Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Pháp Hoa Cửu Dụ (thơ)

25/08/201508:39(Xem: 1033)
Pháp Hoa Cửu Dụ (thơ)

Buddha_2

 

 

 
    Pháp Hoa Cửu Dụ
 
 
Viên Huệ
Dương Chiêu Anh

 


 

Mục Lục

Mục Lục. 2

Lô Sơn      蘆山.... 4

Lô Sơn      蘆山.... 5

Lô Sơn      蘆山.... 6

Vào Xuân. 7

Sáng. 7

Xuân đạo vị 7

Văn Chung Thinh…... 8

Nguyện về Tịnh Độ. 8

Ngày Xuân nghe Pháp. 9

Pháp Hoa Cửu Dụ. 9

Mùa Sen. 14

Bông Sen. 14

Học tu Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. 15

Về với Đạo Từ Bi 16

Đời Người 17

Tỉnh Mộng. 18

Xuân với Đạo Pháp. 19

Lời khuyên bạn. 20

Ngày trở lại 20

Bài Kệ. 21

Ta hẹn. 21

Tịnh Tu. 22

Sa Môn. 22

Tịnh Độ trong ta. 22

Là Thi Nhân. 23

Nào có lo chi ... 24

Cuộc xoay vần. 24

Đáng ghét 25

Làm kiếp con người 25

Bốn khổ. 26


 

 

Lô Sơn   蘆山

 

橫 看 成 嶺 側 成 峰

遠 近 高 低 各 不 同

不 識 蘆 山 眞 面 目

只 緣 身 在 此 山 中

 

 

Hoành khán thành lĩnh, trắc thành phong

Viễn cận cao đê, các bất đồng

Bất thức Lô Sơn chân diện mục

Chỉ duyên thân tại thử sơn trung

 

 

Trông ngang thấy đỉnh, cạnh là phong

Cao thấp xa gần mỗi chẳng đồng

Khó biết Lô Sơn cho tạng mặt

Bởi thân đang giữa núi trùng trùng

 

 

Thơ Tô Đông Pha

Viên Huệ dịch

 


 

 

 

 

Lô Sơn   蘆山

 

 

蘆 山 煙 雨 浙 江 潮

未 到 千 般 恨 未 消

及 至 到 來 無 一 事

蘆 山 煙 雨 浙 江 潮

 

 

Lô Sơn yên vũ Triết Giang triều

Vị đáo thiên ban hận vị tiêu

Cập chí đáo lai vô nhứt sự

Lô Sơn yên vũ Triết Giang triều

 

 

Núi Lô, sông Triết khói mưa ngàn

Chưa đến muôn vàn hận chửa tan

Kịp đến, quay về thôi vướng bận

Núi Lô, sông Triết khói mưa ngàn.

 

 

Thơ Tô Đông Pha

Viên Huệ dịch

 


 

 

 

 

Lô Sơn   蘆山

 

 

蘆 山 煙 鎖 浙 江 潮

未 到 生 平 恨 不 消

到 得 還 來 無 別 事

蘆 山 煙 鎖 浙 江 潮

 

 

Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều

Vị đáo sanh bình hận bất tiêu

Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự

Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều

 

 

Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết Giang

Khi chưa đến đó hận muôn vàn

Đến rồi về lại không gì lạ

Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết Giang

 

 

 Bài dịch thơ bằng tiếng Việt hay nhất

(không nhớ dịch giả)

 

 

 

 

Vào Xuân

 

    Lắng nghe vang vọng thanh âm

Côn trùng, tiếng gió, sóng gầm biển khơi

   Chim ca, hoa nở tươi cười

Hương rừng bát ngát một trời vào Xuân.

 

                                                Chơn Lạc

      Sáng

 

        Sáng nay thật yên tĩnh

        Không tiếng động chung quanh

        Chim ngàn ngưng tiếng hót

        Gió lặng chẳng lay cành

        Nắng lên trong im vắng

        Ráng hồng dệt mây xanh

        Lòng an vui phơi phới

        Tâm cảnh thật thanh bình.

 

                                                Huệ Chơn

      Xuân đạo vị

 

    Tâm thường an lạc, cảnh thường Xuân

   Chi thiết thời gian Xuân thế nhân

   Bởi lẽ vô thường hằng thấm gẫm

   Vì câu sanh tử há cân phân

   Một lòng quy ngưỡng gìn năm giới

   Bốn pháp kiên tu chuyển sáu trần

   Thanh tịnh một trời Xuân Đạo Vị

   Tâm thường an lạc, cảnh thường Xuân.

