Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Truyện ngắn: Bên trong mềm yếu

08/12/201822:37(Xem: 1843)
Truyện ngắn: Bên trong mềm yếu
bentrongyeumen_manduonghong

 Truyện ngắn 1.500 chữ

 

 BÊN TRONG YẾU MỀM

      Hễ gặp mặt lớp trưởng bất kỳ đâu, dù đang ở trong sân trường hay ngoài đường phố quán xá, băng “Ngũ Quỷ” bọn tôi đều đồng thanh tương ứng mở năm cái loa được mở hết công suất ghẹo:

“Thịnh Mái ơi… Chị đi đâu đó?”

Mỗi lần đụng mặt bọn tôi, bị ghẹo sát ván như vậy, Thịnh vẫn không lộ vẻ hờn giận mà cười tươi tắn, giơ tay hăm dọa, rồi ỏng à ỏng ẻo đi te te, miệng nói: “Tha giùm, tha giùm. Đồ mấy cái bà yêu tinh quỷ sứ”. Trưởng lớp 9C của bọn tôi là một trang nam nhi dễ chịu, và dễ thương như vậy đó. Cái biệt danh ác ôn kia không rõ do kẻ độc mồm nào bày đầu gán tặng cho Thịnh, chỉ biết rằng băng ngũ quỷ bọn tôi gồm: Ly, Kim, Thoa, Thuỷ, Ái là những kẻ có công “truyền bá cổ động” biệt danh đó một cách dai dẳng, siêng năng đến độ quen miệng. Và, tuy Thịnh thường hô “Tha giùm, tha giùm!” mỗi khi bị ngũ quỷ gọi ghẹo, nhưng bọn tôi biết tỏng trong bụng anh chàng lớp trưởng cũng khoái khoái được ghẹo lắm. Bọn tôi biết chắc vậy, vì có một lần cả năm đứa dặn dò nhau sẽ làm lơ, không nói không rằng, không chọc ghẹo gì khi đụng mặt Thịnh “Mái”. Năm đứa ngược đường với lớp trưởng hôm ấy, không đứa nào hó hé động môi, thậm chí không nghe được tiếng thở. Vượt qua nhau, ngay lập tức, bọn tôi nghe tiếng Thịnh cất lên phía sau:

“Nè mấy bà kia, sao bữa nay câm hết vậy?”

 Năm đứa đứng lại, quay nhìn, và cùng bật cười trước vẻ mặt đầy kinh ngạc của lớp trưởng. Nhỏ Ly là đứa luôn luôn mau mồm lẹ miệng nhất bọn:

“Ghẹo hoài sợ bạn buồn, bạn giận tụi này làm sao!”

Bốn đứa tôi hùa theo:

“Đúng đó, tụi này hứa tha giùm bạn rồi! Tha luôn!”

Thịnh nhăn nhó, gãi đầu bứt tóc, nói như nhõng nhẽo:

“Hổng dám buồn giận đâu! Năm mà hổng chịu ghẹo nữa thì Thịnh mới buồn giận đó!”

Ngũ quỷ nhao nháo:

“Thiệt hông đó? Thiệt vậy hở?”

“Nói lẫy phải không, chị Hai?”

Thịnh ỏng ẹo, phì cười thật dễ thương, không trả lời mà bỏ đi một lèo. Nhỏ Ly tắc lưỡi, lắc đầu nói:

“Thiệt hết biết! Không hiểu nổi lớp trưởng của tụi mình. Nè, tụi bây ơi, nếu tụi mình không chọc ghẹo nữa, chắc anh chàng buồn tình tự tử đó nghen!”

Vậy là băng ngũ quỷ tiếp tục “trường ca chọc ghẹo”…

Buổi học hôm đó, lớp tôi xảy ra một vụ “động trời” gây náo động cả trường. Đầu đuôi sự việc cũng do bạn Hưng mà ra. Hưng là một học sinh biếng học, ham chơi bi-da và game hơn học bài vở, lại có tánh thói hoang đàng, nói chung là hạnh kiểm xấu nhất lớp, kém nhất trường. Sáng đó, Hưng không đeo huy hiệu, áo không chịu “tém thùng” và nút thì “quên” gài đến ba hột trước ngực. Hưng xếp hàng vào lớp, ngang qua cô giáo Thanh, bị cô chặn lại và bắt “nghiêm chỉnh tuân hành nội quy kỷ luật nhà trường”. Hưng đã tỏ thái độ ngang bướng, và lộ rõ những cử chỉ xem thường cô giáo trước mặt cả lớp. Cô giáo đã lệnh cho Hưng quỳ xuống bên hiên lớp. Hưng bất tuân. Cô nghiêm cấm Hưng bước vào lớp học. Hưng bỏ chạy về nhà ngay sau đó.

