Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hãy là mặt trời ấm áp cho ngày đông

13/02/202003:51(Xem: 831)
Hãy là mặt trời ấm áp cho ngày đông
ni vien nhu y



HÃY LÀ MẶT TRỜI ẤM ÁP CHO NGÀY ĐÔNG 



Bạn biết không? Một ngày mới của buổi chiều xuân đẹp trời, nhưng ở đây tối hôm qua cơn gió của những ngày đông vẫn luôn hoành hành làm cho cây cối và mọi thứ rơi rụng tả tơi … Nhưng cơn gió không cuốn đi trong lòng mọi người không khí xuân ngày Tết và nụ cười hiền của những người mang dòng máu con dân Việt ... Dư âm của những nụ cười hạnh phúc vẫn tồn tại quanh tôi.

Thế rồi cũng có những tâm hồn khổ đau và những giọt nước mắt đã và đang rơi. Cách đây một ngày tại một nghĩa trang đẹp nhất Trung Tâm Las Vegas. Khi ấy, tôi đã chứng kiến cảnh người cha đau đớn xót xa khi phải nói lời từ biệt với người con gái duy nhất của ông, với cái tuổi 40 vừa qua đời và để lại cho Ông một đứa cháu trai 4 tuổi…

Người đàn ông ấy đau đớn ngồi trên chiếc băng ghế dài tại nghĩa trang, với nhiều tâm sự và khổ đau. Tôi đã ngồi lắng nghe ông ấy tâm sự trong nước mắt và tôi không chế ngự được cảm xúc của mình, nước mắt đã rơi tự lúc nào …giọt nước mắt cảm thông chia sẻ với một con người đang mang nhiều đau đớn và mất mát.

Tôi đã vỗ nhẹ vào vai ông và khuyên ông ấy: “Ông ơi, ông hãy ngắm nhìn những người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát ngoài kia. Họ là những con người như ông và trong số họ, kể cả tôi cũng đã từng trải qua sự mất mát to lớn như ông … có thể nó còn hơn thế  nữa...

Bây giờ ông hãy nhìn kia những bia mộ trước mắt chúng ta họ đã từ giã thế giới này với cái tuổi 10 và 7, ông nhìn nè ảnh của em bé này chỉ mới 9 tuổi thôi, hẳn cha mẹ của đứa trẻ này cũng rất đau đớn như ông...”

Lúc này, đôi mắt sáng và đôn hậu của ông biểu lộ sự lắng đọng của một người trải nghiệm và ánh lên cái nhìn của một tâm hồn ổn định.

“Hơn thế nữa, ông hãy nhìn kia là tiếng cười thơ ngây của đứa cháu trai ông, cháu đang đùa nghịch vô tư không hề biết chuyện gì đang xảy ra gần đó. Ông cần phải quay về với thực tại và bổn phận của mình”.

Ông ngước nhìn những tàn cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi chiều tà, cùng những tia nắng yếu ớt trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cụm hoa hồng mềm mại đong đưa trong gió trải rộng dưới chân.

Ông nói: “Chưa bao giờ tôi thấy tâm hồn mình bình yên đến thế, kể từ khi con gái tôi đã vĩnh viễn ra đi”. Tôi đã vui vì đã đưa ông ấy trở về ngôi nhà tâm thức mà ai cũng sẵn có.

Một buổi chiều tà đẹp như một bức tranh. ...nhưng ta không cảm nhận được chúng, chúng cũng có mặt để chia sẻ nỗi đớn đau của ta đó chứ. Nhưng nỗi khổ, niềm đau đã phủ kín tâm hồn ta … khiến ta quên rằng cuộc đời tươi đẹp này chưa hề quay lưng với ta …Vì vậy, ta hãy mở lòng đón nhận nó với một thái độ công tâm nha.

