Biểu tượng thanh cao

10/04/201318:59(Xem: 6900)
Biểu tượng thanh cao

red_rose_58
Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Biểu tượng thanh cao


Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo

Từ trước đến giờ chúng ta thường biết đến hai câu thơ trên với hàm ý chán chê kiếp làm người, bởi kiếp người có muôn ngàn khổ đau, thà rằng làm một cây Thông đứng giữa trời còn hơn. Nhưng hình như ý của Nguyễn Công trứ không dừng ở đó
Bên đồi vách đá cheo leo
Ai mà chịu được cùng trèo với thông

Vách đá cheo leo, hình ảnh của sự nguy hiểm, bên cạnh sự nguy hiểm đó, ngọn Thông kia vẫn thong dong lớn dần theo năm tháng, với thân cây thẳng tắp và quanh năm suốt tháng gió mùa thu và cái lạnh của mùa đông không làm Thông thay đổi, lá Thông vẫn một màu xanh rì, rung nhe theo từng cơn gió thoảng, tạo nên những âm thanh vi vút như reo vui.
Phải chăng Nguyễn Công Trứ muốn nói, dù cuộc đời có nhiều gian nan đau khổ, nhưng nếu chúng ta kiên cường, kham nhẫn ,cố gắng vượt qua thì cũng có ngày chúng ta được an vui, được an nhiên tự tại như những gốc Thông kia. Đứng reo vui bên vách đá cheo leo
Ngài Hoàng Bá đã ca tụng sự kiên cường kham nhẫn của cây Mai, đã phải thấm suốt cái lạnh giá buốt của mùa đông để có được mùi hương thơm ngát qua những bông hoa nở rộ.
Trần lao khuýnh thoát sự phi thường
Hệ bả thằng đầu nhất tổ trường
Nhược bất nhất phiên hàn triệt cốt
Tranh đắc hoa mai phúc tỷ hương.

Bài dịch:
Thoát trần việc ấy rất phi thường
Nắm chặt đầu dây giữ lập trường
Nếu chẳng một phen xương thấu lạnh
Hoa Mai đâu dễ ngát mùi hương.

Chúng ta cũng được nghe lời ca tụng cây Trúc, cây Mai qua bài thơ:
Vị xuất địa thời tiên hữu tiết
Đáo lai vân xứ cánh hư tâm
Hư tâm trúc hữu khuynh đầu diệp
Ngạo cốt mai vô ngưỡng diện hoa.

Bài dịch:
Có khí tiết khi chưa ra mặt đất
Vươn lên cao ngoài thẳng rỗng trong tâm
Vì thẳng tâm đầu trúc cuối đầu chào
Mai cốt cách lại nở rạt rào bên cạnh nhánh.

