Hội Ngộ Trên Đất Mỹ

02/08/201414:47(Xem: 5114)
Hội Ngộ Trên Đất Mỹ

            hoi ngo trung vuong



Hội Ngộ Trên Đất Mỹ

                                                                                                            Hoàng Thị Doãn

 

          Tôi không đủ ngôn từ để diễn tả nhưng tôi vẫn cố gắng viết để tri ân và đền đáp những bạn bè cùng học sinh Trưng Vương thân yêu đã dành cho tôi những cảm tình thương mến, những tiếp đón quá ư nồng hậu, ngoài sự mong ước của mình trong chuyến đi U.S. vừa qua.

          Qua bao nhiêu Email thăm hỏi ân cần của Kim Dung rồi của Mai Phương - Hội Trưởng Hội Cựu Nữ Sinh Trưng Vương Nam California – tôi quyết định bay qua Cali. tham dự “Đại Hội Trưng Vương Thế Giới 2014” và sau đó đi Cruise 4 ngày nữa (21 – 24.7.2014).

          Mai Phương đã gởi thư mời, chương trình “Một Thoáng Hương Xưa” qua Đức cho tôi, đọc mà lòng bồi hồi xao xuyến! Những ngày dạy Trưng Vương tuy ngắn ngủi nhưng mỗi lần qua U.S. các em đều tổ chức chương trình họp mặt với cô giáo ngày xưa, thật cảm động vô cùng!

          Ngày 20-7-2014, Lan Hoa có nhiệm vụ đưa tôi đến Đại Hội, một rừng người với những tà áo muôn màu muôn sắc đã làm tôi choáng ngợp. Tôi chỉ dạy Trưng Vương có một năm nên đa số đối với tôi đều xa lạ, tôi không khỏi ngỡ ngàng giữa một đám đông như vậy! Những giây phút đầu tiên đến đây, tôi cảm thấy vô cùng lạc lõng, nhìn đâu cũng không thấy ai quen mình, may mà có chị Đinh Thị Nại, ngày xưa cùng dạy với tôi đã đến. Mấy chục năm trời hai chị em mới gặp lại nhau vì ngày xưa tôi đã từng ở nhà chị, trên đường Phan Đình Phùng, Saigòn. Hai chị em đã ôm nhau nghẹn ngào trong phút giây hội ngộ!

          Rồi tôi đã được mời vào hai bàn dành riêng cho giáo sư, lại còn gặp được Phạm Ngọc Trâm cô giáo ngày xưa cùng dạy với tôi, dần dà tôi cảm thấy ấm lòng hơn.

          Chương trình buổi lễ thật vĩ đại, bao nhiêu công lao tập dượt mới được như vậy. Màn mở đầu với Hai Bà Trưng và quân lính, với khí thế hào hùng, với quần áo rực rỡ đã lôi cuốn quan khách ngay từ phút đầu. Sau đó là những màn văn nghệ luyện tập thật công phu, cộng thêm tiếng hát của các ca sĩ Anh Dũng, Tuấn Ngọc và Thái Thảo  làm cho chương trình càng thêm phong phú hơn.

          Rồi các Thầy Cô được mời lên ngồi trước sân khấu, nhận quà lưu niệm. Tôi  được mời lên phát biểu thêm đôi lời. Với tất cả xúc động của lòng mình, tôi đã gửi đến Đại Hội những lời xuất phát tự con tim mình khi được trở về với khung trời cũ. Sau giây phút đó, một số các em đã nhận ra tôi như Hồng Lan, Quỳnh Giao … đã tìm đến vây quanh tôi với những lời chào mừng rối rít.

          Tôi được giới thiệu với Kim Toàn - đã từng học với tôi lớp Đệ Tam - sẽ ở chung phòng với tôi trong thời gian đi Cruise nên tôi càng vui hơn.

          Ngày 21-07, vợ chồng Lan Hương - thủ quỹ của Hội đã đưa tôi đi Cruise.

          Mấy ngày lênh đênh trên tàu thật là vui, Kim Toàn đã chăm sóc tôi từng ly từng tí, còn lì xì cho cô giáo nữa. Về đây, nghe lại băng nhạc của Kim Toàn mà bồi hồi nhớ lại những ngày ở bên em! Trong chuyến đi này tôi được ngồi cùng bàn với 2 cô giáo Phạm Ngọc Trâm và Trần Lệ Khanh nên càng vui hơn.

          Bao nhiêu là sinh hoạt hằng ngày, tối đến đi coi show, đi kéo máy. Mỗi lần Kim Toàn, cô Trâm thắng đều cho tôi tiền để tôi tham gia nữa, nhưng bỏ vào đồng nào thua đồng đó mà thôi.

          Hai buổi sinh hoạt đáng nhớ là vui chơi văn nghệ, tha hồ hát hò, tha hồ trổ tài vì nhóm Trưng Vương được dành cho 2 studio riêng biệt với MC Phương Liên từ Canada qua, rất uy tín, thật dí dỏm và duyên dáng.

          Tàu đã ghé Catalina, Ensenada, tôi đã đặt chân lên khu phố của Mexico - một đất nước cách U.S. chẳng bao xa mà trông nghèo nàn đến tội nghiệp. Phố xá bụi bặm, đường xá loang lổ, những đứa bé bán hàng rong xác xơ giữa nắng cháy, những người mẹ bồng con ngồi ăn xin la liệt ngoài đường phố.  Mexico đã lưu lại lòng tôi nhiều xót xa bùi ngùi.

          Những ngày đi Cruise đã làm cho tôi sống lại trong bầu không khí vui tươi náo nhiệt với các em, nhìn đâu cũng thấy những nụ cười rạng rỡ, những khuôn mặt thương yêu, dù các em không học với tôi nhưng đã dành cho tôi nhiều cảm tình thương mến.

          Rồi cuối cùng cũng phải chia tay sau 4 ngày lênh đênh trên biển cả, các em đã giã từ tôi trong luyến lưu bịn rịn trong đó có Vũ Mai Khanh, trưởng ban Văn Nghệ.

          Lan Hương và anh Khoa đưa đón tôi tận tình, trên đường từ Cảng Long Beach về còn được đãi đi ăn phở nữa.

Những ngày còn ở Cali. một số các em Trưng Vương lại muốn gặp tôi, những em không đi Cruise như Kim Dung, Quỳnh Giao, Hồng Lan chẳng hạn nên đã tổ chức một buổi hội ngộ tại nhà hàng Seafood World vào trưa ngày 3-8-2014.

          Phạm Dung có nhiệm vụ đón tôi như năm ngoái, thay vì với một giỏ lựu xinh xắn, lần này em mang cho tôi những quả táo Tàu ngọt lịm. Lại có thêm chị Đinh Thị Nại nên các em càng vui hơn vì có 2 cô giáo, chị Nại còn mang quà cho tôi nữa.

          Tôi đã ngồi chung bàn với các em: Điển, Minh Loan, Phong, Hoàn, Phượng, Thu và Hoàng Oanh. Bàn bên kia có chị Nại, Kim Dung, Phạm Dung, Quỳnh Giao, Hồng Loan, Diệp, Lợi, Phan, Vinh, Hải và Phương Kim.

          Thật là vui và ấm cúng, nhất là Minh Loan lại nhắc những kỷ niệm xa xưa về tôi, còn hát lại những câu hát mà ngày xưa tôi đã hát, đã từng mộng mơ đứng bên cửa sổ như thế nào!  Ngày đó Điển là em học sinh thương tôi nhiều nhưng chỉ biết im lặng đứng bên tôi như hình với bóng.  Bây giờ nghe Minh Loan nhắc lại, em chỉ biết cười trừ với nụ cười vô cùng an lạc.

          May mắn nhất là tôi luôn ao ước được đi xem “Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh” một lần trong đời, không ngờ Phương Kim sẵn lòng đưa tôi đi, còn cho Cô mấy cái bánh Trung Thu do tự tay em làm.

          Chiều đến Phương Kim đưa tôi về tiệm ăn Royal để đự buổi sinh nhật của 3 em Trưng Vương nữa, tại đó tôi đã gặp lại Kim Nguê đã từng đi Cruise với tôi. Các em dù không học với tôi nhưng đã dành cho tôi sự tiếp đón nồng hậu, còn tặng tôi một bó hoa lan tuyệt đẹp.

          Cám ơn các em, tất cả những người trong hình : Thu Thảo, Diễm Phúc,  Thuý Liễu, Kim Dung, Phạm Nga (biệt hiệu Nga C), Tâm Đạt, Hồng Mai, Kim Thái, Kim Nguê, Nga Nguyễn(vợ cố nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn), Thuý Hiền, Quỳnh Giao và cuối cùng là Phương Kim riêng Sue Công và Tâm Đan  bận chụp hình vì vậy hai em này không có mặt trong hình. Đặc biệt cám ơn Phương Kim đã đón đưa cô giáo hết lòng.

          Ôi! ân tình các em dành cho tôi quá đậm đà, hành trang này tôi mang về xứ Đức làm sao chuyên chở cho hết đây?

          Gặp nhau mấy ngày trong chuyến đi Cruise chưa đủ, Mai Phương còn muốn tôi dành cho em một ngày trọn vẹn. Em đã đưa tôi đi mua sắm, mua tặng tôi một chiếc áo quá đẹp, đi ăn trưa rồi về nhà em vì chiều còn có một buổi họp mặt nữa. Lần lượt các em mang thức ăn đến, cười nói rộn ràng, có Hồng Tước, Lan Hương Ngà, vợ chồng Như An, Tâm (từ VN), Vân và anh Kính (cũng từ VN), Thu Hương và anh Sơn, Diễm Khanh, Minh Hà, Thúy Hòa, Vĩnh Hảo và Đại còn tặng tôi một cái bóp đầm thật đẹp.

          Cám ơn Hồng Tước đã chụp cho tôi rất nhiều hình kỷ niệm, cám ơn ổ bánh với hàng chữ chào mừng tôi đến Cali.

          Chiều xuống dần, chúng tôi quây quần bên nhau ngoài sân nhà Mai Phương, trên cao trời lồng lộng gió. Lâu lắm rồi tôi mới được sống lại bầu không khí vui tươi náo nhiệt như vậy. Nhìn đâu cũng thấy toàn những nụ cười rạng rỡ, những khuôn mặt thương yêu, những trận cười ngả nghiêng vì các em đã yêu cầu tôi kể chuyện tiếu lâm. Tôi đã đắm chìm trong những chuỗi ngày trong vắt để thấy tuổi đời được quên đi.

          Lan Hương lại làm tài xế đưa tôi về. Cuối cùng rồi cũng đành chia tay thôi!

          Sau buổi họp ở nhà hàng Seafood World - Kim Dung lại muốn mời tôi đến nhà chơi. Đến ngày hẹn, Kim Dung và con gái Lan Chi đến đón tôi về nhà, chụp với nhau biết bao tấm hình với vườn hoa xinh đẹp của Kim Dung rồi đưa tôi qua nhà Quỳnh Giao, trên đường đi ghé đón Minh Loan nữa. Đến nơi, Hồng Lan đã chờ sẵn; Quỳnh Giao làm những món ăn ngon để đãi cô giáo. Vậy là 5 thầy trò lại vui bên nhau trong căn phòng ấm cúng của Quỳnh Giao, không muốn rời xa! Rồi mẹ con Kim Dung lại đưa tôi về, chia tay nhau lúc nào cũng bùi ngùi xót xa, không biết đến bao giờ mới gặp được lại nhau đây!

          Đêm cuối cùng ở Cali. tôi về ở nhà Lan Hương để trưa mai em đưa tôi ra phi trường. Chỉ còn có một buổi sáng mà Mai Phương cũng cố mời tôi đến tiệm phở Quang Trung, lại còn mua thức ăn cho tôi mang theo nữa. Cuối cùng, Lan Hương và anh Khoa đưa tôi đi, chia tay nhau ở phi trường mà nước mắt rưng rưng cũng như khi nhìn Mai Phương một mình ra về, mắt tôi cũng muốn nhạt nhòa.

          Các em ơi! những ngày Trưng Vương được sống lại, lòng Cô cảm thấy ấm áp vô cùng và hãnh diện mình đã chọn cái nghề “cho chẳng bao nhiêu nhưng nhận lại rất nhiều”!

          Những tình cảm của học trò đã an ủi và tôi vô cùng trân quý trong những ngày xa quê này. Nắng ấm và phong cảnh, cỏ cây xinh đẹp của Nam Cali. đã làm tôi mê mẩn. Nắng lung linh, những hàng cây xanh ngắt, nhìn đâu cũng thấy tràn đầy sức sống chứ không u buồn trầm mặc gần như quanh năm của cái xứ Đức lạnh lẽo này.

          Trước mắt tôi những khuôn mặt khả ái của bạn bè, học trò cứ hiện rõ mãi như những cánh phượng đỏ thắm dễ thương của những ngày xưa thân ái, chuyến đi của tôi nhờ vậy thêm phần đáng nhớ hơn.

          Xin cám ơn tất cả đã cho tôi những ngày vui qua mau, 30 ngày trên đất Mỹ là 30 ngày gặp gỡ hân hoan đầy tình thương yêu mặn nồng.

          Tôi nhớ nhiều thứ quá, nhớ đêm Đại Hội tưng bừng, những ngày trên tàu Carnival, đường vào căn nhà của Mai Phương trên đồi cao thơ mộng, khu vườn với hồ bơi xinh đẹp của Lan Hương, với hoa nở ngập tràn quanh nhà Kim Dung, căn phòng ấm cúng của Quỳnh Giao, nhớ cả công viên êm đềm mỗi khi chiều xuống.

          Biết nói gì đây nữa hỡi các em học trò yêu dấu! Khi không gian đã qua rồi, các em cũng như tôi lại tiếp tục cuộc sống thường nhật của mình.

          Tôi trở về Đức, bỏ lại khung trời nắng ấm của miền Nam California, những chiều gió se lạnh ngoài công viên, bỏ lại những con đường, những khu phố, bỏ lại tất cả những vòng tay thương yêu, tia nhìn trìu mến, bỏ lại tất cả, chỉ còn mang theo dư âm của những kỷ niệm từ một lần gặp gỡ.

          Chúc tất cả bình yên. Bây giờ tôi chỉ biết giữ gìn những kỷ niệm đẹp để làm vui cho những tháng năm còn lại bởi vì kỷ niệm làm cho con người giầu có và vô giá!!

                   Tôi đi gởi lại màu hoa Nhớ,

                   Nắng ấm, tình người vương lối đi.

                                                                                              Muenchen,

tháng 8-2014

 


pdf
Xem bài PFD có đầy đủ hình ảnh minh họa:

