Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

15. Có chút gì để nhớ (Trần Thị Nhật Hưng)

17/06/201403:54(Xem: 11060)
15. Có chút gì để nhớ (Trần Thị Nhật Hưng)

blank
Phải viết lúc người đó còn sinh tiền mới đọc được„. Đó là ý nghĩ của tôi chợt lóe lên sau khi tôi viết bài “Cơn Dông Giữa Mùa Hạ„ tưởng niệm Hòa Thượng Khánh Anh viên tịch cùng đọc vô số bài viết nhắc nhớ bao kỷ niệm thân thương về Hòa Thượng mà Hòa Thượng không đọc được, tôi cứ tức anh ách sao đó. Rồi trí óc tôi lướt nhanh sẽ viết và nên viết về ai có nhân duyên, kỷ niệm đẹp với tôi và nhất là người đó có cuộc sống hữu ích cho tôi kính trọng, quí mến, thì người mà tôi nghĩ đến, sau Hòa Thượng Khánh Anh, chính là Hòa Thượng Phương Trượng Thích Như Điển.

Vâng, tôi muốn viết về Thầy, không phải tôi là “văn nô„ (danh từ ngồ ngộ nghe rất vui tai mà có lần ai đó gán cho tôi). Văn nô theo tôi hiểu, chỉ… chúi đầu làm nô lệ tâng bốc không dựa vào cơ sở nào và đương nhiên để nhận lại danh lợi từ người đó.

Danh lợi ư? Bao lâu, dễ chừng có tới 25 năm, tôi cộng tác với báo Viên Giác của Hòa Thượng, như một Phật tử làm công quả cho chùa, tôi không hề nhận đồng nhuận bút nào, trong khi viết cho Phụ Nữ Diễn Đàn bên Mỹ, cứ một trang tôi có 20 US đô la (một bài 5 trang, nhận 100 US ngon ơ!). Còn danh (nếu có), không phải Hòa Thượng cho tôi, mà chính do ĐỘC GIẢ đánh giá. Tôi viết bài, nếu độc giả hài lòng, chấp nhận thì cho tôi một vài lời khen lên tinh thần, nếu dở thì chính tôi bôi lọ tôi. Danh lợi tôi hiểu như thế đó.

Hôm nay tôi viết về Thầy, những mong “Có Chút Gì Để Nhớ„ đánh dấu những kỷ niệm giữa tôi và Thầy mà tôi cho là cái “Duyên„ mong Thầy đọc được trước khi Thầy về cõi Phật, để tôi khỏi phải… tức anh ách như cảm giác sau khi viết về Hòa Thượng Khánh Anh.

Thuở bé, từng là Oanh Vũ trong Gia Đình Phật Tử, thế mà lớn lên, không hiểu sao, tôi không thích đi chùa, càng không thích tụng kinh, thế mà giờ, tôi trở thành Phật tử mà là Phật tử thuần thành nữa mới lạ.

Không lạ đâu, đạo Phật luôn cho rằng mọi sự đều do NHÂN DUYÊN từ cái này sinh ra cái kia, thì chính văn chương, văn nghệ là con đường dẫn lối tôi trở về lại với chùa, với Phật.

Tôi còn nhớ rõ lắm, nguyên do nào tôi đến với Viên Giác. Bắt đầu bằng chính báo Viên Giác do một người bạn đưa cho. Đọc rồi cũng để qua nhưng hai chữ "Viên Giác" tự lúc nào không biết đã in sâu vào tâm khảm tôi. Cho đến một ngày (năm 1989) nhân lễ kỷ niệm 10 năm tỵ nạn tại Thụy Sĩ do người Thụy Sĩ tổ chức. Ngày thứ bảy giới thiệu văn hóa mỗi nước thể hiện qua các màn vũ, hát, đám cưới... Ngày chủ nhật dành cho sinh hoạt giới thiệu các tôn giáo.

Ngồi ở đàng ghế xa xa, hội trường có sức chứa hai ngàn người, một anh bạn nói với tôi:

- Vị Thầy khuôn mặt tròn tròn ngồi giữa hai Thầy ốm ốm là Thầy Như Điển đó.

