Tiếng vọng từ Tâm

12/06/202019:03(Xem: 5304)
Tiếng vọng từ Tâm

Hoa Cuc Chau Phi (1)

Tiếng vọng từ Tâm

Sau một ngày mệt nhoài trong, ngoài việc Đạo, việc đời tôi thường tìm đến thứ vui âm nhạc để thả hồn lâng lâng theo những giọng hát mà mình cảm thấy rất là ... còn mãi với thời gian . ( dù đôi khi là những bài hát tình cảm lãng mạn )

Chợt nhớ đến lời của HT Thích Thiện Trí thường gặp trong những bài pháp thoại “ Tăng sĩ xuất gia hành đạo cũng phải là những diễn viên thật đại tài không phải chỉ ở trí tuệ sâu sắc có được mà còn vào hình tướng oai nghi tế hạnh “

Trong mùa đại dịch này, phải nói là có một điều lợi ích cho người muốn tu học Phật Pháp là các giảng sư uyên bác đã xuất hiện trên YouTube hoặc qua Livestream và tuỳ theo căn cơ cao thấp của mình người tu học có thể cảm thông và tiến tu .

Lại nhớ đến lời phê bình của các bạn tôi về những nhà thơ người soạn nhạc đại tài như sau
“Người nghệ sĩ thật sự là người có thể đem hết tâm hồn mình ra qua thơ, văn, âm nhạc hay giọng hát và người thưởng thức sẽ đánh giá qua tâm tình ấy .
Và họ cũng khó có thể so sánh với ai đó hay đặt trên bàn cân để cân xem ai hay hơn ai ?

Miễn là nó làm sao truyền cảm đến tận đáy lòng và làm mình ghi nhớ mãi không quên. Đó chính là sức cảm thông của mỗi người ở mỗi lần
thưởng thức . “
Do vậy không thể nói bài giảng nào hay, hoặc trác tuyệt hơn bài giảng nào , có chăng là mức độ cảm thông của người nghe giảng đó , có đặt hết chú tâm vào bài pháp thoại trong 30 phút đó hay 45 phút để rồi ngồi ghi lại những cảm nghĩ của mình .

Và lạ quá điều này hôm nay lại vang vọng lên từ chính nơi sâu thẩm nhất trong tâm tôi.
Có lẽ sáng hôm qua sau khi một niệm thiện phát khởi đối với Cô Chủ biên một tờ báo mạng Phật Giáo tôi đang cộng tác, tôi mới nhớ lại lời chỉ dạy nghiêm khắc của Giảng Sư Đại Học Trần Ngọc Tiếng từ ngày trước khi còn thực tập : “ Con có thông minh nhưng điều quan trọng nhất cho con là phải tập nghe lời phê bình khiển trách và phải thấy lỗi mình trước khi thấy lỗi người khác . Và cũng đừng khứ khư ôm lấy định kiến chủ quan con về một vấn đề gì hay lạm dụng lòng tốt của người khác đối với con do một mối duyên tình nào. Do đó Thầy sẽ rất nghiêm khắc với con để chặn bớt những nông nổi của tiềm năng nầy “

Gần một tháng nay lời ấy đã được lập lại từ một vị Thầy mà tôi kính trọng và có lẽ kiếp trước đã phước phần quy y Tam Bảo hay sao mà sáng nay sau bài pháp thoại phẩm Tôn Đạo thứ 34 trong kinh Ma Ha Bát Nhã , bao nhiêu nông nổi bồng bột của tuổi trẻ ngày xưa sao lại xuất hiện gần đây trong tôi , và đã tự hiện ra trước mắt như một cuốn phim và tôi tự hứa thầm kể từ hôm nay cho đến những ngày cuối tuần tôi sẽ không làm gì cả và tự mình sám hối và chép đi chép lại 4 loại chấp thủ (Dục thủ-Kiến thủ -Chấp thủ những tập tục - Chấp thủ những quan niệm của bản ngã mình ) cùng với phẩm Đại Minh Bảo Tháp và Tôn Đạo mà người tu thường gặp trong cuốn Cẩm Nang Nhân Sinh của Ngài Phật Sứ (Buddhadasa Bhikkhu)và của Kinh Ma Ha Bát Nhã để đọc đi đọc lại và chiêm nghiệm lỗi mình và cúng dường Tam Bảo và cũng để thành  tâm sám hối với Thầy, tôi đã viết lên những tiếng vọng từ đáy tâm: 