Hội Ngộ Trên Đất Mỹ, Hoàng Thị Doãn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/11/2022(Xem: 4533)
Nhân dọc một mẫu chuyện trên trang mạng điện tử nào đó, theo thuyết định mệnh có người đã cho rằng cuộc đời là một thước phim đã được quay sẵn. Vậy nếu ta chính là diễn viên thủ vai chánh với những nỗi buồn, niềm vui, kỷ niệm , nước mắt nụ cười mà tất cả đều cũng chỉ là những tình tiết trong KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI thì ai sẽ là người đạo diễn đây?
23/11/2022(Xem: 4720)
Vẫn còn đây những gương niệm Phật linh ứng Được quý Giảng Sư trong pháp thoại ba ngày Lịch sử Tịnh Độ Việt Nam …hãnh diện thay Trao truyền lại cho thính chúng hàng hậu học
21/11/2022(Xem: 11202)
Năm 2004, sau khi tốt nghiệp trung cấp Phật học tại Đà Nẵng, bản thân phát nguyện ăn ngày 1 bữa (chỉ dùng đúng Ngọ 12h trưa, trước và sau Ngọ sẽ không dùng bất kỳ thức ăn gì). Lúc đó, không ngoài tâm nguyện “Trên tìm cầu tu học Giáo Pháp giải thoát và trong tâm luôn hướng nghĩ đến sự giác ngộ của muôn loài” do vậy mà bản thân phát nguyện ăn ngày 1 buổi và chuyên tâm trì tụng Chú Đại Bi tiếng Phạn.
12/11/2022(Xem: 4057)
Sau khi được hai thầy Thánh Thành và Thánh Trực cho đi theo bằng ô-tô ra đến chùa Phật Quang Sơn ở Lương Sơn, tôi mang máy ảnh rảo một vòng quanh ngôi chánh điện đang xây dựng, ngắm cảnh ghi hình, rồi được yết kiến đảnh lễ Ôn trụ trì ngoài thềm hiên. Đây là lần đầu tiên tôi được yết kiến Ôn chỉ một mình, chung quanh không có ai.
12/11/2022(Xem: 8664)
Có những bước chân đi chỉ để mà đi, nhưng có nhưng bước chân đi là để trở về. Trở về về với những nơi thân thương, trở về với chính bản thân mình, trở về với cội nguồn, trở về với miền đất Phật. Trong chuyến đi để trở về ấy, chúng tôi _ đoàn Thái Hà Books và gia đình “Thiền trong từng phút giây” đã có những khoảng khắc tĩnh tâm, những khoảnh khắc nhìn lại chính mình, và những khoảng khắc vô cùng xúc động.
07/11/2022(Xem: 15935)
Tình tự quê hương như là chất liệu để nuôi sống đời mình, nên Hòa Thượng Tuệ Sỹ chỉ ở đó mà không đi đâu hết. Sinh ra giữa lòng đất Mẹ, chắc một ngày mai kia có chết, thì chết trong giữa lòng đất mẹ ấy, mà đã không ra đi như bao người đã ra đi. Có lẽ sinh ra nơi nào thì chết ở nơi đó. Đây là cái khí khái của bậc Đại Sỹ. Dù quê hương có đọa đầy mưa nắng, thì cũng nguyện là người làm mưa nắng để vun xới cho quê hương được tươi mát.
03/11/2022(Xem: 5469)
Cứ mỗi lần tôi gặp một vấn đề nan giải và muốn đầu hàng ( có nghĩa là muốn buông tất cả ) thì một danh ngôn của St Exupery ngày nào …..mà trong quá khứ khi vừa 17 tuổi đời tôi đã treo, dán khắp nơi trong nhà để sách tấn cho sự nghiệt ngã của đường đời mà gia đình tôi đã gặp “ TRÊN CON ĐƯỜNG SỐ MỆNH VẠCH SẴN CHO NGƯƠI, NGƯƠI HÃY LÀM XONG SỨ MỆNH RỒI HÃY GỤC ĐẦU MÀ CHẾT “.
19/10/2022(Xem: 22626)
Kệ Tụng Giảng Giải 554 Câu Chú Lăng Nghiêm Ht Thích Tuyên Hóa Vạn Phật Thánh Thành Mỹ Quốc
20/09/2022(Xem: 5514)
Thật là một niềm đại hoan hỷ khi con nhận được lời khen của Đức Đại Trưởng Lão về bài tường thuật những điều học được khi nghe pháp thoại “Cốt tủy của Kinh Lăng Nghiêm“ được Ngài thuyết giảng vào tối thứ tư 14/9/2022 trên hệ thống Zoom của Tổng Vụ Hoằng Pháp và Giáo Dục thuộc GHPGVNTN Hải Ngoại Úc Châu và Tân Tây Lan. Kính bạch Ngài, con kính đảnh lễ và cũng kính xin Ngài cho phép con không dám nhận lời khen của Hoà Thượng vì con rất ngượng ngùng khi thấy mình không xứng đáng với lời khen mà Hoà Thượng đã ưu ái ban cho vì con đang mỗi ngày học Pháp bằng cách chép kinh từ các lời chú giải và đồng thời nghe pháp thoại liên tục không gián đoạn, con đã trộm nghĩ vô thường không biết sẽ đến lúc nào khi thời gian để đi vào biển Pháp của Như Lai và thâm nhập được chút nào dù được 1% ….quả thật còn lại quá ngắn.
19/09/2022(Xem: 6610)
Một người, do bất cẩn, gây ra tai nạn chết người. Người ta nói, người ấy hành động vô ý thức. Mỗi năm có vô số hành động vô ý thức gây tai nạn chết người như vậy trên khắp thế giới. Đó là chưa nói đến những tai hại nhỏ mà hầu như nhiều người trong chúng gây ra cho chính mình và cũng gây ra cho những người chung quanh mình không ít trong sinh hoạt thường nhật vì những hành động được nói là vô ý thức ấy.