… Cô đang giảng bài cả lớp đang im thin thít lắng nghe. Chợt có hai người đàn bà mặc đồ bộ bông hoa lòe loẹt từ bên ngoài bước xồng xộc vào lớp. Không hiểu hai bà này đã lọt qua cổng bác bảo vệ bằng cách nào, mà vào đến đây với thái độ hiên ngang. Thập thò thập thụt ngoài cửa lớp là Hưng. Một bà hung tợn đứng chống nạnh trấn ngay đầu lối lên xuống giữa hai dãy bàn, hét tướng lên:

“Ngồi im hết. Đứa nào rục rịch liệu hồn tao!”

Cả lớp trố mắt sửng sốt, ngồi trơ ra như đá, chẳng hiểu việc gì đang xảy ra. Còn bà kia, ung dung chắp hai tay sau lưng bước lại bên cô giáo Thanh. Cô giáo giật mình biết chuyện chẳng lành, vội bước lùi ra sau mấy bước, đến đứng tựa vào bàn của cô. Bà kia hung hăng chỉ thẳng vào mặt cô giáo, nói hung tợn:

“Mày bắt em tao quỳ phải không? Mày dám làm nhục nó trước bạn bè của nó hả?”

Cô giáo Thanh dường như đang khiếp hãi quá, nên không nói gì được dù chỉ nửa lời. Người đàn bà hung hăng nọ đã bước sấn tới phía cô giáo. Diễn biến sự việc diễn ra rất nhanh, kể thì quá chậm.

Đang lúc cả lớp chúng tôi ngồi bất động vì sửng sốt lẫn khiếp đảm, chợt một nam sinh đứng bật dậy, phóng khỏi chỗ ngồi. Đó là Thịnh “Mái”, Trưởng lớp dễ thương của lớp 9C. Thịnh xô người đàn bà đứng trấn giữa đường qua một bên, bà này té lăn kềnh ra sàn lớp. Nhanh như gió cuốn, Thịnh bay đến níu lấy cổ áo bà kia từ phía sau, kéo giật về phía mình. Bà này bị giật ngửa ra sau đụng Thịnh. Cả hai mất thăng bằng trên bục giảng, cùng té nhào xuống sàn. Thịnh bị bà nọ đè chồng lên trên.

Chỉ đến khi chuyện xảy ra như vậy, các bạn nam sinh mới tỉnh hồn tỉnh trí, cùng đứng dậy, nhào ra để tiếp cứu cô giáo và lớp trưởng. Hỗn loạn xảy ra. Hơn mười bạn đã đứng bao quanh cô giáo thành hàng rào kiên cố. Những bạn khác xông đến lôi bà nọ rời khỏi Thịnh. Một số nam sinh khác đứng vây bà kia lại với tinh thần “sẵn sàng chiến đấu”. Vài bạn khác đã chạy ra khỏi lớp, báo cho các thầy hay hung tin…

        Vụ đại náo học đường này rốt cuộc đã được dàn xếp êm xuôi. Hai người đàn bà hung tợn toan tính hành hung cô giáo được chính quyền “săn sóc sòng phẳng” theo luật pháp. Hưng bị khiển trách dưới cột cờ vào buổi sáng thứ hai. Rồi mọi việc cũng trôi qua.

        Điều để lại trong lòng cô giáo lẫn 54 học sinh lớp 9C và đông đảo các thầy cô, học sinh trong trường là nghĩa cử cao đẹp của lớp trưởng, người có biệt danh Thịnh “Mái”. Sóng gió đã chìm lặng bên ngoài đời thường, nhưng lại dấy lên trong thâm tâm băng ngũ quỷ bọn tôi. Cả năm đứa đều thay đổi cái nhìn về người bạn hiền “liễu yếu đào tơ” của mình. Té ra bên trong cái vỏ bọc ẻo lả, yếu mềm kia lại là sức mạnh cuồn cuộn, có thể đảo hải di sơn, xông pha trận tiền của một đấng mày râu hùng dũng. Ngũ quỷ hết dám trêu ghẹo lớp trưởng đáng kính nể của mình. Cả lớp 9C hãnh diện khi được có một người lớp trưởng nổi danh “liều mình cứu sư phụ”, được ban giám hiệu hết lòng khen ngợi biểu dương trong lễ chào cờ đầu tuần…

 

          “Ê, mấy ơi. Sao bữa giờ không chọc ghẹo tui nữa hở trời?”

