Những khoảnh khắc không biết trước lại thành hiện thực trong đời

02/04/202510:10(Xem: 5869)
Những khoảnh khắc không biết trước lại thành hiện thực trong đời

chua hai an-atlanta (118)

KHOẢNH KHẮC GIỮA ĐỜI

 

Không hẹn mà gặp, tình cờ mà nên, những khoảnh khắc không biết trước lại thành hiện thực trong đời. Thế là tôi cũng thõa được cái ý niệm bấy lâu nay. Tôi được gặp quý thầy trong chuyến hoằng pháp Bắc Mỹ năm nay. Quý thầy là những bậc phạm hạnh trong chốn già lam, những trụ cột trong thiền môn của Phật giáo Việt Nam hải ngoại. Quý thầy đang gánh vác trọng trách và tiếp nối sự nghiệp của các bậc long tượng: Huyền Quang, Quảng Độ, Tuệ Sỹ truyền trao, phó chúc! Quý thầy là những tu sỹ tinh tấn, đầy đủ giới đức, phạm hạnh, nội điển tinh thông, ngoại điển uyên bác… Quý thầy giỏi cả về kỹ thuật điện toán, các ứng dụng của công nghệ hiện đại, trí thông minh nhân tạo. Quý thầy còn là những học giả, những nhà văn, những cây bút xuất sắc cả về Phật học lẫn văn chương…

Tôi đã có những khoảnh khắc rung động thật sự, cảm xúc mạnh đến nỗi viết mấy dòng chữ ký tặng quý thầy mà cứ run run, chữ viết vốn đã xấu lại càng thêm xiêu vẹo méo mó. Tôi gặp quý thầy tại buổi tiệc chay gây quỹ cho chùa Hải Ấn, từ đằng xa thấy quý thầy mà đã run lên y hệt như mấy cô cậu choai choai thấy thần tượng ca sỹ, diễn viên điện ảnh.

Thật sự đúng với ý nghĩa khoảnh khắc, thời gian gặp gỡ quý thầy rất ngắn ngủi, đã vậy buổi tiệc quá đông đảo và ồn ào nên thầy trò chẳng nói được gì nhiều. Thầy Như Điển, thầy Nguyên Tạng, thầy Đạo Tỉnh…Trông quý thầy từ hòa, an định và rất tự tại giữa dòng đời đầy động loạn. Nhìn quý thầy mà lòng cứ nhớ đến ôn Tuệ Sỹ. Tôi thật sự “thấy” thấp thoáng tinh thần ôn Tuệ Sỹ ở nơi thần thái quý thầy. Ngay cả những giây phút viết những dòng chữ này vẫn còn rung động, tay gõ chữ không kịp theo dòng tâm ý tuôn trào, chữ cứ tự nhiên tuôn chảy mà không có tâm niệm dụng công viết.

Quý thầy đang thực hiện chuyến hoằng pháp Bắc Mỹ, thường mỗi năm đều có chuyến hoằng pháp liên châu như thế! Quý thầy đến từ Úc châu, Âu châu, Mỹ châu…Những chuyến hoằng pháp đều đặn, bền bỉ để đem Phật pháp đến với hàng tứ chúng Phật tử Việt Nam hải ngoại. Phật tử Việt Nam hải ngoại cũng đông đảo nhưng không phải ai cũng có nhân duyên để được gặp quý thầy, nghe pháp từ quý thầy. Bản thân tôi cũng thế, bao nhiêu năm nay mong có lần gặp quý thầy nhưng có lần nào được gặp đâu. Lần này gặp cũng là tình cờ chứ cũng chẳng phải có lịch trước. Chữ duyên quả thật là khó mà đoán biết và cũng không thể suy nghĩ hay luận bàn. Trong nhà Phật có câu “Phật không độ được người vô duyên”, nói vậy không có nghĩa là Phật thiếu tư bi, Phật chia chẻ hay Phật thiếu năng lực. Thật sự thì Phật là bậc giác ngộ “vô tri vô sở bất tri, vô năng vô sở bất năng”. Phật không độ được là vì nhân duyên của người chứ vấn đề không ở nơi Phật. Tỷ như ánh sáng mặt trời đem lại sự sống và tăng trưởng cho muôn loài, ánh sáng không phân biệt chẻ chia, không yêu ghét thiên lệch… Nhưng người không chịu tiếp nhận ánh sáng, cứ rúc trong hang hốc, ngóc ngách thì cũng đành bó tay thôi!