Niềm hỷ lạc kéo dài vui khó tả
Tàm quý thật sự đã về lại trong ta
Thẹn thùng ...nhiều năm giờ mới thấy ra
Ồ! Thất thánh tài từ lâu hằng mong ước ,

Đại minh chú xoá tan bao hệ phược
Lỗi ta trước mắt ... mong đạt mong cầu
Quên hết đi mười pháp dạy chăn trâu
Đôi phút lơ đãng canh chừng ... lạc mất


Phút sâu lắng ngộ chẳng ai Ma, Phật !
Tự ta tạo rồi trách lỗi cho người
Đừng so sánh, đủ sao được tám, mười
Sự cảm thông chỉ đến khi tỉnh thức !

Thấy được lỗi mình chính là thần lực,
Đừng chờ ai tha thứ với bao dung,
Tự mình sám hối thành tín khiêm cung.
Trí tuệ sẽ đến khi không chờ không đợi! 
Hạnh phúc tìm nơi lợi tha hơn tự lợi

Kính xin chia sẻ cùng các bạn hữu và ước ao ai cũng nghe được tiếng vọng này  . Phải chăng đó là Tàm Quý , một trong 7 thánh tài mà kinh thường dạy


 Huệ Hương 







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/01/2016(Xem: 21024)
Thiên nhân hỏi: - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Chất độc nào tàn hại nhất? Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Bóng đêm nào đen tối nhất? - Đức Phật trả lời: Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất, dục vọng là chất độc tàn hại nhất, đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
27/12/2015(Xem: 20191)
Có chàng lãng tử lưu lạc giang hồ từ thuở thiếu thời, bỗng một hôm nghe hung tin người cha già rời bỏ trần gian, lòng bồi hồi nhớ đến lời dặn dò năm xưa của cha, lời rằng, “Dù vui, buồn giữ mãi cái tâm trong.” Chàng lãng tử đó là nhà thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du, một trong mười nhà thơ -- gồm Bạch Xuân Phẻ, Hàn Long Ẩn, Huyền, Nguyên Lương, Nguyễn Hoàng Lãng Du, Nguyễn Phúc Sông Hương, Nguyễn Thanh Huy, Phan Thanh Cương, Trần Kiêm Đoàn, và Tuệ Lạc -- có mặt trong tuyển tập thơ Tâm Trong vừa mới được nhà sách lớn nhất thế giới Amazon phát hành vào trung tuần tháng 12 năm 2015.
22/12/2015(Xem: 5719)
Năm cũ của nhân loại được khép lại với nhiều xáo trộn, bất ổn trong đời sống chính trị, kinh tế, xã hội… của mỗi quốc gia, và cộng đồng quốc tế, của mỗi dân tộc và từng cá thể. Nơi nầy nơi kia, chiến tranh, khủng bố, độc tài, kỳ thị, áp bức, bất công… vẫn tiếp tục gieo rắc sự chết chóc, tù đày, bất an và sợ hãi. Khổ đau của con người có khi dâng cao cùng tận, đến độ có thể đẩy xô hàng trăm nghìn, cho đến hàng triệu người phải gạt lệ rời bỏ quê hương, hoặc chối bỏ quyền làm công dân bình thường trên chính đất nước của mình.
18/12/2015(Xem: 11242)
Mỗi chuyến đi đều có mỗi nhân duyên khác biệt. Chuyến đi Ai Lao lần nầy của ba huynh đệ: tôi, thầy Hạnh Giới và chú Hạnh Tuệ cũng có nhân duyên thật là đặc biệt. Thông thường chương trình của Thượng Tọa Phương Trượng được sắp đặt trước một năm, năm nay chúng tôi sang Úc với Thượng Toạ thời gian ba tháng, từ đầu tháng 10 đến đầu tháng 1 năm 2004. Chuyến đi nầy sẽ ghé Bồ đề Đạo tràng, vì thương quý thầy cô học tăng Việt nam, sinh viên trường Đại học Delhi, Thượng Toạ sang thăm Ấn độ mỗi năm một lần, để quý vị có cơ duyên được gần gũi, được nghe những lời huấn từ của Thượng Toạ và được tu tập bù lại phần lớn thời gian sống đời lưu học sinh, không chùa, phải ở ký túc xá sinh viên hoặc ở nhà trọ.
