Mùa nhớ...

18/01/201209:35(Xem: 4233)
Mùa nhớ...

Không biết từ bao giờ và vì cớ làm sao mà tôi đã đặt tên cho mùa này là… “mùa nhớ”. Mùa nhớ của tôi bắt đầu khi thành phố đã thôikhông còn những cơn mưa dai dẵng, phố khoác lên mình chiếc áo mới màu vàng ươm của nắng...

Mùa nhớ của tôi cũng bắt đầu khi gió bấc đổ về, gió mang theo chút se lạnh hanh hao và cả mùi Tết thoang thoảng, lenkhắp ngõ ngách phố phường nghe lòng nao nao.
whoamai-muanho.jpg
Ảnh minh họa

Sáng nay ra đường gặp nắng, tối về lại nghe gió bên mình. Lòng chợt thấy rộn ràng nôn nao khó tả. Ừ thì, mùa nhớ đã về!
Nhớtiếng người rổn rảng gọi nhau quanh xóm rủ đi tảo mộ, đàn ông vác cuốc,phụ nữ theo sau tay cầm chổi tay cầm nhang với mớ đồ cúng, đám con nít ríu rít chạy trước lúc nào cũng bị người lớn gọi lại nhét vô túi vài ba tép tỏi mà không quên cằn nhằn: “Ra mộ ông bà không được giỡn nghe, giữ cho kỹ mấy tép tỏi, con nít dễ thương coi chừng ma quỷ nó bắt bây giờ!”.
Nhớcái mùi quần áo mới mẹ mua từ những ngày đầu tháng Chạp, đồ mẹ mua về giặt được một nước rồi cất vào ngăn tủ, ngày nào con nít cũng mang ra ngắm nghía chớ nào có dám mặc, sợ lỡ mặc rồi bị cũ, chạy nhảy không để ýrách vai tét đáy thì đến Tết lại không có thứ để xi xoe với bạn bè.
Đámcon nít mòn mỏi cả năm trời cũng chỉ đợi đến chiều ngày 30 Tết tắm rửa sạch sẽ rồi vận lên mình bộ quần áo mới đi khắp xóm hẹn nhau đón giao thừa.
Nhớ vị mứt dừa ngọt lịm, béo ngậy bác vẫn rim những ngày cận tết. Hàng dừa sau nhà bác dặn các anh không được hái non, để dành đó cho đến khi mấy trái dừa già cằn đi hái xuống rồi bào lấy cơm, mua thêm vài cân đường ít ống vani và chút phẩm màu vậylà đã có quà tết biếu cho hàng xóm. Cái thuở cơ hàn, chút quà mọn vậy mà quý mà thân. Con nít vẫn thích được ngồi cạnh bác bên lò lửa hồng đảotừng mẻ mứt và lắng tai nghe bác kể những câu chuyện Tết xa xưa của thời ba nó, mẹ nó…
Nhớ những khoảng sân đầy nắng, những tường dậu phía sau nhà ngày cuối tháng Chạp. Đám chăn màn, quần áo được mang ra giặt giũ phơi phóng giăng đầy trên những bờ giậu sau những tháng trời miền Trung mưa dai dẳng. Khoảng sân trước nhà la liệt những củ hành, củ kiệu, cốm ép… mà mấy ngoại, mấy dì tranh thủ hongqua vài ba con nắng để đến Tết lại có thứ chiêu đãi cho đám con cháu tụvề.
Những buổi trưa đứng nắng, con nít vẫn hay lẽo đẽo theo bà ngoài đi quanh xóm “kiểm tra” tình hình Tết nhất củaxóm giềng, ngoại nói chỉ cần đi ngang nhà nhìn vào trước sân hay tường dậu cũng đủ biết năm rồi nhà ai được mùa nhà ai thất bát…
Nhớ…
Rồi nhớ…
Và nhớ…
Nămnăm sống ở thành phố này cũng đồng nghĩa với năm mùa nhớ đã đi qua. Tôiđã dần biết chấp nhận một vài nỗi nhớ nhạt nhòa dần trong ký ức. Tôi quen với việc phải hối hả chạy đôn chạy đáo vì công việc, vì chuyện học hành những ngày cuối năm. Những tin “cháy vé” tàu xe nhan nhản trên khắpbáo đài cũng không còn làm tôi mấy bận lòng. Tôi không còn hay than phiền Tết phải vui thế này, Tết phải mừng thế kia. Vì lớn rồi có phải trẻ nít nữa đâu mà…
Tôi không biết mình sẽ còn được qua bao nhiêu mùa nhớ nữa nhưng cứ mỗi mùa nhớ đi qua tôi lại thấy mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn và biết chấp nhận hơn. Đôi khi giữ riêng cho mình một vài điều nhớ, cất thật kỹ đâu đó trong trái tim để khi lục lọi vô tình chạm phải nó rồi thẩn thờ đứng lặng nghĩ về những điều đã trải qua mà thấy nghẹn căng ở sống mũi mình.
Với tôi, vậy đã đủ hạnh phúc rồi…

