Mùa nhớ...

18/01/201209:35(Xem: 4682)
Mùa nhớ...

Không biết từ bao giờ và vì cớ làm sao mà tôi đã đặt tên cho mùa này là… “mùa nhớ”. Mùa nhớ của tôi bắt đầu khi thành phố đã thôikhông còn những cơn mưa dai dẵng, phố khoác lên mình chiếc áo mới màu vàng ươm của nắng...

Mùa nhớ của tôi cũng bắt đầu khi gió bấc đổ về, gió mang theo chút se lạnh hanh hao và cả mùi Tết thoang thoảng, lenkhắp ngõ ngách phố phường nghe lòng nao nao.
whoamai-muanho.jpg
Ảnh minh họa

Sáng nay ra đường gặp nắng, tối về lại nghe gió bên mình. Lòng chợt thấy rộn ràng nôn nao khó tả. Ừ thì, mùa nhớ đã về!
Nhớtiếng người rổn rảng gọi nhau quanh xóm rủ đi tảo mộ, đàn ông vác cuốc,phụ nữ theo sau tay cầm chổi tay cầm nhang với mớ đồ cúng, đám con nít ríu rít chạy trước lúc nào cũng bị người lớn gọi lại nhét vô túi vài ba tép tỏi mà không quên cằn nhằn: “Ra mộ ông bà không được giỡn nghe, giữ cho kỹ mấy tép tỏi, con nít dễ thương coi chừng ma quỷ nó bắt bây giờ!”.
Nhớcái mùi quần áo mới mẹ mua từ những ngày đầu tháng Chạp, đồ mẹ mua về giặt được một nước rồi cất vào ngăn tủ, ngày nào con nít cũng mang ra ngắm nghía chớ nào có dám mặc, sợ lỡ mặc rồi bị cũ, chạy nhảy không để ýrách vai tét đáy thì đến Tết lại không có thứ để xi xoe với bạn bè.
Đámcon nít mòn mỏi cả năm trời cũng chỉ đợi đến chiều ngày 30 Tết tắm rửa sạch sẽ rồi vận lên mình bộ quần áo mới đi khắp xóm hẹn nhau đón giao thừa.
Nhớ vị mứt dừa ngọt lịm, béo ngậy bác vẫn rim những ngày cận tết. Hàng dừa sau nhà bác dặn các anh không được hái non, để dành đó cho đến khi mấy trái dừa già cằn đi hái xuống rồi bào lấy cơm, mua thêm vài cân đường ít ống vani và chút phẩm màu vậylà đã có quà tết biếu cho hàng xóm. Cái thuở cơ hàn, chút quà mọn vậy mà quý mà thân. Con nít vẫn thích được ngồi cạnh bác bên lò lửa hồng đảotừng mẻ mứt và lắng tai nghe bác kể những câu chuyện Tết xa xưa của thời ba nó, mẹ nó…
Nhớ những khoảng sân đầy nắng, những tường dậu phía sau nhà ngày cuối tháng Chạp. Đám chăn màn, quần áo được mang ra giặt giũ phơi phóng giăng đầy trên những bờ giậu sau những tháng trời miền Trung mưa dai dẳng. Khoảng sân trước nhà la liệt những củ hành, củ kiệu, cốm ép… mà mấy ngoại, mấy dì tranh thủ hongqua vài ba con nắng để đến Tết lại có thứ chiêu đãi cho đám con cháu tụvề.
Những buổi trưa đứng nắng, con nít vẫn hay lẽo đẽo theo bà ngoài đi quanh xóm “kiểm tra” tình hình Tết nhất củaxóm giềng, ngoại nói chỉ cần đi ngang nhà nhìn vào trước sân hay tường dậu cũng đủ biết năm rồi nhà ai được mùa nhà ai thất bát…
Nhớ…
Rồi nhớ…
Và nhớ…
Nămnăm sống ở thành phố này cũng đồng nghĩa với năm mùa nhớ đã đi qua. Tôiđã dần biết chấp nhận một vài nỗi nhớ nhạt nhòa dần trong ký ức. Tôi quen với việc phải hối hả chạy đôn chạy đáo vì công việc, vì chuyện học hành những ngày cuối năm. Những tin “cháy vé” tàu xe nhan nhản trên khắpbáo đài cũng không còn làm tôi mấy bận lòng. Tôi không còn hay than phiền Tết phải vui thế này, Tết phải mừng thế kia. Vì lớn rồi có phải trẻ nít nữa đâu mà…
Tôi không biết mình sẽ còn được qua bao nhiêu mùa nhớ nữa nhưng cứ mỗi mùa nhớ đi qua tôi lại thấy mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn và biết chấp nhận hơn. Đôi khi giữ riêng cho mình một vài điều nhớ, cất thật kỹ đâu đó trong trái tim để khi lục lọi vô tình chạm phải nó rồi thẩn thờ đứng lặng nghĩ về những điều đã trải qua mà thấy nghẹn căng ở sống mũi mình.
Với tôi, vậy đã đủ hạnh phúc rồi…

Định An

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2026(Xem: 163)
Làm sao để giá trị tinh thần không bị thời gian và công nghệ AI làm lu mờ. ( Cảm tác sau khi đọc bài viết của TT Thích Nguyên Tạng nhân kỹ niệm lễ Huý Nhật của HT Thích Trí Tịnh vào ngày 6/4/2026 ) Có những bậc cao tăng và ngay cả những bậc trí tuệ như Socrates, Friedrich Nietzsche hay Lao Tzu… cũng từng bị hiểu sai, lãng quên, rồi được “tái khám phá”. Không phải vì họ mất giá trị, mà vì:”Thời đại thay đổi nhanh hơn khả năng tiếp nhận của con người, hơn thế nữa giá trị tinh thần thường không “ồn ào” như công nghệ và nhất là đám đông thường bị cuốn vào cái mới, không phải cái sâu.” Do vậy tên tuổi đáng kính thường bị che khuất tạm thời bởi dòng chảy thời đại. Phải chăng cái nguy cơ lớn nhất của thời đại AI ngày nay không phải là quên… mà là “nông” Phải chăng AI có thể: (Viết thay ta-Nghĩ nhanh hơn ta-Tổng hợp tri thức nhanh chóng) Nhưng AI cũng tạo ra một nguy cơ tinh vi: Con người tưởng mình hiểu… nhưng thực ra chỉ “chạm bề mặt”. Do đó nếu chỉ sống bằng tri thức vay mượn, thì
03/04/2026(Xem: 242)
“Khi Thế giới của chúng ta ngày càng nhỏ lại, nhưng chúng ta lại cứ nghĩ mình ngày càng lớn ra”. Trong xã hội ngày nay, khi con người thường đề cao bề nổi, ưa thích sự thể hiện bản thân vượt qua giá trị đích thực, thích thổi phồng những danh xưng, thành công hay một cuộc sống ngập tràn sự hào nhoáng. Nó tạo ra sự khao khát để khẳng định mình so với người khác bởi tâm lý sợ bị lãng quên, sợ bị nhạt nhòa và sợ bị bỏ lại sau lưng. Nó giúp con người tạo ra một bề mặt “kiêu hãnh” và khi tâm kiêu hãnh hình thành, trở thành chất xúc tác gây nghiện, con người sẽ bắt đầu trở nên kiêu mạn và lệ thuộc vào những thứ phù phiếm bên ngoài mà quên đi những giá trị cốt lõi bên trong.
30/03/2026(Xem: 341)
Nàng Persephone lại trở về, vườn xuân xanh biếc cây lá, muôn hoa khoe sắc hương, cỏ xanh một màu mướt mát. Cái vòng quay sanh – diệt vừa trọn một vòng. Nàng Persephone trở về đem lại sự hồi sinh sau mùa đông ảm đạm. Vô số nụ hoa nhỏ trên thảm cỏ, những nụ hoa pansee cho đến những loài hoa dại khác mà ta không biết tên, trên cành vô số hoa đào, hoa anh đào…Cánh hoa lả tả bay trong gió khiến ta ngỡ cảnh thiên thai. Chiều làm về, trút bỏ giày đi chân trần trên thảm cỏ, ta cảm nhận cả một sự bình yên chi lạ. Bàn chân trần bó rọ trong những đôi giày, dù giày lao động hay giày thời trang hàng hiệu cũng không sao hạnh phúc bằng chân trần trên cỏ xanh. Bàn chân trần tiếp xúc với đất mẹ mà nghe nhẹ nhõm thư thái trong tâm hồn. Vườn ta muôn hoa khoe hương sắc, mùa xuân rực rỡ với thủy tiên, tulip, hoa đào, mẫu đơn…ấy là những loại hoa mà loài người yêu thích và xem trọng. Riêng vườn ta thì chẳng có quý tiện hay trọng khinh, hoa trồng hay hoa dại cũng như nhau. Cánh hoa đào hòa mình cù
30/03/2026(Xem: 557)
Buổi sáng yên tĩnh, khi tiếng chuông chùa vang lên trong không gian, ta chợt dừng lại một chút và nhận ra rằng có một bài pháp rất lớn mà ta thường bỏ quên. Bài pháp đó không nằm trong kinh sách hay nơi giảng đường, mà chính là cuộc đời mà ta đang sống mỗi ngày, là từng hơi thở đang diễn ra ngay trong hiện tại. Đức Phật dạy rằng toàn bộ hành trình sinh tử của con người gắn liền với khổ đau. Không ai trong chúng ta có thể đứng ngoài quy luật đó. Dù cuộc sống có những niềm vui, nhưng niềm vui ấy không kéo dài; những nỗi buồn cũng vậy, đến rồi đi. Những người ta gặp trong đời, dù thân hay sơ, đều mang đến cho ta những bài học. Nếu nhìn sâu, ta sẽ thấy tất cả đều là “Pháp” – là những điều giúp ta hiểu hơn về chính mình và về cuộc đời. Tuy nhiên, không phải lúc nào ta cũng nhận ra điều đó. Khi tâm còn rối loạn, ta chỉ thấy vui buồn, hơn thua, được mất. Chỉ khi tâm lắng lại, ta mới có thể nhận ra ý nghĩa sâu hơn phía sau mỗi trải nghiệm.
