Những Giọt Mưa Đông.

26/09/202118:49(Xem: 11238)
Những Giọt Mưa Đông.
mua dong


Những Giọt Mưa Đông






        Mùa Hạ nóng bức đã đi qua, mùa Thu chợt đến mang theo những cơn mưa đầu mùa, dấu chân ấy đang lang thang khắp cả dãi nắng niềm Trung, ra tận khắp hai đầu Nam - Bắc.
        Những giọt mưa đông đang tràn về khi dịch tể hoành hành khắp đất trời và trên Thế giới, trong đó có Việt Nam, khiến cho bao nhiêu triệu người bị thiệt mạng, dẫu có thuốc ngăn ngừa tiêm chủng trên Thế giới, giờ tất cả sống chung với căn bệnh Virus Corona, vì một Đại cuộc sinh tồn bảo vệ nhân sinh.
        Từ một Quốc gia có tiềm lực kinh tế giàu mạnh, khởi tâm tình thương chia sẻ viện trợ cho Quốc gia mới phát triển, giúp cho hàng tỉ người được tiêm chủng phòng ngừa, giờ tất cả nhân loại đang sống chung với Virus Corona, ai ai cũng nên tuân thủ việc bịt khẩu trang vì chúng ta hãy hiểu rằng: “Bịt khẩu trang, sẽ dễ chịu hơn nhiều, khi mang theo máy thở”.

