Hận mình ... ít đọc

25/01/201921:42(Xem: 4453)
Hận mình ... ít đọc

sach-bophai-pg

HẬN MÌNH .....ĐỌC ÍT !!!


Phải đợi  đến khi Tôi được sửa sai vì đã nhầm lẫn tác giả một quyển sách " Tôi Đi Tìm Phật " (tác giả: Cư Sĩ Minh Tâm) là của cố HT Thích Minh Tâm, khai sơn Chùa Khánh Anh, Paris, Pháp Quốc) và được Thầy Nguyên Tạng  chỉ dạy cho tôi đọc lại tất cả những bài viết trong TƯỞNG NIỆM CỐ HT THÍCH MINH TÂM thì câu "Sách khi cần dùng đến mới hận mình đọc ít " một câu nói được trích dẫn  từ một cuốn phim kiếm hiệp Lộc  Đỉnh  Ký của Kim Dung đối với tôi giờ đây thật là thấm thía làm sao ... Thật là tội nghiệp cho tôi ...

 

Hận vì  ngẫm lại thời gian còn lại để mà mình có thể thấu hiểu thêm nhiều yếu nghĩa sâu xa của nhiều quyển kinh hay những bài luận giải có còn kịp chăng hay phải đợi nhiều nhiều kiếp nữa ...

Hận ...tại sao  căn cơ mình phải đợi đến lúc vào Thu mới được bộc lộ và phát triển nhưng vẫn chưa đúng hướng lắm vì quá vội vàng hấp tấp để tự tin rằng mình có thể vận dụng khả năng tri thức của mình mà tự tu tự học dù rằng còn rất nhiều thiện hữu tri thức sẵn sàng giúp đỡ và chỉ dẫn thêm những điều quan yếu 

Suốt mấy ngày nay thật sự tôi rất trăn trở và cứ suy ngẫm hoài về những bài viết của HT Thích Như Điển và HT Thích Nhất Chân kèm theo về bài viết của Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng làm tôi đã ngừng hết những công việc trong ngày để mà nắn nót chép lại từng chữ từng câu hầu mỗi ngày sẽ huân trưởng được trong A lại da thức  và tự nhiên trước mặt hiện    một chân dung và cốt cách của một hiền nhân trong đầu tôi qua các lời cảm niệm của các Ngài ....Có lẽ lòng chân thành của tôi đã được Ôn hoá thân làm một bồ tát để xoa đầu tôi để tôi có thể nhớ lại được hết tất cả những gì mà các đệ tử của Ngài, những người từng chung vai sát cánh với Ngài đã miêu tả lại ..

Hãy cùng tôi đọc lại một lời nhắn nhũ của HT Thích Nhất Chân nhé 

Mỗi cuộc sống là một lớp học và sự chết của mỗi cuộc sống là kỳ thì cuối của lớp học ấy . Nếu ta thì đậu thì đã được tốt nghiệp tức là lên một lớp cao hơn , còn nếu ta thì rớt thì sẽ bị ở lại lớp hay có thể vì lý do gì mà rời khỏi lớp học đó và xuống một cấp nào đó . Mà người nào đã tu rồi thì biết rằng muốn giác ngộ giải thoát ít ra cũng phải nhiều đời nhiều kiếp cho nên PHẢI SỐNG LÀM SAO ĐỂ THI ĐẬU chỉ qua đời ấy mà không bị rớt thì mới có thể vươn lên một cấp cao hơn " 

Bạn và tôi hẳn đã hiểu được  HT muốn dạy gì cho ta ....phải bắt chước được 1/100 của cuộc sống của Ôn Khánh Anh nghĩa là kiên trì, nhẫn nại , đơn giản , không tham lam cất giữ, không sân hận thô tháo ,sống chỉ để làm việc cho lý tưởng của mình và làm với tất cả năng lực  của mình dù đôi khi cũng uyển chuyển nhưng đôi khi cũng sẵn sàng quyết liệt ....để rồi khi ra đi chẳng luyến tiếc gì .......nhẹ nhàng thanh thản ! Thì may ra được thi đậu dù chỉ được đậu chứ chưa được điểm thật cao như Ngài ( Excellent) 

Còn đây lời chia tay của HT Thích Như Điển đã gợi ý cho ta ....Cuộc đời của một Danh Tăng mà kẻ  hậu bối như tôi .....bao giờ bắt chước được 

...Thầy ơi , 

Trong Thầy không có kẻ thù, ...nếu có chăng là Tham , Sân , Si ...

Ai cũng là bạn của Thầy , dẫu người ấy không cùng quan điểm của Thầy 

Đây chính là điểm son của người quân tử như hoa sen vượt khỏi bùn nhơ ...

TẤT CẢ RỒI CŨNG SẼ TRÔI QUA 

TẤT CẢ RỒI CŨNG SẼ TRỞ VỀ VỊ TRÍ UYÊN NGUYÊN CỦA NÓ . Đó là BẢN THỂ DI ĐÀ - DUY TÂM TỊNH ĐỘ . Tất cả điều này ai cũng có và chúng ta chỉ cần sao cho tánh sáng ấy hiển lộ ở mọi người mà thôi 

Và có lẽ đây là đoạn mà tôi đã rơi lệ thật nhiều khi nghĩ đến ngày trả lại cho đời những thị phi nhân ngã , thiệt hơn bỉ thử để về với cát bụi ...Tôi tin rằng bạn cũng khóc như tôi ...

....Mọi vật rồi cũng sẽ trôi qua như những đám mây trên trời , sẽ trôi về một phương trời vô định cũng giống như những tảng băng đá mùa Xuân ...sẽ vỡ tan từng mãnh vụ biến thành nước trôi đến tận đại dương và hoà mình vào trong những cuộc lữ hành cô độc ấy 

Tôi và các bạn cũng thế ...Rồi cũng sẽ có một ngày không hẹn trước với ai , chúng ta rồi cũng sẽ ra đi và cũng sẽ trả lại cho đời tất cả những thị phi nhơn ngã , thiệt hơn bỉ thử để được rãnh rằng về chốn Tiên đài ...

Càng viết thì tôi lại càng hận mình....nhưng thôi thì mình hãy tự tha thứ cho mình nhé và hãy lắng nghe lại chính mình và tin tưởng rằng chính bản thân mình rồi sẽ gặp những tăng thượng duyên như lần này để rồi mình sẽ thực hiện theo lý trí đã mách bảo để nhận được phần thưởng rất quý báu .....đó là kinh nghiệm của một cuộc sống rất toàn thiện của một danh tăng ...

Kính xin tặng vài vần thơ thay lời cuối 

Hạnh phúc là ....Tích lũy từng chút một 

Kiên trì gầy dựng ....dù đếm  từng ngày 

Thế gian này có phù hợp.... tất cả ai ? 

Chỉ Chân thực , vui vẻ ...Niềm hạnh phúc 

Phải chăng cuộc đời ? ....Hành trình tiếp tục 

Gặt hái và thất bại mãi không ngừng 

Vẫn thản nhiên  ....nhìn  danh vọng ...dửng dưng 

Nơi quán trọ trần gian ..Ta ....lữ thứ 



Huệ Hương 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 612)
Trong Việt Nam Phật giáo Sử luận, tập một, khi bàn về sự liên hệ giữa thiền và thi ca, giáo sư Nguyễn Lang viết: “Thi ca không có hình ảnh thì không còn là thi ca nữa, cũng như đi vào lý luận siêu hình thì Thiền không còn có thể là Thiền nữa.” Nhưng thế nào là hình ảnh, giáo sư Nguyễn Lang giải thích: “Khi Vô Ngôn Thông được hỏi về Thiền và thiền sư, ông đã im lặng lấy tay chỉ vào một gốc cây Thoa lư. Thiền và thiền sư trong lãnh vực đàm luận có thể là những khái niệm trừu tượng, gốc cây Thoa lư là hình ảnh cụ thể của thực tại, nếu nhìn gốc cây Thoa lư trong trong chính thực tại của nó tức là đã xâm nhập thế giới Thiền và trở thành thiền sư. Các thiền sư không bao giờ muốn đưa học trò của mình vào thế giới suy luận trừu tượng”.[1]
30/01/2026(Xem: 1628)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
30/01/2026(Xem: 895)
Tác giả Thích Phước An vừa có cuộc hội ngộ vào sáng 18-11 cùng bạn đọc tại Sài Gòn trong cảm xúc hướng về văn hóa Phật giáo Việt Nam, nhân dịp tập sách Đường về núi cũ chùa xưa được tái bản.
24/01/2026(Xem: 1278)
Hoài niệm về một điều gì vẫn là việc cần thiết để nhớ về những chuyện cũ, việc xưa đã xảy ra trong đời mình. Do vậy tôi vẫn thường hay chọn cách viết tường thuật hay ký sự, để cho người đời sau, biết đâu có ai đó muốn tìm lại lối chim di thì dễ dàng hơn là phải mất công tìm tòi, tra cứu. Nếu không là hoàn toàn sự thật thì cũng là một dấu ấn đã trải qua, và dầu cho có phai mờ đi chăng nữa thì đó cũng là những lần đã trải qua như thế.
21/01/2026(Xem: 909)
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226. Liên hoan phim quốc tế Bangladesh (DIFF: Dhaka International Film Festival) lần thứ 24 tổ chức tại Dhaka từ ngày 10 tới ngày 18/1/2026 đã hoàn tất. Phóng viên Baik Sung-Ho viết rằng Ni Sư Hàn quốc, cũng là nhà đạo diễn phim, Daehae Sunim đã thắng giải thưởng phim truyện xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Dhaka vào Chủ nhật vừa qua với bộ phim có chủ đề về tiềm năng tâm linh của con người (human spiritual potential), đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong sự nghiệp sáng tác đồ sộ của Ni Sư với hơn 120 tác phẩm điện ảnh.
20/01/2026(Xem: 543)
Tôi đến thăm sư vào một ngày đông lạnh, khi mà những cụm tuyết trắng còn đọng trên mái hiên, tạo thành khối đá, rồi từng giọt nhỏ xuống, dần tan. Tôi bước lên thềm hiên, mái ngói nhỏ chìa ra hai đường cong sơn đỏ, giáp vàng. Hình bánh xe pháp luân nằm giữa hai con nai trạm gỗ, trông rất xinh và thiền vị. Tôi bấm chuông, sư vội xuống cầu thang, mở cửa mời tôi vào. Đây watlao, cơ ngơi này được cải dáng thành một ngôi chùa nằm gọn giữa một rừng thông rộng lớn, thuộc Willington cận bắc Connecticut.
13/01/2026(Xem: 1891)
Trong bối cảnh năm 2026, khi công nghệ và trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển mạnh mẽ, con người càng có xu hướng quay về với tâm linh. Nhưng đôi khi lễ nghi hình thức thái quá không biểu lộ gì được sự khiêm cung mà chỉ là đi kèm sự bùng nổ của các hình thức "tâm linh trình diễn” .
12/01/2026(Xem: 1823)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
04/12/2025(Xem: 3236)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.