25/03/2026(Xem: 2024)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
20/03/2026(Xem: 536)
Trong bối cảnh Phật giáo đang đối diện với thương mại hóa, hình thức hóa, và sự suy giảm chiều sâu giáo lý, việc tìm lại những mô hình cư sĩ lý tưởng không chỉ mang tính lịch sử mà còn mang tính định hướng cho tương lai. Hai hình tượng nổi bật nhất trong Đại thừa — Duy Ma Cật và Thắng Man Phu Nhân — không chỉ là những nhân vật kinh điển, mà còn là biểu tượng của trí tuệ, từ bi nhập thế và phụng sự xã hội. Điều đặc biệt là cả hai đều: không rời bỏ gia đình, không rời bỏ trách nhiệm xã hội, không rời bỏ đời sống kinh tế – chính trị, nhưng vẫn đạt trí tuệ sâu xa và phát đại nguyện Bồ-tát.
19/03/2026(Xem: 725)
Rơi vào trầm cảm sau khi mẹ qua đời, Lilly Hubbard quyết định quay lại Việt Nam và tìm thấy sự "chữa lành" từ tình người ấm áp ở vùng đất xa lạ. Sáng ngày cuối tháng 2, Lilly, 41 tuổi, theo người bạn đến thăm họ hàng tại khu chợ Đồn, phường Thuận Lộc, TP Huế. Trong lúc chờ đợi, cô ngồi nép vào một góc, dùng điện thoại ghi lại nhịp sống rộn ràng. Một phụ nữ lớn tuổi bán hàng gần đó chú ý đến cô. Bà mỉm cười, đưa tay dùng ngôn ngữ ký hiệu của người câm hỏi Lilly đến từ đâu. Cuộc trò chuyện không lời diễn ra bằng những cái gật đầu, nụ cười và ánh mắt. Khi Lilly xoay màn hình điện thoại cho bà xem đoạn video vừa quay, thấy mình xuất hiện, người phụ nữ bật cười.
19/03/2026(Xem: 847)
Những tia nắng đầu ngày lấp lánh trong trẻo như pha lê, vườn cây hớn hở tắm trong ánh nắng tươi mát, từng phiến lá hả hê nhả dưỡng khí vào đất trời. Màu xanh cây lá mát mắt, mát dịu cả tâm hồn. Màu xanh chắt ra từ nguồn nước mẹ thiên nhiên, từ năng lượng ấm áp của nắng gió để rồi chuyển thành năng lượng sống của vô số chiếc lá. Thần ánh sáng Helios trên chiếc xe kéo bởi những con ngựa có bờm lửa lướt qua bầu trời. Ánh sáng tràn ngập cả không gian khiến cho gã người phải mở mắt ra.
19/03/2026(Xem: 1537)
Cảm tác khi đón nhận tin Thành phố Melbourne theo bản thống kê trong 50 thành phố đáng sống trên thế giới vào năm 2026 (bảng xếp hạng mới nhất của Time Out 2026, Melbourne đã vươn lên vị trí số 1 thế giới) nhờ sự bùng nổ về văn hóa, ẩm thực và sự hài lòng của người dân. Trùng hợp thay, đọc lại tác giả Walter Benjamin (1892-1940) mới thấy người triết gia này từ lâu thể hiện rõ nhất những suy nghĩ của mình về thành phố hiện đại trong bộ tác phẩm đồ sộ (nhưng chưa hoàn thành) mang tên The Arcades Project (Dự án hành lang - Das Passagen-Werk): Đây là "cuốn kinh thánh" về đô thị hiện đại. Nơi ông giải phẫu Paris để thấy linh hồn của chủ nghĩa tư bản và sự tiêu thụ và những thay đổi trong trải nghiệm của con người, hơn thế nữa nó còn là sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại.
18/03/2026(Xem: 882)
Trong các truyện nhà Thiền, chúng ta vẫn nghe ngài Triệu Châu ưa trả lời những câu hỏi về Phật Tánh bằng cách không trả lời, hay có khi chỉ vào gốc cây ngoài sân cho chúng ta ngó nếu người hỏi đang đứng ngoài sân, hay có khi nói rằng hãy uống trà đi nếu người hỏi đang ngồi bên bàn với các ly trà. Làm cách nào chúng ta có thể nâng ly trà lên mà nhận ra Phật Tánh? Dĩ nhiên, không hề có chuyện Tánh Phật ẩn giấu trong lá trà, nước trà, hương trà, vị trà.... Câu chuyện như dường đầy bí ẩn. Thực ra thì không bí ẩn, nếu chúng ta lúc đó trực ngộ rằng Phật Tánh không hề lìa xa thân tâm mình, không hề cụ thể ở ngoải hay ở trong thân tâm mình, nhưng là một toàn thể một thế giới (và đừng gọi là trong/ngoài, đừng gọi là có/không) vẫn không ngừng hiển lộ với chúng ta.