Hoa Lan

27/05/202004:36(Xem: 7588)
Hoa Lan
Hoa Lan
Trần Thị Nhật Hưng


   Hoa Lan vốn là loài hoa đẹp vừa kiêu sa thanh thoát, tuổi thọ cao (thường trụ trong chậu những sáu tháng), hương thơm nhẹ nhàng được bao người trân quí dùng làm quà tặng nhau hay chưng tại các đại sảnh, trang thờ, phòng khách...

   Nhưng Hoa Lan ở đây, tôi muốn viết về là bút hiệu của cô bạn văn tên thật là Lan Hương ( hương của hoa lan), cái tên đúng là có sự an bài của định mệnh.

   Từ lâu, sau khi Hòa Thượng Thích Như Điển lên tiếng...hãy viết về những người thân thương của mình khi họ còn sống hơn là đọc điếu văn ca ngợi..., thì Hoa Lan là người tôi nghĩ đến trước tiên muốn viết một bài về cô. Chỉ nghĩ mà chưa (dám) viết vì tôi cũng ngại lời thị phi cho rằng “các cây bút mặc áo thụng vái nhau”. Thị phi là bản chất của cuộc đời, đầy dẫy ngoài cuộc sống như nhà văn Võ Hồng từng viết  “Thiên hạ luôn bủn xỉn lời khen mà hào phóng lời chỉ trích”, nên tôi tạm cất bút để cầu hai chữ bình an.

    Nhưng nay nhân duyên đến, nhận đơn “đặt hàng” của ThượngTọa Thích Nguyên Tạng, Chủ biên trang nhà Quảng Đức tại Úc gởi cho tôi bài viết của cô “Những chiếc khẩu trang ân tình” kể những công tác cùng chùa Linh Thứu may 5000 khẩu trang đóng góp cho chính quyền Berlin trong dịch bệnh Corona, và đề nghị tôi viết vài hàng tán thán Hoa Lan.

   Nghĩ đến Hoa Lan, tôi chợt mỉm cười. Những kỷ niệm với cô nhiều lắm. Vui cũng có mà bực cũng nhiều. Nhưng vui nhiều hơn bực, nếu không, tôi để cô đi tàu suốt ngay lần đầu mới gặp.

   Để giữ tính trung thực của bài viết, tôi không hoàn toàn tán thán đâu nhé. Tôi sẽ viết huỵch toẹt để rộng đường dư luận, cho bà con từ xóm trên tới xóm dưới, từ nước này đến nước kia được thể tha hồ..thị phi!

    Ngày gặp Hoa Lan lần đầu do nhân duyên cả hai cùng cộng tác báo Viên Giác và vừa được tòa soạn in chung một cuốn sách “Những Cây Bút Nữ Báo Viên Giác”, tôi và cô hẹn ra mắt nhau tại nhà Thi Thi (cũng là bạn văn) tại một thành phố có hồ Bodensee giáp ba nước Đức-Áo-Thụy Sĩ rất xinh đẹp. ( Xin đọc bài viết “Cuộc Hẹn Bên Hồ Bodensee” của Lan-Ngọc- Hưng)

    Ngày đó Thi Thi bận đi làm, công việc của cô ngày nào cũng 11 giờ đêm mới về, Thi Thi giao nhà cho tôi và Hoa Lan tự xử. Đại để là tự do nấu nướng, sinh hoạt. Muốn làm gì thì làm.

     Không muốn phiền chủ nhân nhiều, tôi cắp giỏ cùng lang quân đi chợ tại một siêu thị gần đó, về nấu cho cả nhà ăn. Nấu xong, ăn xong, Hoa Lan cứ như khách của nhà hàng, cái chén cũng không đứng dậy nổi để vào bồn rửa để lang quân tôi theo thói quen tại nhà, tôi nấu thì chàng rửa chén. Nghĩ tội nghiệp chàng, thế là tôi thầu luôn.

    Trên đường về Thụy Sĩ, tôi cứ ấm ức thủ thỉ với lang quân, số em vất vả, giao du nhiều chỉ khổ thân.

    Nỗi ấm ức này, chưa đâu,  tôi còn đem ra  “ba tòa quan lớn” xử!

