Hoa Lan

27/05/202004:36(Xem: 7573)
Hoa Lan
Hoa Lan
Trần Thị Nhật Hưng


   Hoa Lan vốn là loài hoa đẹp vừa kiêu sa thanh thoát, tuổi thọ cao (thường trụ trong chậu những sáu tháng), hương thơm nhẹ nhàng được bao người trân quí dùng làm quà tặng nhau hay chưng tại các đại sảnh, trang thờ, phòng khách...

   Nhưng Hoa Lan ở đây, tôi muốn viết về là bút hiệu của cô bạn văn tên thật là Lan Hương ( hương của hoa lan), cái tên đúng là có sự an bài của định mệnh.

   Từ lâu, sau khi Hòa Thượng Thích Như Điển lên tiếng...hãy viết về những người thân thương của mình khi họ còn sống hơn là đọc điếu văn ca ngợi..., thì Hoa Lan là người tôi nghĩ đến trước tiên muốn viết một bài về cô. Chỉ nghĩ mà chưa (dám) viết vì tôi cũng ngại lời thị phi cho rằng “các cây bút mặc áo thụng vái nhau”. Thị phi là bản chất của cuộc đời, đầy dẫy ngoài cuộc sống như nhà văn Võ Hồng từng viết  “Thiên hạ luôn bủn xỉn lời khen mà hào phóng lời chỉ trích”, nên tôi tạm cất bút để cầu hai chữ bình an.

    Nhưng nay nhân duyên đến, nhận đơn “đặt hàng” của ThượngTọa Thích Nguyên Tạng, Chủ biên trang nhà Quảng Đức tại Úc gởi cho tôi bài viết của cô “Những chiếc khẩu trang ân tình” kể những công tác cùng chùa Linh Thứu may 5000 khẩu trang đóng góp cho chính quyền Berlin trong dịch bệnh Corona, và đề nghị tôi viết vài hàng tán thán Hoa Lan.

   Nghĩ đến Hoa Lan, tôi chợt mỉm cười. Những kỷ niệm với cô nhiều lắm. Vui cũng có mà bực cũng nhiều. Nhưng vui nhiều hơn bực, nếu không, tôi để cô đi tàu suốt ngay lần đầu mới gặp.

   Để giữ tính trung thực của bài viết, tôi không hoàn toàn tán thán đâu nhé. Tôi sẽ viết huỵch toẹt để rộng đường dư luận, cho bà con từ xóm trên tới xóm dưới, từ nước này đến nước kia được thể tha hồ..thị phi!

    Ngày gặp Hoa Lan lần đầu do nhân duyên cả hai cùng cộng tác báo Viên Giác và vừa được tòa soạn in chung một cuốn sách “Những Cây Bút Nữ Báo Viên Giác”, tôi và cô hẹn ra mắt nhau tại nhà Thi Thi (cũng là bạn văn) tại một thành phố có hồ Bodensee giáp ba nước Đức-Áo-Thụy Sĩ rất xinh đẹp. ( Xin đọc bài viết “Cuộc Hẹn Bên Hồ Bodensee” của Lan-Ngọc- Hưng)

    Ngày đó Thi Thi bận đi làm, công việc của cô ngày nào cũng 11 giờ đêm mới về, Thi Thi giao nhà cho tôi và Hoa Lan tự xử. Đại để là tự do nấu nướng, sinh hoạt. Muốn làm gì thì làm.

     Không muốn phiền chủ nhân nhiều, tôi cắp giỏ cùng lang quân đi chợ tại một siêu thị gần đó, về nấu cho cả nhà ăn. Nấu xong, ăn xong, Hoa Lan cứ như khách của nhà hàng, cái chén cũng không đứng dậy nổi để vào bồn rửa để lang quân tôi theo thói quen tại nhà, tôi nấu thì chàng rửa chén. Nghĩ tội nghiệp chàng, thế là tôi thầu luôn.

    Trên đường về Thụy Sĩ, tôi cứ ấm ức thủ thỉ với lang quân, số em vất vả, giao du nhiều chỉ khổ thân.

    Nỗi ấm ức này, chưa đâu,  tôi còn đem ra  “ba tòa quan lớn” xử!

 Số là gia đình tôi có một người thân quen tên ông là Lê Thế Hiển, cựu Chánh án Quảng Ngãi và Long Xuyên. Ông Hiển vốn là nhân vật tôi đánh giá xử án không thua Bao Công. Ông rất thông minh, liêm khiết, kiến thức siêu phàm, thông thái từ cổ chí kim, kinh Phật hay kinh Thánh ông đều thông suốt và đặc biệt nữa, tử vi ông cũng rất giỏi, giải đoán rất thần sầu, văn thơ ông cũng lai láng. Ngưỡng mộ ông, tôi kính ông như người anh cả, luôn xem ông là quân sư, cố vấn cho tôi trong mọi vấn đề, ngược lại, ông cũng xem tôi như em gái út của ông. Do vậy, ông và tôi thường liên lạc nhau qua mail. Nhất nhất chuyện gì vui buồn trong ngày, tôi cũng nhờ ông xử!

    Tôi đem chuyện Hoa Lan ra kể và xin ông một lời khuyên. Ông xử thế này: “Cô hãy xét lại đi, cô cần một người bạn hay cần một người rửa chén? Nếu muốn có bạn, thì đừng chấp những việc nhỏ nhặt. Tôi vốn nghe lời ông (đã bảo ngưỡng mộ ông mà!) thế là tôi vui vẻ liên lạc với Hoa Lan coi như không có chuyện gì xảy ra.

     Nói thì nói vậy, chứ việc đàn bà con gái mà không chịu rửa chén khi người khác nấu cho mình ăn, tôi không chấp nhận được, tôi chờ cơ hội “trừng trị” Hoa Lan cho biết tay. Và cơ hội đã đến.

    Số là nhóm bút nữ báo Viên Giác gồm tám người của chúng tôi chưa kể anh Chủ bút, hằng năm có thông lệ họp mặt tại nhà một bạn trong số tám người. Năm đó họp tại nhà tôi.

   Với mười miệng ăn (kể thêm đấng lang quân của tôi), nấu cho một tuần, tôi học cách tổ chức của khóa tu học Âu Châu, bàn với chị em chia ban bệ ra làm việc, chúng tôi vào ban trai soạn nấu ăn, riêng Hoa Lan xếp vào ban hành đường (rửa chén). Để tránh những người...xao nhãng nhiệm vụ (nhắm vào Hoa Lan) tôi đặt thêm ban đặc biệt: kiểm sát (đốc thúc chị em làm việc) nhờ anh Chủ bút Phù Vân và đấng lang quân của tôi đảm trách.

    Chao ôi, ngày hành sự, anh Phù Vân mới cất tiếng: “Xin nhắc nhở ban hành đường làm việc”. Nhìn đống nồi niêu, chén dĩa cao ngất ngưỡng, Hoa Lan ngao ngán, cô nàng mang bộ mặt nặng chịch ra rửa chén, rồi thì không rõ cô đang mang tâm sự buồn gì mà...giận cá chém thớt, cô khóc òa ra, đem chuyện gia đình ra kể lể.

   Những ngày tiếp đó, sợ đống chén dĩa nhà tôi không bể cũng mẻ, tôi xin vái, đầu hàng vô điều kiện!

   Từ đó tôi học cách...chấp nhận, chấp nhận cái dở mới đón nhận được những cái hay của bạn mình về sau. Tôi không nhìn cái chấm nhỏ vết đen trên tờ giấy để đánh mất giá trị của cả tờ giấy trắng.

    Hoa Lan vốn tính vui vẻ hoạt bát, nếp sống giản dị, ruột để ngoài da thấy sao nói vậy người ơi, hồn nhiên ngây thơ...cụ! Đặc điểm nổi bật của Hoa Lan là lòng nhân hậu. Điều mà tôi luôn nghĩ rất cần thiết cho một con người, nhất lại lòng nhân hậu vượt mức bình thường của một người bình thường là giám cho tình địch và con riêng của chồng về ở chung nhà, thương con của tình địch và xử sự rất nhân bản. Bấy nhiêu thôi là tôi phục sát đất.

    Tôi và Hoa Lan giao du với nhau bằng tình bạn chân thành, thường tâm tình chia ngọt xẻ bùi trong cuộc sống, không thích gì là nói huỵch toẹt ra, rồi thôi. Cùng ngang tuổi, cùng viết văn nhưng không đố kỵ tị hiềm luôn nâng đỡ khích lệ nhau để cùng vươn lên. Chúng tôi thường nói với nhau mình là người cầm bút có đọc sách, sao ta không học tình bạn của Quản Trọng - Thúc Nha luôn nâng đỡ nhau giúp ích cho đời, gian khổ cùng chia, phú quí cùng hưởng, mà lại bắt chước Tôn Tẩn - Bàng Quyên ganh ghét nhau, hại nhau, dìm nhau xuống để rồi tan rã, kẻ mất mạng, người bán thân bất toại cụt mất cả hai tay và đôi chân.

    Nếu tôi cứ chấp về việc không rửa chén của Hoa Lan, tôi đã mất đi người bạn tốt, mất đi những niềm vui hiếm có trong cuộc đời qua những lúc tham dự khóa tu học Âu Châu, hay các cuộc  hành hương thường rủ nhau cùng đi. Từ Tích Lan, Thái Lan, Miến Điện, Nhật Bản, cả Việt Nam ra tận Quảng Ngãi, Tam Kỳ, Hội An, Đà Nẵng, Huế, Thái bình, Nam Định, Hà Nội lên cả Yên Bái, Sa Pa vùng sâu và xa…Cùng làm từ thiện, cùng là hai “nàng tiên” tắm suối tiên nước nóng thiên nhiên của núi rừng Chiang Mai -Thái Lan và làm hai nàng…tiên cá (mập) của biển trời mênh mông Mỹ Khê - Quảng Ngãi.


Vài hình lưu dấu kỷ niệm giữa tác giả (Nhật Hưng), Hoa Lan

cùng Chư Tôn Đức và những cây bút nữ Âu Châu khác


hoa lan-nhat hung (1)hoa lan-nhat hung (2)hoa lan-nhat hung (3)hoa lan-nhat hung (4)

hoa lan-nhat hung (5)
Hoa Lan (áo đỏ) và tác giả

hoa lan-nhat hung (6)hoa lan 12
hoa lan-nhat hung (7)
hoa lan-nhat hung (8)hoa lan-nhat hung (9)hoa lan-nhat hung (10)



   Là phụ nữ, nhưng xem ra Hoa Lan không có khiếu, không thích về nội trợ nhưng bù lại cô có nhiều tài năng khác, luôn giúp tôi về mặt tinh thần cũng như kỹ thuật vi tính trong việc viết lách. Hé một chút là tôi réo Hoa Lan ơi, Hoa Lan hỡi chỉnh cho máy tôi chỗ này, chỗ nọ, cất cho bài viết tôi kẻo bị xóa mất…Ngoài ra Hoa Lan biết layout (lập trang các bài viết cho việc in sách), đó chưa kể, tài bao đồng ngoài xã hội của Hoa Lan, ngoài viết văn đóng góp cho văn hóa Việt Nam và văn hóa Phật giáo, Hoa Lan còn giỏi ngoại giao xốc vác trong công việc thường dành cho nam giới.

   Tại chùa Linh Thứu, Berlin, Hoa Lan bấy lâu là cánh tay đắc lực và rất được tin cậy của Ni Trưởng Trụ Trì Diệu Phước, được cắt cử đương kim ngoại vụ lo mọi việc bên ngoài cho chùa rất chu đáo.

   Hôm nay, trước dịch bệnh Corona gây bao đau thương, chết chóc  cho thế giới nói chung, nước Đức nói riêng, chùa Linh Thứu không ngồi yên thì Hoa Lan đâu thể thảnh thơi nằm nhà nghỉ ngơi như bao người khác mà phải hy sinh thân mạng trước nguy cơ lây lan ăn cơm nhà vác ngà voi cho thiên hạ, tiếp cận với các giới chính quyền giúp cho chùa Linh Thứu những việc Ni Trưởng Diệu Phước cần, mặc cho lịnh cách ly của chính quyền sở tại.

   Suốt hai tuần qua, vắng bóng Hoa Lan, cô bận rộn, không nghe tiếng reo réo hằng đêm tâm tình với tôi qua Viber, cho đến khi nhận bài viết của Hoa Lan qua Thượng Tọa Nguyên Tạng gởi và yêu cầu tôi tán thán, tôi mới thấy không chỉ cô nàng mà cả chùa Linh Thứu cùng các Sư Cô và Phật tử Berlin xứng đáng cho tôi nghiêng mình ngưỡng mộ thể hiện qua bài viết này.

   Xin chân thành cầu chúc cho mọi người luôn được bình an và thế giới vượt qua cơn dịch bệnh Corona quái ác.


Trần Thị Nhật Hưng

2020

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2022(Xem: 5228)
Thật là một niềm đại hoan hỷ khi con nhận được lời khen của Đức Đại Trưởng Lão về bài tường thuật những điều học được khi nghe pháp thoại “Cốt tủy của Kinh Lăng Nghiêm“ được Ngài thuyết giảng vào tối thứ tư 14/9/2022 trên hệ thống Zoom của Tổng Vụ Hoằng Pháp và Giáo Dục thuộc GHPGVNTN Hải Ngoại Úc Châu và Tân Tây Lan. Kính bạch Ngài, con kính đảnh lễ và cũng kính xin Ngài cho phép con không dám nhận lời khen của Hoà Thượng vì con rất ngượng ngùng khi thấy mình không xứng đáng với lời khen mà Hoà Thượng đã ưu ái ban cho vì con đang mỗi ngày học Pháp bằng cách chép kinh từ các lời chú giải và đồng thời nghe pháp thoại liên tục không gián đoạn, con đã trộm nghĩ vô thường không biết sẽ đến lúc nào khi thời gian để đi vào biển Pháp của Như Lai và thâm nhập được chút nào dù được 1% ….quả thật còn lại quá ngắn.
19/09/2022(Xem: 6276)
Một người, do bất cẩn, gây ra tai nạn chết người. Người ta nói, người ấy hành động vô ý thức. Mỗi năm có vô số hành động vô ý thức gây tai nạn chết người như vậy trên khắp thế giới. Đó là chưa nói đến những tai hại nhỏ mà hầu như nhiều người trong chúng gây ra cho chính mình và cũng gây ra cho những người chung quanh mình không ít trong sinh hoạt thường nhật vì những hành động được nói là vô ý thức ấy.
14/09/2022(Xem: 12982)
Vào chiều ngày 10/9/2022, Tu viện Huyền Không tọa lạc tại số 14335 Story Road, thành phố San Jose, tiểu bang California, Hoa Kỳ đã tổ chức đêm thơ nhạc Huyền Không, thành kính tưởng niệm người Thầy - thi sĩ Huyền Không, người đã sáng tác trên một ngàn bài thơ, trong đó bài thơ Nhớ chùa là một tuyệt tác bất hủ:
13/09/2022(Xem: 4480)
Vào năm 2013, trong quá trình xử lý văn bản để viết tác phẩm Kinh Tứ thập nhị chương - đối chiếu và nhận định, chúng tôi vô tình đọc được Lời tựa trong tác phẩm Phật Tổ tam kinh (佛祖三經) do Vân Thủy Sa-di Thích Tại Tại (雲水沙彌釋在在) viết. Vì nhân vật này không phải là yếu tố trọng tâm của chủ đề nghiên cứu thế nên chúng tôi không đi sâu tìm hiểu mà chỉ thoáng chút ngỡ ngàng trước danh xưng của một vị Sa-di, nhưng sao lại được viết lời giới thiệu cho một tác phẩm kinh điển mang tính phổ biến vào thời ấy như thế.
08/09/2022(Xem: 5083)
