Mùa nhớ...

18/01/201209:35(Xem: 4267)
Mùa nhớ...

Không biết từ bao giờ và vì cớ làm sao mà tôi đã đặt tên cho mùa này là… “mùa nhớ”. Mùa nhớ của tôi bắt đầu khi thành phố đã thôikhông còn những cơn mưa dai dẵng, phố khoác lên mình chiếc áo mới màu vàng ươm của nắng...

Mùa nhớ của tôi cũng bắt đầu khi gió bấc đổ về, gió mang theo chút se lạnh hanh hao và cả mùi Tết thoang thoảng, lenkhắp ngõ ngách phố phường nghe lòng nao nao.
whoamai-muanho.jpg
Ảnh minh họa

Sáng nay ra đường gặp nắng, tối về lại nghe gió bên mình. Lòng chợt thấy rộn ràng nôn nao khó tả. Ừ thì, mùa nhớ đã về!
Nhớtiếng người rổn rảng gọi nhau quanh xóm rủ đi tảo mộ, đàn ông vác cuốc,phụ nữ theo sau tay cầm chổi tay cầm nhang với mớ đồ cúng, đám con nít ríu rít chạy trước lúc nào cũng bị người lớn gọi lại nhét vô túi vài ba tép tỏi mà không quên cằn nhằn: “Ra mộ ông bà không được giỡn nghe, giữ cho kỹ mấy tép tỏi, con nít dễ thương coi chừng ma quỷ nó bắt bây giờ!”.
Nhớcái mùi quần áo mới mẹ mua từ những ngày đầu tháng Chạp, đồ mẹ mua về giặt được một nước rồi cất vào ngăn tủ, ngày nào con nít cũng mang ra ngắm nghía chớ nào có dám mặc, sợ lỡ mặc rồi bị cũ, chạy nhảy không để ýrách vai tét đáy thì đến Tết lại không có thứ để xi xoe với bạn bè.
Đámcon nít mòn mỏi cả năm trời cũng chỉ đợi đến chiều ngày 30 Tết tắm rửa sạch sẽ rồi vận lên mình bộ quần áo mới đi khắp xóm hẹn nhau đón giao thừa.
Nhớ vị mứt dừa ngọt lịm, béo ngậy bác vẫn rim những ngày cận tết. Hàng dừa sau nhà bác dặn các anh không được hái non, để dành đó cho đến khi mấy trái dừa già cằn đi hái xuống rồi bào lấy cơm, mua thêm vài cân đường ít ống vani và chút phẩm màu vậylà đã có quà tết biếu cho hàng xóm. Cái thuở cơ hàn, chút quà mọn vậy mà quý mà thân. Con nít vẫn thích được ngồi cạnh bác bên lò lửa hồng đảotừng mẻ mứt và lắng tai nghe bác kể những câu chuyện Tết xa xưa của thời ba nó, mẹ nó…
Nhớ những khoảng sân đầy nắng, những tường dậu phía sau nhà ngày cuối tháng Chạp. Đám chăn màn, quần áo được mang ra giặt giũ phơi phóng giăng đầy trên những bờ giậu sau những tháng trời miền Trung mưa dai dẳng. Khoảng sân trước nhà la liệt những củ hành, củ kiệu, cốm ép… mà mấy ngoại, mấy dì tranh thủ hongqua vài ba con nắng để đến Tết lại có thứ chiêu đãi cho đám con cháu tụvề.
Những buổi trưa đứng nắng, con nít vẫn hay lẽo đẽo theo bà ngoài đi quanh xóm “kiểm tra” tình hình Tết nhất củaxóm giềng, ngoại nói chỉ cần đi ngang nhà nhìn vào trước sân hay tường dậu cũng đủ biết năm rồi nhà ai được mùa nhà ai thất bát…
Nhớ…
Rồi nhớ…
Và nhớ…
Nămnăm sống ở thành phố này cũng đồng nghĩa với năm mùa nhớ đã đi qua. Tôiđã dần biết chấp nhận một vài nỗi nhớ nhạt nhòa dần trong ký ức. Tôi quen với việc phải hối hả chạy đôn chạy đáo vì công việc, vì chuyện học hành những ngày cuối năm. Những tin “cháy vé” tàu xe nhan nhản trên khắpbáo đài cũng không còn làm tôi mấy bận lòng. Tôi không còn hay than phiền Tết phải vui thế này, Tết phải mừng thế kia. Vì lớn rồi có phải trẻ nít nữa đâu mà…
Tôi không biết mình sẽ còn được qua bao nhiêu mùa nhớ nữa nhưng cứ mỗi mùa nhớ đi qua tôi lại thấy mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn và biết chấp nhận hơn. Đôi khi giữ riêng cho mình một vài điều nhớ, cất thật kỹ đâu đó trong trái tim để khi lục lọi vô tình chạm phải nó rồi thẩn thờ đứng lặng nghĩ về những điều đã trải qua mà thấy nghẹn căng ở sống mũi mình.
Với tôi, vậy đã đủ hạnh phúc rồi…

Định An

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2015(Xem: 4688)
Mật độ con người trên thế giới hiện nay mỗi lúc một tăng lên dần, nên tất cả những nhu cầu cho đời sống con người từ nhiều phía, nhằm để cung ứng phục vụ, như : sự ăn, mặc, ở, bệnh, các phuơng tiện đi lại, các phương tiện thông tin khoa học, các thông tin tri thức nhân sinh và vũ trụ.v.v… Trong đó, vấn đề nhu cầu tín ngưỡng tâm linh, hiện hóa vào cuộc sống của con người qua mọi hình thức biểu tượng, cho niềm tin và ước nguyện cũng cần phải thực hiện đến.
18/06/2015(Xem: 7853)
Người có dừng chân trên bến sông Bên kia đồi cỏ núi mây trùng Bên này chim rủ nhau về hội Cùng hẹn hò thăm chuối trổ bông.
13/06/2015(Xem: 6828)
Tôi không quen biết nhà thơ Trần Hậu, chưa được gặp anh một lần nào. Trong một lần vô tình (qua nhạc sĩ Trần Đức Tâm), nhìn thấy và giở trang bìa tập thơ “Biển Đời Trăn Trở” của anh , ngay sáu câu thơ đầu dùng làm lời tựa trong bài thơ Trăn Trở đã cuốn hút tôi nhanh chóng. Làm như vậy có lẽ nhà thơ nghĩ rằng thơ là hơi thở, là cuộc sống và là cung cách của riêng mình, cho nên dùng chính lời thơ ấy để nói lên điều mình muốn nói, thay vì nhờ cậy một ai đó viết lời giối thiệu. Chính những dòng đó như chứng minh với mọi người rằng chân lý Phật đà luôn hiện hữu quanh ta, trong khổ đau cũng như trong hạnh phúc. Mà dường như điều tưởng nhỏ nhoi ấy ai cũng dễ dàng nhận ra, đôi khi chỉ bằng cảm quan chung quanh, những cảm quan mang tên rất “Như Thị”.(đính kèm ảnh tập thơ)
01/06/2015(Xem: 4129)
Kim Tiếng thương mến, Vẫn biết rằng "Đời là vô thường". Nhưng mình vẫn bàng hoàng xúc động khi hay tin Kim Tiếng đã ra đi. Chỉ trong vòng có hai ngày mà trường Sương Nguyệt Anh thân yêu của chúng ta đã mất đi hai Thầy Cô: - Cô Dương Kim Tiếng: 5-5-2015 - Thầy Giáp Bằng Phan: 6-5-2015
29/05/2015(Xem: 5170)
Năm học lớp sáu, lần đầu tiên tôi được đến chùa. Chiếc xích-lô bỏ mẹ con tôi phía trước con đường nhỏ, nhìn vào bên trong thấy sâu hun hút. Đi bộ một quãng, bước qua cổng tam quan đồ sộ là chiếc sân rộng với nhiều gốc cây cổ thụ. Sân vắng người. Một con chó to và mập từ bên trong chạy ra cong đuôi sủa. Một cô ni đon đả bước ra chào hỏi rồi dẫn mẹ con tôi đến dãy nhà lớn. Mẹ bảo tôi bỏ dép rồi bước lên những bậc cấp cao. Nơi căn phòng đầu tiên, vị sư tuổi ngoài ba mươi, người tầm thước, da láng lẩy, khuôn mặt hiền từ, vài lời xã giao với mẹ tôi rồi lại dẫn đến một căn phòng khác. Tôi thấy vị sư cũng như mẹ tôi quỳ xuống lạy một vị hòa thượng to lớn, đẫy đà có lẽ là đau ốm nên nằm trên chiếc võng xanh. Tôi nấp bên sau lấm lét nhìn.
07/05/2015(Xem: 8056)
Ngày còn đi làm, cứ mỗi lần đến ngày 13 thứ sáu, các bạn đồng nghiệp trong sở tôi kiêng cử dữ lắm, ai cũng cho đó là ngày xấu nhất trong năm. Tôi thì không tin, chỉ cười, cũng không phản đối lòng tin của bạn bè nhưng bây giờ tôi cũng đâm ra sợ ngày này vô cùng: 13 Thứ sáu - ngày Anh tôi ra đi thật quá bất ngờ và quá đau đớn!
01/05/2015(Xem: 19138)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
20/04/2015(Xem: 6898)
Tùy bút: Viết về tháng tư
12/04/2015(Xem: 19773)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
07/04/2015(Xem: 5061)
Những con người Tây Phương này, họ tụ lại đây để tìm về hơi thở của chính mình. Hơi thở họ bị ngắt quãng. Đứt đoạn. Họ đến đây để nối hơi thở liền lạc thành một hơi thở sâu lan toả khắp thân tâm. Ngày nào cũng lắng nghe ghi chép quay (với sự đồng ý của họ), kín đáo ghi để tôn trọng không khí tự nhiên của các hoạt động, các cuộc trò chuyện. Tôi muốn đóng vai người ngoài cuộc để không bị những cảm xúc, chia sẻ kia tác động, bởi tôi vốn rất nhạy cảm với đau khổ của người khác.