Quý thầy đang hoằng pháp Bắc Mỹ và khắp mọi nơi trên thế giới, ấy thế mà không thể hoằng pháp trên quê hương, âu cũng là nhân duyên, cũng vì duyên. Tuy nhiên ngày nay với các phương tiện kỹ thuật hiện đại thì cũng có thể “gặp” quý thầy trên Net thông qua những trang web hay các mạng xã hội.

Quý thầy đang tiếp nối công việc phiên dịch Đại Tạng Kinh. Công việc tâm huyết của các bậc long tượng sư vương lớp trước làm còn dở dang. Hiện đã hoàn thành giai đoạn hai của bộ Thanh Văn tạng, kinh sách đã và đang được gởi đi khắp các chùa, viện, trường đại học… trên thế giới.

Tôi đã vô duyên (có cả nguyên nhân khách quan lẫn chủ quan) không đảnh lễ được quý hòa thượng long tượng sư vương: Huyền Quang, Quảng độ, Tuệ Sỹ. Nay, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này được gặp quý thầy nên lòng cũng thõa mãn chút tâm niệm. Thời gian ngắn ngủi, buổi tiệc chay gây quỹ quá ồn ào nên không kịp nghe được gì từ quý thầy, chẳng kịp tâm tình với quý thầy. Nói là vậy nhưng tôi vẫn thường “gặp” quý thầy trên mạng Net, trong những bài giảng, những dòng chữ, những trang sách…Quý thầy đang thay Phật giáo hóa chúng sanh. Quý thầy đang thay Phật giữ gìn cơ nghiệp của Như Lai. Quý thầy đang ở trong nhà Như Lai, mặc áo Như Lai và đang nói những lời Như Lai.

Quý thầy là tăng bảo, nếu nói theo nghĩa tự tánh tam bảo thì quý thầy thật đúng nghĩa thanh tịnh; còn nói theo nghĩa trú trì tam bảo thì quý thầy đang là những ông tăng chân chánh, uyên bác, tinh tấn, từ bi…Quý thầy đang đem giáo pháp của Phật truyền bá sâu rộng, gióng trống pháp khắp mọi nơi, duy trì giềng mối Phật giáo Việt Nam, hòa nhập với Phật giáo thế giới. Quý thầy đang lèo lái con thuyền giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Con đường dài và lắm chông gai, đầy thử thách. Lòng người nhiều khác biệt, không chỉ người ngoài đời, người ngoại đạo  mà ngay cả trong pháp lữ cũng lắm chẻ chia. Dù có thế nào đi nữa thì quý thầy vẫn dõng mãnh tiến về trước, giơ cao ngọn đèn chánh pháp, mạnh mẽ gióng trống pháp. Quý thầy đã và đang tiếp nối công hạnh của các bậc long tượng sư vương.

Những khoảnh khắc giữa đời cứ như thực như mơ, tưởng không mà lại có, có đó nhưng là không. Duyên như thế, thị như thế. Hạnh phúc thay những khoảnh khắc được gặp gỡ quý thầy.

 

Đồng Thiện (Tiểu Lục Thần Phong)

Ất Lăng thành, 0325

chua hai an-atlanta (130)
TT Nguyên Tạng và tác giả Đồng Thiện Tiểu Lục Thần Phong

 


KHOẢNH KHẮC TRÂN QUÝ

Có khoảnh khắc cực kỳ trân quý

Những vị thầy thông tuệ từ bi

Đạo và đời ly loạn không suy

Đang nối tiếp tượng vương Tuệ Sỹ

 

Phút hội ngộ lòng đầy xúc động

Đã từ lâu tôi vẫn ngưỡng trông

Quý thầy là hiền sỹ phương Đông

Mây trắng bay biển trời cao rộng

 

Gióng trống pháp nơi vùng đất mới

Soi đuốc thiêng hành đạo độ đời

Lái con thuyền giáo hội không rời

Thanh tịnh hạnh lòng người cảm phục

Đồng Thiện TLTP

Ất Lăng thành, 0325


chua hai an-atlanta (156)chua hai an-atlanta (159)chua hai an-atlanta (160)chua hai an-atlanta (161)
chua hai an-atlanta (119)

KHOẢNH KHẮC NÀY ĐÂY

Giấc mơ hiển hóa giữa đời

Khó đem chữ nghĩa tả lời tâm can

Quý thầy ở giữa nhân gian

Chỉ trong khoảnh khắc ngập tràn hỷ hoan

 

