Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

37. Những chuyến tàu (Tâm Bạch)

17/06/201407:58(Xem: 19014)
37. Những chuyến tàu (Tâm Bạch)

blank
(Hình sinh hoạt GĐPT VNTN tại chùa Viên Giác năm 1990)

Chiếc loa vang vang báo tin tàu sắp đến. Hành khách vội vã kéo hành lý đến gần đường rầy, theo dõi con tàu đang từ từ dừng lại. Con tàu tốc hành ICE vào trạm rất khoan thai. Vừa dừng lại thì người người vội vã lên xuống. Tôi cũng nhanh chân chạy lên dành chỗ ngồi vì khi mua vé đã không đặt chỗ, hà tiện được 4 Euro một vòng. Thường những chuyến tàu sớm vào cuối tuần khá rộng rãi. Vội vã nhưng không chen lấn, tôi đi từ khoang tàu này đến khoang tàu khác, không có nơi nào trống. Tàu dần dần chuyển bánh, mệt mỏi tôi đặt chiếc valy xuống bên vách tàu rồi thả người ngồi xuống sàn. Thỉnh thoảng vẫn còn một vài hành khách kéo hành lý qua lại, và mỗi lần như vậy tôi phải đứng dậy, tránh chỗ cho người đi qua. Chiếc labtop mang theo để chuẩn bị bài nói chuyện với Trại sinh Lộc Uyển - A Dục đã không sử dụng được như mọi khi. Con tàu tăng tốc độ… Tôi nhìn bâng quơ, hình ảnh con tàu tại nhà ga cũ kỹ Zoologischer Garten tại Berlin năm xưa trở lại trong trí nhớ….

Trời về chiều, từng cơn gió buốt theo chuyển động của tàu đến, tàu đi thổi vào mặt những hành khách đứng đợi trên sân ga. Tay trái co rúm cố giữ lại hơn ấm, tay phải đưa cao vẫy chào:

- A Di Đà Phật. Thầy về bình an.

Vị tăng trẻ xây lại mỉm cười:

- Các đạo hữu về đi. Tàu sắp chạy rồi

Nói xong thầy nhẹ nhàng bước lên tàu. Hành lý chỉ là một túi vải màu nâu rất nhỏ đeo bên vai. Qua ngưỡng cửa thầy quay lại mỉm cười, tay phải đưa nhẹ lên cao vẫy chào lần nữa và khoan thai bước vào trong. Nhóm người tiễn đưa nhìn theo con tàu từ từ chuyển bánh với nhiều lưu luyến. Trời rất lạnh nhưng chúng tôi không có chút gì về cảm giác lạnh lúc này vì hơi ấm từ những bài Pháp, từ những ngày cùng tu trong đạo tràng nho nhỏ vẫn còn vang vọng đâu đây. Chút chạnh lòng, chút xót xa khi thấy thầy vất vả, một mình một ngựa rong ruổi khắp nơi. Hễ nơi nào cần thì thầy đến.

Nói đền chữ “cần” thì thật không biết kể sao cho hết đối với những thời gian đầu của làn sóng định cư của người Việt lúc đó. Ngoài vấn đề xây dựng đời sống vật chất, đời sống tâm linh của người Việt xa quê hương vô cùng cần thiết. May thay ở xứ Đức có thầy đặt chân đến. Thế là thầy bôn ba khắp nơi, từ những Đại lễ, Thọ Bát Quan Trai, Lễ Định kỳ, Lễ cầu an, Lễ cầu siêu, Quan Hôn Tang Tế… khắp nơi mời thầy, thầy đều không từ chối. Người Việt xứ Đức không còn thấy bơ vơ, quê hương tâm linh đang có mặt theo sự hiện diện của thầy, của lời kinh, tiếng mõ, của lời pháp truyền trao.

Thầy đến với Berlin từ khi Berlin chưa có Chùa, chưa có Niệm Phật Đường. Những buổi lễ như vậy thường mượn những nơi chốn khác nhau, khi thì là nơi sinh hoạt của Hội Phật Giáo Đức, khi thì nhờ ở nhà tư nhân.

Từ khi bước chân đến xứ Đức 1977 và thành lập Niệm Phật Đường Viên Giác vào năm 1978 cho đến nay là một chặng đường dài nhiều thành công nhưng không ít gian nan.

