Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu

25/07/201908:18(Xem: 13125)
Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu
bong lua chin

“BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU”



     Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ. Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày. Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, ‘người dưng nước lã' hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.

    Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng. Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này.

    Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận. Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước.

    Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?

    Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

    Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép. Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi 'bà bầu' và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

    Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi 'hầu' bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

    Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

    Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy!

    Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!

    Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: "Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu".

    Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu:

    Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác!

“Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu” câu châm ngôn của người Nhật Bản

実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな

ST

Bạn có thể chia sẻ nếu thấy hay, xin cảm ơn!
Hoàng Nguyên Vũ.


vua Bhutan

Dự án Hành trình Hạnh phúc đã có buổi phỏng vấn với ông Rigzin Regals – Chủ tịch Liên đoàn Lãnh đạo và Doanh nhân trẻ Bhutan (JCI Bhutan). Cuộc nói chuyện sẽ giúp độc giả hiểu hơn về một đất nước độc nhất trên thế giới, nơi hạnh phúc là thước đo cho sự thành công và thịnh vượng.

Về khách mời: Ông Rigzin Regals là công dân Vương quốc Bhutan, là Chủ tịch Liên đoàn Lãnh đạo và Doanh nhân trẻ Bhutan – JCI Bhutan, đồng thời là nhà sáng lập của tổ chức GNH Youth, hướng giới trẻ Bhutan tiếp tục đi theo con đường phát triển chỉ số hạnh phúc GNH thay vì chỉ số GDP như đa phần các quốc gia khác.


PV: Thưa ông Regals, trước khi vào chủ đề chính, ông có thể chia sẻ đôi chút cảm nhận của bản thân về đất nước và con người Việt Nam sau một vài ngày tiếp xúc?

Ông Rigzin Regals: Đây là lần đầu tôi đến và tìm hiểu về Việt Nam, chưa có nhiều thời gian để tôi trải nghiệm. Điều đầu tiên khiến tôi bất ngờ là sự hồ hởi và nhiệt tình của những người bạn Việt Nam khi đón tiếp. Và một điều đặc biệt hơn nữa, tôi cảm thấy nữ giới Việt Nam rất độc lập và mạnh mẽ, họ có thể tự tin điều khiển những chiếc xe máy trên đường phố, và có thể là lái ô tô nữa. Đây là một điều hiếm thấy ở Bhutan, Nepal, và kể cả ở Ấn Độ.

PV: Cảm ơn ông rất nhiều. Bhutan được cho là một đất nước hạnh phúc nhất trên thế giới, với việc hướng đến phát triển Tổng Hạnh phúc Quốc gia (GNH) là trọng tâm. Ông có thể chia sẻ rõ hơn về điều này?

Ông Rigzin Regals:Vị vua thứ tư của Bhutan, ngài Jigme Singye Wangchuck, cũng là vị vua trẻ nhất thế giới và ông lên ngôi năm 16 tuổi. Năm ông khoảng 18 tuổi, Thế chiến lần thứ hai vừa kết thúc, các quốc gia cùng tham gia hội nghị quốc tế ở Ấn Độ, tất cả đều khoe nhau về vị thế cũng như chỉ số GDP và sức mạnh kinh tế của họ.

Và khi được một nhà báo hỏi rằng GDP của Bhutan là bao nhiêu thì nhà vua của chúng tôi đã khảng khái trả lời rằng “Tổng Hạnh phúc Quốc dân còn quan trọng hơn Tổng Sản phẩm của đất nước”, rồi bỏ về, không tham dự hội nghị nữa. Nhà báo đó đã rất ấn tượng với suy nghĩ của một nhà vua còn vô cùng non trẻ và đã xuất bản bài phỏng vấn đó trên tờ báo của ông. Cả thế giới lúc ấy đã biết nhiều hơn đến Bhutan – trên con đường xây dựng một đất nước hạnh phúc.