Chúng ta  biết đó, cuộc sống quanh ta có nhiều màu sắc của hạnh phúc, xen lẫn nỗi khổ niềm đau và mất mát … Nhìn một chiếc xe tang vội vàng đi qua trước mắt ta … cảm nhận được những gì đổ vỡ trong ta …Nhưng dù sao là người học Phật, ta sẽ khác hơn, nghĩa là ta đủ hiểu biết để nhận diện được sự Vô Thường, do đó ta có thể mạnh mẽ hơn những người ngoài kia đôi chút …

Con người cũng giống như những chiếc lá vàng rơi rụng. Đứng trước cơn gió cuộc đời xô đẩy, bạn chọn cách để dòng nước cuốn phăng đi tất cả một cách vội vàng, hay nhẹ nhàng buông lơi bản ngã, sống chậm lại, trong khoảng lặng... bình yên tận hưởng và để lắng nghe những thanh âm trong trẻo của cuộc sống.
 
 Cũng như trong cuộc sống hay tình yêu. Có lúc buồn vui, thăng trầm. Có lúc thành công hay thất bại. Có những khoảng lặng để ta suy tư để bình yên. Người yêu nhau cũng vậy. Có lúc hạnh phúc, lúc giận hờn, cãi vả. Lúc muốn nắm chặt tay, lúc chán nản lại muốn buông xuôi từ bỏ.

Xin chắp tay cầu nguyện tất cả chúng ta lúc nào cũng đủ nghị lực để vượt qua những lo lắng khó khăn. Và mong rằng có chất liệu của sự tỉnh thức, chấp nhận được mọi thứ đang diễn ra.

Thay vì lo lắng , tuyệt vọng với mọi thứ xung quanh,  hãy sống tích cực và nỗ lực hết mình cho từng giây phút của hiện tại. Chúng ta biết, xã hội nào cũng rất cần những con người có đức có tài và một trái tim hiểu biết … chứ không phải  là một cái máy chỉ biết làm việc không có cảm xúc.  

Các bạn biết  không, cách đây một tuần tôi có hai học trò, họ là những thanh niên rất trẻ đầy nhiệt huyết, hai anh em họ sống tại Hoa Kỳ. Thế rồi họ đã rơi vào tình huống cực kỳ  khó khăn và nguy hiểm … Người anh làm thất thoát một số tiền khá lớn lên vài chục triệu đô, chỉ vì người anh quá hiền lành mà không có một chút tự chủ quyết đoán trong công việc, không có sự nhạy bén quan sát… Chính vì cái hiền của anh ta, đã mang lại bao nhiêu đớn đau cho người em của mình … Bây giờ người em trai của anh ta phải đương đầu và đối mặt với biết bao khó khăn. Như vậy người hiền kiểu này chỉ là thảm họa mà thôi.

Người xưa thường nói: “Người có đức mà không có tài, người có tài mà không có đức'' thì hủy diệt người khác, hủy diệt một xã hội, hủy diệt một đất nước và một đoàn thể.

Muốn có tài và đức thì phải đào luyện bản thân mỗi ngày. Phải chiến thắng sự ích kỷ trong lòng, phải chiến thắng những suy nghĩ tầm thường của SÂN HẬN – SI MÊ – THAM LAM – ÍCH KỶ - ĐỐ KỴ –  TÂM THỨC NHỎ HẸP v.v...

Người Học Phật chúng ta không thể luôn để cho những thứ này đánh gục mỗi ngày, mãi chìm trong nỗi khổ niềm đau, những cảm xúc ích kỷ tầm thường hạ gục ta từng cơn lên xuống ...
Chúng ta cần phải quay trở về mà dọn dẹp cho sạch ngôi nhà bên trong của mình, nhà  tươm tất sạch sẽ rồi hãy mời khách vào … nếu trong nhà còn thiếu những tiện nghi như: Sự chịu đựng, nhẫn nhịn; thiếu sự khiêm nhường; thiếu sự lễ độ; thiếu sự  tích cực; phản ứng chùn bước trước khó khăn nghịch cảnh; không mở lòng với tình thân, tình thương, thì cần phải bổ xung cho ngôi nhà của chúng ta có thêm màu sắc mạnh mẽ... rồi hãy mời khách vào để enjoy cùng ta.

Nếu bên trong ngôi nhà của chúng ta không được ngăn nắp, tươi mát; từng góc nhà không có sự tích cực nỗ lực trau dồi, điều chỉnh; không có những bình hoa Tự lợi và  lợi tha biết sống vì người khác, thì những người khách của ta được mời vào sẽ không thưởng thức được gì có giá trị trong ngôi nhà.