Dẫu cho mộng vẫn chưa tròn

Nhân duyên hội ngộ hãy còn tương lai

Sa Bà ngày tháng miệt mài

Hoằng truyền Phật pháp đường dài biết bao

 

Mới hay sóng gió ba đào

Con thuyền giáo hội lòng nào thối tâm

Như Lai sứ giả lặng thầm

Đạo – đời lắm những thăng trầm chẳng suy

 

Hiền hòa, thông tuệ, từ bi

Giữ gìn chánh pháp sá gì lợi danh

Tín tâm vẫn vững pháp hành

Đạo vàng tỏa sáng trời xanh thái bình

 

Đất trời văng vẳng Tâm kinh

Lời Như Lai vọng vô hình gió mây

Bây chừ khoảnh khắc này đây

Giữa đường hoằng hóa dựng xây pháp tòa

Đồng Thiện TLTP

Ất Lăng thành, 0325


chua hai an-atlanta (130)


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/11/2010(Xem: 19427)
“Nam Kha nhất mộng đoạn, Tây Vức cửu liên khai, phiên thân quy Tịnh Độ, hiệp chưởng lễ Như Lai
30/10/2010(Xem: 5687)
Tiểu sử cho biết rằng, vào năm 1542 sau khi dâng sớ lên vương triều Mạc đòi chém 18 kẻ lộng thần, nhưng không được vua Mạc bấy giờ là Mạc Phúc Hải chấp thuận. Nguyễn Bỉnh Khiêm liền cáo quan về lại quê quán ở làng Trung Am. Nay là huyện Vĩnh Bảo thành phố Hải Phòng. Dù thất bại ở triều đình không thực hiện được hoài bão như dự tính lúc ban đầu: Dân giai thức mục quan tân chính
30/10/2010(Xem: 8888)
Như tôi cũng đã thưa rồi, hiếm ai dành nhiều thời gian để nhớ về mẹ như tôi. Chuyện gì buồn vui cũng là cái cớ để tôi nhớ về mẹ bằng tất cả tim óc. Tôi đã nhớ mẹ qua bất cứ hình ảnh nào của các bậc cha mẹ trong đời mà tôi quen biết, trong giao thiệp hay chỉ nhìn thấy trên phim ảnh sách báo... Có điều là không ít hình ảnh trong số đó cứ khiến tôi đau đáu một nỗi riêng không chịu thấu: 1. Họ là những bậc cha mẹ với tuổi đời chưa bao nhiêu nhưng đã bắt đầu quên mất tuổi trẻ của mình cho đứa con đầu lòng. Một tuổi trẻ tất bật áo cơm, không có rong chơi, không có ngơi nghỉ, không có thời gian riêng tư, dẹp luôn những không gian độc lập để sống như mình vẫn ao ước thời chớm lớn. Họ Mất hết cho cái mà họ cho là Được – đó chính là đứa con! Nhìn họ tôi nhớ mẹ!
28/10/2010(Xem: 4900)
ù bây giờ đã qua hết những ngày tất tả ngược xuôi lo chạy gạo bữa đói bữa no, lăn lóc chợ trời nhục nhã ê chề tấm thân; những ngày dầm mưa dãi nắng lặn lội đi thăm nuôi nhưng những kỷ niệm buồn sâu thẳm vẫn còn đậm nét trong lòng tôi mãi mãi mỗi độ tháng tư về. Sau khi hai đứa con ra đi được hai ngày, tôi được tin chuyến tàu bị bể. Tôi vừa bàng hoàng vừa cầu xin đó không phải là sự thật, nếu quả đúng như vậy liệu tôi có còn đủ sức chịu đựng hay không vì chồng tôi đang còn ở trong trại cải tạo. Nóng ruột quá, tôi bèn rủ một em học trò cũ lên nhà bà chủ tàu để dò hỏi tin tức. Khi đi thì hăng hái như vậy nhưng gần đến ngõ rẽ đi vào nhà, tôi không còn can đảm tiếp tục bước nữa. Tôi ngồi lại một mình dưới gốc cây vừa niệm Phật vừa cầu xin, mắt không rời theo dõi vào con ngõ sâu hun hút đó. Càng chờ ruột gan càng nóng như lửa đốt, không chịu nổi nữa tôi đi liều vào. Vừa đến nơi hai chân tôi đã muốn khuỵu xuống, một bầu không khí im lặng nặng nề, hai người ngồi như 2 pho tượng; sau đó em h