       Vì bảo vệ cho chính mình hãy tự mình tĩnh thức ý niệm được quyền sống, ngay tại nơi mình đang sinh sống. Chính chúng ta hãy tận dụng ngồi yên trong từng phút giây an toàn, làm việc tại các cơ quan phân bổ chia đôi, nếu khi có dịch biến, thì có người thay thế, hạn chế tiếp xúc, để tự thân ta cần phòng thủ 5k theo chỉ thị “Y Tế” khuyến khích, cho tất cả những người thân bên ta.
         Ý thức ấy, chính là Chánh niệm, pháp tu thực hành trong bài học Bát Chánh Đạo mà Thế Tôn chỉ giáo.
        Những giọt mưa đông, chúng đang làm cho ta trở nên lạnh hơn sau gần 2 tháng cách ly tại Hà nội, gần 4 tháng cách ly các tỉnh niềm Nam, như Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai,…, khiến từng đôi chân bồn chồn mong muốn được đi đó đây, âu cũng là tâm lý chung của mỗi chúng ta.
       Nhưng vì đại cuộc phát triển kinh tế, chúng ta bỏ cái riêng, mà nghĩ về cái chung cho một Quốc gia dân tộc. Khi các vị Bác Sĩ, Dược Sĩ, Điều Dưỡng, xung phong lên tuyến đầu chống dịch, mọi nổ lực sẻ có ngày chiến thắng dịch bệnh, niềm tin ấy rất gần trong mỗi ý thức tự thân. Chúng tay đẫy lùi dịch bệnh thì ta có mùa Xuân Khải hoàn, ngay trong từng giọt mưa tâm tưới mát.
         Bạn biết không, Mùa Trung Thu, tại Hà Nội, vừa dừng giãn cách, thì bao nhiêu triệu con người muốn nhìn đêm trăng thăm phố cổ, khiến cho các nguồn lây nhiễm càng nên khó kiểm soát, vì chúng ta hay ỷ lại vào việc thực hiện tốt sức khỏe chính mình. Do vậy, mấy ngày qua người bị nhiễm bệnh COVID vẫn còn hoành hành ở từng ngõ phố, nhưng các y bác sỹ đã trấn an phòng thủ, kiểm tra dịch tể, vì vậy ai ai cũng yên lòng, cẩn trọng cho mình cho cộng đồng, gia đình xung quanh. Chớ có lơ là…!
         An toàn cho chính mình là an toàn cho cộng đồng nhân sinh, trong môi trường sống của Trái đất này. Thương mình chính là thương người cho cộng đồng nhân loại, vậy ta cần thực hiện đúng chức năng mà ta có, tức khắc việc làm ta có nhiều kết quả tốt nhất cho mọi người xung quanh…!
          Đêm qua tôi có đọc, bản kinh Tăng Chi Bộ II, của Đức Trưởng Lão Hoà Thượng Thích Minh Châu Dịch, càng suy ngẫm càng thấm lời dạy hay, Đức Thế Tôn Chỉ Giáo:
        “Một thời, Thế Tôn trú ở Vesàlì, tại Đại Lâm, chỗ giảng đường có nóc nhọn. Lúc bấy giờ, khoảng 500 người Licchavì đang ngồi tụ họp tại đền Sàrandada, và câu chuyện về sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời được khởi lên.
       Rồi thấy Thế Tôn từ xa đi đến, các người Licchavì đảnh lễ, bạch Thế Tôn:
       Ở đây, bạch Thế Tôn, chúng con đang ngồi tụ họp, vấn đề này được khởi lên: Sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời. Và thế nào là năm? Sự hiện hữu của voi báu, ngựa báu, ngọc báu, nữ báu và cư sĩ báu là khó tìm được ở đời.
        Đối với các ông, người Licchavì đang thiên nặng về dục, cuộc nói chuyện y cứ trên dục được khởi lên. Này các Licchavì, sự hiện hữu của năm châu báu khó tìm được ở đời. Và thế nào là năm?
       Sự hiện hữu của Như Lai, bậc A la hán, Chánh Đẳng Giác; Người có thể thuyết giảng Pháp và Luật do Như Lai tuyên bố; Người hiểu được lời thuyết giảng về Pháp là Luật do Như Lai tuyên bố; Người đem thực hành các pháp và tùy pháp được hiểu từ lời thuyết giảng về Pháp và Luật do Như Lai tuyên bố; Người biết ơn và nhớ ơn là khó tìm được ở đời.
Sự hiện hữu của năm châu báu này, này các Licchavì, khó tìm được ở đời….”(1).
        Qua lời suy ngẫm trên pháp âm mà Thế Tôn chỉ giáo luôn thức tỉnh năm viên châu Ngọc từ bên trong đến bên ngoài, luôn luôn tự nhắc nhủ những tính cách quan trọng thế gian khi họ có xe hơi, nhà lầu, chứng khoán, ngoại tệ, vợ đẹp, con xinh, ăn ngon, mặc đẹp, vàng Ngọc thật nhiều, kim cương, hay nhiều địa ốc…., tất cả những giá trị trên chỉ bổ trợ cho kiếp người đang sống, chúng chưa phải là hạnh phúc, cái giá trị căn bản mà tuệ giác Như Lai chỉ dạy đó là Hơi Thở của kiếp người được quều sinh sống, ấy mới là cao quý nhất.


ht thai hoa
Kỷ niệm mùa lũ 2013- vùng biển An Bằng- Thừa Thiên Huế.
Tôn Sư Thích Thái Hoà, Thượng Tọa Thích Phước Cần, Đại Đức Thích Pháp Mãn, Đại Đức Thích An Tuệ, Đại Đức Thích Minh Thế...!
Trong mùa kỷ niệm nhớ nhất thời gian.

 

        Cho nên, cái hạnh phúc là bước qua từng thăng trầm thời gian nắng mưa nếm trải mùi vị sự đời hiểu được năm châu báu mà Như Lai chỉ giáo, một giọt mưa đang tràn về hạnh phúc.
       Lời thâm Thuý mà Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 dạy:
        “Triển vọng cơ bản của một người chắc chắn có thể ảnh hưởng đến cách người đó phản ứng với những nghịch cảnh, mối đe dọa hoặc nguy hiểm trong cuộc sống. Ví dụ, thái độ tử tế và tâm từ mang lại cảm giác tự tin và sức mạnh nội tâm. Nó làm giảm sự sợ hãi. Thông thường, phản ứng của chúng ta đối với một tình huống nguy hiểm và khả năng đối phó với nỗi sợ hãi phụ thuộc nhiều vào cách nhìn và đặc điểm cá nhân của chúng ta hơn là bản chất của tình huống đó.”(2).
         Tóm thâu, Ứng Thế Hỷ Tôi rút ra những chất liệu sau:
      1: Khi chúng ta tu học cần phải thực thi pháp Chánh niệm quay về, pháp ấy an trú tâm và thân, chúng luôn luôn giúp ta ngồi yên thiền quán, những hạt bắn tỉa bọt từ cự ly gần tiếp xúc, vì càng hạn chế thì càng ít bệnh Virus Corona.
       2: Thức Tập hơi thở trân quý năm châu Ngọc từ bậc thầy ân sư Thế Tôn chỉ giáo, đó là nguồn gốc hạnh phúc kiếp người được sống, vì ta không lâm vào cảnh chết từ dịch bệnh viên phổi COVID-19 gây nên, do ta biết vừa đủ bỏ tánh Tham- Sân -Si.
       3: Thực hành pháp môn tâm linh sống thực, giữ gìn sức khỏe cho mình cho người, vậy là thời gian kia ta có không gian thực hành pháp Thiền Quán tâm, pháp trú thân, đủ thời duyên Phước ta sẻ đi vào gốc rễ vận hành tình thương và Tuệ giác.
         Nên những ngày mưa đầu mùa xứ Hà Thành Ứng Thế Hỷ Tôi đã an yên nhìn giọt mưa đông.
        Bạn thì sao..? Cần quay về nhìn lại nội tại và thực hành pháp học thiền gia, mong bạn thực hành tinh tấn, trong pháp hành tự thân để bước qua mùa dịch.
        Thôi chúc cả nhà hạnh nguyện tràn đầy tiếp xúc với dịch bệnh như tiếp xúc không gây hận thù trong nội tại tự thân, ngoại tại não phiền, mà xem đó là bài học của Thế kỷ 21 này  như người bạn cùng chung số phận bình nhiên.

                 Tk: Thích Minh Thế
                 Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                 Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                 Ngày 25-09-2021
                 Ngày Âm Lịch: 19-08-Tân Sửu.
Viết tại Thiền Thất Phổ Tịnh- Hà nội, nhân mùa Hạ an cư, giữa mùa bệnh viên phổi COVID-19. Từ nơi xa ấy vọng về tâm hương…!

*******
Ghi chú:

1: ĐTKVN, Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Tikandaki, phần Tại đền Sàrandada [lược], VNCPHVN ấn hành, 1996, tr.583.
2: Lời Dạy Đức Đạt Lai Lạt Ma, hôm 24-08-2021. Tại Dharamsala- Ấn Độ.

 


facebook-1

***
youtube
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/12/2010(Xem: 13644)
Hoà Thượng thế danh Diệp Quang Tiền, pháp danh Tâm Khai, tự Thiện Giác, hiệu Trí Ấn Nhật Liên. Ngài sanh ngày 13 tháng 10 năm Quý Hợi (1923) tại thôn Xuân Yên, xã Triệu Thượng, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, trong một gia đình thâm tín Phật Giáo. Thân phụ là cụ Diệp Chí Hoan; thân mẫu là cụ bà Phan Thị Đường. Hai cụ sinh hạ được 5 người con : 4 nam, 1 nữ - Ngài là con thứ trong gia đình, sau anh trưởng là Thầy Diệp Tôn (Thích Thiện Liên). Năm lên 6 tuổi (1928) gia đình Ngài dời về thôn Diên Sanh, xã Hải Thọ, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Thân sinh Ngài đã rước thầy Đồ Nho danh tiếng về nhà để dạy chữ Hán cho hai con. Hai anh em Ngài thường được cụ Đồ khen là thông minh, hứa hẹn một tương lai tốt đẹp. Năm lên 10 tuổi (1932), Ngài theo học Việt Văn tại thôn Diên Sanh.
16/11/2010(Xem: 19471)
“Nam Kha nhất mộng đoạn, Tây Vức cửu liên khai, phiên thân quy Tịnh Độ, hiệp chưởng lễ Như Lai
30/10/2010(Xem: 5692)
Tiểu sử cho biết rằng, vào năm 1542 sau khi dâng sớ lên vương triều Mạc đòi chém 18 kẻ lộng thần, nhưng không được vua Mạc bấy giờ là Mạc Phúc Hải chấp thuận. Nguyễn Bỉnh Khiêm liền cáo quan về lại quê quán ở làng Trung Am. Nay là huyện Vĩnh Bảo thành phố Hải Phòng. Dù thất bại ở triều đình không thực hiện được hoài bão như dự tính lúc ban đầu: Dân giai thức mục quan tân chính
30/10/2010(Xem: 8924)
Như tôi cũng đã thưa rồi, hiếm ai dành nhiều thời gian để nhớ về mẹ như tôi. Chuyện gì buồn vui cũng là cái cớ để tôi nhớ về mẹ bằng tất cả tim óc. Tôi đã nhớ mẹ qua bất cứ hình ảnh nào của các bậc cha mẹ trong đời mà tôi quen biết, trong giao thiệp hay chỉ nhìn thấy trên phim ảnh sách báo... Có điều là không ít hình ảnh trong số đó cứ khiến tôi đau đáu một nỗi riêng không chịu thấu: 1. Họ là những bậc cha mẹ với tuổi đời chưa bao nhiêu nhưng đã bắt đầu quên mất tuổi trẻ của mình cho đứa con đầu lòng. Một tuổi trẻ tất bật áo cơm, không có rong chơi, không có ngơi nghỉ, không có thời gian riêng tư, dẹp luôn những không gian độc lập để sống như mình vẫn ao ước thời chớm lớn. Họ Mất hết cho cái mà họ cho là Được – đó chính là đứa con! Nhìn họ tôi nhớ mẹ!
28/10/2010(Xem: 4935)
ù bây giờ đã qua hết những ngày tất tả ngược xuôi lo chạy gạo bữa đói bữa no, lăn lóc chợ trời nhục nhã ê chề tấm thân; những ngày dầm mưa dãi nắng lặn lội đi thăm nuôi nhưng những kỷ niệm buồn sâu thẳm vẫn còn đậm nét trong lòng tôi mãi mãi mỗi độ tháng tư về. Sau khi hai đứa con ra đi được hai ngày, tôi được tin chuyến tàu bị bể. Tôi vừa bàng hoàng vừa cầu xin đó không phải là sự thật, nếu quả đúng như vậy liệu tôi có còn đủ sức chịu đựng hay không vì chồng tôi đang còn ở trong trại cải tạo. Nóng ruột quá, tôi bèn rủ một em học trò cũ lên nhà bà chủ tàu để dò hỏi tin tức. Khi đi thì hăng hái như vậy nhưng gần đến ngõ rẽ đi vào nhà, tôi không còn can đảm tiếp tục bước nữa. Tôi ngồi lại một mình dưới gốc cây vừa niệm Phật vừa cầu xin, mắt không rời theo dõi vào con ngõ sâu hun hút đó. Càng chờ ruột gan càng nóng như lửa đốt, không chịu nổi nữa tôi đi liều vào. Vừa đến nơi hai chân tôi đã muốn khuỵu xuống, một bầu không khí im lặng nặng nề, hai người ngồi như 2 pho tượng; sau đó em h
21/10/2010(Xem: 18660)
Bướm bay vườn cải hoa vàng , Hôm nay chúng ta cùng đọc với nhau bài Bướm bay vườn cải hoa vàng. Bài này được sáng tác trước bài trường ca Avril vào khoảng năm tháng. Viết vào đầu tháng chạp năm 1963. Trong bài Bướm bay vườn cải hoa vàng chúng ta thấy lại bông hoa của thi sĩ Quách Thoại một cách rất rõ ràng. Đứng yên ngoài hàng dậu Em mỉm nụ nhiệm mầu Lặng nhìn em kinh ngạc Vừa thoáng nghe em hát Lời ca em thiên thâu
17/10/2010(Xem: 7723)
Tây Du Ký tiêu biểu cho tiểu thuyết chương hồi bình dân Trung Quốc, có ảnh hưởng sâu sắc đến sinh hoạt xã hội các dân tộc Á Châu. Không những nó đã có mặt từ lâu trong khu vực văn hóa chữ Hán (Trung, Đài, Hàn, Việt, Nhật) mà từ cuối thế kỷ 19, qua các bản tuồng các gánh hát lưu diễn và văn dịch, Tây Du Ký (TDK) đã theo ngọn gió mùa và quang thúng Hoa Kiều đến Thái, Mã Lai, In-đô-nê-xia và các nơi khác trên thế giới. Âu Mỹ cũng đánh giá cao TDK, bằng cớ là Pháp đã cho in bản dịch TDK Le Pèlerin vers l’Ouest trong tuyển tập Pléiade trên giấy quyến và học giả A. Waley đã dịch TDK ra Anh ngữ từ lâu ( Monkey, by Wu Ch’Êng-Ên, Allen & Unwin, London, 1942). Ngoài ra, việc so sánh Tây Du Ký2 và tác phẩm Tây Phương The Pilgrim’s Progress (Thiên Lộ Lịch Trình) cũng là một đề tài thú vị cho người nghiên cứu văn học đối chiếu.
08/10/2010(Xem: 21435)
Phật nói : Lấy Tâm làm Tông, lấy không cửa làm cửa Pháp. Đã không cửa làm sao đi qua ? Há chẳng nghe nói : “Từ cửa vào không phải là đồ quý trong nhà. Do duyên mà được, trước thì thành, sau thì hoại.” Nói như thế giống như không gió mà dậy sóng, khoét thịt lành làm thành vết thương. Huống hồ, chấp vào câu nói để tìm giải thích như khua gậy đánh trăng, gãi chân ngứa ngoài da giầy, có ăn nhằm gì ? Mùa hạ năm Thiệu Định, Mậu Tý, tại chùa Long Tường huyện Đông Gia, Huệ Khai là Thủ Chúng nhân chư tăng thỉnh ích bèn lấy công án của người xưa làm viên ngói gõ cửa, tùy cơ chỉ dẫn người học. Thoạt tiên không xếp đặt trước sau, cộng được 48 tắc gọi chung là “Cửa không cửa”. Nếu là kẻ dõng mãnh, không kể nguy vong, một dao vào thẳng, Na Tra tám tay giữ không được. Tây Thiên bốn bẩy (4x7=28) vị, Đông Độ hai ba (2x3=6) vị chỉ đành ngóng gió xin tha mạng. Nếu còn chần chờ thì giống như nhìn người cưỡi ngựa sau song cửa, chớp mắt đã vượt qua.
08/10/2010(Xem: 5807)
Tiểu sử chép: “Năm 19 tuổi Chân Nguyên đọc quyển Thực Lục sự tích Trúc Lâm đệ tam tổ Huyền Quang,chợt tỉnh ngộ mà nói rằng, đến như cổ nhân ngày xưa, dọc ngang lừng lẫy mà còn chán sự công danh, huống gì mình chỉ là một anh học trò”. Bèn phát nguyện đi tu. Thế là cũng như Thiền sư Huyền Quang, Chân Nguyên cũng leo lên núi Yên Tử để thực hiện chí nguyện xuất gia học đạo của mình. Và cũng giống như Huyền Quang, Chân Nguyên cũng đã viết Thiền tịch phú khi Chân Nguyên còn đang làm trụ trì tại chùa Long Động trên núi Yên Tử.
05/10/2010(Xem: 26562)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.