Tôi đưa mắt nhìn theo rồi tìm một phong bì nhỏ, đặt một số tịnh tài kèm tên và địa chỉ của tôi đích thân đến trao Thầy. Đó là lần đầu tiên tôi ra mắt cùng Thầy. Và cũng sau lần đó, tôi nhận báo dài dài. Đọc không chưa đủ, tôi gởi những bài viết, tuy chỉ lai rai nhưng cũng đủ cho tôi dần dà với thời gian thắt chặt tình thân cùng Viên Giác.

Lần thứ hai tôi gặp lại Thầy nhân dịp lễ Phật Đản tổ chức tại Bern (thủ đô Thụy Sĩ). Bài thuyết giảng của Thầy hôm đó như trăm ngàn các bài thuyết giảng của các vị Thầy khác nhưng chính tiểu tiết rất nhỏ, nhỏ nhưng rất quan trọng đối với tôi, vừa thuyết giảng thỉnh thoảng Thầy liếc mắt nhìn đồng hồ canh giờ, đến và đi chính xác, không chậm trễ phút nào đã khiến tôi chú ý. Tôi nhủ thầm: "Đây là vị Thầy làm việc rất nguyên tắc" mà tôi thì luôn tôn trọng những gì có nguyên tắc, nhất là nguyên tắc đó đặt đúng vị trí của nó.

Điều tôi suy đoán quả không sai. Thầy Như Điển chẳng những là người rất nguyên tắc mà còn có óc tổ chức, làm việc có kế hoạch có phương pháp rõ ràng. Điều đó thể hiện trong buổi lễ Phật Đản lần đầu tiên tôi có dịp tham dự nhân lúc Thầy triệu tập những cây bút có tác phẩm ra mắt do chùa Viên Giác xuất bản (trong đó có tác phẩm "Giấc Mơ Xưa" của tôi) ngay tại chùa Viên Giác.

Hôm đó, với một chương trình san sát liên tiếp ba ngày: thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật; Thầy không để sơ sót, chậm trễ một tiết mục nào suốt từ 6 giờ sáng đến 24 giờ khuya. Đó là tôi chưa nói đến còn lồng thêm một chương trình văn nghệ cổ truyền thật đặc sắc, thật công phu huy động từ toàn thể các anh chị em Gia Đình Phật Tử trên nước Đức. Tinh thần làm việc vừa hăng say vừa trách nhiệm như vậy đã nói lên được khả năng điều động tài tình của người lãnh đạo tài ba, biết phối hợp nguyên tắc tổ chức của Tây phương để giới thiệu cái hay, nét đẹp của văn hóa Đông phương, còn gì tuyệt bằng. Từ đó tôi bị lôi cuốn theo sinh hoạt của chùa Viên Giác, đương nhiên dõi theo luôn bước chân của người chủ nhiệm báo Viên Giác, đó là Thầy!

Đạo Phật còn có câu “trước dùng dục câu dắt, sau dùng trí để nhổ„. Đúng vậy, văn chương, văn nghệ đã… câu dắt tôi đến chùa, để từ đó tâm trí tôi mở ra cho tôi thấy được những điều quí Thầy làm khiến cho tôi ngày càng kính trọng. Vậy tôi… thấy những gì, đó là câu hỏi, xin trả lời ngay trong bài viết này.

Tuy đã biết và quen với Thầy, nghĩ Thầy là minh sư đạo cao đức trọng, tôi muốn được học hỏi, nhưng Thụy Sĩ xa xôi, tôi chỉ gặp được Thầy một năm một lần trong những khóa Tu Học Âu Châu. Rất muốn lại gần Thầy để hỏi vài câu, nhưng tôi để ý, Thầy rất “kỵ„ phụ nữ, gặp tôi, Thầy chỉ hỏi thăm qua loa rồi biến nhanh để tôi… ngơ ngẩn nhìn theo, muốn… níu áo hỏi thêm vài câu mà không được (đụng áo cũng bị cấm ở đó mà níu!). Biết ý rồi, tôi không… quấy rầy Thầy làm gì! Tôi giữ ý cho Thầy và cả cho tôi nữa!

