Tiếng vọng từ Tâm

12/06/202019:03(Xem: 5416)
Tiếng vọng từ Tâm

Hoa Cuc Chau Phi (1)

Tiếng vọng từ Tâm

Sau một ngày mệt nhoài trong, ngoài việc Đạo, việc đời tôi thường tìm đến thứ vui âm nhạc để thả hồn lâng lâng theo những giọng hát mà mình cảm thấy rất là ... còn mãi với thời gian . ( dù đôi khi là những bài hát tình cảm lãng mạn )

Chợt nhớ đến lời của HT Thích Thiện Trí thường gặp trong những bài pháp thoại “ Tăng sĩ xuất gia hành đạo cũng phải là những diễn viên thật đại tài không phải chỉ ở trí tuệ sâu sắc có được mà còn vào hình tướng oai nghi tế hạnh “

Trong mùa đại dịch này, phải nói là có một điều lợi ích cho người muốn tu học Phật Pháp là các giảng sư uyên bác đã xuất hiện trên YouTube hoặc qua Livestream và tuỳ theo căn cơ cao thấp của mình người tu học có thể cảm thông và tiến tu .

Lại nhớ đến lời phê bình của các bạn tôi về những nhà thơ người soạn nhạc đại tài như sau
“Người nghệ sĩ thật sự là người có thể đem hết tâm hồn mình ra qua thơ, văn, âm nhạc hay giọng hát và người thưởng thức sẽ đánh giá qua tâm tình ấy .
Và họ cũng khó có thể so sánh với ai đó hay đặt trên bàn cân để cân xem ai hay hơn ai ?

Miễn là nó làm sao truyền cảm đến tận đáy lòng và làm mình ghi nhớ mãi không quên. Đó chính là sức cảm thông của mỗi người ở mỗi lần
thưởng thức . “
Do vậy không thể nói bài giảng nào hay, hoặc trác tuyệt hơn bài giảng nào , có chăng là mức độ cảm thông của người nghe giảng đó , có đặt hết chú tâm vào bài pháp thoại trong 30 phút đó hay 45 phút để rồi ngồi ghi lại những cảm nghĩ của mình .

Và lạ quá điều này hôm nay lại vang vọng lên từ chính nơi sâu thẩm nhất trong tâm tôi.
Có lẽ sáng hôm qua sau khi một niệm thiện phát khởi đối với Cô Chủ biên một tờ báo mạng Phật Giáo tôi đang cộng tác, tôi mới nhớ lại lời chỉ dạy nghiêm khắc của Giảng Sư Đại Học Trần Ngọc Tiếng từ ngày trước khi còn thực tập : “ Con có thông minh nhưng điều quan trọng nhất cho con là phải tập nghe lời phê bình khiển trách và phải thấy lỗi mình trước khi thấy lỗi người khác . Và cũng đừng khứ khư ôm lấy định kiến chủ quan con về một vấn đề gì hay lạm dụng lòng tốt của người khác đối với con do một mối duyên tình nào. Do đó Thầy sẽ rất nghiêm khắc với con để chặn bớt những nông nổi của tiềm năng nầy “

Gần một tháng nay lời ấy đã được lập lại từ một vị Thầy mà tôi kính trọng và có lẽ kiếp trước đã phước phần quy y Tam Bảo hay sao mà sáng nay sau bài pháp thoại phẩm Tôn Đạo thứ 34 trong kinh Ma Ha Bát Nhã , bao nhiêu nông nổi bồng bột của tuổi trẻ ngày xưa sao lại xuất hiện gần đây trong tôi , và đã tự hiện ra trước mắt như một cuốn phim và tôi tự hứa thầm kể từ hôm nay cho đến những ngày cuối tuần tôi sẽ không làm gì cả và tự mình sám hối và chép đi chép lại 4 loại chấp thủ (Dục thủ-Kiến thủ -Chấp thủ những tập tục - Chấp thủ những quan niệm của bản ngã mình ) cùng với phẩm Đại Minh Bảo Tháp và Tôn Đạo mà người tu thường gặp trong cuốn Cẩm Nang Nhân Sinh của Ngài Phật Sứ (Buddhadasa Bhikkhu)và của Kinh Ma Ha Bát Nhã để đọc đi đọc lại và chiêm nghiệm lỗi mình và cúng dường Tam Bảo và cũng để thành  tâm sám hối với Thầy, tôi đã viết lên những tiếng vọng từ đáy tâm: 


Niềm hỷ lạc kéo dài vui khó tả
Tàm quý thật sự đã về lại trong ta
Thẹn thùng ...nhiều năm giờ mới thấy ra
Ồ! Thất thánh tài từ lâu hằng mong ước ,

Đại minh chú xoá tan bao hệ phược
Lỗi ta trước mắt ... mong đạt mong cầu
Quên hết đi mười pháp dạy chăn trâu
Đôi phút lơ đãng canh chừng ... lạc mất


Phút sâu lắng ngộ chẳng ai Ma, Phật !
Tự ta tạo rồi trách lỗi cho người
Đừng so sánh, đủ sao được tám, mười
Sự cảm thông chỉ đến khi tỉnh thức !

