Chánh Niệm Trong Động

12/06/202409:12(Xem: 3426)
Chánh Niệm Trong Động


ngoi_thien_6
CHÁNH NIỆM TRONG ĐỘNG

 

Lời người chuyển ngữ: Thông thường khi nói đến ngồi thiền hay thực hành chánh niệm chúng ta lập tức nghĩ đến việc ngồi yên, ngồi một cách nghiêm trang và chú tâm vào hơi thở hay những cách khác (tùy theo phương pháp chỉ – quán…). Tuy nhiên chúng ta cũng nghe đến tứ oai nghi đi – đứng  - nằm – ngồi, nghĩa là ta có thể giữ chánh niệm trong mọi hoàn cảnh và tư thế, điều này phụ thuộc vào năng lực, ý chí của mỗi cá nhân. Trong lá thư gởi độc giả của tạp chí Lion’s Roar (Sư Tử Hống), ngày 51/05/24 có đề cập đến việc ứng dụng và thực hành chánh niệm trong sự di chuyển động, trong lá thư này có dẫn lời của Francis Sanzaro một nhà leo núi chuyên nghiệp và cũng là một Phật tử đã áp dụng chánh niệm trong việc leo núi. Việc ứng dụng chánh niệm trong sự vận động hàng ngày đôi khi tôi cũng có chút xíu kinh nghiệm. Tôi thường chạy bộ, bơi lội… và giữ chánh niệm và cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn là khi ngồi nghiêm trang trước bàn thờ Phật. Tôi nhận thấy mọi người ai cũng có thể áp dụng thực hành chánh niệm vào trong sự sinh hoạt vận động hàng ngày.

 

**

 

Khi chúng ta nói về thiền định và chánh niệm, thông thường chúng ta thảo luận về việc ngồi và tìm kiếm sự tĩnh lặng, tuy nhiên không nhất thiết phải tĩnh lặng mới có được chánh niệm. Chúng ta hoàn toàn có thể thực hành chánh niệm ngay trong sự chuyển dịch vận động của mình bằng phương pháp này; thân thể chúng ta sẽ là một phương tiện để đưa chúng ta vào (sống) với phút giây hiện tại.

Trong mọi hành động sinh hoạt thường ngày, những suy nghĩ của chúng ta luôn xuyên suốt không gián đoạn. Trong lời giải thích cho câu hỏi: “Làm thế nào để thực hành chánh niệm” Cindy Lee đã nói: Thân và tâm của chúng ta thật sự không tách rời nhau cho dù chúng ta đang nói chuyện, viết lách, lập kế hoạch hoặc là đang lo lắng. Bạn vẫn đang ở trong cơ thể của mình và ngay cả khi bạn đang đạp xe đạp, đang ngủ, đang đi bộ, đang dắt chó đi dạo suy nghĩ của bạn vẫn đến đi không ngớt”. Khi chúng ta nhận ra sức mạnh của việc đưa chánh niệm vào mọi hành động sinh hoạt của mình, chúng ta sẽ gặp những cơ hội tuyệt vời tận dụng những phút giây để thực hành chánh niệm

Trong thể thao và điền kinh, chánh niệm tác động rất lớn đến thành tích (hiệu quả) và thái độ của chúng ta. Trong cuộc nói chuyện trao đổi giữa tôi (Martine Panzica) và nhà leo núi Francis Sanzaro chúng tôi thảo luận về phương cách mà việc leo núi đưa chúng ta thâm nhập vào nhận thức sâu sắc, điều đó có thể đưa chúng ta vượt xa những kinh nghiệm của chúng ta trên vách (bức tường) đá. Francis Sanzaro nói: “Leo núi thật sự là một nghệ thuật lắng nghe! Bản thân tôi là một nhà leo núi, tôi biết điều này thật sự đúng. Tôi học cách lắng nghe tâm trí, thân thể mình và môi trường xung quanh để leo núi thành công”

Ba phần dưới đây sẽ kiểm tra mối quan hệ của chúng ta với sự chuyển động. Tôi hy vọng chúng sẽ đem lại chánh niệm cho dù bạn chọn di chuyển cuối tuần.

 

1. Sức mạnh của nhận thức, cuộc phỏng vấn nhà leo núi Franis Sanzaro

Martine Panzica trò chuyện với tác giả và cũng là nhà leo núi Francis Sanzaro về cuốn sách của anh ấy: “Thiền leo núi và sức mạnh của chánh niệm trong thể thao cũng như trong cuộc sống chúng ta”

Tôi bắt đầu leo núi một cách nghiêm túc từ khi 13 tuổi và hai năm sau đó mới khám phá ra Phật giáo, từ đó cả hai có mặt một cách nghiêm túc trong cuộc đời tôi suốt 30 năm nay, tuy  nhiên không phải lúc nào cũng nhận ra mối liên hệ của cả hai. Phải mất một thời gian dài (mới nhận ra), trong khi leo núi tôi chú ý đến cơ thể của mình và những cái gì tôi đang làm khi leo, nhận thức thật sự rất quan trọng.
Bài học sớm nhất và quan trọng nhất từ Phật giáo là điều tốt nhất bạn có thể làm đó là nghiên cứu tâm ý bạn. Thật sự chỉ cần đặt ống kính lên chính bản thân mình và tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra, cái mong muốn của bạn đang tác động thế nào đến bạn? Tốt hơn hay tệ hơn? Những chu kỳ không hạnh phúc của bạn là cái gì? Đấy là những lần sớm nhất của tôi, tôi chỉ lấy (chấp nhận) nó một cách tử tế và bỏ chạy

2. làm thế nào để thực hành chánh niệm (thể hiện)

Cindy Lee, một giáo viên Yoga và cũng là một Phật tử đã dạy chúng tôi: Bạn không chỉ thực hành chánh niệm với tâm trí của mình mà còn thực hành chánh niệm với cơ thể của bạn.

Theo phương cách truyền thống ngồi thiền chánh niệm là khi tâm ý bị lạc (nghĩ ngợi linh tinh) thì đưa nó trở lại với hơi thở. Trong chuyển động của chánh niệm, bạn cần nhận biết khi mình mãi nghĩ ngợi mông lung bạn có thể quay trở lại chú ý vào cảm giác bàn chân bạn chạm mặt đất, mồ hôi đang trên da, âm thanh của hơi thở hoặc cố gắng sử dụng cơ bắp để thực hiện tư thế yoga lâu hơn, hoặc là bất cứ cảm giác sống động nào ngay lúc ấy.

Làm sạch tâm ý của mình thông qua các cảm giác của cơ thể, chuyển động một cách có hiệu quả với phút giây hiện tại thay vì nhìn đồng hồ hay các app ứng dụng đi bộ, điều này sẽ đem lại cho bạn cảm giác hòa nhập và hiện thân. Đây là cách để qua một ngày gần như là bạn đang đi tu.

3.Chạy vào niềm vui

Đôi khi Vanessa Zuisei Goddard ngồi với nỗi buồn đầy khó khăn nhưng rồi cô học cách chạy với nó và vượt qua nó.

Trong thời gian dài trước đây tôi biết đến endorphins và cảm thụ thuốc phiện, nhiều năm trước tôi cũng đã nghe về “the Zone” Tôi cảm nhận được một cách để chống lại nỗi buồn của mình là chạy xuyên qua nó. Theo thời gian tôi nhận ra có hai nỗi đau: Nỗi đau chúng ta cần phải hiểu và nỗi đau chỉ có thể chịu đựng, bởi vậy khi tôi ngồi với những cảm xúc thật là khó khăn, cho nên khi chạy cùng với chúng thì có thể giúp tôi cảm nhận mà không cần sửa chữa, cứ để những gì có ở đó mà không cần phán xét hay kìm nén.

Cho đến hôm nay, chạy bộ là niềm vui đơn giản và  đáng tin cậy đối với tôi. Niềm vui được sống và được sử dụng cơ thể này. Niềm vui vì sự kỳ diệu của hơi thở và cũng như bí ẩn của cuộc sống này.

 

Martine Panzica, trợ lý biên tập kỹ thuật số, Lion Roars
Chuyển ngữ: Tiểu Lục Thần Phong



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/12/2021(Xem: 17192)
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
22/12/2021(Xem: 14100)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống. Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.
27/11/2021(Xem: 5106)
Những rộn ràng họp hội mấy giờ trước đã lắng xuống. Tiếng nói, giọng cười ai đó, đã tan vào hư không. Người thân, người sơ, từng gặp, chưa từng gặp, nhìn nhau chào mừng, nói đôi câu, rồi cuối cùng cũng vẫy tay tạm biệt, chia xa. Không còn ai. Trăng khuya soi rạng vườn sau. Những cánh hồng từ các bồn hoa vươn dậy như được tắm gội dưới ánh sáng dìu dịu, tịnh yên. Một mình ngắm hoa dưới trăng. Một mình ngắm trăng trên hoa. Bất chợt, trong một thoáng nhìn mờ ảo, ánh trăng như vỡ thành những bụi tuyết, lãng đãng rơi trên những cánh hoa dưới sương đêm lóng lánh[1].
25/11/2021(Xem: 18036)
1-Linh giác thường minh, xua tan màn hôn ám, dìu chúng sanh lên thuyền Bát Nhã -Bửu quang phổ diệu, chiếu khắp chốn trầm luân, dắt muôn loại hướng cõi Niết Bàn 2--Huyền Huệ ngời soi quét sạch mê lầm, thẳng qua bến giác -Quang Tâm tỏa chiếu xua tan tục luỵ, hoà nhập nguồn chơn 3--Thanh đức minh minh phổ chiếu khổ luân hồi giác ngạn -Tâm nhiên hạo hạo đồng quy chơn cảnh xuất mê đồ
15/11/2021(Xem: 8823)
Là người thâm tín Phật, cung kính phụng thờ Tam Bảo, thì luôn có một đức tin kiên cố rằng: Dù ở bất cứ thời gian nào, không gian nào vẫn luôn có chân thân các bậc thượng nhân hóa thân hành hoạt cứu nhân độ thế. Các Ngài luôn có mặt giữa cuộc đời để nâng đỡ chúng sanh vạn loại. Vững chải đức tin như thế nên mỗi khi về chùa Phi Lai (hoặc Phi Lai Hòa Thịnh hoặc Phi Lai Biên Hòa, tôi luôn thấy hình bóng chân nhân trưởng lão Tâm Nguyện – Thiện Tu -Thượng DIỆU Hạ TÂM hiện hữu mồn một ở đó. Tôi thấy rất rõ từng bước chân như hoa sen nở Ngài bước đi, như lắng nghe từng tiếng từng lời ngài đang dạy bảo, khuyên lơn, khuyến khích Phật tử chúng ta nuôi dưỡng tâm bồ đề mỗi ngày mỗi lớn hơn lên, từng ngày từng kiên cố hơn. Từ đó tôi thấy : Ngài như chưa từng đến nên Ngài cũng đã chẳng ra đi. Ngài là hiện thân bậc thạc đức “Tu vô tu tu, chứng vô chứng chứng . Bất cứ lúc nào Ngài cũng đang có mặt, hiện trú nơi cả hai ngôi chùa Phi Lai Hòa Thịnh Phú Yên và Phi Lai TP Biên Hòa…
08/11/2021(Xem: 23317)
Hiền Như Bụt là tác phẩm biên khảo về Phật Giáo, bút ký pha lẫn văn chương nhưng không phải do một tu sĩ hay một nhà nghiên cứu Phật học sáng tác mà do một trí thức khoa bảng yêu mến và quý trọng Đạo Phật viết ra. Nó là sản phẩm của 20 năm, từ 1992-2012. Hạ Long Bụt Sĩ tên thật là Lưu Văn Vịnh. Ông là một dược sĩ & Cao Học Dược, Cao Học Triết Học Tây Phương -nguyên giảng sư về các bộ môn Triết Học, Tâm Lý Học tại Đại Học Văn Khoa, Vạn Hạnh và Minh Đức. Ông đã xuất bản khoảng 11 tập thơ trong đó có dịch thơ Ả Rập và Thơ Thiền cùng một số sách nghiên cứu lịch sử và triết học. Hiền Như Bụt dày 444 trang xuất bản năm 2020, bao gồm một chương Tổng Quát và sáu chương với những chủ đề: Phật Pháp Trị Liệu Pháp, Đạo Bụt và Khoa Học Vật Lý, Bóng Phật Trong Văn Học, Tư Tưởng Tam Giáo, Đạo Bụt Canh Tân và Chuỗi Ngọc Kinh Phật.
06/11/2021(Xem: 29012)
Kinh Hoa Nghiêm là tên gọi tắt của bộ ‘Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh’ do Ngài Long Thọ Bồ tát viết ra vào thế kỷ thứ 2, tức khoảng 600 năm sau khi Đức Thích Ca Mâu Ni nhập diệt. Hoa Nghiêm (Avatamsaka) có nghĩa là đóa hoa tuyệt đẹp, thanh khiết. Phần Hán tự đã được dịch ra từ thế kỷ thứ 5, dưới ba hệ thống Bát Nhã (40 quyển), Giác Hiền (60 quyển) và Nan Đà (80 quyển) . Nhập-Pháp-Giới (Gandavyuha) là phẩm thứ 39 trong số 40 phẩm, cũng là phẩm dài nhất, tiêu biểu cho giáo lý căn bản của kinh Hoa Nghiêm nói riêng và Phật giáo Đại thừa nói chung, diễn tả con đường cầu đạo của ngài Thiện Tài Đồng Tử qua 52 vị Thiện Tri Thức dưới nhiều hình tướng, khởi đầu là ngài Văn Thù Sư Lợi, chư Thiên, Dạ thần, Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Đức Phật Di Lặc..., và cuối cùng là Ngài Phổ Hiền.
06/11/2021(Xem: 14787)
Chép lời kinh mượn khuôn trăng làm giấy, Cõi diêm phù đất vẽ dấu chân xưa Đức ân Người sóng vỗ pháp âm đưa Quy thân mạng mười phương con đảnh lễ.
26/10/2021(Xem: 7394)
Nhìn chung, đại dịch đang dịu bớt tại Hoa Kỳ và quê nhà. Chưa bao giờ pháp ấn vô thường hiển lộ mãnh liệt như thời gian qua. Chưa bao giờ Khổ Đế hiển hiện minh bạch như thế, ngay trước mắt và ngay bên tai của mọi người đời thường. Có những người buổi sáng mới gặp, tới buổi chiều được tin họ đã nhập viện và không bao giờ có cơ hội gặp lại nữa. Cảm xúc đó đã được nhân loại trải nghiệm trên khắp thế giới, không riêng tại quốc độ nào. Bài viết này xin phép để nói một kinh nghiệm riêng (và có lẽ cũng là kinh nghiệm của rất nhiều người): đọc Kinh Phật trong mùa dịch, với cảm xúc rằng có thể đêm nay sẽ lìa đời. Do vậy, bài viết này cũng để Tạ Ơn Kinh Phật. Nơi đây chỉ là vài ý riêng, người viết hoàn toàn không có thẩm quyền gì về Phật học.
25/10/2021(Xem: 4399)
Mây qua trời. Có khi trắng, có khi đen. Có khi tụ, có khi tán. Ngưng tụ mà thực ra là chuyển động liên tục; tán thất mà thực không mất đi đâu. Vận hành tự tại, biến hóa vô số hình thù, rồi tan biến, rồi kết tụ trong một hình thể khác, hiện hữu nơi một không gian khác. Đến-đi cùng khắp, đông tây, nam bắc, phương trên hay phương dưới, không nơi nào mà không có mặt. Từ vô cùng quá khứ đến hiện tại và vô tận tương lai, trông như giống mà thực không giống, trông như cũ mà thực không cũ. Luôn mới mẻ tinh khôi trong từng giây phút. Đêm lẫn ngày, vẫn thường sinh-diệt, chuyển biến không ngừng. Tùy duyên ứng hiện, nơi đâu rồi cũng thuận hợp, chan hòa.