Từ ngôi Niệm Phật Đường nho nhỏ này đã trở thành một Viên Giác tự to lớn, hùng vĩ, tiếng tăm trên xứ người. Đã vậy, Viên Giác không chỉ là một Viên Giác tại Hannover mà phải tính luôn Viên Đức tại Ravensburg. Những tháng ngày nhất tự, nhất tăng cũng không còn, Đại Đức Thích Như Điển nay là Hòa Thượng với trên 40 đệ tử xuất gia.

Do vậy Viên Giác không chỉ nằm tại Hannover, Đức Quốc mà Viên Giác đã trải dài khắp nơi như chí nguyện của thầy. Chí nguyện này đã được trao truyền đến hàng đệ tử xuất gia của thầy.

- Viên Giác tự góp mặt tại thánh địa Bồ Đề Đạo Tràng, là nơi nghỉ chân của rất nhiều khách hành hương.

- Cực Lạc Cảnh Giới Tự tại Chiangmai, Thailand giúp cho Phật Tử một cảnh giới thanh tịnh để tu tập.

- Tu Viện Vô Lượng Thọ, nơi tạo điều kiện tu tập lý tưởng cho hành giả.

- Chùa Viên Ý vươn mình ở xứ đạo.

Thầy không những vun bồi cho hàng để tử xuất gia mà thầy còn hóa độ cho rất nhiều Phật tử tại gia với hàng ngàn đệ tử quy y.

Đối với giới thanh thiếu niên thì không thể nào quên tổ chức Gia Đình Phật Tử. Tổ chức này được thành lập và mang tên chính thức từ năm 1951. Vào những năm sau đó, GĐPT phát triển và hoạt động rất mạnh mẽ, nhất là ở các tỉnh miền Trung. Do đó không lạ gì khi ở GĐPT tại Quảng Nam có tiếng hát vui tươi của một Oanh Vũ Nam…. Rồi ngày nay hình ảnh đó vẫn còn giữ lại nơi thầy, thầy hỗ trợ, nuôi dưỡng và những Gia Đình Phật Tử tại Đức Quốc theo nhân duyên từ từ ra đời.

Đầu tiên hết là những chiếc áo Lam từ Berlin trở về Hannover tham dự Đại Lễ Phật Đản và Vu Lan, đóng góp văn nghệ cúng dường từ những tháng năm 1980. Đến năm 1983 thay đổi và sinh hoạt theo hình thức GĐPT. Một gia đình sinh hoạt chưa được mang tên vì nhân duyên chưa trọn.

Tròn duyên, GĐPT Minh Hải và Tâm Minh ra đời đầu tiên hết vào năm 1987 và sau đó như vết dầu loan, các GĐPT lần lượt ra mắt. Cho đến nay phải tính là đã có 9 GĐPT được sinh ra nhưng tồn tại đến hôm nay là 7 GĐPT.

7 GĐPT sinh hoạt trong sự đùm bọc của thầy và Chùa Viên Giác trở thành tổ đình ấm cúng. Phải hạnh phúc mà nói là ít nơi nào có được sự hòa hợp và gắn bó như vậy. Đều đặn mỗi năm tất cả GĐPT toàn Đức Quốc đều trở về tham dự các đại lễ Phật Đản, Vu Lan, đóng góp văn nghệ, đóng góp nhân lực dọn dẹp v.v… Nói chung anh chị em Lam viên tự xem đây là việc của mình.

Có những đứa con ngoan thường là do công sức nuôi dưỡng và dạy dỗ của cha mẹ. Thầy nuôi dưỡng với tất cả tình thương, nghiêm nghị như người cha nhưng rất gần gũi như người mẹ. Tôi không thể nào quên những lúc thầy đứng chung trong vòng tròn. Anh em Phật tử thì lúc nào cũng nghịch ngợm, nhỏng nhẻo.

- Thầy ơi! Thầy ra trò chơi đi thầy.

Lần nào cũng vậy, thầy tươi cười đi ra đứng ở giữa vòng và bắt đầu:

- Chim bay…..

Cả vòng tròn cười vang, vừa tung tay vừa nhảy lên và lập lại.

- Chim bay

Trò chơi duy nhất mà thầy ra là “Chim bay, Cò bay… cho đến Nhà bay… thì dừng lại”, chỉ vậy thôi nhưng rất vui nhộn. Trò chơi đó đối với anh chị em lớn tuổi thì không có gì để vui nhưng sự hiện diện của thầy, nhất là thầy làm quản trò, dù chỉ 1 phút, là không khí khác hẳn, hình như trong trò chơi ngắn ngủi từ thuở còn là Oanh Vũ của thầy là tình thương, là gắn bó, là xóa tan tất cả những ngăn cách. Thầy, đệ tử như là một thể.

Nhưng cũng một lần thầy đến với vòng tròn GĐPT mà nụ cười của tôi gần như mếu máo. Đó là lần thầy đến thăm Trại Họp Bạn GĐPT nhân dịp Khánh Thành Chùa Viên Giác. Khu trại được cắm khá xa chùa. Thầy đến thăm với nụ cười trên môi như thường khi. Thầy ốm hẳn, khuôn mặt tóp lại, chiếc áo Nhật Bình thùng thình. Anh em bu quanh thầy thăm hỏi. Tôi chỉ đứng lặng yên, nhìn thầy lặng lẽ và kính trọng. Tôi tin chắc rằng thầy sẽ thành tựu đại nguyện, ngôi chùa sẽ hoàn thành tốt đẹp và tất cả chi phí sẽ được trang trải. Mỗi chữ trong kinh Pháp Hoa sẽ diệu ứng theo mỗi lạy của thầy.

Không gian không phải là vách tường ngăn chận bước chân của thầy, ngược lại không gian đã nối dài cho hạnh nguyện độ sinh. Thầy đi đây, đi đó giảng pháp. Đệ tử thầy có mặt khắp nơi. Đối với tổ chức GĐPT thầy không chỉ lo cho GĐPT Đức Quốc mà thầy từng là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu trong nhiều nhiệm kỳ. Thầy hoan hỉ nhận lời cung thỉnh và nằm trong Hội Đồng Cố Vấn Giáo Hạnh GĐPT Hải Ngoại. Đặc biệt hơn là thầy đã giúp đỡ cơ sở cho những Đại Hội Lịch Sử của Gia Đình Phật Tử:

- Đại Hội Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Hải Ngoại lần thứ 2 năm 2000 tại Chùa Viên Giác, Hannover Đức Quốc

Được gặp Ôn nhiều lần, nghe thuyết pháp,

Từ qua đây, đời tỵ nạn nổi trôi,

Sướng, khổ, buồn, vui đã trải nghiệm rồi,

Thấy lời dạy của Ôn luôn đúng đắn.

Sống mở rộng lòng ra cùng bè bạn,

Giúp được ai, thì chớ quản khó khăn,

Hỉ xả, vị tha, xa cách mấy cũng gần,

Cũng dễ sống hòa đồng cùng nhân loại.

Mỗi bài giảng là một bài Đạo Pháp,

Dạy Chúng con hàng Phật tử tại gia,

Tu, học chuyên cần, điều dữ tránh xa,

Làm công quả, và hộ trì Tam Bảo.

Trong gia đình, hiếu thuận là vật báu,

Phải giữ gìn cho trong ấm ngoài êm,

Công đức tạo ra, chẳng ước báo đền,

Coi như đó, tâm nguyện người Phật tử.

Bao nhiêu năm trôi qua, đời lữ thứ,

Vẫn thuận duyên còn được gặp Ôn luôn,

Cung kính chúc Ôn , Đạo Thọ Miên Trường,

Pháp Thể Khinh An, Hoằng Dương Chánh Pháp.

— Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn

Aalborg, Dan Mark, 15.05.2014

- Đại Hội Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử Thế Giới lần thứ 1 và Đại Hội Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Hải Ngoại lần 3 năm 2004 tại Chùa Viên Giác, Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ.

Thầy không từ chối việc gì khi thầy có thể làm. Thầy có cái nhìn thực tế, không dông dài mà thích đi ngay vào việc. Ảnh hưởng nhiều với những ưu điểm của người Nhật, thầy rất chuẩn mực, kỷ luật, đúng gìờ, trọng chữ tín.

Thầy có một trí nhớ tuyệt vời. Lâu lâu thầy đọc lại những bài thơ, bài văn được học thời còn thơ ấu làm mọi người ngạc nhiên. Thường trí nhớ được chia làm nhìều loại, ngắn hạn và dài hạn. Thầy có cả hai nên mỗi lần hầu chuyện với thầy, Phật tử cũng hơi ngan ngán, sợ thầy hỏi mà không trả lời được vì bệnh ít chú tâm hoặc quên trước, quên sau.