Ta còn nhớ là ngày khởi điểm để xây dựng ngôi nhà trong ta với khá nhiều kỳ vọng và kế hoạch xây một ngôi nhà hạnh phúc với chất liệu của tình yêu thương. Nhưng tại sao mỗi ngày ngôi nhà của ta không còn tươi mát nữa, tại sao vậy? Tại ta không nỗ lực đào luyện để tìm và chọn ra những chất liệu giá trị tốt đẹp, để trang trí cho ngôi nhà của ta ngày thêm rạng rỡ.

Từng góc nhà của ta phải có những cây xanh thấu hiểu và cảm thông, nó phải là điểm nhấn quan trọng để nuôi lớn một tâm hồn và trang trí hợp lý. Đừng để cho sự đổ vỡ rạn nứt, thiếu dưỡng chất của sự hiểu biết. Mặc dù ta có bồi bổ sự yêu thương nhưng ta thiếu dưỡng chất của hiểu biết, nên ta vẫn cạn kiệt năng lượng, mất phương hướng và phẩm chất bị bào mòn, nên ta đòi hỏi, hiểu lầm, chống đối, phê bình, nhận xét, những đố kỵ, những giận hờn và thiếu sự tôn trọng lẫn nhau, làm khổ cho nhau.

Ai trong chúng ta đều không muốn để cho ngôi nhà của ta có quá nhiều cỏ dại, nhưng vì ta không đủ dũng khí để tiêu diệt nó. Nếu ta không đủ can đảm để dọn dẹp những đống rác, đầy biến động, đầy đau thương. Thì ngôi nhà trong ta sẽ không thể nào phục vụ tốt cho những khách mời của ta.

Ngôi nhà của ta cần những lối thoát hiểm an toàn. Những làn sóng điện âm ỷ đầy thách thức của giận hờn trách móc. Mặc dù có chưng bày những hoa trái của yêu thương, vẫn có tình yêu cho nhau đó, nhưng không có kỷ năng để tạo nên một bình hoa đẹp. Muốn cho hoa tươi giữ được lâu, thì phải tưới lên những giọt nước tỉnh thức hiểu biết. Những hạt giống thiếu sự tôn trọng, thiếu sự thấu hiểu, nên hoa trái kia không bảo quản được lâu, nên ngôi nhà của ta ngày càng lu mờ. Ngôi nhà của ta mỗi ngày đẹp hơn là nhờ biết chăm sóc khu vườn nhà mình cho thật tươi mát và cũng biết sống với tấm lòng rộng mở, là biết lúc nào cần phải chọn những bông hoa đẹp nhất để tặng cho người khác.

Chúng ta biết rồi đó, bước vào ngay thời khắc linh thiêng đêm Giao Thừa thì virus Corona tấn công vào thế giới của loài người. Tàn phá con người từ  tinh thần cho đến thể chất. Ngay cái thời khắc mầu nhiệm vui nhất của bao người, ấy thế mà thế lực của virus Corona không cần phải dùng một chút sức lực nào mà nó đã khiến toàn cầu bị tê liệt nhiều mặt.

  Chúng ta hãy bình tâm mà nhìn vào cái thế giới này, ngày càng bất an, một con virus Corona nhỏ bé thế kia mà ảnh hưởng đến toàn cầu.
 
Chúng ta là một con người vô cùng nhỏ bé. Không thể  chiến đấu với thế lực vô hình, chúng ta đã và đang cộng nghiệp với thế giới của ác ma... nếu ta không may ở gần thế giới xấu thì ta lại công nghiệp nhiều hơn.

Trong tình thế này ta dễ bị cuốn vào cảnh tàn phá quá hỗn loạn?  Đôi khi cuộc sống của ta cũng không thể làm gì hơn, mặc cho ta cố gắng thế nào đi nữa để giữ cân bằng, thì thế giới xung quanh dường như vẫn rượt đuổi ta từng giờ. Nhưng nếu ta có thể nỗ lực để thực hiện 4 cách làm tĩnh tâm sau đây, chúng ta sẽ gặt hái được phần nào và tìm thấy sự bình an ngay cả khi mọi thứ đang rối tung lên.

