Chiếc nón thầm lặng

06/08/202310:29(Xem: 3695)
Chiếc nón thầm lặng


chiec non tham lam

Chiếc nón thầm lặng

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện cổ tích, xảy ra vào thế kỷ thứ 21. Câu chuyện của một vị tu sĩ Phật giáo, vì mang nhiều phước báu trong người nên khi sinh ra và lớn lên đã có hảo tướng làm mê lòng người. Nếu chàng ở ngoài đời không chịu đi tu, có lẽ thiên hạ sẽ phong cho chàng danh hiệu "Cháy tim" phái nữ.

Chính vì điểm này mà đường tu của chàng gặp lắm gian nan. Hết vận hạn này, liên kết tới vận hạn kia. Mời các bạn theo dõi câu chuyện, xem đường tu của vị này có bền vững, tâm Bồ Đề có kiên cố hay không?

Hai mươi năm về trước, tôi có nhân duyên được gặp Thầy theo Ân Sư lên ngôi chùa Núi Thứu để hoằng pháp. Lúc ấy Thầy còn rất trẻ, tính tình vui vẻ, miệng lúc nào cũng nở nụ cười với hai má lúm đồng tiền trên má. Giọng Thầy thuyết pháp nhẹ nhàng với chất giọng miền Tây rất ngọt ngào của quê hương Đồng Tháp. Ôi! Hình ảnh rất là ấn tượng!

Ngay lần đầu gặp tôi đã cảm nhận được những nguy cơ do bọn Ma Nữ nằm vùng, chỉ chờ dịp thuận tiện là nhảy ra quấy phá đường tu của Thầy.
Nghĩ vậy thôi, nhưng thời gian qua nhanh, Thầy đi đi về về lo việc Phật sự đã gần mười năm, xây dựng được một ngôi Tam Bảo rất trang nghiêm tại đất Cà Mau - Đồng Tháp. Chẳng có một tai tiếng gì với bọn Ma Nữ, tôi chỉ khéo lo xa với hảo tướng của Thầy.

Thế rồi vào cuối năm 2012, trong chuyến hành hương Nhật Bản và Thái Lan với phái đoàn của Sư phụ tôi, tại Cực Lạc Cảnh Giới ở Chiangmai tôi lại gặp Thầy. Ôi, chưa nỗi vui nào như hôm nay, thầy trò gặp lại nhau sau mười năm xa vắng. Thầy vẫn hảo tướng như ngày nào, vẫn nổi bật trong nhóm với bộ áo vạt hò màu trắng, khiến tôi phải thốt lên câu:

- Trông Thầy giống công tử Bạc Liêu quá!
Nói xong phải Mô Phật, về quỳ lạy sám hối.

Chuyến đi này của Thầy mang nhiều trọng trách lắm. Phải làm trưởng đoàn mướn một chiếc xe buýt năm chục chỗ ngồi, đưa tất cả họ hàng quyến thuộc ở Quảng Nam của hai vị Hòa Thượng bào huynh và bào đệ ở Úc và Đức sang Thái Lan cho họ gặp nhau. Vì vận nước nổi trôi nên họ mới nghìn trùng xa cách như thế!

Thầy sốt sắng làm việc này để đáp trả ân nghĩa sâu nặng của Ân Sư.

Sau hai ngày đảnh lễ và hàn huyên tâm sự, Thầy phải đưa phái đoàn về lại quê nhà, bỏ lại khung cảnh an lành và tươi đẹp của vùng núi rừng Cảnh Giới Cực Lạc.

Một tuần lễ sau, khi dư âm của lần hội ngộ bất ngờ còn đọng lại trong trí nhớ, tôi nghe tin Thầy gặp nạn. Một đại nạn khá lớn trong đời người tu! Thầy bị mất quyền trụ trì ngôi Chùa do chính tay Thầy gây dựng. May là chưa bị cởi áo tu, chỉ bị nhập thất một thời gian để sám hối.

Tin động trời gì thế? Tôi thấy Thầy vô tội mà, chỉ hơi vướng mắc là dám dấn thân vào chỗ bất tịnh để hành Bồ Tát Đạo rồi bị họa lây.

Câu chuyện thật đơn giản! Có một người quen bị mắc bệnh ung thư không tiền chữa trị. Thầy thương cảm tìm cách cứu giúp bằng cách dùng phương tiện chai rượu, đem đến nơi ca hát xập xình đấu giá để đạt được cứu cánh có tiền chữa bệnh.

Nhưng Niết bàn đâu chẳng thấy, chỉ thấy một màu tím ngắt! Khi anh chàng ca sĩ nổi tiếng đứng đấu giá, quá cao hứng khi đạt được giá cao, đã ôm hôn ông thầy trẻ đi cùng với Thầy. Thế là dân cư mạng làm xì-căng-đan tung ra khắp nơi khiến Thầy bị nạn. Sau chuyến này ông thầy trẻ tự cởi áo tu hoàn tục.

Phần Thầy đến đây mất dấu, tôi cố tìm tin tức của Thầy nhưng các vị Tôn túc biết chuyện chỉ lắc đầu không nói. Tôi mang theo nhiều câu hỏi trong đầu?

Cho đến một ngày, một ngày tươi đẹp từ bầu trời cho đến lòng người. Một ngày cuối tháng 6 năm 2019, trong khuôn viên chùa Viên Giác, tôi gặp lại Thầy rực rỡ trong chiếc áo tu màu vàng ánh và đặc biệt trên đầu có đội chiếc nón rơm vành rộng như các thầy tu của Thiếu Lâm Tự. Quá mừng rỡ tôi chắp tay chào Thầy và nói một câu tự đáy lòng:

- Thầy ơi, con rất mừng vì thấy Thầy còn giữ được chiếc áo tu.

Thầy cũng chỉ cười và không nói chi nhiều, trầm tính hơn ngày xưa. Tôi cũng không hỏi Thầy về chuyện quá khứ, mặc dù biết bao câu hỏi còn lẩn quẩn trong đầu. Quá khứ đã đi qua, tương lai thì chưa đến, thôi hỏi chuyện bây giờ. Thầy được Ân Sư mời sang dự lễ, một ngày hội tưng bừng náo nhiệt, chắc không có lần thứ hai.

Thầy thấy tôi có vẻ tò mò về chiếc nón hơi lạ trông Thầy giống như đệ tử của Tổ Bồ Đề Đạt Ma trong Chùa Thiếu Lâm nên giải thích:

- Chiếc nón thầm lặng!
Tôi hiểu ngay ẩn ý của Thầy!