          Thịnh gọi ngũ quỷ trong giờ ra chơi, nhỏ Ly kỳ này không mau miệng như mọi khi, nó hình như bị Thịnh “hớp hồn” từ dạo xảy ra vụ náo học đường. Phần nói trước thuộc về tôi:

          “Thôi đi bạn ơi. Tụi này không dám gọi bạn bằng cái biệt hiệu lỗi thời kia nữa đâu. Bạn là Thịnh Hảo Hớn rồi!”

          Thịnh làm bộ nũng nịu, dậm chân dậm cẳng:

          “Hổng chịu đâu, hổng chịu đâu. Buồn thấy mồ. Tui vẫn thích được mấy gọi bằng tên hiệu cũ à. Đổi thay, coi chừng tui kiện đến trung ương à nhen!”

          Nhỏ Ái cương quyết:

          “Trung ương biết chuyện cũng phải đồng ý với tụi này. Bạn cho tụi này rút lại cái biệt hiệu kia nghen, kỳ lắm lận!”

          Thịnh nhíu mày, giọng chân thật chí tình:

          “Không chịu. Nếu mấy lỳ… tui nghỉ học luôn. Còn không nghỉ học được thì xin chuyển trường khác. Dứt khoát!”

          Năm đứa tôi nhìn bộ mặt bí xị buồn so của Thịnh mà cùng lo lắng chạnh lòng, ngó nhau hội ý, rồi reo lên:

          “Hoan hô Thịnh Mái! Hoan hô Thịnh Mái! Hoan hôôô…”

          Thịnh cười tươi tắn, ỏng ẹo bước đi. Nhỏ Ly thở dài, nói:

          “Tội nghiệp…”

          Tôi liếc nhìn nhỏ Ly. Đôi mắt nhung của nó đang long lanh những giọt kim cương. Kim cương lấp lánh, lấp lánh…                 

  