Đóng 6 cánh cửa lục căn, tìm một nơi yên tĩnh hay khu vườn của bạn và thử ngồi Thiền.
Hãy tận hưởng tất cả thời gian và dừng lại mọi thứ, đừng để  hoàn cảnh xung quanh làm phiền tâm trí. Giữ tâm trí cân bằng trước những khó khăn và thách thức.

Hãy chú ý và nhận ra khi nào mình đang bị mất cân bằng và nhìn vào bên trong. Bạn hãy lên một kế hoạch dành riêng cho bản thân để có thể tự mình bước đi.


ni vien nhu y 2

Trụ Trì Thích Nữ Tâm Vân và Phật tử tại chánh điện Ni Viện Như Ý, Las Vegas
Xuân Canh Tý 2020





Thái độ sống bình tĩnh là chúng ta phải Tu Thân – Tu Đức – làm  Phước, có thể giúp chúng ta tự do tự tại trong thế giới hiện nay quá bất an, cho dù phải đương đầu với sóng dữ hay bão táp cuộc đời, chúng ta cũng vẫn có thể bình an vô sự.

Cuộc đời này thắng thua là chuyện thường tình, đâu đâu cũng đầy dẫy những thách thức, vì thế cho dù có khi chịu thua thiệt một chút cũng không sao. Hãy nghe theo lời mách bảo của trái tim để không cảm thấy hổ thẹn với chính mình, và bất chợt trong một khoảnh khắc nào đó, bạn gặp lại chính mình, lúc đó bạn mới hiểu đi khắp thế giới cũng không bằng tìm ra con đường trở về nội tâm của mình.

Tâm an không phải là trạng thái hoàn toàn không có sự hỗn loạn hay phiền não nào, mà nó giống như trong một bức tranh, mặc dù mưa gió bão bùng nhưng con người vẫn có thể giữ được sự yên bình trong tâm hồn. Để giữ được cái tâm yên bình, thanh thản ấy không phải là bản thân chúng ta lẩn tránh trước hiện thực hay tránh xa cuộc sống ồn ào, mà là chúng ta biết giữ lấy sự tĩnh lặng của tâm hồn và giữ được sự thuần khiết của mình giữa dòng đời đang biến động.

Chỉ có một tâm hồn bình yên mới mang lại đời sống hạnh phúc viên mãn. Nếu cứ đeo đuổi các giá trị vật chất bên ngoài, ta thấy người khác hạnh phúc hơn mình vì họ có những giá trị vật chất mà mình khát khao nhưng không thể có được. Ta càng khát khao sự giàu sang của người khác bao nhiêu, thì càng cảm thấy mình kém cỏi, bất tài, tự ti và mặc cảm với đời bấy nhiêu. Nhưng khi giác ngộ được giá trị cốt lõi của đời sống là sự bình yên, thanh thản trong tâm hồn thì ta thấy mình hạnh phúc vô cùng, vì dù người khác có sở hữu bao nhiêu vật chất đi chăng nữa, ta vẫn thấy ở họ sự bất an, căng thẳng nếu họ không nhận ra được giá trị của đời mình.

Cho dù bạn có tin hay không thì cuộc sống vẫn đang trôi qua nhanh chóng. Hãy nhớ lại về quãng đời đã qua của bạn. Mười năm, hai mươi năm... Những con số thời gian ấy không có ý nghĩa gì cả khi hiện lên trong ký ức của chúng ta. Tất cả đều chỉ như một giấc mơ. Những đau khổ và niềm vui, những hân hoan và buồn tủi, những nhọc nhằn và hạnh phúc ... Tất cả đều chỉ như một giấc mơ dài.

Chúng ta sẽ còn trải qua bao nhiêu lần những giấc mơ như thế? Cuộc đời ta chắc chắn sẽ phải chấm dứt vào một lúc nào đó mà ta không tự quyết định được. Mỗi ngày của chúng ta đều trôi qua trong sự mong chờ, hy vọng, với những nỗ lực không ngừng để có được mọi thứ.