Thấy được lỗi mình chính là thần lực,
Đừng chờ ai tha thứ với bao dung,
Tự mình sám hối thành tín khiêm cung.
Trí tuệ sẽ đến khi không chờ không đợi! 
Hạnh phúc tìm nơi lợi tha hơn tự lợi

Kính xin chia sẻ cùng các bạn hữu và ước ao ai cũng nghe được tiếng vọng này  . Phải chăng đó là Tàm Quý , một trong 7 thánh tài mà kinh thường dạy


 Huệ Hương 







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/2015(Xem: 8385)
Người có dừng chân trên bến sông Bên kia đồi cỏ núi mây trùng Bên này chim rủ nhau về hội Cùng hẹn hò thăm chuối trổ bông.
13/06/2015(Xem: 7057)
Tôi không quen biết nhà thơ Trần Hậu, chưa được gặp anh một lần nào. Trong một lần vô tình (qua nhạc sĩ Trần Đức Tâm), nhìn thấy và giở trang bìa tập thơ “Biển Đời Trăn Trở” của anh , ngay sáu câu thơ đầu dùng làm lời tựa trong bài thơ Trăn Trở đã cuốn hút tôi nhanh chóng. Làm như vậy có lẽ nhà thơ nghĩ rằng thơ là hơi thở, là cuộc sống và là cung cách của riêng mình, cho nên dùng chính lời thơ ấy để nói lên điều mình muốn nói, thay vì nhờ cậy một ai đó viết lời giối thiệu. Chính những dòng đó như chứng minh với mọi người rằng chân lý Phật đà luôn hiện hữu quanh ta, trong khổ đau cũng như trong hạnh phúc. Mà dường như điều tưởng nhỏ nhoi ấy ai cũng dễ dàng nhận ra, đôi khi chỉ bằng cảm quan chung quanh, những cảm quan mang tên rất “Như Thị”.(đính kèm ảnh tập thơ)
01/06/2015(Xem: 4383)
Kim Tiếng thương mến, Vẫn biết rằng "Đời là vô thường". Nhưng mình vẫn bàng hoàng xúc động khi hay tin Kim Tiếng đã ra đi. Chỉ trong vòng có hai ngày mà trường Sương Nguyệt Anh thân yêu của chúng ta đã mất đi hai Thầy Cô: - Cô Dương Kim Tiếng: 5-5-2015 - Thầy Giáp Bằng Phan: 6-5-2015
29/05/2015(Xem: 5387)
Năm học lớp sáu, lần đầu tiên tôi được đến chùa. Chiếc xích-lô bỏ mẹ con tôi phía trước con đường nhỏ, nhìn vào bên trong thấy sâu hun hút. Đi bộ một quãng, bước qua cổng tam quan đồ sộ là chiếc sân rộng với nhiều gốc cây cổ thụ. Sân vắng người. Một con chó to và mập từ bên trong chạy ra cong đuôi sủa. Một cô ni đon đả bước ra chào hỏi rồi dẫn mẹ con tôi đến dãy nhà lớn. Mẹ bảo tôi bỏ dép rồi bước lên những bậc cấp cao. Nơi căn phòng đầu tiên, vị sư tuổi ngoài ba mươi, người tầm thước, da láng lẩy, khuôn mặt hiền từ, vài lời xã giao với mẹ tôi rồi lại dẫn đến một căn phòng khác. Tôi thấy vị sư cũng như mẹ tôi quỳ xuống lạy một vị hòa thượng to lớn, đẫy đà có lẽ là đau ốm nên nằm trên chiếc võng xanh. Tôi nấp bên sau lấm lét nhìn.
07/05/2015(Xem: 8628)
Ngày còn đi làm, cứ mỗi lần đến ngày 13 thứ sáu, các bạn đồng nghiệp trong sở tôi kiêng cử dữ lắm, ai cũng cho đó là ngày xấu nhất trong năm. Tôi thì không tin, chỉ cười, cũng không phản đối lòng tin của bạn bè nhưng bây giờ tôi cũng đâm ra sợ ngày này vô cùng: 13 Thứ sáu - ngày Anh tôi ra đi thật quá bất ngờ và quá đau đớn!
01/05/2015(Xem: 19474)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
20/04/2015(Xem: 7066)
Tùy bút: Viết về tháng tư
12/04/2015(Xem: 22236)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
07/04/2015(Xem: 5180)
Những con người Tây Phương này, họ tụ lại đây để tìm về hơi thở của chính mình. Hơi thở họ bị ngắt quãng. Đứt đoạn. Họ đến đây để nối hơi thở liền lạc thành một hơi thở sâu lan toả khắp thân tâm. Ngày nào cũng lắng nghe ghi chép quay (với sự đồng ý của họ), kín đáo ghi để tôn trọng không khí tự nhiên của các hoạt động, các cuộc trò chuyện. Tôi muốn đóng vai người ngoài cuộc để không bị những cảm xúc, chia sẻ kia tác động, bởi tôi vốn rất nhạy cảm với đau khổ của người khác.
01/04/2015(Xem: 5564)
Những ngày tàn xuân năm ấy, gió bấc thổi không mang theo giá lạnh mà lại thốc vào cả một luồng bão lửa nóng bức, kinh hoàng. Không ai mong đợi một cơn bão lửa như thế. Bão lửa, từ bắc vào nam, từ cao nguyên xuống đồng bằng, từ rừng sâu ra hải đảo, từ thôn quê vào thị thành… thiêu rụi bao cội rễ của rừng già nghìn năm, đốt cháy bao cành nhánh của cây xanh vườn tược. Tất cả mầm non đều héo úa, quắt queo, không còn sức sống, không thể đâm chồi, nẩy lộc. Tất cả những gì xinh đẹp nhất, thơ mộng nhất, đều tan thành tro bụi, hoặc hòa trong sông lệ để rồi bốc hơi, tan loãng vào hư không. Màu xanh của lá cây, của biển, của trời, đều phải nhạt nhòa, biến sắc, nhường chỗ cho màu đỏ, màu máu, màu đen, màu tuyệt vọng.