Thời gian nào dừng lại, thầy năm nay đã 65… đã có lần thầy nói “Lúc này thầy cũng quên nhiều”. Chiếc lá có chuyển màu nhưng thân cây cổ thụ vẫn hùng dũng, hiên ngang. Gốc rễ vẫn tiếp tục vươn dài và tạo nên hoa trái. Thầy không ngừng nghỉ con đường hoằng pháp. Lịch trình trong năm, hàng tháng, hàng tuần dày dặt. Thầy luôn:

Biến nhập trần lao.

Đẳng Quan Âm chi từ tâm.

Hạnh Phổ Hiền chi nguyện hải

*

Tàu đến bến Hannover, dòng tư tưởng dừng lại. Tôi vội vàng rời tàu và tìm chuyến đến Garbsen, nơi anh chị em Gia Đình Phật Tử Đức Quốc đang mở trại huấn luyện. Trời tháng bảy ấm áp thật lý tưỏng cho những ngày cắm trại. Khu trại thật lý tưởng với hàng cây xanh mát. Lam viên Đức Quốc tươi vui quây quần quanh quý thầy như ngày nào. Thầy đến thăm trại, khác với năm 1991, thầy trông khỏe mạnh hơn dù tuổi đời cao hơn xưa. Thầy có đôi lời với anh chị em, chụp đôi ba hình trước cổng trại rồi thầy ra về và cho biết là sáng sớm mai thầy đón tàu đi Freiburg để…

Thầy vẫn như xưa. Những chuyến tàu đưa đón, những sân ga chờ đợi luôn có bóng dáng thầy, hành trình Phật sự….

Như vì sao lạc giữa trời tây,

Điển rạng đêm đông, sáng đạo vàng,

Chí quyết, tâm bền nào ngại bước,

Viên thành, Giác ngộ tự Di Đà.

Tôn kính dâng thầy với lòng tri ân

— Tâm Bạch

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/01/2025(Xem: 352)
Chỉ còn vài ngày nữa là đến Giao thừa, lại một mùa xuân trên xứ Đức lạnh lẽo co ro, Danh ngồi đếm từng ngày trên tấm lịch để chờ đón cái Tết Ất Tỵ, năm tuổi của chàng vừa tròn 60. Chàng thường nghe nói, 59 chưa qua 60 đã đến, đấy là những năm đại hạn! Ai qua được ngưỡng cửa 60 sẽ sống thọ lâu.
04/01/2025(Xem: 320)
NỘI DUNG SỐ NÀY: · THƯ TÒA SOẠN, trang 2 · DIỆU ÂM CHUYỂN NGỮ: SỨ MỆNH CAO CẢ CỦA NGƯỜI PHIÊN DỊCH TAM TẠNG TRONG THỜI ĐẠI MỚI (Nguyên Siêu), trang 4 · THƯ XUÂN ẤT TỴ (HT. Thích Nguyên Siêu), trang 5 · TẾT VIỆT NAM, TẾT DI LẶC (Nguyễn Thế Đăng), trang 6 · THÔNG BẠCH XUÂN ẤT TỴ 2025 (HĐGP GHPGVNTNHK), trang 8 · THƯ CHÚC XUÂN ẤT TỴ - 2025 (HĐĐH GHPGVNTNHK), trang 9 · NHỮNG ĐÓNG GÓP TO LỚN CỦA CÁC HỌC GIẢ ANH QUỐC... (HT. Thích Trí Chơn), trang 11
08/11/2024(Xem: 882)
Phước báu” không tự nhiên mà có. Tuy nhiên được sinh ra làm người là chúng ta đã sở hữu được một loại Phước báu rất lớn rồi. Bởi ta có quyền được lựa chọn giữa việc tạo ác nghiệp hoặc tạo thêm thiện phước cho mình.
22/10/2024(Xem: 612)
Trong số các bạn, có những người đã ra đi không bao giờ trở lại, em tôi là một trong những người đó. Người dân Miền Nam vẫn luôn giữ hình ảnh hào hùng của các bạn trong trái tim với lòng biết ơn bao la.
17/10/2024(Xem: 1542)
Trong cuộc sống thực tế, rất hiếm gặp những người sở hữu một sức mạnh thầm lặng, biết tự vấn bản thân, trái lại phần đông luôn sống trong những tháng ngày buồn tẻ để rồi khi sóng dậy biển khơi , sợ hãi, chơi vơi, hỗn loạn phiêu du đến rồi đi trong kiếp sống luân hồi.
04/10/2024(Xem: 1109)
Khi thức dậy, điều gì là điều đầu tiên chúng ta nghĩ đến? Một ngày ngổn ngang công việc với hằng trăm thứ lo âu, bắt đầu những giờ phút chạy đua trong cuộc sống vốn dĩ gắn liền với cơm áo, gạo tiền, xa hơn một chút là đời sống trưởng giả, danh vọng và quyền lực. Một bữa ăn sáng vội vã, một ai đó tranh thủ vượt đèn vàng để kịp giờ vào công sở cũng bởi nhịp sống hối hả khiến chúng ta trôi theo không lúc nào ngơi nghỉ, thế nhưng với nhiều người, sự tất bật trong công việc không phải là điều làm người ta mệt mỏi mà điều làm người ta mệt mỏi lại đến từ những điều khác, nó không phải là mớ công việc lao động tay chân, lao động trí óc, không phải là xấp văn bản dày cộm trên bàn làm việc, không phải là lời hối thúc của cấp trên mà nó đến từ lòng người.
02/10/2024(Xem: 1947)
Nguyễn Bá Chung cùng quê hương đại thi hào Nguyễn Trãi. Một sớm tinh mơ nào, vào cuối thu 1949, nhà thơ mở mắt chào đời nơi vùng quê Định Giàng, Đại Đức, cách chân núi Chí Linh, Hải Dương một đường chim bay. Khoảng giữa năm 1954, mới vừa 6 tuổi đã vội vã chạy theo cha mẹ di cư vào Sài Gòn. Bản chất thông minh, học hành quá xuất sắc, nên được Đại học Brandeis cấp học bổng du học tự túc Hoa Kỳ (1971) và sống định cư luôn bên Mỹ, từ đó cho đến bây giờ.
28/09/2024(Xem: 1044)
Lần đầu tiên y gặp tôi, y chắp hai tay và cúi đầu chào. Tôi rất ngạc nhiên, trong đầu xuất hịện câu hỏi:" Sao y laị biết lễ tiết chào trong nhà Phật?". Tôi cũng chắp tay chào đáp lễ. Mọi người xung quanh cười rần rần vì họ thấy lạ mắt quá. Họ hỏi ý nghĩa của việc đó có nghĩa là gì? Tôi vận dụng cái mớ tiếng Anh ba rọi giải thích cho họ hiểu. Họ có vẻ thích thú lắm. Tôi nghĩ y chào như vậy chắc tuỳ hứng bất chợt nhưng tôi đã lầm. Mọi ngày đều như thế cả, suốt một thời gian dài . Mỗi buổi sáng là y chắp tay chào tôi với nụ cười rạng rỡ... Dần dần có thêm vài người nữa cũng chắp tay chào tôi như thế vào mỗi buổi sáng.
25/09/2024(Xem: 4662)
Con vừa ghi lại buổi pháp thoại Thầy thuyết giảng về "Đại Sư Thiếu Khang, vị Tổ thứ 5 của Tịnh Độ Tông Trung Hoa", con kính gửi Thầy xem và chỉnh sửa thêm trước khi online. Con kính cám ơn Thầy cho phép con phiên tả, vì đây là cơ hội để con chú tâm để hiểu ít nhiều về Phật pháp thêm vào vốn liếng giáo lý quá ít ỏi của con. Bạch Thầy, con chợt nhận ra rằng, Thầy đã dùng phương tiện này để dẫn dắt con, thay vì như Tổ Thiếu Khang cho tiền để trẻ niệm A Di Đà, Thầy đã khéo léo bảo con tường thuật để cột tâm con vào một mối không đi lang thang như khi ngồi nghe giảng hay tụng kinh. Con kính tri ân Thầy.
23/09/2024(Xem: 2258)
Chuyến đi về Việt Nam lần này có thể nói ngoài sự dự tính của chúng tôi. Mặc dù, tôi cũng có ý muốn đến viếng thăm Hà Nội một lần nữa. Vì năm 2003, tôi có dịp đến trung tâm thành Phố Hà Nội và viếng thăm một vài nơi khác chung quanh Hà thành. Nhưng lần này, là do các Phật tử Bảo Khánh, Hiếu Hoa, Từ Nhẫn và Liên Thu có nhã ý mời chúng tôi về Hà Nội và rồi cùng đoàn đi hành hương Trung Quốc, đặc biệt là chỉ hành hương tham quan trong phạm vi tỉnh Vân Nam thôi. Nói đúng
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]