghỉ, không dục về tưởng vui, không dục về ngã, không dục về người khác....Như vậy, trong bảy năm vua không có một tâm dục nào, lại thường ngồi không nằm, không nghĩ tưởng ngày đêm, không nghĩ tưởng mệt nhọc, cũng không nghĩ tưởng đến thanh, hương, vị, xúc.Trong thời gian đó, vua thường thấy trong mười phương, ở mỗi phương có nhiều vạn cõi Phật như số vi trần, thế giới của chư Phật thanh tịnh trang nghiêm, không thấy Tu Di và các núi nhỏ, đại tiểu Thiết Vi và chỗ tối tăm ở giữa hai núi đó, mặt trời, mặt trăng, ngôi sao, cung điện của chư thiên. Những chỗ thấy dược chỉ thấy toàn cõi Phật trang nghiêm thanh tịnh. Thấy những việc như vậy xong, vua tùy theo sở nguyện mà nhận lấy. Chuyển Luân Thánh Vương trong bảy năm được hưởng thọ diệu lạc như vậy và thấy thế giới của chư Phật với vô số sự thanh tịnh trang nghiêm nên nguyện nhận cõi Phật thượng diệu thanh tịnh như vậy. Thái tử bất Tuần, con của Chuyển Luân Thánh Vương, cho đến một ngàn người con, tám vạn bốn ngàn các tiểu vương, v.v... và chín vạn hai ngàn ức chúng sanh đều trong bảy năm tâm không ham về dục, cho đến không tưởng nhớ dến hương, vị, xúc. Mỗi người ở một nơi vắng vẻ nhập định tư duy về các thế giới, ở mỗi mỗi phương trong mười phương có nhiều thế giới như số vi trần vạn cõi Phật và chỉ thấy những việc trang nghiêm xinh đẹp ở các thế giới Phật, không thấy Tu Di và các núi nhỏ, đại tiểu Thiết Vi và chỗ tối tăm giữa hai núi đó, mặt trời, mặt trăng, tinh tú, cung điện chư thiên, họ chỉ thấy cõi Phật thanh tịnh trang nghiêm. Như chỗ họ đã thấy, tùy nguyện mà nhận lấy. Tất cả các đại chúng, v.v... đều được tu hành vô số pháp môn như vậy trong bảy năm, hoặc nguyện được cõi Phật thanh tịnh, hoặc nguyện nhận cõi Phật bất tịnh.
Thiện nam tử! Sau bảy năm Phạm chí đem các thứ bảy báu dâng cúng Phật cùng Tỳ kheo Tăng và hướng lên Phật chắp tay bạch rằng:
Kính bạch đức Thế Tôn! Con đã khuyến hóa Chuyển Luân Thánh Vương phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, trở về chỗ ở ngồi yên lặng tư duy và không cho một người nào vào. Con lại khuyến hóa ngàn người con của vua đó phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Các vương tử ấy cũng đều trở về chỗ ở ngồi yên tịnh tư duy, cho đến không cho một người nào vào. Tám vạn bốn ngàn tiểu vương, chín vạn hai ngàn ức chúng sanh cũng phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, đều ở chỗ vắng vẻ, ngồi ngay thẳng tư duy, cho đến không cho một người nào vào.
Kính bạch đức Thế Tôn! Xin Ngài làm cho Chuyển luân vương ấy... sau khi xuất định, đi đến gặp Phật cùng với những người mà trước đây họ đã được Ngài làm cho phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và làm cho họ tập họp chỗ đức Phật, nhất tâm ngồi ngay thẳng, lãnh thọ thế giới thanh tịnh của Phật, không còn thối chuyển nơi Vô thượng chánh giác. Nhờ Phật thọ ký xong, họ sẽ nhận cõi nước và tên họ.
Thiện nam tử! Bấy giờ Bảo Tạng Như Lai liền nhập định vương tam muội. Nhập định này rồi, ngay trong miệng Ngài phát ra vô số sắc hào quang: xanh, vàng, đỏ, trắng, tía. Khi Chuyển luân vương, v.v... đang ở trong định, mỗi vị đều tự thấy ở trước mình có hóa Phạm vương thưa:
- Các ông ngày nay có thể xuất thiền, đi đến gặp Thế Tôn và Tý kheo Tăng, lễ bái, hầu hạ, cung kính, cúng dường, tôn trọng, ngợi khen. Các ông nên biết, Phạm chí Bảo Hải trong bảy năm mở pháp hội đã hoàn mãn, nay Phật Thế Tôn sẽ du hành đến các cõi nước khác.
Chuyển luân vương, v.v... nghe dạy như vậy liền xuất định. Bấy giờ, chư Thiên ở giữa hư không trổi các âm nhạc, lập tức Thánh vương đi xe cùng với một ngàn người con, tám vạn bốn ngàn tiểu vương, v.v... chín vạn hai ngàn ức người trước sau dẫn đường, ra khỏi thành An Châu La, hướng đến vườn Diêm Phù. Khi đã đến bên ngoài vườn, vua theo như pháp, xuống xe đi bộ đến chỗ Phật, đem đầu mặt đảnh lễ Phật và Tỳ kheo Tăng rồi lui ngồi một bên.
Thiện nam tử! Bấy giờ Phạm chí bạch với Thánh vương:
- Cúi xin Đại vương đem vật báu này cùng với vô số trân bảo của tám vạn bốn ngàn thành An Châu La mà đại vương đã cúng dường Như Lai và Tỳ kheo Tăng trong ba tháng trước kia, phước đức như vậy nên hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Một ngàn người con của vua, tám vạn bốn ngàn các tiểu vương, chín vạn hai ngàn ức người, tất cả đều được dạy bảo khiến cho hồi hướng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Họ nói rằng:
- Đại vương nên biết, nhơn việc bố thí này không nên cầu nơi Đao Lợi Thiên vương, Đại Phạm thiên vương. Vì sao? – Nay vua được phước báu, có trân bảo nhưng đều là vô thường không chắc chắn cố định, giống như làn gió thoảng. Vì vậy cho nên cần phải đem các thứ này bố thí sẽ được quả báo khiến tâm tự tại, mau thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, độ thoát vô lượng vô biên chúng sanh vào Niết bàn.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn