Thích Huyền Lan: Hằng Vang Khúc Đạo Ca

03/02/202107:38(Xem: 29015)
Thích Huyền Lan: Hằng Vang Khúc Đạo Ca

nhac si hang vang
­­­­


HẰNG VANG
Khúc Đạo Ca

Thích Huyền Lan


Kính thương tiếc cố nhạc sỹ Phật Giáo Hằng Vang. Vừa qua đời tại Ban Mê Thuột – Đắk Lắk
 Ngày 20 tháng chạp Canh Tý (TL.1/2/2021) Thành kính phân ưu cùng gia đình Cố NS Hằng Vang.

 
Chiều cuối năm chầm chậm chạp buồn thiu
Tin Anh mất giữa giao mùa giáp tết
Nghe nỗi buồn man mác cõi hợp tan
Nắng Ban Mê nhè nhẹ tiễn đưa Anh
Một cuộc đời ý nghĩa giữa hư vô
Anh đã sống tình lam Bi Trí Dũng
Lòng thanh cao “Tình Đạo” khúc ca vang
*“Kiếp sống vô thường đừng quên pháp âm”
Tháng chạp về muôn hoa đua nhau nở
Nắng vương buồn trước ngõ phía nhà Anh
Lời kinh thiêng tỏa chiếu “Ánh Đạo Vàng”
Khói trầm bay di ảnh đẹp Hằng Vang
Thương Anh lắm một đời bao trăn trở
Chuyện ngôi nhà âm nhạc Phật Giáo ta
*“Lắm xô bồ pha lẫn những tạp nham”
Phút cuối đời vẫn suy nghĩ lo xa
Năm Canh Tý năm hãi ­­hùng đại dịch
Anh ra đi lặng lẽ một trời riêng
Rất tự tại sau bao ngày thân bệnh
Giấc ngủ trưa là giấc ngủ thiên thu
Anh đi giữa “Ánh Đạo Vàng” Chư Phật
Chiếu lung linh cõi tạm bước anh qua
Lòng ngát tỏa tâm Bồ Đề bát ngát
Cuộc tử sinh Hằng Vang mãi đạo ca.
 

*Lời nhạc của cố nhạc sỹ Hằng Vang trong ca khúc Tình Đạo
*Đó là lời nói của cố nhạc sỹ khi còn sinh tiền với chúng tôi khi nói về VHVNPG



***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/06/2011(Xem: 13711)
Sách do nhà xuất bản Nguồn Sống ấn hành
02/06/2011(Xem: 6050)
Dù biết rằng rồi một ngày Thầy cũng phải ra đi nhưng con vẫn bàng hoàng xúc động khi nhận được hung tin ! Viết về Thầy, không biết con có diễn tả đầy đủ hết mọi ý nghĩ của mình bởi vì con cũng đã có nhiều kỷ niệm dễ thương về Thầy mà mỗi lần nhớ lại, lòng không khỏi dâng lên niềm xót xa !
30/05/2011(Xem: 21439)
Chùa tôi nho nhỏ bên làng Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh Có tre mấy lũy yên lành Có chim ca hót trên cành líu lo
25/05/2011(Xem: 5025)
Một lần nữa phải cám ơn Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác và anh Chủ bút Phù Vân đã cho chúng tôi có được cơ hội gặp nhau - cùng có chung một đứa con tinh thần - từ đó sợi dây thân ái càng ngày càng ràng buộc và lòng thương yêu nhau càng gắn bó nhiều với thời gian ! Chúng tôi - những cây bút nữ - mỗi đứa ở một phương trời đã quy tụ về dưới mái chùa Viên Giác vào một ngày tháng 8 năm trước, để rồi khi chia tay vẫn còn lưu lại trong lòng nhau những luyến lưu bịn rịn.
24/05/2011(Xem: 11471)
Lá Diêu Bông không hiện hữu trên trái đất này thì làm sao ai mà tìm thấy được và như thế thì chẳng khác nào người đẹp gieo cầu trong gió lớn, làm lỡ duyên người con gái thơ ngây! Tôi viết vài dòng về Lá Diêu Bông vì thấy lyric và nhạc của Trần Tiến mang tính mẫn cảm thật đẹp về tình yêu hơn lyrics và nhạc của Phạm Duy về cùng một bài thơ, Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm
23/05/2011(Xem: 5546)
Khi Phạm Thiên Sahampati biết được đức Phật đang phân vân lưỡng lự không muốn thuyết giảng giáo pháp mà Ngài vừa chứng ngộ dưới gốc cây Bồ Đề cho thế gian đau khổ này với lý do: “Con người còn vấn vương trong tham ái và sân hận, không dễ gì lãnh hội được giáo pháp mà Như Lai đã chứng ngộ. Người tham ái chìm đắm trong đêm tối, bị đám mây mù tham ái bao phủ, sẽ không thấy được giáo pháp, bởi giáo pháp đi ngượi lại tham ái, giáo pháp sâu kín, thâm diệu, khó nhận thức và tế nhị”[1].
15/05/2011(Xem: 4958)
Hãy sống như những người con Phật, mở lòng ra, nắm lấy những giờ phút đang có này, vứt bỏ mọi ức, hoài niệm, và nở nụ cười.
05/05/2011(Xem: 14523)
Tạp Chí Tư Tưởng của Viện Đại Học Vạn Hạnh là cơ quan ngôn luận dẫn đạo về mặt tư tưởng, triết lý, giáo dục và văn hóa hàng đầu của Phật Giáo Việt Nam, mà mãi đến nay (2014) vẫn chưa có tạp chí Phật Giáo nào, trong và ngoài nước, có thể vượt qua được uy tín và ảnh hưởng lớn rộng của nó. Hiện Thư Viện Huệ Quang (Việt Nam) đã số hóa tạp chí này, bắt đầu từ số 1 năm 1967 cho đến số cuối cùng vào tháng 3 năm 1975 thì tự đình bản do hoàn cảnh đổi chủ của miền Nam Việt Nam.
11/04/2011(Xem: 4704)
Cái biết sáng ngời hay Phật tánh, Chân tâm, Tánh giác… thật ra không có tên gọi, không thể dùng lời diễn tả, không thể tưởng tượng suy lường.
10/03/2011(Xem: 4848)
Ngày xưa, có một người xay bột nghèo mà lại có một cô con gái xinh đẹp. Có lần, bác ta tình cờ được nói chuyện với nhà vua.