Nói đến Trúc tức khắc chúng ta hình dung ra một khóm Trúc, hình như Trúc không bao giờ mọc đơn lẽ một mình và cho dù tiết đông có buốt giá, màu lá Trúc vẫn xanh tươi . Qua bài thơ chúng ta biết được thân Trúc có những mắt nhỏ gọi là “tiết”mà khi thân Trúc vừa nhú ra khỏi đất chúng ta đã thấy. Thân cây Trúc thẳng và rỗng ruột, lá mọc đầu cành với tư thế cong xuống như cúi đầu chào
Thông , Trúc, Mai cả ba loại cây này có một bản chất chung là cái lạnh giá buốt của mùa đông không ảnh hưởng gì đến cây . Dù lạnh Thông và Trúc, cây lá vẫn xanh tươi, Mai vẫn nở hoa rực rỡ.
Nghiệm theo lý đạo qua từng bản chất còn lại của Thông, Mai và Trúc ta thấy được:
Thông :
- Thân cây thẳng ( tượng trưng người ngay thẳng )
- Gió thoảng không làm rụng lá ( sự bền vững )
Mai:
- Mai phải hấp thụ hết tiết giá lạnh của mùa đông mới nở hoa ( chỉ sự kham nhẫn)
- Hoa Mai chỉ mọc bên cạnh nhánh chứ không mọc ở đầu ngọn .( Chỉ sự khiêm cung)
Trúc:
- Thân trúc có những mắt nhỏ goi là tiết (Tiết tháo)
- Ruột trúc rỗng ( tượng trưng cho người quân tử)
- Cây trúc thẳng lá mọc cong cong ở đầu cành (chỉ sự khiêm cung)
Đã sanh ra trong cõi Ta Bà này , dù là người, muôn thú hay cây cỏ đều có những khổ đau bởi ngoại cảnh. Con người có đầy đủ giác quan và lý trí nên càng có nhiều cảm nhận với khổ đau.
Đường đời có muôn ngàn đau khổ bởi tâm người còn lắm tham, sân, si; Đường đạo cũng có lắm nỗi gian nan bởi chướng duyên nghịch cảnh. Nhưng, nếu chúng ta học được những bản chất thanh cao của Thông của Trúc, của Mai làm một người ngay thẳng, tiết tháo, xử sự mọi việc với tấm lòng quân tử, luôn vững tâm, kham nhẫn với những điều bất như ý là luôn khiêm cung với mọi người chung quanh. Được như vậy có lẽ chúng ta sẽ được thong dong tự tại cho dù chung quanh ta khổ đau, đau khổ vẫn luôn tiếp diễn, như Thông, Trúc và Mai luôn vững chãi, xanh tươi rực rỡ giữa tiết lạnh của mùa đông.
Và còn thêm một điều này nữa là Trúc không bao giờ mọc một mình mà lúc nào cũng mọc thành bụi thành khóm, nhờ biết liên kết như vậy nên dù có mưa to gió lớn, thân Trúc dù có mỏng manh vẫn không gãy đổ bởi cả khóm Trúc đã nâng đỡ cho nhau. Thiết nghĩ trên đường tu học chúng ta cùng nên tu chung với Tăng thân để cho Chùa được vững mạnh, bởi Chùa còn được gọi là Tùng lâm ( Rừng cây ). Rừng có nhìều cây mới phong phú, trường tồn. Mỗi chúng ta là một cây trong Tùng Lâm đó.
Mong rằng trong mỗi chúng ta hội đủ bản chất thanh cao của Thông, của Mai, của Trúc để vượt qua mọi khổ đau, chướng duyên của đời và đạo để tiến bước trên đường tìm về cội nguồn tâm linh, đến bờ giải thoát.
Thanh Phi