Thế nhưng nhân duyên vẫn đưa đẩy tôi gặp Thầy trong những dịp hành hương như đi Tích Lan, lần đó không chỉ cho tôi chứng kiến lễ lãnh giải danh dự do chính phủ Tích Lan và Hội Đồng Tăng Già Tích Lan trao tặng Thầy cùng Hòa Thượng Khánh Anh, người có công phát triển Phật giáo tại trời Tây mà những kỷ niệm vụn vặt cũng làm tôi khó quên. Trong bàn ăn dài nơi phòng khánh tiết khách sạn dành cho 20 người, Thầy ngồi đầu bàn chủ tọa, tôi và Hoa Lan, cô bạn văn (hai cô này mà nhập lại thì cấp số “quậy„ tăng theo cấp số nhân). Cả hai rủ nhau ngồi chót cuối bàn càng xa… mặt trời (Thầy) càng tốt để được tự do cựa quậy, thế nhưng, dưới bầu trời quang đãng chạy đâu cho khỏi nắng nên “ánh sáng„ chiếu rọi cho thấy chỗ chúng tôi đang thiếu chuối và mít. Thầy cầm hai dĩa chuối, mít lên tiếng: “Chuyền xuống bên dưới đi!„ Tôi cảm động lắm về sự quan tâm của Thầy, tiếc là tôi và Hoa Lan… thiếu phước nên dĩa trái cây mới đi đến nửa đường thì… gãy gánh! Đúng là “nhất ẩm, nhất trác, giai do tiền định!

Dịp khác, tình cờ “không hẹn mà gặp„ đó là dịp tôi cùng gia đình người bạn hành hương xứ Phật tại Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ. Gặp Thầy tại Trung Tâm Tu Học Viên Giác, nhưng lúc tôi vừa đến lại là ngày cuối Thầy sắp đi. Tuy chỉ một ngày ngắn ngủi cũng đủ cho tôi thấy tấm lòng sốt sắng của Thầy lo cho đàn hậu học. Hôm đó khá đông Tăng Ni sinh tụ hội, mới có cũ có. Cũ là những vị đang nhận trợ cấp học bổng của Thầy, mới là những người tới mong được Thầy hỗ trợ. Cứ hằng năm, Thầy lại ghé thăm, khảo sát việc học bằng cách tổ chức buổi hội thảo, cho đề tài để các Tăng Ni sinh thuyết trình, và khích lệ bảo ban để Tăng Ni sinh có tinh thần học tập. Thầy có nói với tôi: “Kệ, ai cần, tôi cũng giúp cả. Không phân biệt Trung-Nam-Bắc. Chị thấy đó, trong số Tăng Ni sinh du học đương nhiên cũng có hạt chắc hạt lép thôi. Chỉ cần vài hạt chắc, Phật giáo mình cũng đủ phát triển„ Tôi thực sự cảm kích tấm lòng quảng đại và tầm nhìn chiến lược của Thầy.

blank

Rồi hơn 5 tháng sau đó, một lần nữa, tôi lại có nhân duyên gặp lại Thầy, trong cùng một chuyến bay qua Ấn Độ để tham dự lễ phát bằng Tiến sĩ của 5 học Tăng. Tôi được mời với tư cách “chứng nhân„ viết bài tường thuật (muốn biết chi tiết xin đọc bài “Có Một Thế Giới Lạ„ Viên Giác số 189). Còn Thầy, đương nhiên như cha già, Đại Ân Nhân mà các học Tăng muốn tri ân. Không chỉ lời cảm tạ của tân khoa hôm đó, Đại Đức Thích Như Tú và Đại Đức Thích Nguyên Tân phát biểu cảm tưởng tại buổi tiệc do Hòa Thượng khao đãi mừng ngày vui tốt nghiệp, mà nhiều học Tăng nghe tin Thầy sang đã đến cung kính đảnh lễ, đã tâm sự cùng tôi, nhiều lúc chới với vì thiếu tài chánh tưởng bỏ học thì may sao có Hòa Thượng đưa tay ra đỡ!