MÃN ĐƯỜNG HỒNG 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2023(Xem: 298)
Nạn đói năm Ất Dậu 1945 làm chết hơn 2 triệu dân miền Bắc, nặng nhất là hai tỉnh Thái Bình, Nam Định đã để lại dấu ấn không bao giờ quên về hậu quả của chiến tranh tại Đông Dương do Pháp và Nhật chiếm đóng Việt Nam.
15/01/2023(Xem: 209)
Tôi có một người cháu tên Nhi gọi tôi bằng dì. Liên hệ bà con xa, gần thế nào tôi không rõ lắm, chỉ biết là lần đầu gặp Nhi từ miền Trung vô Sài Gòn Nhi đã hai hai tuổi, hy hữu ở cùng cư xá Chu Mạnh Trinh, Phú Nhuận với nhà tôi. Nhi ở dãy A, nhà tôi dãy E đi bộ qua lại chừng hai phút. Nhi theo chồng vào đây và đi học. Đã hai hai tuổi và đã lập gia đình nhưng trông Nhi rất trẻ con, có lẽ nhờ nét mặt mộc mạc ngây thơ, ánh mắt thật thà thánh thiện, đặc biệt có hai răng khểnh rất duyên, mỗi khi cười làm tăng nét hồn nhiên chân thành vốn sẵn có trên khuôn mặt bầu bĩnh hiền lành phúc hậu của Nhi.
14/01/2023(Xem: 391)
Thưa các bạn, câu chuyện tôi muốn kể sau đây về sức vươn lên của cậu bé chăn trâu 11 tuổi tên Quảng. Quảng và tôi có một nhân duyên kỳ lạ có lẽ kết từ bao kiếp trước để run rủi kiếp này có những ràng buộc dù muốn hay không đã trở thành con nuôi của tôi. Quảng sinh ra và lớn lên tại núi đồi Yên Bái, vùng sâu và xa, nơi đa số toàn người sắc tộc thiểu số, đêm đêm chỉ có tiếng ếch nhái ểnh ương nỉ non hay khỉ ho cò gáy từ rừng xa vọng lại.
17/12/2022(Xem: 756)
Đồng tiền có hai mặt sấp ngửa, vũ trụ đất trời có ngày và đêm, sáng và tối, con người có hai mặt thiện và ác. Chồng của tôi có hai mặt đối nghịch mà tôi phải dùng Bát Nhã Tâm Kinh quán chiếu "Không dơ cũng không sạch" để sống còn đến ngày kỷ niệm 50 năm ngày cưới, một đám cưới vàng. Đến thời điểm này tôi mới dám viết lại câu chuyện thật của đời tôi, và cũng nhờ Phật pháp nhiệm mầu, những giáo lý vi diệu của Đức Phật mà tôi đã học hỏi được để chuyển hóa một ông chồng Nghịch Duyên hạng nặng, trở thành một ông chồng Trợ Duyên hữu dụng.
03/12/2022(Xem: 683)
Tại kinh thành Lạc Dương có một tay, trước là thương buôn sau chuyển sang nghề cờ bạc. Nhờ lanh lợi trong mánh lới buôn bán, gã học được nghề bịp rất nhanh. Tài bịp của gã giỏi tới mức không một ai biết mà chỉ cho rằng gã “số đỏ” hoặc “thiên tài”. Bao nhiêu tiền ngày hôm nay đều do cờ bạc mà có. Thế nhưng không hiều sao, có thể do ‘tổ trác” hay do “hết thời” mà gã thua liên tiếp, mất 50 lượng vàng tại một sòng bài lớn. Vừa tiếc của, vừa tức giận, vừa xấu hổ, gã cho mời viên quản lý ra, lớn tiếng nói: -Ta sống bằng nghề đánh bạc đã hơn hai mươi năm, chỉ có ăn mà không có thua. Nếu ta thua tức sòng bài gian lận. Yêu cầu quản lý trả lại 50 lượng vàng, nếu không ta sẽ thưa lên quan phủ.
21/11/2022(Xem: 1220)
Năm 2004, sau khi tốt nghiệp trung cấp Phật học tại Đà Nẵng, bản thân phát nguyện ăn ngày 1 bữa (chỉ dùng đúng Ngọ 12h trưa, trước và sau Ngọ sẽ không dùng bất kỳ thức ăn gì). Lúc đó, không ngoài tâm nguyện “Trên tìm cầu tu học Giáo Pháp giải thoát và trong tâm luôn hướng nghĩ đến sự giác ngộ của muôn loài” do vậy mà bản thân phát nguyện ăn ngày 1 buổi và chuyên tâm trì tụng Chú Đại Bi tiếng Phạn.
12/11/2022(Xem: 628)
Có những bước chân đi chỉ để mà đi, nhưng có nhưng bước chân đi là để trở về. Trở về về với những nơi thân thương, trở về với chính bản thân mình, trở về với cội nguồn, trở về với miền đất Phật. Trong chuyến đi để trở về ấy, chúng tôi _ đoàn Thái Hà Books và gia đình “Thiền trong từng phút giây” đã có những khoảng khắc tĩnh tâm, những khoảnh khắc nhìn lại chính mình, và những khoảng khắc vô cùng xúc động.
11/11/2022(Xem: 646)
Bút giả đến Mỹ cũng khá lâu, cách nay cũng trên 40 năm. Đầu tiên tôi sinh hoạt chính thức Cộng Đồng Phật Giáo Việt Nam tiểu bang Colorado, thành phố Denver. Được hơn một năm, không chịu đựng với cái lạnh không quen ở đây nên về sinh hoạt với Phật Học Viện Quốc Tế và cũng là Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Nghi lễ của Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam Hoa Kỳ, trụ sở là chùa Việt Nam Los Angeles bây giờ. Sau đó, quý thầy lớn : Đức Niệm, Thiện Thanh, Tịnh Hạnh . . . lớp quý thầy ngang lứa như chúng tôi (Tín Nghĩa), Nguyên Đạt, Pháp Châu, Nguyên Trí núi (tức là Hòa thượng Nguyên Trí chùa Bát Nhã bây giờ) và Nguyên Trí già (tức là Hòa thượng Đạo Quang bây giờ). Tôi là Phó Chủ tịch đặc trách Gia đình Phật tử. . . còn quý Trí thức Cư sĩ gồm có : Bác sĩ Tôn Thất Niệm, Dược sĩ Tâm Thường, Đạo hữu Thiện Bửu . . . còn một số nữa, lâu quá chúng tôi không nhớ hết.
02/11/2022(Xem: 1618)
Bấy giờ, tôi khoảng chín tuổi, một hôm đi xem đưa đám tang ông Võ Hờ trong xóm, thấy mọi người đi sau đám tang đều khóc nức nở và tức tối. Thấy họ khóc, tôi cũng khóc, nhưng bấy giờ tôi không biết tại sao tôi lại khóc như vậy.
15/05/2022(Xem: 2577)
“Kinh Pháp Cú” là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh Tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo rất phổ thông và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng quan trọng trên thế giới. Nhiều tác giả coi bộ kinh này như là Thánh Thư của đạo Phật. “Pháp” có nghĩa là đạo lý, chân lý, giáo lý. “Cú” là lời nói, câu kệ. “Pháp Cú” là những câu nói về chánh pháp, những lời dạy của đức Phật nên “Kinh Pháp Cú” còn được gọi là “Kinh Lời Vàng” hoặc “Lời Phật Dạy”.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
102,645,013