21/10/2010(Xem: 18618)
Bướm bay vườn cải hoa vàng , Hôm nay chúng ta cùng đọc với nhau bài Bướm bay vườn cải hoa vàng. Bài này được sáng tác trước bài trường ca Avril vào khoảng năm tháng. Viết vào đầu tháng chạp năm 1963. Trong bài Bướm bay vườn cải hoa vàng chúng ta thấy lại bông hoa của thi sĩ Quách Thoại một cách rất rõ ràng. Đứng yên ngoài hàng dậu Em mỉm nụ nhiệm mầu Lặng nhìn em kinh ngạc Vừa thoáng nghe em hát Lời ca em thiên thâu
17/10/2010(Xem: 7712)
Tây Du Ký tiêu biểu cho tiểu thuyết chương hồi bình dân Trung Quốc, có ảnh hưởng sâu sắc đến sinh hoạt xã hội các dân tộc Á Châu. Không những nó đã có mặt từ lâu trong khu vực văn hóa chữ Hán (Trung, Đài, Hàn, Việt, Nhật) mà từ cuối thế kỷ 19, qua các bản tuồng các gánh hát lưu diễn và văn dịch, Tây Du Ký (TDK) đã theo ngọn gió mùa và quang thúng Hoa Kiều đến Thái, Mã Lai, In-đô-nê-xia và các nơi khác trên thế giới. Âu Mỹ cũng đánh giá cao TDK, bằng cớ là Pháp đã cho in bản dịch TDK Le Pèlerin vers l’Ouest trong tuyển tập Pléiade trên giấy quyến và học giả A. Waley đã dịch TDK ra Anh ngữ từ lâu ( Monkey, by Wu Ch’Êng-Ên, Allen & Unwin, London, 1942). Ngoài ra, việc so sánh Tây Du Ký2 và tác phẩm Tây Phương The Pilgrim’s Progress (Thiên Lộ Lịch Trình) cũng là một đề tài thú vị cho người nghiên cứu văn học đối chiếu.
08/10/2010(Xem: 21340)
Phật nói : Lấy Tâm làm Tông, lấy không cửa làm cửa Pháp. Đã không cửa làm sao đi qua ? Há chẳng nghe nói : “Từ cửa vào không phải là đồ quý trong nhà. Do duyên mà được, trước thì thành, sau thì hoại.” Nói như thế giống như không gió mà dậy sóng, khoét thịt lành làm thành vết thương. Huống hồ, chấp vào câu nói để tìm giải thích như khua gậy đánh trăng, gãi chân ngứa ngoài da giầy, có ăn nhằm gì ? Mùa hạ năm Thiệu Định, Mậu Tý, tại chùa Long Tường huyện Đông Gia, Huệ Khai là Thủ Chúng nhân chư tăng thỉnh ích bèn lấy công án của người xưa làm viên ngói gõ cửa, tùy cơ chỉ dẫn người học. Thoạt tiên không xếp đặt trước sau, cộng được 48 tắc gọi chung là “Cửa không cửa”. Nếu là kẻ dõng mãnh, không kể nguy vong, một dao vào thẳng, Na Tra tám tay giữ không được. Tây Thiên bốn bẩy (4x7=28) vị, Đông Độ hai ba (2x3=6) vị chỉ đành ngóng gió xin tha mạng. Nếu còn chần chờ thì giống như nhìn người cưỡi ngựa sau song cửa, chớp mắt đã vượt qua.
08/10/2010(Xem: 5792)
Tiểu sử chép: “Năm 19 tuổi Chân Nguyên đọc quyển Thực Lục sự tích Trúc Lâm đệ tam tổ Huyền Quang,chợt tỉnh ngộ mà nói rằng, đến như cổ nhân ngày xưa, dọc ngang lừng lẫy mà còn chán sự công danh, huống gì mình chỉ là một anh học trò”. Bèn phát nguyện đi tu. Thế là cũng như Thiền sư Huyền Quang, Chân Nguyên cũng leo lên núi Yên Tử để thực hiện chí nguyện xuất gia học đạo của mình. Và cũng giống như Huyền Quang, Chân Nguyên cũng đã viết Thiền tịch phú khi Chân Nguyên còn đang làm trụ trì tại chùa Long Động trên núi Yên Tử.
05/10/2010(Xem: 26513)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
01/10/2010(Xem: 23096)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )