Tình Thương Vĩnh Cửu

08/05/202021:09(Xem: 9431)
Tình Thương Vĩnh Cửu
me thuong con

Tình Thương Vĩnh Cửu

John P. Buentello
Việt dịch: Quảng Tịnh Kim Phương

Lời người dịch: Thành phố Melbourne vẫn còn trong thời kỳ hạn chế đi lại và tiếp xúc. Ngày 11/5/2020 sắp tới, Thủ Hiến tiểu bang Victoria sẽ có thông báo mới về lệnh cấm này. Hằng năm, vào giờ này nhiều nước trên thế giới đặc biệt là các nước phương Tây ắt hẳn sẽ rất nhộn nhịp và hân hoan mua sắm và tổ chức tiệc tùng để chúc mừng “Ngày Nhớ Ơn Mẹ”… nhưng các trung tâm mua sắm nơi đây vẫn im lìm, buồn bã, hình như ít ai còn tinh thần để mua sắm, ít người qua lại chẳng qua để mua vội những thứ cần thiết cho gia đình. Tuy nhiên, những người con, người cháu nơi đây vẫn âm thầm mua sắm online để tặng Mẹ, tặng Bà,… cho ngày này. Tình thương và lòng nhớ ơn dành cho Mẹ không chỉ là một ngày, hai ngày mà có lẽ cả cuộc đời này cũng không thể trả hết công ơn sinh thành dưỡng dục. Thời gian phong toả này đã cản ngăn những chuyến bay về thăm Ba Mẹ, thăm gia đình và cái ngày trở về sao mà xa vời vợi…QT xin chia sẻ câu chuyện của John P. Buentello như những tâm tình của mình dành tặng Mạ QT và kính tặng các người Mẹ trong ngày đặc biệt này, hãy bày tỏ và dành thật nhiều tình cảm cho Mẹ khi còn hiện hữu với mình trên cõi đời này. Kính nguyện Chư Phật gia hộ cho Mạ Nguyên Cần và cả nhà sẽ luôn được nhiều bình an, nhiều duyên lành và hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình và hy vọng ngày hội ngộ nơi ấy sẽ đến thật gần…

Tôi đã phải đương đầu với nhiều thảm kịch trong cuộc đời mình, nhưng không có cái mất mát nào khiến tôi đau đớn như sự ra đi của Mẹ. Mẹ đã từ giã cõi đời cách đây vài năm, và cuộc sống của tôi đã không còn như trước kể từ đó. Nhưng từ sự mất mát đó, tôi nhận thức rằng tôi đã không nghĩ điều đó xảy ra quá nhanh đối với tôi. Tôi thật sự không mất Mẹ một chút nào cả.

Mẹ đã bị bệnh nặng cũng khá lâu, nhưng bà là một phụ nữ can đảm, có tính cách mạnh mẽ bên trong và một cái nhìn lạc quan, cho phép Mẹ có những năm tháng tuyệt vời với con cháu và chắt hơn là các bác sĩ đã dự đoán. Những ký ức tuyệt vời và những giây phút đau thương đã xảy ra trong những năm đó, và tất cả chúng tôi đều rất trân quý những điều này.

Nhưng sự ra đi của Mẹ đã để lại một lỗ hỏng lớn trong cuộc đời tôi, một lỗ hỏng mà dường như khó có thể che lấp được. Vợ chồng tôi đã chăm sóc cho Mẹ nhiều năm, chia sẻ những ngày vui và giúp Mẹ vượt qua những ngày tồi tệ. Chúng tôi học được, khi bạn thật sự thương yêu ai đó, hãy ở bên họ như thế nào khi họ cần chúng ta nhất, đó cũng là lý do mà tất cả chúng ta tồn tại ở trái đất này. Khi Mẹ không còn nữa, dường như như thể một phần trái tim tôi bị tan nát.

Tuy nhiên, Mẹ tôi luôn sống vui vẻ và hạnh phúc. Mẹ đã không bao giờ buồn dù trong giây lát khi có một lý do tuyệt vời để vui trong cuộc sống. Trong hàng tá tấm hình tôi có của Mẹ chụp chung với gia đình, bạn bè của Mẹ và những người mà Mẹ quen biết và yêu mến trong cuộc đời, trong hầu hết những tấm hình, Mẹ đều toát lên nụ cười chân thật và chân thành. Mẹ đã dạy tôi tìm thấy cái tốt trong cuộc sống, trong con người và trong tất cả những gì chúng ta thấy.