Họ nói với lòng cảm kích sâu đậm, chân thành, càng khiến tôi cảm phục Thầy hơn. Như thế chưa đâu, có những sự việc nhỏ nhặt nhưng đầy tình thương Thầy dành cho Học Tăng Ấn Độ, chẳng hạn biết nơi đó không có gia vị Việt Nam, (Ấn Độ chỉ toàn cà ri nị khó nuốt lắm), Thầy đã chẳng nệ hà, không kể mỗi người đã có bao lì xì, Thầy còn xách qua 85 chai xì dầu nhỏ dự định tặng mỗi vị một chai, tiếc là hành lý có giới hạn nên cuối cùng mang theo phân nửa để “hai người chung một chai, chia sao tùy ý„. Sự chăm sóc tiểu tiết đó nhưng chứa chan bao tình thương lo cho đàn hậu học, lo cho mạch sống của Phật giáo mong được trường tồn, vững mạnh, khỏi hổ thẹn với tiền nhân. Thầy quí sự học, vì luôn cho rằng: “Sự học không phải là con đường giải thoát. Nhưng muốn giải thoát, không thể thiếu tu và thiếu… học!„ Có lẽ vậy mà Thầy luôn vun bồi và trọng bằng cấp chăng. Nhưng không phải có bằng cấp mới được ăn… xì dầu, mà ngay lúc quay trở về Đức, Thầy lại mang không biết bao mít, chuối, khổ qua, mướp… làm quà cho Phật tử bên Đức, cho chùa Viên Giác.

Đấy, những điều tôi thấy, tôi nghe… như thế có đủ cho tôi nhận ra cái giá trị của tờ giấy trắng hơn là cái chấm đen?! Con người vốn không ai toàn hảo “nhân vô thập toàn“. Toàn hảo như Đức Phật mà vẫn có người chê trách, không hài lòng. Thì cái chấm đen đối với tôi quá nhỏ không thiệt hại gì quá đáng cho tờ giấy, mà nếu khéo léo, có thể nhẹ nhàng… xóa được bằng một nét bút ngang qua nó, hơn là chỉ ngồi chăm bẳm nhắm vào đó mà... nguyền rủa chấm đen! Do đó, nếu tôi có bị cho là “văn nô„ tôi vẫn vui vẻ mong được làm…văn nô để viết lên những cảm xúc trung thực chân thành phát xuất tận đáy lòng tôi, để vinh danh cái hay nét đẹp của đời, của đạo. Chứ viết trái ý để ăn tiền thì thật tôi không quen.

Ngày nay, không chỉ riêng tôi, mà nhiều Phật Tử Đức quốc nói riêng và Âu Châu nói chung biết và hiểu đến đạo, trở thành những Phật tử thuần thành sống theo giáo pháp của Đấng Từ Phụ để cuộc sống an lạc hơn thì phải nghĩ do đâu nếu không là công lao của Thầy, một trong những Cao Tăng của Âu Châu hết dạ hết lòng hoằng dương chánh pháp, hóa độ chúng sinh.

Mai đây đánh dấu 50 năm xuất gia của Thầy, một chặng đường dài rong ruổi, cho dù đã 65 tuổi đời, cái tuổi về hưu cần ngơi nghỉ mà cứ đọc chương trình sinh hoạt hằng năm của chùa Viên Giác, tôi đã phải giựt mình trước sức làm việc miệt mài không ngưng nghỉ của Thầy cho Phật giáo. Tôi không khỏi cúi đầu khâm phục nguyện vui vẻ làm… “văn nô“ cho Thầy hôm nay và mãi mãi!