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/08/2025(Xem: 2092)
Dù ở phương trời nào, xứ sở nào thì con vẫn là con của Mẹ, của Cha. Đã là người, bất kể nam hay nữ, màu da nào hay tôn giáo nào, thì con vẫn là con, đang mang ơn trời cao biển rộng của Cha Mẹ. Người biết công ơn Cha Mẹ là tự tìm cách báo ơn. Người không biết ơn và báo ơn Cha Mẹ là người bất hiếu. Với Cha Mẹ mà đã bất hiếu thì đối với chúng sanh, xã hội lại cũng bất nhân.
08/08/2025(Xem: 2381)
Mang ý niệm ngậm ngùi, nhìn xa xa về ngoài không gian đất trời vô tận, tất cả những hình tượng trước mắt, cái có thể thấy được, trời thét, sấm chớp, cây cối, chiếc lá vàng, bụi bậm, đường đi, con chim, vầng mây trắng bay, mây đổi màu... Cái thấy viễn vọng, cái nghe vô tận của con người. Rồi đến những tiếng biết nghe như lá hoa vươn mình đang thì thầm trong gió! Những tiếng rên của những con thạch sùng! Con dế mèn! Những âm động lao xao đông đảo của nhiều họ thú, họ mối, họ kiến, họ giun trùn...hòa cùng với cái khí lạnh tê tái hắt hiu trong mùa tiết thu, đông! Với bao sắc màu ảm đạm đều chìm trong bối cảnh đìu hiu.
02/08/2025(Xem: 2217)
~ Một bài viết để thương nhớ, để thức tỉnh, và để biết ơn… Một lời nhắc trong mùa Vu Lan cho những ai còn may mắn được gọi hai tiếng “Cha Mẹ” ~ “Ơn cha mẹ sâu như biển trời, Dẫu đi trọn kiếp, trả chưa vơi một phần.” Trong cõi nhân gian mênh mông này, giữa bao la những thứ đổi thay, vật vờ theo dòng đời trôi nổi, chỉ có tình yêu thương của cha mẹ là vĩnh cửu, là một ngọn hải đăng soi sáng cuộc đời con, là chiếc bóng dịu dàng theo suốt hành trình trưởng thành của mỗi người con. Chúng ta, những đứa trẻ từng nép vào vòng tay mẹ khi hoảng sợ, từng nhảy lên vai cha cười giòn tan giữa tuổi thơ; rồi một ngày lớn lên, rời xa mái nhà, mang theo ước mơ, hoài bão, tham vọng, và cả những toan tính mưu sinh. Ta mải mê bận rộn, mải mê với đời mà quên mất rằng, nơi quê nhà, vẫn còn hai con người lặng lẽ dõi theo, chờ đợi, chỉ mong một tiếng gọi thân quen từ con: “Cha ơi, Mẹ ơi…”
30/07/2025(Xem: 3383)
Tháng Bảy về, lòng con bồi hồi, Ơn cha mẹ, biển trời mênh mông Công cha nghĩa mẹ, xin ghi tạc, Báo hiếu vuông tròn, ước nguyện mong Đạo tràng Tu Viện Quảng Đức sẽ long trọng tổ chức Lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 31/08/2025, nhằm ngày Mùng 9 tháng 7 âm lịch Ất Tỵ. Thay mặt đạo tràng Tu Viện Quảng Đức, trân trọng kính mời quý ân nhân, quý thân hữu đồng hương Phật tử xa gần nhín chút thời gian quí báu, đồng về tham dự góp phần cầu nguyện chung trong ngày Lễ Báo Hiếu Tổ tiên, Ông bà, Cha Mẹ. Kính chúc quý vị cùng gia quyến luôn được an lành trong ánh hào quang của Chư Phật. Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát, Tác Đại Chứng Minh. Trân Trọng Kính Mời. Viện Chủ HT. Thích Thông Mẫn Trụ Trì TT. Thích Nguyên Tạng
26/06/2025(Xem: 3131)
Nếu không có linh hồn, thì địa ngục có hay không? Ngạ Quỷ là ai ? Nhà họ ở đâu ? Họ sống bằng cách nào ? Lễ Vu Lan có phải cũng là lễ cúng cô hồn hay không? Ngày đại lễ Vu Lan có phần cúng Mông Sơn Thí Thực, người hay đi chùa chỉ nghe nói cúng Mông Sơn, mà ít nghe nói cúng thí. Vậy Mông Sơn Thí Thực, bốn chữ này phải có ý nghĩa gì đặc biệt mà người ta phải dùng?. Một mâm lễ nhỏ, một nồi cháo trắng gọi là cúng cháo. Tại sao phải cúng cháo?
30/05/2025(Xem: 2197)
“Công chúa tóc mây” bộc bạch, phim ca nhạc "Cha" không chỉ là sản phẩm đặc biệt mà em muốn gửi đến cha mẹ nhân mùa Vu Lan, mà còn là món quà tri ân dành tặng những khán giả đã luôn yêu mến và ủng hộ em trong thời gian qua.
03/05/2025(Xem: 2832)
Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba, Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má. Tôi vẫn là một đứa trẻ chưa hề lớn bao giờ, dù cho tuổi đời đã chồng chất đến bạc đầu.
05/02/2025(Xem: 7085)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.