Hãy viết về Thầy Cô

04/04/201208:25(Xem: 5291)
Hãy viết về Thầy Cô
vo-hong_2

Tôi thường mong mỏi những người biết chữ tuổi chặng 50 trở lên thì giờ rảnh viết lại những gì mình nghe, mình thấy, mình biết ở nơi quê hương mình. Nay nhân 20.11, kỷ niệm Ngày nhà giáo, tôi xin khoanh gọn: hãy viết về những Thầy Cô giáo cũ ở địa phương mình, tả dáng dấp, nói qua đời sống gia đình của thầy, cả tính đặc biệt và vài mẫu chuyện về thầy. 

Mỗi trường tiểu học ở thôn xóm hẻo lánh, ở vùng đèo núi xa xôi hay ở đô thị sầm uất, tùy nhỏ hoặc lớn, có thể có khoảng từ năm, mười đến 20 thầy cô. Cứ mỗi thầy cô có 3 hay 5 người học sinh cũ nhắc đến ... Vậy là số trang kỷ niệm đâu có ít. Với trường trung học thì còn nhiều hơn. Rồi phòng giáo dục mỗi huyện, sở giáo dục mỗi tỉnh tổ chức để các trường photocopy các trang viết, giữ lại gương mặt giáo dục nơi địa phương mình trong nửa thế kỷ, trong ngót một thế kỷ. Kết quả nghe có vẻ đồ sộ! Mà nào có khó khăn gì, chỉ cần cơ quan giáo dục giơ bàn tay ra hiệu. Ðâu có cần văn chương gì mà sợ tốn thì giờ, tốn công sức.

Cựu học sinh Quốc học Qui nhơn sẽ nhắc đến thầy Lê Ấm (con rể cụ Phan Châu Trinh) mặc quốc phục áo dài đen quanh năm khi vô lớp dạy. Thầy Bùi Văn Lãng thuộc lòng cuốn từ điển Pháp - Việt và dịch thơ Thu dạ lữ hoài ngâmra tiếng Pháp (Nostalgie par une nuit d'automne) ... Cựu học sinh Phú Yên nhớ thầy Bùi Xuân Các viết bài học trên đá rồi lăn mực in vì giữa thời kháng chiến không có sách in... Nhớ thầy Tôn Thất Truy dạy lớp trẻ, phê bài luận làm lạc đề mà như "phun châu nhả ngọc" : Nào ai có hỏi, mà mình lại thưa, một điểm. Cựu học sinh Nha Trang nhớ thầy Thạch Trung Giả, vợ con đông vậy mà cứ nghỉ hè là lên chùa Hải Ðức an cư kiết hạ, đi trên đường mà mắt cứ đăm đăm chỉ nhìn phía trước. Nhớ thầy Nguyễn Quảng Tuân với nhiều kiến thức văn học Hán - Nôm ... Cựu học sinh Châu Ðốc, Hà Tiên, Phan Thiết ... nhớ ... nhớ ...

Chương trình tổ chức lễ kỷ niệm Ngày nhà giáo 20.11 ở mỗi địa phương đều quá sức rộn ràng: báo chí, thơ văn, kịch hát, triển lãm, thể dục đồng diễn, cắm trại, du ngoạn... Trí thức càng mở mang, kinh tế càng phát triển thì hình thức càng rực rỡ. Mà ở đây chỉ xin dành một tích tắc nhìn về cái quá khứ, ghi lại cái quá khứ giữ làm kỷ niệm, để nhớ ơn, để êm dịu cho tâm hồn.

Cái nghiệp thầy giáo vốn thật thà, mẫu mực, nếu không tốt được nhiều thì cũng chẳng xấu bao nhiêu, nên không sợ động chạm đến ai, xin cứ thong dong kể lại.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2013(Xem: 20171)
Bản Tin Khánh Anh
19/09/2013(Xem: 36744)
Không biết tự khi nào, tôi đã lớn lên trong tiếng chuông chùa làng, cùng lời kinh nhịp mõ. Chùa An Dưỡng (xem tiểu sử), ngôi chùa làng, chỉ cách nhà tôi chừng 5 phút đi bộ. Nghe Sư phụ kể lại, chùa được xây dựng vào khoảng từ 1690 đến năm 1708, do công khai sơn của Hòa Thượng Thiệt Phú, người Tàu sang Việt Nam truyền giáo cùng với các thiền sư khác. Trong chuyến đi hoằng pháp vào đàng trong, Ngài đã xây dựng ngôi chùa này. Chùa nằm trên một khu đất cao nhất làng, quanh năm bao phủ một màu xanh biếc của những khóm dừa, những lũy tre làng thân thương.
11/09/2013(Xem: 8948)
Có phải bất công lắm không khi hằng năm vào dịp Vu Lan, trên thế gian này không biết bao nhiêu văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ múa bút tán tụng tình Mẹ: Huyền thoại mẹ, Phật giáo tôn vinh giá trị những bà mẹ, lạm bàn về mẹ, tản mạn về mẹ v.v... và v.v... bên cạnh đó, dường như mọi người đã vô tình bỏ quên một thứ tình cũng nồng nàn không kém, đôi khi còn thắm thiết hơn, đó là tình cha. Vâng, tôi có một người cha như thế.
11/09/2013(Xem: 9878)
Khi bước xuống thuyền vượt biên ai cũng mang đầy hy vọng, mơ ước... Có kẻ mơ ước một tương lai xán lạn ở chân trời mới, có người chỉ mong những giấc mộng bình thường: Ngày hai bữa đủ no, tự do yên ổn...
28/06/2013(Xem: 3740)
Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá.
27/06/2013(Xem: 5489)
GS TS Trần Văn Khê nói về âm nhạc Phật giáo Việt Nam
22/06/2013(Xem: 4608)
Hạc đi dọc theo con đường nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở đây.
22/06/2013(Xem: 5804)
Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan, Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng, Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.
22/06/2013(Xem: 5633)
Không biết tôi đã đọc Bông hồng Cài áo của thày Nhất Hạnh bao nhiêu lần. Từ những ngày còn thơ ấu sống trong vòng tay mẹ, cho đến ngày hôm nay, khi nấm mồ của mẹ đã xanh ươm cỏ, bài viết luôn làm tâm hồn tôi chùng xuống trong những yêu thương dịu dàng nhất.
22/06/2013(Xem: 4777)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).