 

                                                Uyển Nhã

         

Văn Chung Thinh…

 

“Văn chung thinh phiền não khinh”

 

            Lắng tiếng chuông ngân nhẹ não phiền

          Lòng nghe lặng tỉnh giấc triền miên

          Sớm xa tục lụy duyên ràng buộc

          Mau dứt trần lao mộng đảo điên

          Quạt gió trong lành nơi Bảo sở

          Đèn trăng thắp sáng chốn am thiền

          Tâm kinh đọc tụng giồi chơn trí

          Rạng chói Ma Ni ánh ngọc tuyền.

 

Uyển Nhã

Nguyện về Tịnh Độ

 

            Nguyện về Tịnh Độ cố hương ta

          Lưu lạc lâu nay trở lại nhà

          Đài báu trang nghiêm sen tỏa cánh

          Pháp mầu vi diệu tiếng chim ca

          Hào quang xán lạn, mười phương Phật

          Tịnh thủy ngời soi chín phẩm hoa

          Đến với Cha lành cùng bạn lữ

          Cõi Vô Lượng Thọ vốn không xa. *

 

Song Huệ


Ngày Xuân nghe Pháp

   Pháp Hoa Cửu Dụ

 

          Di Lặc ngày Xuân đã tới đây

          Pháp Hoa Hải Hội gặp duyên may

          Ba châu thuyết giảng nhân tròn đủ

          Chín dụ từ chương lý hiển bày

          Cứu đám con thơ rời hỏa trạch

          Dành cho Cùng Tử trọn gia tài

          Ba xe hứa hẹn đồng ban một

          Bình đẳng ngưu xa đẹp tuyệt thay !

 

          Tuyệt thay nghĩa lý thật sâu xa

          Chỉ một, không hai cũng chẳng ba

          Phương tiện hiển bày tuyên Diệu Pháp

          Tự tâm tỏ ngộ dụ Liên Hoa

          Trước quyền nay thật lòng tin hiểu

          Con bỏ cha cầu ý thiết tha

          Trân bảo tự nhiên mà được hưởng

          Trẻ vui đón nhận phỉ lòng già

 

          Lòng già thâm diệu chỉ thương con

          Lạc lõng nào hay biết sống còn

          Dẫn dụ trẻ khờ qua hiểm nạn

          Ban cho con dại những vàng son

          Mây lành giăng bủa trùm cây cỏ

          Mưa Pháp gội nhuần khắp nước non

          Vạn vật muôn loài đồng thọ bẩm

          Tùy theo căn tánh thảy mông ơn.

         

 

          Mông ơn khai thị đủ duyên lành

          Trạm nghỉ yên vui tới Hóa thành

          Dừng bước còn xa nơi Bảo sở

          Lên đường tiếp nối cuộc đăng trình

          Vô minh hoặc chướng đà tiêu tán

          Phật Huệ chơn thường được vững tin

          Thuần thục cơ duyên nên quả vị

          Dứt lòng nghi sợ, dứt nghi tình

 

          Dứt sạch nghi tình, trước chẳng mong

          Dụ như thân hữu gã hèn ngông

          Việc quan phải gấp đành ly biệt

          Vật báu thầm trao để dự phòng

          Thương bạn tiệc ban cơn đói dạ

          Tặng châu trong áo đã yên lòng

          Giấc say tỉnh dậy nào hay biết

          Kiếp sống bôn ba mãi túng cùng

 

          Túng cùng kiếp sống mãi lo âu

          Thân hữu năm nào bỗng gặp nhau

          Rất đỗi ngạc nhiên vì bạn ấy

          Lạ thay khốn khó bởi do đâu ?

          Của ban sẵn có sao còn khổ ?

          Báu tặng trong tay tất phải giàu !

          Chỉ rõ minh châu trong vạt áo

          Mới hay ý thú thật sâu mầu.