Kính nguyện Thầy luôn dồi dào sức khỏe để tiếp nối hành trình mà Thầy đang theo đuổi, và trên tờ giấy trắng, con được viết lên, ghi lại những kỷ niệm mà trên đường trần con có duyên gặp Thầy.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Trần Thị Nhật Hưng 2014
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/202203:55(Xem: 123)
Trang nghiêm khóa Xuất gia gieo duyên 2022 tại Chùa Phổ Từ, Hayward, California, Hoa Kỳ. Vào lúc 10g sáng ngày 04 tháng 01 năm 2022, Chùa Phổ Từ tọa lạc tại số 17327 Meekland Avenue, Hayward, CA 94541 đã tổ chức khai mạc Khóa Xuất gia gieo duyên 2022. Đến dự lễ khai mạc, lễ truyền giới xuất gia, y bát, bát quan trai giới và cúng dường trai tăng, có nhiều vị trụ trì các tự viện Phật giáo ở miền Bắc tiểu bang California. Trong buổi lễ, Thượng tọa Thích Quảng Trí, trụ trì chùa Ba La Mật Đa (Stockton) thay mặt chư Tôn Đức Tăng, Ni ban đạo từ cho các Phật tử tham dự khóa tu.
13/01/202217:55(Xem: 142)
Tổng quan Đường Vũ (당우, 堂宇) ngôi già lam cổ tự Thật Tướnghiện có các tòa nhà Phổ Quang Điện (보광전, 普光殿), Dược Sư Điện (약사전, 藥師殿), Minh Phủ Điện (명부전, 冥府殿), Thất Tinh Các (칠성각, 七星閣), Viện Thiền Lý Tu Đạo (선리수도원, 禪理修道院), Lâu Các (누각, 樓閣, Thiên Vương môn (사천왕문, 四天王門), Hoa Nghiêm Học Lâm (화엄학림, 華嚴學林), Giảng đường (강당, 講堂) và Học xá (학사, 學舍). . .Các bố trí gian thờ tại tâm Vũ Đường trung tâm Phổ Quang Điện (보광전, 普光殿) bên trái có pho tượng thờ Bồ tát Kim Đồng Quán Âm (금동관음보살, 金銅觀音菩薩) được đưa từ Việt Nam sang, chính giữa là pho tượng thờ Đức Phật Tỳ Lô Giá Na (비로자나불, 毘盧遮那佛) được tạo vào thời đại Triều Tiên và một quả Phạm chung (범종, 梵鍾) được treo trên tòa Chung Các.
08/01/202212:44(Xem: 201)
Nhân ngày vía Đức Phật A Di Đà (17 tháng 11 âm lịch), Tu viện Huyền Không tọa lạc tại số 14335 Story Road, thành phố San Jose, tiểu bang California, Hoa Kỳ đã trang nghiêm thời khóa tu tập ngày 19 tháng 12 năm 2021 (nhằm ngày 16 tháng 11 năm Tân Sửu).
08/01/202212:41(Xem: 196)
Vào sáng ngày 26/12/2021, Chùa Kiều Đàm tọa lạc tại số 1596 Terilyn Avenue, thành phố San Jose, tiểu bang California do Ni sư Thích Nữ Kiều Thuận sáng lập vào cuối năm 2019, đã trang nghiêm tổ chức Lễ An vị Phật. Có 28 chư Tôn Đức Tăng, Ni và nhiều Phật tử ở thành phố San Jose và các thành phố khác đã về Chùa dự lễ.
08/01/202212:01(Xem: 242)
Ấn Tôn Thiền Đường tọa lạc tại số 4198 Gion Avenue, thành phố San Jose, tiểu bang California đã long trọng tổ chức Đại lễ Trai Đàn từ ngày 18 tháng 10 đến ngày 14 tháng 11 năm 2021. Đại lễ chính thức được cử hành trong hai ngày 13 tháng 11 và 14 tháng 11. Quang lâm Chứng minh Đại lễ có: Trưởng lão Hòa thượng Thích Thắng Hoan (trú xứ Chùa Bảo Phước, San Jose), Hòa thượng Thích Minh Đạt (trú trì Chùa Quang Nghiêm, Stockton), Hòa thượng Thích Chơn Minh (trú trì Quán Thế Âm Thiền Tự, San Jose). Sám chủ: Thượng tọa Thích Giải Minh (trú trì Chùa Nhật Quang, Sacramento); Công văn: Đại đức Thích Hoằng Đức (trú trì Chùa Thánh Duyên, Concord); Lễ nhạc: Đại đức Thích Quảng Ân.