Hoa Lan - Thiện Giới.
2023.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/2018(Xem: 5889)
Nhân dịp qua Houston dự Đại hội Phượng Vỹ, một chị bạn đã rủ tôi về Florida chơi cho biết. Nghe đến Florida tôi đã hình dung ra một miền nắng ấm, cây cỏ xanh tươi và sóng biển rì rào như mời gọi khách phương xa. Mà thật vậy, con đường từ phi trường về nhà chị đã quá quyến rũ du khách bởi những hàng cây, những thảm cỏ xanh um, trải dài ra tận chân trời. Bước xuống nhà chị, tôi bàng hoàng vì phong cảnh quá đẹp, trước nhà là một bãi cỏ mượt như nhung với những hàng cây cọ cao thẳng tắp, đẹp như trong tranh vẽ làm tôi cứ đứng ngẩn ngơ như người từ trên rừng thượng du về. Đứng trước cổng nhà, tôi đã reo lên: - A! bông cẩn Huế đây! Thanh thanh năm cánh mỏng uốn cong về phía sau làm bông hoa như cái lồng đèn tròn nhỏ, ôm lấy dây nhụy vươn dài có những hạt phấn nhỏ li ti màu vàng; khác với bông cẩn tây, hoa lớn hơn, dày, nhiều cánh xoắn xít lấy nhau, tràn sức sống mà thiếu nét mềm mại, ẻo lã... rất Huế.
02/02/2018(Xem: 21568)
Báo Chánh Phap - số 75 - Giai Phẩm Xuân Mậu Tuất 2018
29/01/2018(Xem: 6823)
Quan hệ gắn bó Nghệ An – Quảng Nam không chỉ thể hiện ở mặt Văn học mà còn để lại những dấu ấn sâu sắc nơi Võ học. Bên cạnh các thầy Đồ Nghệ dày công vun đắp cho văn học Quảng Nam phát triển rực rỡ còn có các võ sư xứ Nghệ đã giúp cho nền võ học Quảng Nam trở nên lừng lẫy một thời với các võ sĩ “bất khả chiến bại” trên võ đài và đóng góp nhiều vào sự nghiệp chống ngoại xâm của dân tộc.
27/01/2018(Xem: 5465)
Tác phẩm “Thong Dong Khắp Mọi Nẻo Đường” chỉ dài khoảng 360 trang, nhưng chứa đựng rất nhiều tâm lực – đó là những suy nghĩ của tác giả Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) từ nhiều năm đứng dạy trong trường học Hoa Kỳ và nhiều thập niên hoạt động trong cương vị Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử. Đó cũng là những chiều dài địa lý, qua những đại dương trên địa cầu, những nơi tác giả đã đi thật xa trên đường tìm học Thiền và rồi cũng đi thật xa trên đường hoằng pháp. Nói như người xưa là, cuốn sách quý độc giả đang cầm trên tay đã được viết từ người cư sĩ đã đi mòn biết bao nhiêu đôi giày và đã ngồi mòn biết bao nhiêu bồ đoàn để thâm nhập Phật pháp, và rồi hoằng pháp.
20/01/2018(Xem: 7991)
Ngày nay trái đất đã thu hẹp lại, đó là nhờ phương tiện di chuyển và phương tiện thông tin. Người ở bên này trái đất có thể rất gần gũi với người ở bên kia trái đất, giống như hai người kề cận nói chuyện với nhau, như cùng một nhà hay hàng xóm láng giềng. Cho nên quan niệm xa-gần chỉ là tương đối. Ngày xưa mẹ tiễn con, em tiễn chị lấy chồng ở bên kia sông (sang ngang) coi như “nghìn trùng xa cách” với những câu ca dao nghe đứt ruột: Chiều chiều ra đứng ngõ sau. Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều. Ngày nay câu ca dao “gả chồng xa” được các màn hài kịch/chọc cười sửa lại rất vui và rất thấm thía như sau: Mẹ ơi đừng gả con xa. Gả con đi Mỹ, Con gửi đô-la mẹ xài. Xin nhớ Việt Nam cách Mỹ 19 giờ bay của máy bay phản lực, chứ không phải là chuyến đò qua bên kia sông. Như vậy tiền bạc và tình cảm đã làm cho xa thành gần và gần thành xa mà Phật Giáo cho rằng mọi chuyện trên cõi đời nay do Tâm mình tạo ra “Nhất thiết duy tâm tạo”. Cho nên mặc dù ở xa vạn dặm, chưa một lần gặp mặt, Thượn
19/01/2018(Xem: 5525)
Hôm nay, tôi hân hạnh được Hội Đồng Giám Khảo Giải Viết Về Đạo Phật của Viet Ananda Foundation ủy thác nói vài lời. Bản thân tôi không có gì đặc biệt, chỉ do cơ duyên trong 3 thập niên gắn bó với báo chí trong đạo và ngoài đời thường, và là một người luôn luôn hối thúc các bạn đạo phải tu, phải học, và phải cầm bút viết. Bởi vì, tôi thường nói với bạn hữu rằng hãy hình dung, nếu nhiều thập niên trước, không có sách của quý Thầy như Thích Nhất Hạnh, Thích Thanh Từ, Thích Minh Châu và nhiều vị khác, Đạo Phật bây giờ đã không phong phú như hiện nay.
17/01/2018(Xem: 6417)
Lễ Trao Giải Viết Về đạo Phật Ananda Viet Awards Lần Đầu, 3 Giải Chính, 5 Giải Khuyến Khích Tổng Trị Giá Các Giải Là 7000 MK
13/01/2018(Xem: 6251)
Đọc Thơ Tuyển của Cư sỹ Đào Văn Bình, Tình cờ chúng tôi có được tập sách Tổ Ấm Cuối Cùng, Thơ tuyển và Kịch bản, của cư sỹ Đào Văn Bình xuất bản năm 1987, gởi tặng cố Hòa thượng Thích Thiện Trì, chùa Kim Quang tại thủ phủ Sacramento, CA. Tập sách có hai phần: Phần 1 là Thơ tuyển mà tác giả cho biết là "Sáng tác ròng rã qua 9 năm lưu đày tù ngục và 1 năm phiêu linh qua các trại tỵ nạn". Phần 2 là Kịch bản Tổ Ấm Cuối Cùng (Sáng tác từ tại tỵ nạn Sungei Besi). Ở đây tôi chỉ viết cảm hứng của mình khi đọc vài bài thơ trong lúc bị tù đày của một cư sỹ lão thành luôn có tâm với đạo pháp và dân tộc.
12/01/2018(Xem: 5769)
Nhớ lại 3 năm trước, tôi đến Seattle vào một chiều Thu cuối tháng Mười. Vừa rời khỏi sân bay, cảm nhận đầu tiên của tôi đối với đô thị xa hoa có nhịp sống bận rộn này là cái se se lạnh của tiết trời đang độ giữa Thu. Trong tôi lúc đó vẫn còn nỗi bồn chồn lo lắng, tâm trạng của một người vừa xa quê, bước chân vào một đất nước xa lạ. Sự mát lạnh của khí trời như xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong tôi. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi vẫn nhớ như in cảm xúc đầu tiên ấy, và dần dần, tôi nhận ra mình có cảm tình với mùa Thu ở Washington.
15/12/2017(Xem: 12425)
Hương Lúa Chùa Quê" Bản Tình Ca Quê Hương của nhị vị Hòa Thượng Thích Bảo Lạc và Thích Như Điển. Sau khi đọc tác phẩm “Hương Lúa Chùa Quê” chúng con không dám mong ước giới thiệu sự nghiệp văn học, văn hóa cả đạo lẫn đời của nhị vị Hòa Thượng. Vì công trình tạo dựng sự nghiệp của các bậc xuất sĩ không nằm trong “nguồn văn chương sáng tác”. Vì xuyên qua mấy chục năm hành đạo và giúp đời, nhị vị đã xây dựng nhiều cơ sở Phật giáo đồ sộ trên nhiều quốc độ khác nhau như: chùa Pháp Bảo tại nước Úc; chùa Viên Giác và Tu viện Viên Đức tại nước Đức. Nhị vị cũng đã mang ánh Đạo vàng đến khắp muôn nơi, soi sáng cho bước chân “người cùng tử” được trở về dưới mái nhà xưa, để thấy lại “bóng hình chân nguyên”; dẫn đường cho những người chưa thể “tự mình thắp đuốc lên mà đi” được tìm lại “bản lai diện mục”. Đó mới gọi là “sự nghiệp” của bậc xuât sĩ. Điều nầy đã có lịch sử ghi nhận từ mạch nguồn công đức biểu hiện và lưu truyền.