Khi bạn chạm vào được thế giới an nhiên nơi tâm mình, mọi ước mơ vẫn còn đó nhưng không còn làm bạn đau đầu nữa, mọi khát vọng vẫn còn đó nhưng không còn tạo áp lực lên bạn nữa. Bạn vẫn thực hiện ước mơ, vẫn làm việc để đạt được khát vọng, nhưng tất cả đều nằm trong sự bình yên của tâm hồn. Vì thế, dù bạn có thực hiện được ước mơ hay đạt được khát vọng hay không thì trong bạn luôn hiện hữu sự mãn nguyện đủ đầy và hài lòng với mọi thứ ở đời.

Chúng ta cần bình tâm để thoát khỏi những thách thức của thế lực ma nghiệp và không bị ngoại cảnh quấy rầy, có như vậy ta mới tận hưởng được hương vị hỷ lạc và ổn định trong hiện tại. Bình tâm sẽ gặt hái được rất nhiều lợi ích trong đời sống.

Nếu ta luôn tự nhắc mình rằng, trong nội tâm thường hiện hữu sự bình yên tịnh lạc vốn có, thì chắc chắn không điều gì có thể phá vỡ được sự bình yên đó và không ai có thể hủy diệt được sự bình yên đó. Vì thế hãy luôn nghĩ đến sự bình yên vốn có trong tâm, để mình lúc nào cũng an trú trong niềm hạnh phúc diệu kỳ của tâm hồn.

Một buổi sáng mùa Đông
Em tôi dạo bước rông chơi
Với trái tim hiểu và thương
Không còn khờ dại nữa …..
Một buổi sáng mùa Đông
Em tôi không còn đi hoang
Ngàn nụ cười trong em
Cúi xuống nhìn con tim
Một buổi sáng mùa Đông
Em tôi yên nằm đó
Bàn tay cầm được gì?
Mọi thứ dường mong manh
Một buổi sáng mùa Đông
Em tôi ngồi thật yên
Em tôi thầm hỏi nhỏ
Có thiên đường hay không?


Hãy là mặt trời ấm áp cho ngày đông. Đừng làm những đám mây quá u buồn ...