 

         


 

 

          Sâu mầu ý thú Đạo Như Lai

          Khai thị Pháp môn sớm hiển bày

          Người khát hẳn tìm nơi giếng nước

          Gò cao khó gặp chỗ sình lầy

          Ra công xới vét lần hồi thấu

          Gắng sức xeo đào gặp lúc may

          Tìm thấy vẫn bùn là thấy mội

          Quyết tâm tự lực ắt không nài

 

          Không nài gian khổ phải ra binh

          Quyết thắng quân ma lịnh xuất chinh

          Chiến địa kinh hồn hàng phục chúng

          Khải hoàn oanh liệt đại quang vinh

          Mở kho trân bảo đều ban thưởng

          Duy hạt minh châu vẫn giữ gìn

          Trong búi tóc Vua là vật báu

          Há vì công trận dám xem khinh !

 

          Há dám xem khinh Diệu Pháp Hoa

          Kim thân Bồ Tát số hằng sa

          Ứng thân phát nguyện kham trì hộ

          Từ đất vọt lên sự diễn ra

          Giáo hóa khó tin Cha quá trẻ

          Trưởng sinh quyết chắc đám con già

          Chưa tròn bốn chín năm thành Đạo

          Độ chúng khôn lường chẳng dễ a !


 

 

 

          Chẳng dễ, a ha thệ quyết nghi

          Ngưỡng mong Điều Ngự, đấng Từ Bi

          Khắp vì Hội chúng xin minh giải

          Cùng để hậu sinh được liễu trì

          Thành khẩn ba phen lời thỉnh nguyện

          Kim ngôn một dụ thuyết Lương y

          Như Lai thọ lượng vô biên kiếp

          Chơn thật Pháp thân Chánh Biến Tri.

 

          Bậc Chánh Biến Tri khó nghĩ bàn

          Bổn hoài chư Phật luống đa mang

          Lương Y vì đám con khờ dại

          Diệu dược tìm phương giải bịnh nàn

          Điên đảo vị ngon nào có biết

          Ngu si thuốc tốt vẫn không màng

          Cha lành thương trẻ còn mê muội

          Viễn xứ đưa tin khuất suối vàng

 

          Suối vàng cha khuất chốn tha phương

          Con trẻ đau lòng quá xót thương

          Tỉnh ngộ nhớ lời người giáo huấn

          Bịnh trừ đẹp dạ lịnh Nghiêm đường

          Trở về đoàn tụ vui khôn tả

          Thác lại hồi sinh ý khó lường

          Phật diệt chúng sanh bèn khát ngưỡng

          Ai hoài đâu nữa chỗ cần nương !


 

 

          Cần nương thần lực của Như Lai

          Đại sự nhân duyên đã hiển bày

          Khai thị chúng sanh tri kiến Phật

          Liễu Chơn Giác tánh thoát trần ai

          Nguyện hằng tinh tấn trì kinh tạng

          Cầu được suốt thông đủ biện tài

          Giải nói, chép biên thường đọc tụng

          Pháp Hoa lưu bố khắp muôn loài

 

          Muôn loài nhuần gội Đạo cao xa

          Đức Phật từ bi diễn nói ra

          Nhà lửa rong chơi đầy hiểm nạn

          Gã cùng làm mướn được ơn cha

          Một vầng mây bủa tuôn mưa Pháp

          Trăm loại cây rừng khắp trổ Hoa

          Châu báu muốn tìm nên phải gắng

          Hóa thành trạm nghỉ dặm bôn ba...

 

          Bôn ba kiếp sống quá lo sầu

          Thân hữu thương tình tặng báu châu

          Đào giếng quyết tâm tìm nước uống

          Ra quân chiến thắng thưởng công đầu

          Ngọc trong búi tóc riêng gìn giữ

          Cha trẻ con già chuyện dễ đâu !

          Báo tử, Lương y bày chước khéo

          Pháp Hoa Chín dụ thật sâu mầu !

                                                           

 

Viên Huệ

 

      Mùa Sen

 

            Mùa sen hoa nở khắp trong ao

          Theo gió đưa hương thoảng ngạt ngào

          Cánh trắng ngoi cao vươn lất phất

          Lá xanh xòe bóng gợn lao xao

          Sáng choang nắng hạ mây khoe sắc

          Trong trẻo hồ thu nước khỏa màu

          Thuyền nhỏ hái nhiều bông thật đẹp

          Lòng thành dâng Phật ngự trên cao

 

21/08/2000                                Viên Huệ

 

      Bông Sen

 

            Đầm sâu súng mọc lẫn bên sen

          Tiêu biểu loài hoa vốn chẳng hèn

          Nước đọng, ngoi cao không bị ố

          Sình lầy, cánh mượt chẳng hề hoen

          Bướm ong nào dám quây quần nhiễu

          Hương sắc đã từng nức tiếng khen

          Cao khiết giữa đời đầy uế trược

          Trong bùn nào nhiễm chất bùn đen !