Định An

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 607)
Trong Việt Nam Phật giáo Sử luận, tập một, khi bàn về sự liên hệ giữa thiền và thi ca, giáo sư Nguyễn Lang viết: “Thi ca không có hình ảnh thì không còn là thi ca nữa, cũng như đi vào lý luận siêu hình thì Thiền không còn có thể là Thiền nữa.” Nhưng thế nào là hình ảnh, giáo sư Nguyễn Lang giải thích: “Khi Vô Ngôn Thông được hỏi về Thiền và thiền sư, ông đã im lặng lấy tay chỉ vào một gốc cây Thoa lư. Thiền và thiền sư trong lãnh vực đàm luận có thể là những khái niệm trừu tượng, gốc cây Thoa lư là hình ảnh cụ thể của thực tại, nếu nhìn gốc cây Thoa lư trong trong chính thực tại của nó tức là đã xâm nhập thế giới Thiền và trở thành thiền sư. Các thiền sư không bao giờ muốn đưa học trò của mình vào thế giới suy luận trừu tượng”.[1]
30/01/2026(Xem: 1625)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
30/01/2026(Xem: 890)
Tác giả Thích Phước An vừa có cuộc hội ngộ vào sáng 18-11 cùng bạn đọc tại Sài Gòn trong cảm xúc hướng về văn hóa Phật giáo Việt Nam, nhân dịp tập sách Đường về núi cũ chùa xưa được tái bản.
24/01/2026(Xem: 1266)
Hoài niệm về một điều gì vẫn là việc cần thiết để nhớ về những chuyện cũ, việc xưa đã xảy ra trong đời mình. Do vậy tôi vẫn thường hay chọn cách viết tường thuật hay ký sự, để cho người đời sau, biết đâu có ai đó muốn tìm lại lối chim di thì dễ dàng hơn là phải mất công tìm tòi, tra cứu. Nếu không là hoàn toàn sự thật thì cũng là một dấu ấn đã trải qua, và dầu cho có phai mờ đi chăng nữa thì đó cũng là những lần đã trải qua như thế.
21/01/2026(Xem: 907)
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226. Liên hoan phim quốc tế Bangladesh (DIFF: Dhaka International Film Festival) lần thứ 24 tổ chức tại Dhaka từ ngày 10 tới ngày 18/1/2026 đã hoàn tất. Phóng viên Baik Sung-Ho viết rằng Ni Sư Hàn quốc, cũng là nhà đạo diễn phim, Daehae Sunim đã thắng giải thưởng phim truyện xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Dhaka vào Chủ nhật vừa qua với bộ phim có chủ đề về tiềm năng tâm linh của con người (human spiritual potential), đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong sự nghiệp sáng tác đồ sộ của Ni Sư với hơn 120 tác phẩm điện ảnh.
20/01/2026(Xem: 538)
Tôi đến thăm sư vào một ngày đông lạnh, khi mà những cụm tuyết trắng còn đọng trên mái hiên, tạo thành khối đá, rồi từng giọt nhỏ xuống, dần tan. Tôi bước lên thềm hiên, mái ngói nhỏ chìa ra hai đường cong sơn đỏ, giáp vàng. Hình bánh xe pháp luân nằm giữa hai con nai trạm gỗ, trông rất xinh và thiền vị. Tôi bấm chuông, sư vội xuống cầu thang, mở cửa mời tôi vào. Đây watlao, cơ ngơi này được cải dáng thành một ngôi chùa nằm gọn giữa một rừng thông rộng lớn, thuộc Willington cận bắc Connecticut.
13/01/2026(Xem: 1883)
Trong bối cảnh năm 2026, khi công nghệ và trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển mạnh mẽ, con người càng có xu hướng quay về với tâm linh. Nhưng đôi khi lễ nghi hình thức thái quá không biểu lộ gì được sự khiêm cung mà chỉ là đi kèm sự bùng nổ của các hình thức "tâm linh trình diễn” .
12/01/2026(Xem: 1816)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
04/12/2025(Xem: 3231)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.