Chẳng bao lâu sau khi Me ra đi, các anh chị em, vợ tôi và các con, và mọi người trong gia đình chúng tôi bắt đầu dành nhiều thời gian cho nhau. Chúng tôi vẫn luôn gần gũi nhau, nhưng bây giờ dường như đó là sự cần thiết lớn lao để hiểu nhau tốt hơn. Điều đó như thể chúng tôi đã nhận ra có một sự trống vắng to lớn trong cuộc sống chúng tôi, và chúng tôi quyết định để thể hiện sự kính trọng kỷ niệm về Mẹ và tình thương dành cho nhau bằng cách nói về những gì Mẹ đã thường làm trong quá khứ.

Lần đầu tiên chúng tôi đánh dấu kỳ nghỉ mà không có Mẹ, tôi nghĩ chắc là buồn lắm. Không có Mẹ ở đó, làm sao đi chơi mà vui được?. Nhưng sâu thẳm trong tôi, tôi dường như nghe tiếng Mẹ cười, và cảm giác được niềm vui của Mẹ khi tất cả chúng tôi cùng họp mặt với nhau để chung vui trong cuộc sống cùng nhau. Tôi nhận thức Mẹ sẽ không bao giờ muốn để ký ức mình đầy những đau buồn, mà là tình thương và hạnh phúc mà thôi. Khi tôi nhìn những khuôn mặt của gia đình tôi thương yêu, tôi bất chợt thấy gương mặt Mẹ trong tất cả họ. Chúng tôi đã ăn mừng cái ngày ấy với sự hiện hữu đầy đủ của Mẹ.

Không lâu sau đó, tôi viếng thăm mộ Mẹ. Chị tôi đã trồng những chồi hoa trên mặt đất chung quanh phần đầu ngôi mộ vào mùa đông rét giá, chúng đã phát triển qua lớp đất đóng đá. Những bông hoa đâm chồi nảy lộc trong ánh nắng, màu sắc tươi sáng và vui tươi phản chiếu sự hạnh phúc, tôi biết Mẹ ắt sẽ có cảm giác rằng gia đình mình vẫn sống gần gũi với nhau. Ký ức về linh hồn đầy yêu thương và thú vị của Mẹ đã chỉ lối soi đường cho chúng tôi.

Thậm chí có những ngày khi chúng tôi nhìn quanh và nhớ tiếng cười của Mẹ và thấy nụ cười của Mẹ nhìn các con và gia đình cùng ở bên nhau, cũng tiếng cười ấy được nghe thấy từ các cháu, các chắt của Mẹ. Tôi biết rằng tình yêu hân hoan và vị tha của Mẹ đã chia sẻ với chúng tôi trong suốt cuộc đời Mẹ sẽ sống mãi với gia đình.

Mẹ vẫn ở gần, dõi theo và yêu thương chúng tôi. Linh hồn Mẹ sẽ luôn là một phần trong tôi, hướng dẫn và chỉ cho tôi cách chăm sóc những người mình thương tốt hơn. Tôi biết rằng mỗi khi tôi muốn có cảm giác như cánh tay Mẹ choàng lấy tôi một lần nữa và làm tôi có cảm giác tất cả đều ổn ở thế giới này, tất cả tôi phải làm là choàng cánh tay của mình quanh những người thương, và chăm sóc cho họ với niềm vui và hạnh phúc như Mẹ vẫn luôn chia sẻ với tôi.

Dịch theo: “An Enduring Love”, John P. Buentello. Chicken Soup for the Soul, My Amazing Mom, 2018, Amy Newmark. USA.