                                     

Viên Huệ

 

Học tu Diệu Pháp Liên Hoa Kinh

 

            Học tu nhiều kiếp đã vun bồi

          Gương huệ hằng luôn tự chiếu soi

          Diệu Pháp vô ngôn hàm bí yếu

          Liên Hoa thiệt tướng đẹp tinh khôi

          Ma Ni bửu ngọc đâu cần chuốt

          Anh Lạc chân châu chẳng phải giồi

          Phật tánh người người đều sẵn có

          Vì chưa tỉnh ngộ mới luân hồi.

 

          Luân hồi sáu nẻo thảm thương thay

          Thấy tánh quày đầu tỏ bản lai

          Một niệm tiến tu cầu giải thoát

          Bốn tâm trải rộng độ trần ai

          Sông trong biển lặng đồng an lạc

          Bão táp mưa sa khắp cảm hoài

          Mở gút, căn trần thôi chẳng nhiễm

          Bồ đề gốc Đạo nguyện vun bồi.

 

          Vun bồi cội phước nghiệp trần vơi

          Ánh Đạo từ đây được sáng soi

          Một phút vô thường buông xả hết

          Trăm năm mộng ảo phủi tay rồi !

          Đầu xuân hoa nở là như vậy

          Cuối hạ sen tàn phải thế thôi

          Vạn vật biến suy chung định luật

          Ấy là Chơn Lý tự muôn đời !

                                                Viên Huệ

Về với Đạo Từ Bi

 

            Gẫm thân ngũ ấm có ra gì

          Sắc có rồi không, không có chi ?

          Bịnh chẳng buông tha trang nữ tú

          Già đâu vị nể đấng tu mi

          Còn hơi thở đó là sanh mạng

          Dứt nhịp tim rồi ấy tử thi

          Định luật vô thường chung tất cả

          Hãy mau về với Đạo Từ Bi.

 

          Hãy mau về với Đạo Từ Bi

          Kiếp nạn xin người hãy xét suy

          Tu dưỡng giữ gìn thân, khẩu, ý

          Hành trì dứt đoạn tham, sân, si

          Đường vui tự tại hằng tinh tấn

          Biển khổ trầm luân sớm thoát ly

          Vượt bến sông mê về bến Giác

          Đôi bờ sanh tử há lo chi !

 

          Lo chi sanh tử lắm nhiêu khê

          Chốn cũ Chơn nguyên sớm trở về

          Tự tại mười phương trong Pháp giới

          Tịch nhiên một cội gốc Bồ Đề

          Hồi chuông Tịnh cảnh tâm khai ngộ

          Tiếng sáo Thiền ca thức tỉnh mê

          Buông bỏ nhẹ nhàng thân ngũ ấm

          Thường Quang an ổn bước đường quê.

 

Viên Huệ

Đời Người

     Lá vàng theo gió thu bay

Tuổi xanh theo với tháng ngày ra đi...

 

                        Mỗi ngày hăm bốn tiếng

                   Kim đồng hồ di chuyển

                   Tíc tắc nhịp thời gian

                   Tuổi xuân dần tan biến

 

          Đố ai ngăn được thời gian lại

          Cho buổi ban mai khỏi xế chiều

          Tuổi thơ còn mãi ngày tươi sáng

          Mái tóc đừng phai bạc muối tiêu,

 

          Thương tiếc làm sao thuở tuổi xanh

          Ngày vui trong sáng quá mong manh

          Như giọt sương mai trong nắng sớm

          Đẹp lắm mà tan cũng quá nhanh !

 

          Ngày tháng thoi đưa ngắt tuổi đời

          Đông tàn, xuân thắm, hạ thu phai

          Nắng lên đứng bóng, chiều tà đấy

          Hoa nở ban mai, xế úa rồi

          Bài học vô thường luôn phải học

          Trò chơi huyễn hóa cứ mà chơi

          Thiên nhiên như thị, như như thị

          Thấu rõ lý mầu dạ thảnh thơi.

 

          Thắm thoát nhìn ra đã bạc đầu

          Xuân xanh chẳng thể kéo dài lâu

          Hỡi ai say giấc hoàng lương mộng

          Hãy dậy xem kìa cuộc bể dâu !