Bhutan là một quốc gia theo chế độ Quân chủ lập hiến, nơi thước đo của sự thịnh vượng và phát triển được thay bằng chỉ số Hạnh phúc Quốc dân (chứ không phải là chỉ số GDP như hầu hết các nước trên Thế giới), tăng trưởng kinh tế được cân đối với bảo vệ môi trường và phúc lợi của người dân. Hiến pháp của vương quốc cũng quy định rằng cả nước phải duy trì 60% tổng diện tích rừng che phủ.

Thuật ngữ “Gross National Happiness”- chỉ số hạnh phúc được đặt ra vào năm 1972 bởi nhà vua thứ tư Lekphell khi ông mới chỉ 16 tuổi- cha của vị vua đương triều ngày nay. Vào năm 2008, cuộc bầu cử nghị viện lần đầu tiên ở Bhutan được tổ chức và vị vua trẻ 28 tuổi của Bhutan (vua Bhutan thứ 5) đã được đăng quang trở thành vị vua đầu tiên của chế độ Quân chủ lập hiến tại Bhutan.

Để có chỉ số hạnh phúc như vậy thì cần có 4 yếu tố: kinh tế, môi trường, bảo tồn và phát triển văn hóa, có một chính phủ quản lí tốt. Bhutan tuy là một đất nước nhỏ chỉ khoảng 700 nghìn dân, GDP đạt hơn 2000 USD nhưng vẫn là một quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao. Bởi Bhutan luôn giữ được mức dân số ổn định, con người thân thiện, gần gũi.

Ở đất nước chúng tôi có nhiều hoạt động tôn giáo, lễ hội được gìn giữ và phát huy. Và bảo tồn thiên nhiên luôn được đặt lên hàng đầu, mỗi cái cây bị chặt đi bởi bất cứ lý do nào, người đó đều phải trồng lại một cây mới, điều đó lý giải cho việc 60% diện tích đất nước luôn được phủ xanh, và 1/4 diện tích Bhutan là các khu rừng nguyên sinh bảo tồn thiên nhiên.

vua Bhutan-2

PV: Về mặt cá nhân, ông có thể chia sẻ những kinh nghiệm của bản thân để chính ông có một cuộc sống hạnh phúc?

Ông Rigzin Regals: Trước hết, tôi muốn đưa ra một vài lí do mà con người thường cảm thấy không hạnh phúc. Đó là chúng ta luôn quá bận rộn với việc làm sao để xinh đẹp mỗi ngày, khi đi học thì bận rộn với trường lớp, sau khi tốt nghiệp thì bận rộn kiếm tiền, mua xe đẹp, mua nhà. Những việc đó trái lại với bản năng của sự hạnh phúc. Bởi lẽ cũng giống như bông lúa chín thì cúi đầu, con người càng thông minh, càng hạnh phúc thì càng tĩnh lặng.

Để mỗi ngày đều hạnh phúc, bản thân tôi luôn có 4 quy tắc:

Thứ nhất, mỗi ngày đều suy xét xem mình tồn tại như vậy, làm việc ở vị trí này để làm gì? Tôi luôn tập trung mọi thứ vào việc mình làm tại thời điểm đó, không suy xét quá khứ, không lo nghĩ tương lai.

Thứ hai là sức khỏe. Có sức khỏe là có tất cả, không sức khỏe là không có gì. Giả sử bạn sống trong một lâu đài nhưng bạn đau đầu thì sự xa hoa không làm bạn thoải mái. Để có sức khỏe, tôi quan tâm đến trang phục, giờ giấc sinh hoạt và hoạt động thiền tập của bản thân.

Thứ ba là quan hệ. Đó không phải là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp của tôi, mà mối quan hệ của tôi với đồng nghiệp, bạn bè, gia đình và mọi người xung quanh. Tôi luôn thân thiện với họ, họ và tôi đến với nhau vì chính bản thân tôi, không phải vì tiền bạc hay cơ hội.