17/12/2015(Xem: 22336)
Trong mùa tu gieo duyên năm nay tại chùa Viên Giác Hannover bắt đầu từ ngày 1 đến ngày 10 tháng 7 năm 2015, có chừng 50 đến 70 Phật Tử tại gia khắp nơi về tham dự. Có người tu liên tục trong 10 ngày, nhưng cũng có người chỉ tham gia trong 5 ngày miên mật cuối cùng, dưới sự hướng dẫn của Thầy Hạnh Giới, Trụ Trì chùa Viên Giác. Đạo Hữu Thông Giác là một Phật Tử tại gia đến từ Neuss, có mang theo một quyển sách thật dày của Thiền Sư Nhất Hạnh do Nắng Mới tại Đức xuất bản tặng cho tôi. Tôi thấy sách dày thì không ngán, nhưng chỉ ngán là không có thời gian. Vì lẽ, tôi hay đọc Đại Tạng Kinh, có quyển dày đến hơn 1.000 trang cũng chẳng có sao cả. Rồi tôi cứ để mặc đó, nhưng kỳ nầy trước khi đi Chicago Hoa Kỳ tham dự lễ tang của Thầy Hạnh Tuấn và đi Ấn Độ, mỗi nơi chỉ có 3 ngày và tôi lợi dụng thời gian ngồi trên máy bay hay thời gian chờ đợi ở phi trường để đọc cho xong tác phẩm nầy.
17/12/2015(Xem: 20372)
Trong khu rừng kia có một con khỉ rất hạnh phúc. Nó tìm ăn những trái cây ngọt lịm khi đói và nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ngày, con khỉ đang lang thang bìa rừng thì thấy một ngôi nhà… Trong ngôi nhà nhỏ bé đó, nó thấy một cái bát to đựng toàn táo, những quả táo tuyệt đẹp. Con khỉ liền trộm lấy một quả và chạy thật nhanh trở lại khu rừng.
21/11/2015(Xem: 6063)
Có những giọt mưa rơi trên công viên. Chiều. Vắng người. Mưa rơi, rửa sạch những tàn lá cao. Mưa rơi, ướt những bãi cỏ xanh. Mưa rơi, đọng từng vũng nhỏ trên đường đất. Kẻ không nhà co ro dưới tấm nhựa trải bàn màu xanh dương có hình những hoa tuyết trải đều đặn, thứ lớp như những người lính xếp hàng.
12/11/2015(Xem: 5769)
Được Anh Dương Quân gởi tặng bài thơ ngắn "Giấc Xưa," tôi mãi bâng khuâng chưa nắm bắt được những hàm ngụ của tác giả qua năm mươi sáu con chữ giản đơn tưởng chừng như vô cùng hồn hậu của mối tình đơn phương đầu đời làm vang danh chàng thi sĩ lãng mạn Phạm Thiên Thư:
05/11/2015(Xem: 24298)
Bối cảnh ra đời và vài từ ngữ của bài thơ tứ tuyệt vô đề này của nhà thơ Tuệ Sỹ cần được hiệu đính cho đúng nguyên tác vì nếu không thì người đọc không hiểu tính hay đùa của Bùi Giáng và tính hết sức nghiêm túc của Thầy Tuệ Sỹ.
01/11/2015(Xem: 5368)
Có một thói quen thú vị của tôi rằng trừ những chuyến đi công tác chính thức và theo yêu cầu của ban tổ chức hoặc hội nghị thì ở khách sạn, còn những chuyến đi tự do tôi thích ở nhà riêng với chủ nhà mà tiếng anh gọi là home stay. Quả thật là luôn thú vị, bởi mỗi gia đình một cách sống, mỗi quốc gia một nền văn hóa, mỗi lần ở là vô vàn bài học hữu ích và thú vị. Trong gần 20 ngày qua, tôi đã đến 3 quốc gia là Đức, Italy và Pháp, đã có mặt ở nhiều nơi như Frankfurt, Cologne, Rome, Venice, Milan, Paris,… tôi luôn ở home stay và đã có những trải nghiệm khó quên, những bài học quá đặc biệt, thậm chí là bất ngờ. Mà Paris là một ví dụ.