 

                                                                                Chiêu Anh

Tỉnh Mộng

    Mùi tục lụy trải bao cay đắng

   Chợt tỉnh rồi, lẵng lặng suy tư

      Kiếp người mấy chục năm dư

Trăm năm mộng ảo, vinh hư còn gì ?

 

   Còn chăng nhỉ?  Xanh rì nấm mộ

   Giữa đồng không nắng đổ mưa chan

      Vùi chôn một tấm thân tàn

Nào ai tri kỷ, đá vàng là ai ?

 

   Bến mê tân, lạc loài xa tít

   Tham sân si mờ mịt ngã nhân

      Thiệt hơn bỉ thử lần khân

Thất tình, lục dục riêng thân đọa đày !

 

   Thương tiếc nhỉ?  Một bầy con cháu

   Chít khăn tang nhốn nháo dăm ngày

      Âm dương đôi ngã an bày

Đường trần tiếp diễn phôi phai tình đời !

 

   Trò lẩn quẩn ai ơi !  Tỉnh mộng

   Dứt lòng trần, mở rộng tình thương

      Nhạt mùi tục lụy vấn vương

Say mùi đạo lý, Tây phương tìm về.

 

   Về cõi đạo tư bề vắng lặng

   Sắc sắc không tâm đặng an nhàn

      Vô vi là cõi Niết Bàn

Chuyển thân ngoại tục, phản hoàn chơn thân.

 

                                                Chiêu Anh

Xuân với Đạo Pháp

Xuân đã đến hoa mừng đua sắc thắm

Tiếng chim ca hoà gió thoảng hương ngàn

Men vị nồng ấm áp cả không gian

Lòng phơi phới niềm vui xuân diễm tuyệt.

 

Xuân Đạo Pháp, nhiệm mầu Xuân Bất Diệt

Ở trong ta cả thế giới ba ngàn

Chẳng thời gian cũng chẳng luận không gian

Vốn tồn tại hằng tùy duyên bất biến.

 

Bởi phân biệt thấy tiết trời xoay chuyển

Nhẫm bốn mùa rồi xao xuyến bâng khuâng

Rồi phát sanh sầu khổ, tiếc, thương, mừng

Rồi lo sợ cảnh xuân tàn hoa rụng... !

 

          “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

           Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

 

Mầm sanh diệt sẵn từ trong tạng thức

Chịu khổ đau chìm nổi kiếp trầm luân

Mãi đắm say chạy đuổi với khách trần

Luống quên mất “Bản lai chơn diện mục”

 

Thể trong sáng không nhiễm ô thế tục

Là Chơn tâm hằng có ở trong ta

Diệt Vô minh hiển lộ tánh Di Đà

Là Giác ngộ Vô Sanh, là Giải thoát !

 

Xuân đến với muôn loài, Xuân An Lạc

Hằng thong dong tự tại giữa trần gian

Không khổ sầu lo sợ cảnh xuân tàn

Nguyện tự giác, giác tha tròn Đạo Pháp !

 

                                                Uyển Nhã


Lời khuyên bạn

 

    Tỉnh giấc mơ tiên tỉnh mộng vàng

   Gẫm thân huyễn hóa có chi màng

   Tu cần giải thoát xin khuyên bạn

   Hãy quyết một đường tới Lạc Bang

 

   Chốn Lạc Bang cát vàng trải rộng

   Đất lưu ly rợp bóng ngàn xanh

      Sen hồng, đáy nước long lanh

Pháp mầu chim hót, tiếng oanh dịu dàng...

Ngày trở lại

 

   Ngày trở lại đường vui hớn hở

   Hướng về Tây rực rỡ hào quang

      Ba ngàn thế giới thênh thang

Quê hương là chốn Lạc Bang ta về.

 

   Gặp đông đủ đề huề bạn lữ

   Hàng Chư Thiên, Tiên nữ cõi trời

      Mừng câu tương hội đón mời

Nhạc vui trổi khúc, khắp trời nở hoa...

 

   Hương trầm tỏa Liên tòa bát ngát

   Ao Liên trì dịu mát màu sen

      Nhạc hòa lộng gió tiếng chim

Chư Tôn Bồ tát ngợi khen tấc thành.

 

   Cõi trần thế tu hành viên mãn

   Ngày trở về trực vãng Tây Phương

      Mạn Đà La nở trải đường

Cha lành Vô Lượng vui mừng đón con !