Viết tại NI VIỆN NHƯ Ý,  Las Vegas, 10 - 02 - 2020
Thích Nữ Tâm Vân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/202020:15(Xem: 1827)
Thư gởi Chư Thiện tri thức trong và ngoài nước..nhân Tết Nhi Đồng 2020 (HT Thích Tuệ Sỹ)
23/11/202007:52(Xem: 293)
Phước duyên cho tôi khi được Me Tâm Tấn truyền trao gìn giữ một số thư từ còn lưu thủ bút & chữ ký của Chư tôn Thiền đức Tăng Ni vào những năm xưa xửa của thế kỷ trước. Trước, tôi đã có đôi lần giới thiệu thư từ bút tích của quý Ngài danh tăng Phật Giáo nước nhà như Ôn Trí Quang, Ôn Trí Thủ, Ôn Đỗng Minh, Ôn Đức Chơn, Ni trưởng Diệu Không, Ni trưởng Thể Quán... Hôm nay, tôi xin cung kính giới thiệu đến chư vị thủ bút và chữ ký của một bậc tôn quý vốn là cột trụ quan trọng trong ngôi nhà Phật pháp, một vị hộ pháp đắc lực của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trong những ngày đầu của phong trào phục hưng, một thành viên cơ yếu của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất:
11/11/202017:07(Xem: 293)
Mấy ngày mưa bão, rãnh rỗi ngồi soạn thư từ và hình ảnh, những kỷ vật mà Me Tâm Tấn luôn trân quý gìn giữ bao năm trời đã truyền trao lại cho tôi bảo quản làm tư liệu để tham khảo viết bài góp bút vào công tác hoằng pháp, tôi đã tìm thấy được những bức thư viết tay của một vị danh tăng Phật Giáo nước nhà: Cố Hòa thượng Thích Đức Tâm.
11/11/202016:05(Xem: 291)
Trong quyển Yếu giải kinh A Di Đà lần đầu tiên xuất bản ở Việt Nam cũng như trên thế giới được in cả nguyên tác bằng chử Hán của Đại sư Linh Phong Ngẩu Ích cùng bản dịch Anh ngữ của Tiến sỉ J.C. Cleary và phần dịch sang Việt ngữ có chú giải của chính mình, học giả Lý Việt Dũng đã… “tự bạch” về “tiểu sử dài lòng thòng đáng chán của Song Hào Lý Việt Dũng”. Trong đó ông thẳng thắng nhận rằng: “Về quan điểm cuộc sống, tôi là người lạc quan tếu… Tôi cũng chay mặn tùy duyên, không bó thân trong những giới luật xa rời cuộc sống, chẳng có bổn sư vì chẳng quy y ai, chẳng có giới xơ cứng để giữ, sống đa cảm tự tại, có hơi “quậy” một chút!”.
25/10/202008:20(Xem: 319)
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm. Nước lũ ngầu đục từ non cao đổ về, từ các đập thủy điện xả xuống, đẩy những dòng cuồng lưu ồ ạt đi về nơi trũng thấp, theo những nhánh sông hướng ra biển, chựng lại khi gặp mực biển dâng cao với cường triều gầm thét, sông nối biển biến vùng duyên hải thành một biển nước mênh mông.
24/09/202016:00(Xem: 1105)
Thật là một đại duyên cho những ai là Phật tử tại gia như tôi lại được nghe lời chỉ dạy vừa tâm tình của Sư Phụ Viên Minh vào ngày thứ bảy của khoá thiền khoá 20 (20/9/2020) tại tổ đình Bửu Long như sau : " Ai cũng cho Thầy là người " ba phải "vì Thầy thường trích dẫn những ý tưởng của các Tông phái khác , nhưng đúng ra phải gọi Thầy là "người chục phải "vì ở mỗi Tông phái nào Thầy đều nhìn thấy những điểm hay, tốt và vì vậy Thầy chưa bao giờ phân biệt tông phái nào cả chỉ là nhập gia tuỳ tục thế thôi , vô ngại ...
21/09/202016:20(Xem: 404)
Một trong những điểm đặc thù từ giáo pháp của Đức Phật chính là tinh thần Trung đạo - không rơi vào cực đoan khổ hạnh ép xác hay thú hướng dục vọng. Biện chính giáo pháp để làm lộ rõ con đường Trung đạo cũng là một phương thức hoằng pháp. Có thể sự biện chính chỉ là quan kiến cá nhân và đôi khi đi xa hơn vấn đề cần biện chính, nhất là những biện chính liên quan đến lát cắt của một phần tổng thể văn bản. Dẫu vậy, toàn bộ nội dung bài viết vẫn hướng đến mục đích làm sáng tỏ thêm con đường Trung đạo, tránh sự hiểu nhầm đáng tiếc đối với những Phật tử sơ cơ. Nguyệt San Giác Ngộ xin trân trọng giới thiệu bài viết đến với quý độc giả. NSGN Bài “Quan điểm của Phật giáo về vấn đề kinh tế” của Hòa thượng Tinh Vân (Phước Tâm dịch, Nguyệt san Giác Ngộ số 189, tháng 12-2011, trang 36), có một đoạn viết:
29/08/202016:36(Xem: 371)
Khi được một bằng hữu tặng cho một quyển sách hay và quý, bạn vui vẻ nhận lấy, khen sách trình bày đẹp, đề tài lạ lẫm hấp dẫn, cảm ơn, rồi nhập vào hàng hàng lớp lớp những sách báo trên kệ tủ của mình, nói là từ từ khi nào rảnh rang sẽ đọc sau, rồi quên bẳng luôn, không sờ đụng đến lần nào nữa. Nếu vị bằng hữu đó mà biết được bạn đã đối xử với món quà tặng văn hóa, món quà tinh thần và nghĩa tình kiểu như vậy, chắc vị đó sẽ buồn lắm. Làm người khác buồn, là bạn đã mang tội. Trong trường hợp vị bằng hữu đó không hề hay biết gì hết, bạn vẫn mang tội, chứ không phải vô tội. Tội đó là tội xem thường.
27/08/202004:38(Xem: 860)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
18/08/202016:59(Xem: 763)
Bài Thơ Cho Cha Nhạc: Võ Tá Hân Thơ: Phan Như Ca sĩ: Diệu Hiền