Cuối cùng là sự nghiệp. Tôi luôn muốn cống hiến và cho đi, làm một điều gì đó ý nghĩa dành cho cộng đồng. Khi tôi bắt đầu thành lập NGO Gross National Happiness Youth (GNH Youth) tôi gặp khá nhiều khó khăn. NGO cũng không phải là một định nghĩa phổ biến ở đất nước tôi, gia đình ngăn cản, mọi người không tin tưởng tôi. Nhưng tôi vẫn kiên trì cố gắng và xây dựng. Hiện tại GNH Youth đã hoạt động được 4 năm với thành viên là đủ các tầng lớp công dân Bhutan tham gia, không chỉ các bạn học sinh sinh viên. Đối với tôi, cống hiến và cho đi càng nhiều, sự nghiệp càng thành công.

PV: Ông có những lời khuyên gì dành cho độc giả, cũng như người dân Việt Nam để có một cuộc sống hạnh phúc hơn?

Ông Rigzin Regals: Tôi giả sử có một người thanh niên điển hình người Việt tên Thanh, ông ta nói rằng “Tôi muốn Hạnh phúc”. Không chỉ Thanh, không chỉ người Việt, mà người dân tại các quốc gia trên khắp thế giới đều nói vậy. Chúng ta hãy tìm cách giải đáp mong muốn cho Thanh nhé.

Vấn đề không ở đâu xa, nó nằm ngay trong chính câu nói “Tôi muốn Hạnh phúc”. Đầu tiên là từ “Tôi”, đó là một từ vô cùng mạnh mẽ và nguy hiểm ngày nay. Tất cả mọi thứ đều xoay quanh “Tôi”. Cái “Tôi” không chỉ là trung tâm, mà còn là số một. Ở nhiều trường hợp, cái “Tôi” là duy nhất, ngoài ra không còn gì cả.

Điều thứ hai đến từ chữ “muốn”. Chúng ta, mỗi con người, đều muốn nhiều thứ, muốn nhiều tiền, muốn có nhà, có xe, muốn ông kia phải yêu mình. Cái “muốn” đó, như tôi nói ở trên, là trái lại với bản năng hạnh phúc của mỗi con người.

Và tự thân câu nói đã có câu trả lời của nó. Thanh chỉ cần bỏ đi chữ “Tôi” và chữ “Muốn” trong câu “Tôi muốn Hạnh phúc”, anh ta đã có được “Hạnh phúc”của bản thân mình.

Hãy sống vì người khác nhiều hơn một chút, hãy bỏ lòng tham của mình đi một chút, tự khắc bạn đã có một cuộc sống hạnh phúc hơn!

PV: Cảm ơn ông rất nhiều với những chia sẻ trên! Chúc ông luôn có một cuộc sống hạnh phúc và có một chuyến thăm Việt Nam nhiều kỷ niệm đáng nhớ!

Cuộc thi viết “Hành trình Hạnh phúc” được tổ chức bởi Liên đoàn Lãnh đạo và Doanh nhân trẻ Hà Nội – JCI Hanoi, cùng với Dự án Sách và Hành động. Cuộc thi diễn ra từ ngày 20/3/2017 đến ngày 31/8/2017 với gần 30 giải thưởng, tổng giá trị lên tới 145 triệu VNĐ tiền mặt. Cuộc thi là nơi để mọi người dân Việt Nam sẻ chia những khoảnh khắc, kể lại những cảm nhận, hoặc đưa ra những quan điểm, góc nhìn đóng góp vì một cộng đồng hạnh phúc hơn!

CafeBiz là đơn vị truyền thông chính thức cho cuộc thi này.

Thông tin cuộc thi xem thêm tại Website: www.hanhtrinhhanhphuc.org, hoặc trang Facebook: www.facebook.com/hanhtrinhhanhphuc.org

JCI Hanoi

Theo Trí Thức Trẻ



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/12/2025(Xem: 3303)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
01/12/2025(Xem: 907)
Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút. Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ! Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.
23/11/2025(Xem: 882)
Vào ngày 9/11/2025, tại Tu Viện Huyền Không, San Jose, tôi đã tham dự buổi ra mắt sách Thiền Trong Kinh Điển Pali của nhóm Dự Án Phật Học Tinh Hoa Thế Giới do Sư Cô Vỹ Nghiêm và Sư Cô Như Hiếu ở trong nước phiên dịch từ tác phẩm của Ni Sư Sarah Shaw hiện đang giảng dạy Phật Học tại Đại Học Oxford (Anh Quốc). Sách được thầy Thích Pháp Cẩn trụ trì Chùa Phổ Giác (Marina) trang trọng giới thiệu
20/11/2025(Xem: 1272)
Nhân ngày thầy giáo hàng năm 20/10 kính xin được bày tỏ những suy niệm : Từ khi bước vào đại học, có rất nhiều người nghĩ rằng trí thức nghĩa là tự mình biết hết, tự mình gánh hết, tự mình đứng vững trước mọi bão giông. Nhưng rồi, khi sự từng trải chạm đến độ chín, khi lòng thôi ồn ào vì chứng minh, họ mới nhận ra: người mạnh mẽ nhất không phải người đi một mình, mà là người đủ trí để chọn ai xứng đáng để mình nương tựa và tiếp nhận.
12/11/2025(Xem: 2750)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
08/11/2025(Xem: 1912)
Dường như đều đặn gần 10 năm nay, từ khi học Đạo và nghe nhiều pháp thoại trong các bộ kinh Lăng Nghiêm và Diệu Pháp Liên Hoa và thường tụng niệm chú Đại Bi cũng như các câu chú đại linh mật thông dụng nhứt và nhắn gọn nhứt của Quán Thế Âm theo Mật Tông Tây Tạng là OM MANI PADME HÙM! (Án Ma Ni Bát Di Hồng!) của Phật Bà Tàrà, ứng Thân của Quán Thế Âm: (OM TÀRE TUTTÀRE TURE SVÀHÀ!) con thường nhủ rằng “trong tâm lý học sâu, con người dù trí tuệ đến đâu vẫn có khoảng trống của khổ đau và bất an. Quán Âm là biểu tượng của sự lắng nghe tuyệt đối, của năng lượng dịu lành giúp tâm người được an định.
07/11/2025(Xem: 2366)
Trong xã hội ngày nay, khi lời nói dễ dàng trở thành vũ khí sát thương, nó có thể đến từ nguyên nhân: “đề cao cái tôi cá nhân”, “thích phán xét và công kích”, xem sự trừng phạt người khác là tiêu chí để nâng cao đạo đức bản thân, hạ bệ những quan điểm trái chiều. Bạo lực ngôn từ cho thấy sự bất lực của nhận thức khi ngôn ngữ lý luận bị vô hiệu hóa bằng những ngôn từ trấn áp thô thiển.
06/11/2025(Xem: 4149)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
02/11/2025(Xem: 1587)
Tản mạn về Sống, Chết Sau khi đọc tác phẩm “ Ngón Tay Chỉ Trăng” – HT Thích Từ Thông (Như Huyễn Thiền Sư) Gần đây thường thấy nhiều bài viết thường nhắc đến .. “Cái chết của một người giác ngộ và một người không giác ngộ có gì khác nhau?. “ Rồi sau đó vài người bình luận : A- Cái chết vẫn là một sự tắt ngấm tuyệt đối. Cái chết dù của ai nó cũng có ý nghĩa như nhau, nghĩa là không có ý nghĩa. Người ta nói rằng các bậc chân tu ra đi trong thanh thản, những người mê muội trong đau đớn và thảng thốt. Cái chết là nốt cuối của bản nhạc: nó làm cho bản nhạc toàn vẹn hay là dang dở bất thành. Sự thanh thản đó, nó từ đâu? Từ niềm tin rằng vị chân tu không chết. Chỉ bỏ cái xác trần để đi tiếp
01/11/2025(Xem: 1364)
Trăng trần truồng trên rạng núi rừng xa xăm, để rồi đêm về lặng sâu vùi sâu vào bóng tối bao la của biển cả nhiệm màu, không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục...Trang đài quá, Cao sang quá, nuột nà như nét đẹp của người em gái của anh năn nào. Một thời nào đó em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh...Em sẽ đợi, hãy đến bên em khi nào anh muốn” Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử : “Trăng năm sóng soải trên cành liễu, Đợi gió đông về để lả lơi