                               

Bài Kệ

      “Nhạn quá trường không

      Ảnh trầm hàn thủy

Nhạn vô lưu tích chi ý

Thủy vô lưu ảnh chi tâm

 

Cánh nhạn tung bay liệng giữa trời

Nước trong lạnh lẽo bóng chìm trôi

Nhạn không có ý cần lưu dấu

Nước chẳng lòng nào giữ bóng rơi...

 

   Nhạn bay liệng giữa hư không

Lạnh lùng đáy nước xanh trong bóng chìm

   Nhạn không có ý lưu hình

Nước không giữ bóng, im lìm chảy xuôi...

 

                                      Thơ Viên Huệ dịch     

Ta hẹn

 

   Ta hẹn sẽ cùng đặng gặp nhau

   Dẫu trong tam giới ở nơi nào

   Thể đồng thanh khí còn tao ngộ

   Hằng một tánh linh ắt cảm giao

   Giả tạm cõi đời nơi uế trược

   Chơn thường mối Đạo chốn thanh cao

   Chuyên tâm nhứt niệm về quê cũ

   Ta hẹn sẽ cùng đặng gặp nhau !

 

                                                Uyển Nhã Phương Am, 16/07/2000

                                                                                Trọng Hạ Canh Thìn

                                                                                         Viên Huệ

Tịnh Tu

   Tịnh tu thân được thảnh thơi

Xả ly tất cả duyên đời rối ren !

   An vui ở chốn am thiền

Khêu đèn Bát Nhã, kết duyên Bồ Đề !

 

                                                Viên Huệ

 Sa Môn

   Gươm trí huệ đoạn lìa nhơn ngã

   Xả chấp nê thong thả đường tu

      Sa Môn đúng bậc Trượng Phu

Bốn phương tự tại ngao du độ đời.

 

   Hoằng Đạo cả nơi nơi tỉnh giấc

   Đức Từ Bi giải thoát muôn loài

      Chúng sanh chấm dứt duyên đời

Ta Bà sen nở thảnh thơi cõi Thiền...

 

                                                Song Huệ

Tịnh Độ trong ta

   Tịnh Độ trong ta chẳng phải ngoài

   Cảnh trần cõi Phật vốn không hai

   Sống vui phơi phới cùng trăng nước

   Biết đủ thung dung với tháng ngày

   Xuân dạo non Tiên miền Nhược Thủy

   Hạ về an ẩn chốn Như Lai

   Đói ăn, khát uống đâu phiền toái

   Tự tại trên đời hạnh phúc thay !

 

                                                Uyển Nhã

Là Thi Nhân

 

        Kiếp xưa ở chốn Thiên Đình

Lỡ tay đánh vỡ chén quỳnh mới hay

        Ngọc Hoàng bắt phải lưu đày

Cho làm thi sĩ học đòi văn chương !

        Kiếp tầm trả nợ vấn vương

Nhả tơ dệt khúc “đoạn trường hồi văn”

 

    Xuống cõi trần, chơi văn giỡn chữ

    Làm thi nhân chí giữ thanh cao

        Tư phong tự thuở làu làu

Há say mùi tục, lụy vào thế nhân ?

    Yêu nếp sống thanh bần tự tại

    Chẳng vướng chân vào bẫy vinh hoa

        Lời thơ trong sáng ngọc ngà

Tình cao ý đẹp vị tha yêu đời.

 

    Một bài văn sáng ngời ý thức

    Một bài ca thúc giục muôn lòng

        Trổi lên khúc nhạc hòa đồng

Hồi sinh nhân loại cõi Hồng thắm tươi !

    Thơ hòa nhạc khúc vui muôn điệu

    Làm ấm nồng triệu triệu con tim    

        Xóa tan bao mối tỵ hiềm

Nối vòng tay lại vững niềm tin yêu.

    Sống đoàn kết hoa thêu gấm dệt

    Đẹp tình người, xóa hết bất công

        Cõi trần an lạc thong dong

Vườn hoa Nhân Ái rực hồng ánh xuân !

 

        Một mai mãn kiếp thi nhân

Sẽ không trở lại Thiên Cung não phiền

        Nguyện tu Lục Độ làm duyên

Xe trâu dong ruổi khắp miền độ sanh....

                               

                                                                       Chiêu Anh 

                                                                           1996

Nào có lo chi ...       