Trong tinh thần đúng như TT Tổng Vụ Trưởng Thích Đạo Nguyên trong phần tổng kết buổi pháp thoại đã nhắn nhủ đến thính chúng sau giờ pháp thoại rằng: “Nghe pháp, thường xuyên nghe pháp, nghe với sự lắng tâm đầy đủ là yếu tố đặc biệt lợi ích giúp cho chúng ta tăng trưởng được sự hoan hỉ sự thanh tịnh trí tuệ, và nhiều lợi lạc khác”. Và đấy có lẽ là một đặc điểm rất đáng được tán dương mà TT Giảng Sư Thích Giác Tín đã khởi đầu cho bài giảng bằng cách đưa thành quả hiếm có nhất trong suốt 6 nhiệm kỳ của hội đồng điều hành GHPGVNTN Hải ngoại Úc Châu và Tân Tây Lan.
06/09/2022(Xem: 4648)
Chiều ngày 22 tháng 2 năm 22 chúng tôi tổ chức lễ phát động dự án “Khuyến đọc Việt Nam” đồng thời đưa ra mong muốn triển khai giải thưởng “Khuyến Đọc Việt Nam” nhằm động viên khuyến khích các tập thể và cá nhân hết mình cho công tác khuyến đọc, có những đóng góp lớn cho phát triển văn hoá đọc nước nhà. Dự án nhận được rất nhiều sự quan tâm của nhiều lãnh đạo, các cơ quan, trường học, doanh nghiệp và các cá nhân. Kết quả khiêm tốn ban đầu là đến nay 62 tủ sách đã được tặng, mỗi tháng tặng các bạn đọc cá nhân 220 cuốn sách, 91 chương trình “Đọc sách cùng nhau - Reading Books Together”, hơn 30 chương trình livestream kết nối với các tác giả, dịch giả, biên tập viên, chuyên gia,… với bạn đọc.
05/09/2022(Xem: 5377)
Tôi đã hơn một lần chứng kiến nước mắt đàn ông rơi. Cha tôi khóc, ngày mẹ buông tay cha con tôi đi theo một người đàn ông khác, mẹ mải mê kiếm tìm ảo ảnh hạnh phúc ở chân trời xa lắc mà quên đi tổ ấm bình yên. Ngày ấy, cha câm lặng như một pho tượng bằng đá, bàn tay thô ráp của cha cầm cái rựa chém mạnh vào cây chuối sau vườn nhà, thân chuối đứt đôi như duyên nợ của cha mẹ tôi gãy làm đôi mảnh
04/09/2022(Xem: 4451)
Chính vì thế mà bao người bỏ cả gia đình, của cải danh vọng, quyền thế nương nhờ của Phật để có cuộc sống yên bình. Nhưng không phải ai cũng có thể làm như vậy. Chúng ta vẫn cần và còn nợ thế gian này. Hủy hoại thân để tìm một thiên đường ảo ảnh là ngu dại. Chúng ta vẫn còn phải sống với thân tứ đại giả tạm này. Nhưng sống mà tỉnh thức. Mà muốn tỉnh thức thì phải luôn luôn giữ gìn chánh niệm. Giữ gìn chánh niệm là xa lánh kẻ hung ác, Xa lánh những nơi ăn chơi tụ họp đông người. Xa lánh những chốn mưu danh đoạt lợi. Cảnh giác với những lời hứa ngọt ngào.
02/09/2022(Xem: 5507)
Kính bạch Sư Phụ Nguyên Tạng, con bắt đầu nghe MP3 bài giảng của Sư Phụ về Nhân Quả. Bạch Sư Phụ, con nghe lại được tiếng giảng của Sư Phụ rất quen thuộc như xưa kia con nghe Sư Phụ giảng suốt hai năm Covid, Nhưng bạch Sư Phụ, con kính sám hối, âm thanh giảng của Sư Phụ trong giảng đường có thính chúng bị vang dội và cuối mỗi câu bị nhoà nên con không nghe được trọn vẹn.
01/09/2022(Xem: 4312)
Tôi nhớ mãi làng quê tôi thuở ấy Có mái chùa xưa - mái ấm tâm linh Ngày mưa nắng bao nẻo đường cơm áo Tiếng chuông chùa khêu sáng ánh tâm minh Chúng tôi lớn khôn theo tiếng chuông chùa Tuổi thanh xuân sống quyện hoà ánh đạo Xoá tự ti, bỏ gian tham, kiêu ngạo Người gặp người trong đạo lí từ bi