 Số là gia đình tôi có một người thân quen tên ông là Lê Thế Hiển, cựu Chánh án Quảng Ngãi và Long Xuyên. Ông Hiển vốn là nhân vật tôi đánh giá xử án không thua Bao Công. Ông rất thông minh, liêm khiết, kiến thức siêu phàm, thông thái từ cổ chí kim, kinh Phật hay kinh Thánh ông đều thông suốt và đặc biệt nữa, tử vi ông cũng rất giỏi, giải đoán rất thần sầu, văn thơ ông cũng lai láng. Ngưỡng mộ ông, tôi kính ông như người anh cả, luôn xem ông là quân sư, cố vấn cho tôi trong mọi vấn đề, ngược lại, ông cũng xem tôi như em gái út của ông. Do vậy, ông và tôi thường liên lạc nhau qua mail. Nhất nhất chuyện gì vui buồn trong ngày, tôi cũng nhờ ông xử!

    Tôi đem chuyện Hoa Lan ra kể và xin ông một lời khuyên. Ông xử thế này: “Cô hãy xét lại đi, cô cần một người bạn hay cần một người rửa chén? Nếu muốn có bạn, thì đừng chấp những việc nhỏ nhặt. Tôi vốn nghe lời ông (đã bảo ngưỡng mộ ông mà!) thế là tôi vui vẻ liên lạc với Hoa Lan coi như không có chuyện gì xảy ra.

     Nói thì nói vậy, chứ việc đàn bà con gái mà không chịu rửa chén khi người khác nấu cho mình ăn, tôi không chấp nhận được, tôi chờ cơ hội “trừng trị” Hoa Lan cho biết tay. Và cơ hội đã đến.

    Số là nhóm bút nữ báo Viên Giác gồm tám người của chúng tôi chưa kể anh Chủ bút, hằng năm có thông lệ họp mặt tại nhà một bạn trong số tám người. Năm đó họp tại nhà tôi.

   Với mười miệng ăn (kể thêm đấng lang quân của tôi), nấu cho một tuần, tôi học cách tổ chức của khóa tu học Âu Châu, bàn với chị em chia ban bệ ra làm việc, chúng tôi vào ban trai soạn nấu ăn, riêng Hoa Lan xếp vào ban hành đường (rửa chén). Để tránh những người...xao nhãng nhiệm vụ (nhắm vào Hoa Lan) tôi đặt thêm ban đặc biệt: kiểm sát (đốc thúc chị em làm việc) nhờ anh Chủ bút Phù Vân và đấng lang quân của tôi đảm trách.

    Chao ôi, ngày hành sự, anh Phù Vân mới cất tiếng: “Xin nhắc nhở ban hành đường làm việc”. Nhìn đống nồi niêu, chén dĩa cao ngất ngưỡng, Hoa Lan ngao ngán, cô nàng mang bộ mặt nặng chịch ra rửa chén, rồi thì không rõ cô đang mang tâm sự buồn gì mà...giận cá chém thớt, cô khóc òa ra, đem chuyện gia đình ra kể lể.

   Những ngày tiếp đó, sợ đống chén dĩa nhà tôi không bể cũng mẻ, tôi xin vái, đầu hàng vô điều kiện!

   Từ đó tôi học cách...chấp nhận, chấp nhận cái dở mới đón nhận được những cái hay của bạn mình về sau. Tôi không nhìn cái chấm nhỏ vết đen trên tờ giấy để đánh mất giá trị của cả tờ giấy trắng.

    Hoa Lan vốn tính vui vẻ hoạt bát, nếp sống giản dị, ruột để ngoài da thấy sao nói vậy người ơi, hồn nhiên ngây thơ...cụ! Đặc điểm nổi bật của Hoa Lan là lòng nhân hậu. Điều mà tôi luôn nghĩ rất cần thiết cho một con người, nhất lại lòng nhân hậu vượt mức bình thường của một người bình thường là giám cho tình địch và con riêng của chồng về ở chung nhà, thương con của tình địch và xử sự rất nhân bản. Bấy nhiêu thôi là tôi phục sát đất.

    Tôi và Hoa Lan giao du với nhau bằng tình bạn chân thành, thường tâm tình chia ngọt xẻ bùi trong cuộc sống, không thích gì là nói huỵch toẹt ra, rồi thôi. Cùng ngang tuổi, cùng viết văn nhưng không đố kỵ tị hiềm luôn nâng đỡ khích lệ nhau để cùng vươn lên. Chúng tôi thường nói với nhau mình là người cầm bút có đọc sách, sao ta không học tình bạn của Quản Trọng - Thúc Nha luôn nâng đỡ nhau giúp ích cho đời, gian khổ cùng chia, phú quí cùng hưởng, mà lại bắt chước Tôn Tẩn - Bàng Quyên ganh ghét nhau, hại nhau, dìm nhau xuống để rồi tan rã, kẻ mất mạng, người bán thân bất toại cụt mất cả hai tay và đôi chân.

    Nếu tôi cứ chấp về việc không rửa chén của Hoa Lan, tôi đã mất đi người bạn tốt, mất đi những niềm vui hiếm có trong cuộc đời qua những lúc tham dự khóa tu học Âu Châu, hay các cuộc  hành hương thường rủ nhau cùng đi. Từ Tích Lan, Thái Lan, Miến Điện, Nhật Bản, cả Việt Nam ra tận Quảng Ngãi, Tam Kỳ, Hội An, Đà Nẵng, Huế, Thái bình, Nam Định, Hà Nội lên cả Yên Bái, Sa Pa vùng sâu và xa…Cùng làm từ thiện, cùng là hai “nàng tiên” tắm suối tiên nước nóng thiên nhiên của núi rừng Chiang Mai -Thái Lan và làm hai nàng…tiên cá (mập) của biển trời mênh mông Mỹ Khê - Quảng Ngãi.


Vài hình lưu dấu kỷ niệm giữa tác giả (Nhật Hưng), Hoa Lan

cùng Chư Tôn Đức và những cây bút nữ Âu Châu khác


hoa lan-nhat hung (1)hoa lan-nhat hung (2)hoa lan-nhat hung (3)hoa lan-nhat hung (4)

hoa lan-nhat hung (5)
Hoa Lan (áo đỏ) và tác giả

hoa lan-nhat hung (6)hoa lan 12
hoa lan-nhat hung (7)
hoa lan-nhat hung (8)hoa lan-nhat hung (9)hoa lan-nhat hung (10)



   Là phụ nữ, nhưng xem ra Hoa Lan không có khiếu, không thích về nội trợ nhưng bù lại cô có nhiều tài năng khác, luôn giúp tôi về mặt tinh thần cũng như kỹ thuật vi tính trong việc viết lách. Hé một chút là tôi réo Hoa Lan ơi, Hoa Lan hỡi chỉnh cho máy tôi chỗ này, chỗ nọ, cất cho bài viết tôi kẻo bị xóa mất…Ngoài ra Hoa Lan biết layout (lập trang các bài viết cho việc in sách), đó chưa kể, tài bao đồng ngoài xã hội của Hoa Lan, ngoài viết văn đóng góp cho văn hóa Việt Nam và văn hóa Phật giáo, Hoa Lan còn giỏi ngoại giao xốc vác trong công việc thường dành cho nam giới.

   Tại chùa Linh Thứu, Berlin, Hoa Lan bấy lâu là cánh tay đắc lực và rất được tin cậy của Ni Trưởng Trụ Trì Diệu Phước, được cắt cử đương kim ngoại vụ lo mọi việc bên ngoài cho chùa rất chu đáo.

   Hôm nay, trước dịch bệnh Corona gây bao đau thương, chết chóc  cho thế giới nói chung, nước Đức nói riêng, chùa Linh Thứu không ngồi yên thì Hoa Lan đâu thể thảnh thơi nằm nhà nghỉ ngơi như bao người khác mà phải hy sinh thân mạng trước nguy cơ lây lan ăn cơm nhà vác ngà voi cho thiên hạ, tiếp cận với các giới chính quyền giúp cho chùa Linh Thứu những việc Ni Trưởng Diệu Phước cần, mặc cho lịnh cách ly của chính quyền sở tại.

   Suốt hai tuần qua, vắng bóng Hoa Lan, cô bận rộn, không nghe tiếng reo réo hằng đêm tâm tình với tôi qua Viber, cho đến khi nhận bài viết của Hoa Lan qua Thượng Tọa Nguyên Tạng gởi và yêu cầu tôi tán thán, tôi mới thấy không chỉ cô nàng mà cả chùa Linh Thứu cùng các Sư Cô và Phật tử Berlin xứng đáng cho tôi nghiêng mình ngưỡng mộ thể hiện qua bài viết này.

   Xin chân thành cầu chúc cho mọi người luôn được bình an và thế giới vượt qua cơn dịch bệnh Corona quái ác.


Trần Thị Nhật Hưng

2020

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/12/2025(Xem: 3301)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
01/12/2025(Xem: 907)
Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút. Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ! Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.
23/11/2025(Xem: 882)
Vào ngày 9/11/2025, tại Tu Viện Huyền Không, San Jose, tôi đã tham dự buổi ra mắt sách Thiền Trong Kinh Điển Pali của nhóm Dự Án Phật Học Tinh Hoa Thế Giới do Sư Cô Vỹ Nghiêm và Sư Cô Như Hiếu ở trong nước phiên dịch từ tác phẩm của Ni Sư Sarah Shaw hiện đang giảng dạy Phật Học tại Đại Học Oxford (Anh Quốc). Sách được thầy Thích Pháp Cẩn trụ trì Chùa Phổ Giác (Marina) trang trọng giới thiệu
20/11/2025(Xem: 1272)
Nhân ngày thầy giáo hàng năm 20/10 kính xin được bày tỏ những suy niệm : Từ khi bước vào đại học, có rất nhiều người nghĩ rằng trí thức nghĩa là tự mình biết hết, tự mình gánh hết, tự mình đứng vững trước mọi bão giông. Nhưng rồi, khi sự từng trải chạm đến độ chín, khi lòng thôi ồn ào vì chứng minh, họ mới nhận ra: người mạnh mẽ nhất không phải người đi một mình, mà là người đủ trí để chọn ai xứng đáng để mình nương tựa và tiếp nhận.
12/11/2025(Xem: 2748)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
08/11/2025(Xem: 1909)
Dường như đều đặn gần 10 năm nay, từ khi học Đạo và nghe nhiều pháp thoại trong các bộ kinh Lăng Nghiêm và Diệu Pháp Liên Hoa và thường tụng niệm chú Đại Bi cũng như các câu chú đại linh mật thông dụng nhứt và nhắn gọn nhứt của Quán Thế Âm theo Mật Tông Tây Tạng là OM MANI PADME HÙM! (Án Ma Ni Bát Di Hồng!) của Phật Bà Tàrà, ứng Thân của Quán Thế Âm: (OM TÀRE TUTTÀRE TURE SVÀHÀ!) con thường nhủ rằng “trong tâm lý học sâu, con người dù trí tuệ đến đâu vẫn có khoảng trống của khổ đau và bất an. Quán Âm là biểu tượng của sự lắng nghe tuyệt đối, của năng lượng dịu lành giúp tâm người được an định.
07/11/2025(Xem: 2365)
Trong xã hội ngày nay, khi lời nói dễ dàng trở thành vũ khí sát thương, nó có thể đến từ nguyên nhân: “đề cao cái tôi cá nhân”, “thích phán xét và công kích”, xem sự trừng phạt người khác là tiêu chí để nâng cao đạo đức bản thân, hạ bệ những quan điểm trái chiều. Bạo lực ngôn từ cho thấy sự bất lực của nhận thức khi ngôn ngữ lý luận bị vô hiệu hóa bằng những ngôn từ trấn áp thô thiển.
06/11/2025(Xem: 4149)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
02/11/2025(Xem: 1561)
Tản mạn về Sống, Chết Sau khi đọc tác phẩm “ Ngón Tay Chỉ Trăng” – HT Thích Từ Thông (Như Huyễn Thiền Sư) Gần đây thường thấy nhiều bài viết thường nhắc đến .. “Cái chết của một người giác ngộ và một người không giác ngộ có gì khác nhau?. “ Rồi sau đó vài người bình luận : A- Cái chết vẫn là một sự tắt ngấm tuyệt đối. Cái chết dù của ai nó cũng có ý nghĩa như nhau, nghĩa là không có ý nghĩa. Người ta nói rằng các bậc chân tu ra đi trong thanh thản, những người mê muội trong đau đớn và thảng thốt. Cái chết là nốt cuối của bản nhạc: nó làm cho bản nhạc toàn vẹn hay là dang dở bất thành. Sự thanh thản đó, nó từ đâu? Từ niềm tin rằng vị chân tu không chết. Chỉ bỏ cái xác trần để đi tiếp
01/11/2025(Xem: 1341)
Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu, không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn” Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử : “Trăng năm sóng soải trên cành liễu, Đợi gió đông về để lả lơi