Ý kiến bạn đọc
10/05/202014:33
Khách
Quảng Tịnh dịch giỏi quá, văn chương nhuyễn nhừ. Hãy tiếp tục viết đi nha. Cám ơn cho đọc một bài hay.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2018(Xem: 7017)
Đọc “Đường vào luận lý” (NYÀYAPRAVESA) của SANKARASVAMIN (Thương Yết La Chủ), Cầm quyển sách trên tay độ dày chỉ 290 trang khổ A5 được nhà xuất bản Hồng Đức tại Việt Nam in ấn và do Thư Viện Huệ Quang ở Sài Gòn phát hành, lại chính do Giáo Sư Lê Tự Hỷ ký tặng sách giá trị nầy cho chúng tôi vào ngày 14 tháng 7 năm 2018 nầy, nên tôi rất trân quý để cố gắng đọc, tìm hiểu cũng như nhận định về tác phẩm nầy.
15/08/2018(Xem: 12924)
Nếu chúng ta từ phương diện thư tịch nhìn về quá trình du nhập và phát triển Phật giáo tại Việt Nam, cho thấy số lượng kinh sách trước tác hay dịch thuật của người Việtquá ư khiêm tốn,nội dung lại thiên về thiền họcmang đậm nét cách lý giải của người Hoa về Phật học Ấn Độ, như “Khóa Hư Lục”, “Thiền Uyển Tập Anh” (禪苑集英), “Thiền Tông Chỉ Nam”, “Thiền Tông Bản hạnh”…Điều đó minh chứng rằng, Phật giáo Việt Nam chịu ảnh hưởng khá sâu nặng cách lý giải Phật học của người Hoa. Nguyên nhân nào dẫn đến sự ảnh hưởng này, theo tôi ngoài yếu tố chính trị còn có yếu tố Phật giáo Việt Nam không có bộ Đại tạng kinh bằng Việt ngữ mang tính độc lập, để người Việt đọc hiểu, từ đó phải dựa vào sách của người Hoa, dẫn đến hiểu theo cách của người Hoa là điều không thể tránh. Nếu thế thìchúng ta nghĩ như thế nào về quan điểm độc lập của dân tộc?Tôi có cảm giác như chúng ta đang lúng túng thậm chí mâu thuẫngiữa một thực tại của Phật giáo và tư tưởng độc lập của dân tộc.
13/08/2018(Xem: 6118)
Nếu “lá sầu riêng„ chúng ta ví biểu tượng của sự hy sinh, kham nhẫn, nhịn nhục, chịu sầu khổ riêng mình không muốn hệ lụy đến ai, thì Lá Sầu...Chung, một giống lá mới trồng hôm nay phát sinh từ lòng nhỏ nhen, ích kỷ sẽ đem sầu khổ chung cho bao người. Đó là nội dung của vở bi kịch sau đây qua sự diễn xuất của hai mẹ con. Kính mời Quí vị thưởng thức. Đây, bi kịch “Lá Sầu Chung„ bắt đầu.
11/08/2018(Xem: 20065)
Bà hiện còn khỏe, minh mẫn, sống ở Nha Trang. Bà thành hôn với nhà văn B.Đ. Ái Mỹ 1940, cuộc tình sau 47 năm (tức năm phu quân mất 1987), bà sinh hạ 14 người con: 7 trai, 7 gái. Tất cả 14 người con của bà đều say mê âm nhạc, thích hát và hát hay, nhất là người con thứ ba - Qui Hồng. Hơn ½ trong số này cầm bút, làm thơ, viết văn, vẽ, điêu khắc và dịch thuật. Người có trang viết nhiều nhất là người con thứ 10: Nhà văn Vĩnh Hảo, với 13 đầu sách đã phổ biến… Bà là nữ sĩ nổi tiếng không những về thơ ca mà còn cả thanh sắc, thêm vào tính tình hiền diu, đằm thắm nên được văn thi hữu thời bấy giờ quí trọng. Bà là nữ sĩ nổi danh từ thập niên 30 vế cả ba mặt Tài, Sắc và Đức.
09/08/2018(Xem: 13093)
Nghĩ Về Mẹ - Nhà Văn Võ Hồng, Xót người tựa cửa hôm mai, Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ. Sân Lai cách mấy nắng mưa, Có khi gốc tử đã vừa người ôm. Tựa cửa hôm mai là lời của mẹ Vương Tôn Giả. Mẹ bảo Vương: "Nhữ chiêu xuất nhi vãng lai" mày sáng đi mà chiều về, "tắc ngô ỷ môn nhi vọng" thì ta tựa cửa mà trông. "Mộ xuất nhi bất hoàn" chiều đi mà không về, "tắc ngô ỷ lư nhi vọng" thì ta tựa cổng làng mà ngóng. Hai câu mô tả lòng mẹ thương con khi con đã lớn. Trích dẫn nguyên bản để đọc lên ta xúc cảm rằng bà mẹ đó có thật.
09/08/2018(Xem: 9532)
sáng hôm nay, chúng tôi vào lớp đựơc nửa giờ thì đoàn Thanh niên Phật Tử kéo đến đóng cọc chăng dây chiếm nửa sân trường. Tiếp tới, họ chia nhau căng lều đóng trại. Tôi thì thầm hỏi Nhung: --Không nghỉ lễ mà sao họ cắm trại? Nhung che miệng - sợ thầy ngó thấy - nói nhỏ: --Ngày rằm tháng Bảy, lễ Vu Lan. Tôi mừng quá: ngày mai được nghỉ lễ.
06/08/2018(Xem: 11135)
Miền đất võ Bình Định cũng là miền đất Phật, miến “Đất LànhChim Đậu”, được nhiềuchư thiền Tổ ghé bước hoằng hóa và chư tôn thiền đức bản địa xây dựng mạnh mạch Phật đạo từ trong sâu thẳm, qua nhiểu giai đọan, thời gian, đã xây dựng nên hình ảnh Phật giáo Bình Định rạng rở như ngày hôm nay. Đặc biệt trước tiên có thể kề đến Tổ Nguyên Thiều ( 1648 – 1728 ), Hòa thượng Thích Phước Huệ ( 1875 – 1963 ), Hòa Thượng Bích Liên-Trí Hải ( 1876 – 1950 ), v…v…Nêu chúng ta tính từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần ( 1619 – 1682 ), khi Tổ Nguyên Thiều từ Quảng Đông (Trung Quốc) sang An Nam và an trú ở Quy Ninh (tức Bình Định ngày nay) vào năm Ất Tỵ (1665 ) và kiến tạo chùa Thập Tháp Di Đà , thí Phật giáo Bình Định đã thực sự bước vào trang sử chung trong công cuộc hoằng hóa của Phật giáo Việt Nam. Hơn thế nữa, Tổ Nguyên Thiều còn là cầu nối giữa Phật giáo hai nước An Nam và Trung Hoa, trao đổi nhiều kinh điền có giá trị để cùng nhau tu học. Điều này cho thấy, lý tưởng Từ Bi và con đường hoằng
05/08/2018(Xem: 5210)
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, mới đó mà đã mấy chục năm theo bốn mùa thay lá thay hoa và đời riêng của mỗi người có quá nhiều đổi thay. Ngồi nhớ lại những kỷ niệm thời còn đi dạy trường Sương Nguyệt Anh, biết bao nhiêu vui buồn lẫn lộn ngập tràn làm xao xuyến cả tâm tư! Hình ảnh buổi lễ bế giảng năm học 1978 bỗng rõ lên trong ký ức tôi như một đóm lửa nhóm trong vườn khuya. Năm đó tôi dạy tới ba bốn lớp 12, lớp thi nên cả Thầy trò mệt nhoài. Không đủ giờ ở lớp nên nhiều khi tôi phải vừa dạy thêm vào sáng Chủ Nhật, vậy mà các em vẫn đi học đầy đủ. Tới ngày bế giảng Cô trò mới tạm hoàn tất chương trình, như trút được gánh nặng ngàn cân ! Hôm đó, tôi lại được Ban Giám Hiệu phân công trông coi trật tự lớp 12C1, có nghĩa là phải quan sát bắt các em ngồi ở sân trường phải yên lặng chăm chú theo dõi chương trình buổi lễ, nghe huấn từ của ban Giám Hiệu.
03/08/2018(Xem: 5873)
ĐA TẠ VÀ TRI ÂN Những nhà dịch thuật kinh sách Nam Tông, Bắc Tông và Mật Tông Không hiểu từ bao giờ khi đã bước vào thế giới triết học, khoa học và tôn giáo của Đạo Phật, mặc dù nghe rất nhiều pháp thoại đủ mọi trình độ tôi vẫn không tin có THỜI MẠT PHÁP. Vì sao vậy? Có lẽ lý do tôi biện minh sẽ không được nhiều người chấp nhận, nhưng theo thiển ý của tôi, từ khi nền công nghệ văn minh vi tính hiện đại phát triển, ta không cần chờ đợi một quyển sách được in ra và chờ đợi có phương tiện thích nghi để giữ nó trong tủ sách gia đình, ta vẫn có thể theo dõi qua mạng những bài kinh luật luận được dịch từ tiếng Pali hay Sankrit hoặc những bản Anh Ngữ, Pháp ngữ mà người đọc dù có trình độ học vấn vào mức trung trung vẫn không tài nào hiểu rõ từng lời của bản gốc.
03/08/2018(Xem: 22658)
Hàn Mặc Tử hay Hàn Mạc Tử, tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912 – từ trần ngày 11 tháng 11 năm 1940 là nhà thơ nổi tiếng, khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, là người khởi xướng ra Trường thơ Loạn. Hàn Mặc Tử cùng với Quách Tấn, Yến Lan, Chế Lan Viên được người đương thời ở Bình Định gọi là Bàn thành tứ hữu, Bốn người bạn ở thành Đồ Bàn. Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ở làng Lệ Mỹ, Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình; lớn lên ở Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Tổ tiên Hàn Mặc Tử gốc họ Phạm ở Thanh Hóa. Ông cố là Phạm Chương vì liên quan đến quốc sự, gia đình bị truy nã, nên người con trai là Phạm Bồi phải di chuyển vào Thừa Thiên – Huế đổi họ Nguyễn theo mẫu tánh. Sinh ra ông Nguyễn Văn Toản lấy vợ là Nguyễn Thị Duy (con cụ Nguyễn Long, ngự y có danh thời vua Tự Đức), Hàn Mạc Tử, Lệ Thanh, Phong Trần là các bút danh khác của ông. Ông có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi. Ông đã từng gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của