30/11/202119:00(Xem: 760)
Hình ảnh Khóa Tu Mùa Thu lần thứ 3 (20-21/11/2021) tại Chùa Việt Nam, Nhật Bản
17/11/202107:20(Xem: 556)
Thiền viện Vô Ưu tọa lạc tại số 1300 Church Avenue, thành phố San Martin, miền Bắc tiểu bang California. Từ ngày Thiền viện Vô Ưu được Hòa thượng Ân sư Thích Thanh Từ thành lập cho tới nay, thắm thoát đã tròn 19 năm. Suốt thời gian qua, Thiền viện vẫn sinh hoạt đều đặn và phát triển tốt đẹp. Ni chúng và Phật tử thực hành theo đường lối tu thiền BIẾT CÓ CHÂN TÂM có nhiều kết quả, thân tâm an lạc, cuộc sống vui hòa, gia đình hạnh phúc … (Trích thư mời Thiền viện Vô Ưu ngày 15.10.2021) Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 19, Thiền viện đã tổ chức khóa tu 3 ngày 12, 13 và 14 tháng 11. Sáng ngày 14 tháng 11 năm 2021, Thiền viện có chương
09/11/202109:08(Xem: 628)
Vào ngày 07 tháng 11 năm 2021, Tu viện Thôn Yên tọa lạc tại số 3555 Dryden Avenue, thành phố Gilroy, tiểu bang California - trên đồi Nắng Mai (Sunrise Mountain) ở độ cao 120m - đã tổ chức Lễ cầu nguyện hồi hướng năng lượng bình an đến đại chúng, mọi gia đình mừng sinh nhật ra đời 10 năm Tu viện và tạo thêm tài chánh cho các công trình xây dựng Tu viện trên khu đất rộng 47 mẫu tây đã có giấy phép sinh hoạt chính thức từ County Santa Clara và Chính quyền liên bang Hoa Kỳ. Tham dự buổi sinh hoạt, có Sư Ông Thích Tịnh Từ, Hòa thượng Thích Tịnh Diệu, chư Tôn Đức Tăng, Ni trú xứ Tu viện Kim Sơn, Tu viện Thôn Yên cùng đông đảo chư thiện hữu tri thức, doanh nhân, ca sĩ, nhạc sĩ, phật tử, đồng hương ở nhiều thành phố trong tiểu bang California. Chương trình buổi sinh hoạt như sau:
04/11/202118:48(Xem: 636)
Chùa Thiên Trúc, San Jose (Hoa Kỳ) tổ chức Pháp hội Quán Thế Âm - Lễ lạy 500 Danh hiệu Bồ tát. Nhân ngày kỷ niệm Đức Bồ tát Quán Thế Âm xuất gia năm Tân Sửu, Chùa Thiên Trúc tọa lạc tại số 2999 Vanport Dr., thành phố San Jose, tiểu bang California đã trang nghiêm tổ chức Pháp hội Quán Thế Âm - Lễ lạy 500 Danh hiệu Bồ tát vào hai ngày 30 và 31 tháng 10 năm 2021. Tham dự Pháp hội, có chư Tôn Đức Tăng, Ni: Thượng tọa Thích Thiện Long, trú trì Chùa Thiên Trúc, San Jose, California. Thượng tọa Thích Minh Nguyện, trú trì Chùa Phước Sơn, Modesto, California. Thượng tọa Thích Pháp Uyển, trú trì Chùa Ba La Mật, Florida. Thượng tọa Thích Thông Lý, trú trì Tịnh xá Thiền Lâm, Winchester, California. Đại đức Thích Huyền Thiện, trú trì Chùa Huệ Minh, Sacramento, California. Đại đức Thích Quảng Văn, trú xứ Chùa Bát Nhã, Santa Ana, California. Đại đức Thích Hạnh Thông, trú xứ Chùa Thiên Trúc, San Jose, California. Sư cô Thích Nữ Quảng Thành, trú xứ Tu viện Thôn