 

   Nào có lo chi cái tuổi già

   Sớm chăm niệm Phật, niệm Di Đà

   Vốn không lưu luyến tình con cháu

   Cũng chẳng đa mang chuyện cửa nhà

   Lướt sóng giong thuyền qua biển khổ

   Vung gươm vào trận thắng quần ma *    

   Cánh buồm giải thoát xuôi theo gió

   Thẳng hướng về Tây vượt ái hà !

 

                                    Uyển Nhã Phương Am

                                                30/08/2002

                                                  Viên Huệ

Cuộc xoay vần

 

    Ai hay dâu biển cuộc xoay vần

   Sanh tử luân hồi chớ dửng dưng

   Hoạn lộ cầu danh người dấn bước

   Tình trường si ái kẻ sa chân

   Thăng trầm thương khách cô đơn mộng

   Huyễn hóa lo chung cộng nghiệp trần

   Nhơn quả kìa như hình với bóng

   Vô thường kiếp sống tựa phù vân !

 

                                    Uyển Nhã Phương Am

                                          Tháng 10/2002

                                                Viên Huệ


 

Đáng ghét

 

   Cơ thể này, thật đáng ghét thay !

   Đúng là “vô chủ” yếu đau hoài

   Hôm nao vừa thấy tươi cười đó

   Bữa nọ kêu rên nhức nhối đây.

   Bởi chỉ gá nương mau hoại diệt

   Vì không đúng thật, chóng tàn phai

   Sanh, già, bịnh, chết người đều biết

   Giả hợp, ta đâu có thích mầy !

 

                                                Viên Huệ

 

 

 

 

Làm kiếp con người

 

    Sanh ra phải sống dưới gầm trời

   Làm kiếp con người để phải coi

   Tứ khổ vô thường không thể tránh

   Tam tai bất trắc khó yên đời

   Lánh nơi hội náo lo tu tỉnh

   Tìm chốn am thiền được thảnh thơi

   Chi thiết công danh trò giả dối

   Ngoài vòng thế tục chẳng lôi thôi !

 

                                    Bakewell, 05/03/2005

                                                Viên Huệ

 

Bốn khổ

 

                    I -  Sanh

 

   Từ thuở lọt lòng cất tiếng oa

   Chiếc thân trần trụi với xương da

   Nâng niu bú mớm sâu tình mẹ

   Bồng bế dỗ dành nặng nghĩa cha

   Cơm áo trưởng thành mang nợ nước

   Ngành nghề đỗ đạt cảm ơn nhà

   Biết bao công khó ta khôn lớn

   Ta có chi là thật của ta !

 

                                                Viên Huệ

 

 

 

  1. II.               Già

 

   Nào có tha ai cái tuổi già

   Răng long, tóc bạc, lợt màu da

   Rã rời gối mỏi, đôi chân yếu

   Điếc lẫn, thân suy, cặp mắt lòa

   Tuổi thọ trăm năm chừng ngắn ngủi

   Hơi tàn đôi phút chạnh lìa xa

   Vô thường định luật là như vậy,

   Xin chớ đau lòng, chớ thiết tha !

 

                                                Viên Huệ

 


 

 

  1. III.             Bịnh

 

   Trái gió, trở trời phải ốm đau

   Người thì vàng võ, kẻ xanh xao

   Nhức đầu, sưng khớp, thần kinh tọa

   Hen suyễn, viêm xoang, huyết áp cao

   Tạng phủ, tứ chi đều rệu rã

   Cơ cân, bát mạch thảy mòn hao

   Ung thư, thủy thủng nhiều căn chứng...

   Tứ khổ, đây là !  Biết nói sao ? !

 

                                                Viên Huệ

 

 

 

 

  1. IV.              Chết

 

   Một phút xuôi tay, nhắm mắt rồi !

   Như sương, như gió thoảng làn hơi...

   Dở hay tội phước, NHƠN gây tạo

   Lành dữ oan gia, QUẢ đáp bồi.

   Trắng nợ thế gian, thân giả hợp

   Sạch duyên trần lụy, phận đơn côi

   Ra đi chiếc bóng tùy theo nghiệp

   Sanh tử luân hồi mãi chẳng thôi ! ...

 

                                    Uyển Nhã Phương Am

                                                01/09/2002

                                                 Viên Huệ



* Cõi Vô Lượng Thọ vốn là nhà

* Ma của chính mình:  Ngũ ấm ma, phiền não ma, v.v... -

   Ta thắng Ta vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn